Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!

Tiểu thư, người mau dậy a

- Còn sớm mà, để ta ngủ thêm một chút đi - Nàng vùi đầu vào chăn tiếp tục ngủ hoàn toàn không nhớ hôm nay là ngày gì

- Tiểu thư, mau dậy, không được ngủ nữa đâu, hôm nay là ngày thành thân của người đó, phải nhanh chóng trang điểm cho kịp giờ lành

- Đang yên đang lành lại bắt ta thành thân, đúng là phiền a, ta không muốn thành thân chút nào đâu,Tử Cúc hay là chúng ta đào hôn đi

- Tiểu thư của muội ơi, người đừng nghĩ linh tinh nữa mà, tân lang của người là một vương gia đó, người đào hôn thì mặt mũi của hoàng tộc vứt ở đâu chứ

- Ta mặc kệ, ta buồn ngủ quá - Dù Tử Cúc có nói cỡ nào nàng vẫn không chịu rời giường, Tử Cúc hết cách liền leo lên giường gỡ chăn kéo nàng dậy

- Các ngươi mau qua giúp ta kéo tiểu thư dậy

Đám nha hoàn của Sở Lan xúm lại kéo nàng dậy, sau cả buổi vật lộn cuối cùng bọn họ cũng đã thành công rửa mặt chải đầu giúp nàng

- Các muội xong chưa, đầu ta nặng quá, cổ ta sắp gãy tới nơi rồi đây - Nàng đưa tay đỡ mũ phượng trên đầu, nó cũng quá nặng rồi

- Tiểu thư, người đợi một chút nữa thôi, để bọn muội trang điểm cho người

- Được rồi, các muội trang điểm nhanh lên một chút đó

- Oa, tiểu thư, người thật đẹp nha !

Tử Cúc sau khi trang điểm cho nàng xong liền không thể nhịn được mà cảm thán, Sở Lan đang ngủ gật bị làm giật mình mở mắt ra, trong gương là một tân nương tử được trang điểm rất tỉ mỉ, lông mi dài cong vút khẽ chớp động, đôi môi nhỏ nhắn được thoa son càng làm cho nàng trở nên xinh đẹp

- Chứ sao, nữ nhi của ta là phải như vậy chứ

Mẫu thân nàng từ cửa bước vào, đi đến bên bàn trang điểm

- Mẫu thân, người đến rồi

- Tất nhiên, hôm nay bảo bối nhà ta xuất giá, ta phải đến để xem con rồi, nữ nhi của ta lớn lên càng trở nên xinh đẹp đó nha

- Phụ thân ông ấy đâu rồi mẫu thân - Nàng ngó ngang ngó dọc cũng không thấy phụ thân nhà mình đâu

- À, ông ấy đang trước đại sảnh đón tiếp khách rồi, Lan nhi à, mẫu thân có vật này muốn tặng cho con

- Là gì vậy mẫu thân

Bà lấy ra từ trong tay áo một chiếc vòng tay bằng ngọc bích đặt nó lên tay nàng

- Đây là vật ngoại tổ mẫu con đưa cho ta lúc xuất giá, nay ta tặng nó lại cho con

- Oa, chiếc vòng tay này đẹp quá a, cảm ơn mẫu thân

- Con nhớ phải giữ nó cho kĩ, không được ham chơi mà làm mất nó đâu, biết chưa?

- Con biết rồi, mẫu thân người yên tâm, con chắc chắn sẽ giữ nó thật kĩ mà

- Còn một điều nữa, con sau này thân là một vương phi, nhớ phải làm việc cẩn trọng một chút, mẫu thân không thể bên cạnh bảo vệ con mãi được, con đường sau này phải xem bản thân con rồi

- Mẫu thân ~, con không gả có được không?

