Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA

Tiểu Bạch, nhanh lên a, đợi đến trưa sẽ không còn náo nhiệt đâu

- Rồi, rồi, ta đến ngay đây, nàng cũng thật là, có cần gấp gáp như vậy không

Bạch Thiếu Ngạn thong thả cước bộ đi đến đứng cạnh nàng, chỉ mới sáng sớm là nàng đã chạy đến tìm y, y bị nàng kéo đi cũng mặc nàng muốn làm gì thì làm

- Đi thôi, ta nghe mấy nha hoàn nói ở dưới trấn có nhiều trò vui lắm đó

Sở Lan hai mắt sáng rỡ, chỉ cần nghe được đi chơi thì nàng liền quẳng mọi thứ ra sau đầu cả

Dòng người đi qua đi lại trên đường phố không ngớt, tuy chỉ là một trấn nhỏ nhưng lại đông đúc nhộn nhịp, dọc hai bên đường là các cửa tiệm đủ mọi loại đồ, bình thường người của Lạc Thiên giáo đều sẽ đến trấn này để mua bán

- Nàng mệt không, chúng ta tìm tửu lâu nghỉ chân một lát rồi dùng bữa trưa luôn - Y thấy Sở Lan đổ mồ hôi đầy đầu nên hỏi ý nàng, từ sáng nàng đã kéo y đi vòng vèo khắp nơi, không mệt mới là lạ đó

- Ừm, chúng ta tìm chỗ ăn cơm thôi

- Vậy đến tửu lâu trước mặt đi

Y dẫn theo nàng đi về phía tửu lâu, hai người tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, tiểu nhị nhìn thấy có hai vị khách mới tới nên chạy sang nhiệt tình hỏi hai người

- Hai vị khách quan cần dùng gì ạ

- Đem mấy món nổi tiếng của nơi này lên đây, cho ta thêm một ấm trà

- Khách quan đợi một chút sẽ có liền

Tiểu nhị nhanh chân chạy đi kêu đầu bếp làm món ăn, Sở Lan ngồi ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ, tính ra nàng và y lúc đầu chẳng hề quen biết, không biết vận mệnh như thế nào lại để nàng và y gặp nhau, không biết hắn nhìn thấy nàng đi chung với y có tức giận hay không nữa

- Nàng đang nghĩ gì vậy, đồ ăn dọn lên rồi kìa, nàng không ăn là nguội bây giờ

- À, ta đang nghĩ tiếp theo sẽ đi đâu chơi đó mà, oa, nhiêu món ăn ngon quá

Y vừa nhìn là biết nàng đang nói dối, nhưng mặc kệ thế nào, nàng vẫn còn bên cạnh y là được. Nàng nhìn bàn đầy những món ăn ngon, trong đầu nàng lại nhớ về hắn, nàng sao vậy chứ? Sao tự dưng lại nhớ về hắn nữa rồi

- Vậy nàng ăn đi

- Ừm, ta ăn ngay đây, ngươi cũng đừng ngồi đó, cầm đũa đi chứ

Nàng đưa cho y đôi đũa rồi hai người bắt đầu dùng bữa, Sở Lan đang vui vẻ ăn đồ ăn của mình thì ngoài cửa một đám người bước vào. Đang là giờ giữa trưa nên tửu lâu rất đông khách, khắp cả tửu lâu mọi người đều ngồi kín hết bàn chỉ trừ chỗ của nàng và Bạch Thiếu Ngạn thì còn trống đến hai ghế

- Các vị khách quan này,hôm nay tửu lâu của bọn ta đông kín khách rồi, hay là ngài qua tìm tửu lâu khác

- Không sao, hai vị này có ngại cho tại hạ ngồi cùng bàn không? - Nam nhân trong rất tuấn mĩ hướng về phía nàng và y hỏi

- Các hạ cứ tự nhiên

- Đúng vậy đó, ngươi cứ tự nhiên, đừng tranh đồ ăn với ta là được - Nàng vẫn đang cắm đầu ăn, miệng vừa nhai vừa nói đùa với tên nam nhân mới đến

- Nàng nghĩ ai cũng tham ăn như nàng sao? Thôi được rồi, nàng có cần ăn đến bất chấp như vậy không, giữ hình tượng một chút cho ta xem

Y miệng tuy nói vậy nhưng ánh mắt nhìn nàng lại là sự sủng nịch

- Ta làm gì có hình tượng mà giữ - Nàng chẹp miệng nói ra khiến hai nam nhân giật giật khóe miệng, nàng lại thật thà quá rồi đó

- Vị cô nương này thật thú vị, cô nương thật giống một người quen của tại hạ - Từ đầu nàng đều cắm đầu cắm cổ với đống thức ăn nên không hề nhận ra người quen,Tiêu Sở Tranh cũng không nhận ra người trước mặt là biểu muội của mình

- Được rồi, ngươi cũng ngồi xuống đi chứ, đứng không mỏi chân hay sao?

