Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH

Lăng Dương Sở Lan họp mặt cùng nô tì thân cận của mình là Tử Cúc ở cổng thành

- Tiểu thư, bây giờ người định đi đâu

Tử Cúc thấy tiểu thư nhà mình dường như không có mục tiêu mà cứ như vậy đi khắp nơi cũng không ổn nên mới nhịn không được mở miệng hỏi, Sở Lan suy nghĩ một lúc rồi quyết định.

- Ta nghe nói ở An Thành rất náo nhiệt, hay là chúng ta đến đó đi

Cuối cùng nàng cũng có thể được tự do chạy nhảy khắp nơi rồi, lần trốn đi này nàng quyết định sẽ đi khắp nơi đại náo giang hồ, giang hồ không loạn nàng sẽ không về.

- Nhưng nô tì nghe nói ở đó dạo này không được an toàn, nghe nói có rất nhiều nữ tử bị sát hại mà không rõ nguyên nhân, quan phủ không điều tra ra hung thủ, hay là chúng ta đi nơi khác đi tiểu thư.

- Muội sợ sao?

- Nô tì không có nha, chỉ là nô tì lo cho an toàn của người thôi - Tử Cúc mạnh miệng phủ nhận.

- Vậy thì được rồi, chúng ta đi thôi

- Nhưng....

- Muội còn đứng đó nhưng nhị là ta bỏ muội lại đó

- Tiểu thư, người đừng bỏ nô tì lại a, nô tì sẽ không ý kiến nữa

- Được, vậy đi thôi

Hoàng cung

Hoàng đế Minh Phượng Quốc ngồi trên long ỷ nghe các đại thần bẩm tấu.

- Bẩm hoàng thượng, vi thần có chuyện bẩm tấu - Lăng thừa tướng cũng chính là phụ thân của Sở Lan đứng ra giữa đại điện khom người bẩm tấu.

- Thừa tướng nói đi - Hoàng đế Minh Tử Hoài ngồi trên cao nhìn xuống ông, tuy là quân thần nhưng hai người họ từ thời niên thiếu đã quen biết, phải nói là hoàng đế rất tin tưởng ông.

- Bẩm hoàng thượng, theo thần được biết, hiện tại ở An Thành đang xảy ra hàng loạt vụ các nữ tử bị giết hại, quan phủ ở đó điều tra nhưng vẫn không có manh mối làm cho lòng người bất an, xin hoàng thượng cho người đến đó giúp quan phủ điều tra.

- Lại có chuyện như vậy sao? Minh vương, con thấy sao về chuyện này?

- Bẩm phụ hoàng, nhi thần thấy vụ án này không hề đơn giản, nhi thần bằng lòng đến An Thành để điều tra vụ án này

- Được, trẫm chuẩn tấu cho con đến An Thành, các ái khanh nếu không còn chuyện gì bẩm tấu thì bãi triều thôi

- Chúng thần cung tiễn hoàng thượng - Đám đại thần đồng loạt quỳ xuống đợi cho hoàng đế đi khỏi cũng lần lượt hồi phủ

Hoàng đế cùng Minh Vương vừa đi vừa trò chuyện, hoàng đế như nhớ ra điều gì đó hỏi hắn.

- Cẩn nhi, ta định ban hôn cho con và con gái của thừa tướng, con thấy thế nào?

- Phụ hoàng hay là để nhi thần từ An Thành trở về rồi mới bàn tiếp, hiện tại nhi thần chưa có ý muốn cưới thê tử.

- Cũng được, tùy con vậy, phải rồi, lần này đi An Thành chắc mất một khoảng thời gian khá lâu con mới có thể trở về, hay là con đến thăm mẫu hậu con một chút đi

Nhắc tới hoàng hậu làm ông không khỏi thở dài trong lòng, từ lúc Cẩn nhi mười tuổi thì không hiểu tại sao càng ngày càng trở nên xa cách với mẫu hậu của mình

- Nhi thần thấy không cần đâu, nếu không còn chuyện gì nhi thần xin cáo lui

Từ đầu tới cuối hắn vẫn luôn giữ một bộ mặt lạnh lùng nhưng khi nghe nhắc đến hoàng hậu mặt hắn khẽ biến đổi một chút rồi trở lại bình thường.

- Vậy con đi đi

Minh vương quay trở lại phủ thì trời đã giữa trưa hắn cho người sắp xếp rồi ngay lập tức đến An Thành.

Đi khoảng năm ngày Sở Lan cuối cùng cũng đến được An Thành. Cả ngôi thành ngày trước náo nhiệt đến đâu thì bây giờ lại vắng vẻ đến không thể tin được, mọi người trong thành đều mang vẻ bất an.

- Đại thúc cho ta hỏi, tại sao trong thành này mọi người đều mang vẻ mặt sợ hãi, bất an vậy, có chuyện gì sao?

Nàng đến gần một vị đại thúc hỏi thăm, không ngờ An Thành lại trở nên trầm lặng như vậy, lúc đầu nàng còn cho rằng Tử Cúc dọa nàng nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện thật.

- Cô nương chắc là từ nơi khác đến nên không biết, trong thành dạo này có rất nhiều nữ tử bị sát hại, quan phủ vẫn đang điều tra nhưng số nữ tử mất tích càng ngày càng nhiều, ta khuyên cô nương nên mau chóng đi đến nơi khác đi thôi kẻo rước họa vào thân đấy.

- Đa tạ đại thúc, ta biết rồi

Không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy, nhưng nó không hề làm nàng sợ mà ngược lại còn khơi lên sự tò mò của nàng. Nàng và Tử Cúc tìm một quán trọ ở tạm. Cùng lúc đó Minh vương cũng vừa đến nơi.

- Vương gia, chúng ta đến quán trọ rồi ạ

Hắc Ảnh đứng ngoài xe nói vọng vào, vì để thuận tiện điều tra nên Minh vương quyết định giấu đi thân phận tìm một quán trọ ở tạm

- Chúng ta vào thôi

Đoàn người gồm Minh Vương, Hắc Ảnh và một vài tên thị vệ nối đuôi nhau vào nhà trọ, ngồi xuống một cái bàn bên cạnh cửa sổ hắn đưa mắt nhìn xuống con phố vắng vẻ dưới kia mà không khỏi trầm ngâm một lúc.

- Hắc Ảnh, lát nữa ngươi đi điều tra một chút về tình hình nơi này

- Dạ, thuộc hạ hiểu rồi

Hắc Ảnh gật đầu rồi nhanh chóng đi làm nhiệm vụ hắn giao. Tiểu nhị nhanh chóng bưng trà và điểm tâm đến.

- Vị công tử đây cho hỏi ngài còn cần gì nữa không ạ

- Ngươi chuẩn bị cho ta mấy căn phòng, ta muốn trọ ở nơi này, được rồi không còn gì nữa ngươi đi làm việc của ngươi đi

- Tiểu nhân đi sắp xếp ngay, mời công tử cứ tự nhiên

Tên tiểu nhị nhanh chóng sắp xếp phòng cho hắn, ngồi một lúc hắn liền đi lên phòng để tắm rửa, hắn từ nhỏ thích sạch sẽ ghét nữ tử khác chạm vào mình nhưng không hiểu tại sao nữ tử mấy hôm trước va vào hắn mà hắn lại không thấy chán ghét. Nhắc tới nữ tử mấy ngày trước hắn cầm lấy mảnh ngọc bội ngồi ngắm nghía một lúc, mảnh ngọc bội này là nàng ngã vào hắn đã vô tình làm rơi.

Bên này hắn ngồi ngắm ngọc bội thì người bên phòng kế bên lại điên đầu tìm ngọc bội.

- Tử Cúc, muội có thấy ngọc bội của ta đâu không?

- Ngọc bội gì vậy tiểu thư, nô tì không thấy

- Thì là miếng ngọc bội mà biểu ca ta tặng đó, không lẽ lúc chen chúc trên đường đến đây bị trộm mất rồi - Nàng cứ nghĩ là trên đường bị trộm mất chứ không hề nghĩ là bản thân hậu đậu làm rơi.