Sở Lan cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Sở Tranh, nàng vui đến muốn nhảy dựng lên, đã lâu lắm rồi nàng không gặp biểu ca nha

- Lan nhi, chẳng phải muội bị người ta bắt đi hay sao?

- Thì đúng rồi, là y bắt muội đi đó - Nàng trỏ tay về phía y

- Là y bắt muội? Muội đang đùa đúng không?

- Muội đùa làm gì, không tin huynh hỏi y thử rồi biết

- Nàng ấy nói đúng đó, là ta bắt nàng ấy về Lạc Thiên giáo - Y không nhanh không chậm lên tiếng

- Giang hồ loạn hết cả rồi sao, đây gọi là bị bắt đi sao? - Một người luôn cẩn trọng, tao nhã như Tiêu Sở Tranh cũng bị làm cho trợn mắt không tin

- Loạn đâu mà loạn, huynh đừng có đứng ngơ ra đó, mau ngồi xuống đi chứ

- Chỉ là muội không gửi thư nói cho cô phụ và cô cô biết, hai người bọn họ sẽ lo lắng

- Huynh có từng thấy người nào bị bắt đi mà còn gửi thư về báo tin không? Yên tâm đi, hai người họ không có lo đâu, muội là người hiểu rõ nhất mà

Nàng ở chỗ này nhắc đến hai người họ thì ở phủ thừa tướng có hai người nào đó hắt hơi liên tục

- Hắt xì, nương tử, nàng đừng có lo lắng nữa, Lan nhi cát nhân thiên tướng,sẽ không có chuyện gì đâu

- Ta đang lo lắng cho người bắt nó đi đó chứ, không biết người đó còn lành lặn hay không, haiz, con gái của ta, không biết bây giờ nó đang ở đâu

Bẩm báo vương gia, có người của chúng ta nhìn thấy vương phi ở địa phận gần Lạc Thiên giáo - Ở nơi khác, Diệp Minh nhận được tin tức liền quay lại bẩm báo

- Chuẩn bị đi, chúng ta đến đó

- Vâng, vương gia

Hot

Comments

TRANNY

TRANNY

lần đầu thấy cảnh này lun á🤣

2023-07-10

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2 Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3 Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4 Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5 Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6 Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7 Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8 Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9 Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10 Chương 10: THÀNH THÂN
11 Chương 11: GIAO ƯỚC
12 Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13 Chương 13: MẤT TÍCH
14 Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15 Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16 Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17 Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18 Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19 Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20 Chương 20: NẤU ĂN
21 Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22 Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23 Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24 Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25 Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26 Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27 Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28 Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29 Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30 Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31 Chương 31: CỔ TRÙNG!
32 Chương 32: CHỮA TRỊ
33 Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34 Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35 Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36 Chương 36: HỢP TÁC
37 Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38 Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39 Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40 Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41 Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42 Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43 Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44 Chương 44: ĐÁNH NHAU
45 Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46 Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47 Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48 Chương 48: CHƠI XẤU
49 Chương 49: BỊ THƯƠNG
50 Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51 Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52 Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53 Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54 Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55 Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56 Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57 Chương 57: ĐỐI THỦ
58 Chương 58 : MANG THAI
59 Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60 Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61 Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62 Chương 62 : HẬN!
63 Chương 63: ĐAU LÒNG
64 Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65 Chương 65: ĐỘC PHÁT
66 Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67 Chương 67: CHIẾN LOẠN
68 Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69 Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70 Chương 70: THẤT THỦ
71 Chương 71: TRỞ VỀ
72 Chương 72: NGĂN CẢN
73 Chương 73: HẸN GẶP
74 Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75 chương 75: CHƯƠNG KẾT
76 Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77 Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2
Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3
Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4
Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5
Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6
Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7
Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8
Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9
Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10
Chương 10: THÀNH THÂN
11
Chương 11: GIAO ƯỚC
12
Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13
Chương 13: MẤT TÍCH
14
Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15
Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16
Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17
Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18
Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19
Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20
Chương 20: NẤU ĂN
21
Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22
Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23
Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24
Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25
Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26
Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27
Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28
Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29
Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30
Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31
Chương 31: CỔ TRÙNG!
32
Chương 32: CHỮA TRỊ
33
Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34
Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35
Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36
Chương 36: HỢP TÁC
37
Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38
Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39
Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40
Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41
Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42
Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43
Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44
Chương 44: ĐÁNH NHAU
45
Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46
Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47
Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48
Chương 48: CHƠI XẤU
49
Chương 49: BỊ THƯƠNG
50
Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51
Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52
Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53
Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54
Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55
Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56
Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57
Chương 57: ĐỐI THỦ
58
Chương 58 : MANG THAI
59
Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60
Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61
Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62
Chương 62 : HẬN!
63
Chương 63: ĐAU LÒNG
64
Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65
Chương 65: ĐỘC PHÁT
66
Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67
Chương 67: CHIẾN LOẠN
68
Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69
Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70
Chương 70: THẤT THỦ
71
Chương 71: TRỞ VỀ
72
Chương 72: NGĂN CẢN
73
Chương 73: HẸN GẶP
74
Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75
chương 75: CHƯƠNG KẾT
76
Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77
Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play