- Tiểu thư người tìm kĩ lại xem

- Ta tìm rất kĩ rồi mà có thấy đâu, ta mà biết tên nào lấy ngọc bội của ta, ta độc chết cả nhà hắn - Nàng dứt lời hắn ở phòng bên cạnh hắt hơi liền hai ba cái, vậy thôi không nói, ngay cả hoàng đế đang trong ngự thư phòng phê duyệt tấu chương cũng tránh không thoát.

- Hắt xì, là ai vừa nói xấu sau lưng trẫm đây, trẫm có chọc ghẹo gì ai đâu nhỉ- Ông ngoáy mũi vừa nói, thật tội nghiệp cho ông, chẳng làm gì cũng bị người ta rủa.

Hot

Comments

Minh Duy

Minh Duy

Hảo con dâu

2024-08-07

1

Nam Ly Minh Nguyệt

Nam Ly Minh Nguyệt

hoàng đế chả làm gì cũng dính tai tiếng

2024-07-14

5

Nam Ly Minh Nguyệt

Nam Ly Minh Nguyệt

chưa biết là ngọc bộc j mà đã bảo không thấy rồi /Shame/

2024-07-14

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2 Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3 Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4 Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5 Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6 Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7 Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8 Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9 Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10 Chương 10: THÀNH THÂN
11 Chương 11: GIAO ƯỚC
12 Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13 Chương 13: MẤT TÍCH
14 Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15 Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16 Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17 Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18 Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19 Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20 Chương 20: NẤU ĂN
21 Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22 Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23 Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24 Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25 Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26 Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27 Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28 Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29 Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30 Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31 Chương 31: CỔ TRÙNG!
32 Chương 32: CHỮA TRỊ
33 Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34 Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35 Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36 Chương 36: HỢP TÁC
37 Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38 Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39 Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40 Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41 Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42 Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43 Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44 Chương 44: ĐÁNH NHAU
45 Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46 Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47 Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48 Chương 48: CHƠI XẤU
49 Chương 49: BỊ THƯƠNG
50 Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51 Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52 Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53 Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54 Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55 Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56 Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57 Chương 57: ĐỐI THỦ
58 Chương 58 : MANG THAI
59 Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60 Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61 Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62 Chương 62 : HẬN!
63 Chương 63: ĐAU LÒNG
64 Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65 Chương 65: ĐỘC PHÁT
66 Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67 Chương 67: CHIẾN LOẠN
68 Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69 Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70 Chương 70: THẤT THỦ
71 Chương 71: TRỞ VỀ
72 Chương 72: NGĂN CẢN
73 Chương 73: HẸN GẶP
74 Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75 chương 75: CHƯƠNG KẾT
76 Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77 Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2
Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3
Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4
Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5
Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6
Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7
Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8
Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9
Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10
Chương 10: THÀNH THÂN
11
Chương 11: GIAO ƯỚC
12
Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13
Chương 13: MẤT TÍCH
14
Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15
Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16
Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17
Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18
Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19
Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20
Chương 20: NẤU ĂN
21
Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22
Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23
Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24
Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25
Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26
Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27
Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28
Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29
Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30
Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31
Chương 31: CỔ TRÙNG!
32
Chương 32: CHỮA TRỊ
33
Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34
Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35
Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36
Chương 36: HỢP TÁC
37
Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38
Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39
Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40
Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41
Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42
Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43
Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44
Chương 44: ĐÁNH NHAU
45
Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46
Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47
Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48
Chương 48: CHƠI XẤU
49
Chương 49: BỊ THƯƠNG
50
Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51
Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52
Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53
Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54
Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55
Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56
Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57
Chương 57: ĐỐI THỦ
58
Chương 58 : MANG THAI
59
Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60
Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61
Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62
Chương 62 : HẬN!
63
Chương 63: ĐAU LÒNG
64
Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65
Chương 65: ĐỘC PHÁT
66
Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67
Chương 67: CHIẾN LOẠN
68
Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69
Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70
Chương 70: THẤT THỦ
71
Chương 71: TRỞ VỀ
72
Chương 72: NGĂN CẢN
73
Chương 73: HẸN GẶP
74
Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75
chương 75: CHƯƠNG KẾT
76
Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77
Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play