- Con bé này, con đừng nói như vậy, vương gia cũng sắp đến đây, làm sao mà muốn không gả thì có thể bỏ qua đây

- Phu nhân, tiểu thư, đoàn rước dâu đến ,vương gia đang đến đây ạ - Một tiểu nha hoàn chạy vào thông báo

- Được rồi, để ta trùm khăn lên giúp con

- Tử Cúc, các muội nữa, mau ra cửa chặn hắn lại nhanh lên - Nàng quýnh lên gọi Tử Cúc và mấy nha hoàn khác ra chặn cửa, mẫu thân Sở Lan đứng một bên lấy khăn voan giúp nàng trùm lên

Tử Cẩn trong bộ hỉ phục đỏ cùng Hắc Ảnh và Diệp Minh đến đón nàng nhưng lại bị ngăn cản trước cửa phòng

- Tử Cúc, muội cho vương gia vào đi mà - Hắc Ảnh thấy Tử Cúc đứng ngay giữa cửa phòng liền hiểu, theo tục lệ của Minh Phượng quốc, tân lang trước khi đón dâu đều sẽ bị chặn ở cửa, tân lang sẽ làm mọi cách trừ dùng vũ lực ra miễn sao rước được tân nương về

- Không tránh

- Là ngươi nói không tránh đó, vậy đừng trách ta, Hắc Ảnh

- Dạ có thuộc hạ

- Vương gia, người không được dùng vũ lực đâu a, các tỉ muội mau chặn bọn họ lại... Cái tên Hắc Ảnh thối này, mau bỏ ta xuống, các người chơi ăn gian quá a

Tử Cúc còn chưa nói xong đã bị Hắc Ảnh ôm ngang eo phi thân đi, đám nha hoàn đứng đó như muốn trợn mắt, này là tình huống gì vậy, Tử Cúc cư nhiên bị Hắc Ảnh khiêng đi mất rồi, vậy bọn họ có cần ngăn vương gia lại không đây?

- Các ngươi còn đứng đó, có phải muốn ta kêu người của vương phủ khiêng các ngươi đi hay không?

- Dạ không, bọn nô tì không cần đâu ạ - Lời chưa dứt thì người đã không thấy đâu, đám nha hoàn biến mất nhanh như một cơn gió

- Ha, còn muốn cản ta sao, các ngươi không có cửa đâu

Hắn nhấc tay đẩy cửa phòng, bên trong nàng đã được trùm khăn nên chẳng thấy gì cả

- Uây, Tử Cúc, có phải là hắn bỏ cuộc rồi không? Tử Cúc của ta giỏi thật nha!

- Ai nói ta bỏ cuộc, Tử Cúc của nàng đã bị Hắc Ảnh đưa đi rồi

- Đưa đi rồi? Đi đâu?

- Làm sao ta biết

- Ngươi chơi ăn gian, lần này không tính

- Chứ nàng định thành thân thêm mấy lần nữa à

- Ai nói?

- Vậy thì chúng ta mau về vương phủ thành thân đi thôi

- Ta không đi

Nàng còn đứng đó cố tranh cãi với hắn, mẫu thân nàng đứng nhìn hai người cãi nhau liền lấy tay che miệng cười, hai người này tuy nhìn bây giờ như vậy nhưng sau này khi về ở chung dưới một mái nhà rồi thì sẽ là một đôi phu thê người người ngưỡng mộ cho mà xem

- Nàng không đi đúng không?

- Ta không đi đó, rồi sao nào, ngươi làm gì được ta

- Nàng không đi được vậy ta đành bế nàng lên kiệu hoa thôi

- Không... không cần đâu, bây giờ ta đi ngay đây - Sở Lan nghe hắn nói muốn bế nàng lên kiệu hoa liền trở nên tự giác mà đi ra cửa

- Không cần vội, để ta dẫn nàng, coi chừng bậc cửa

- A, ai mượn ngươi nói vậy hả - Nàng nghe hắn nói càng bước đi gấp hơn, không may vướng phải bậc cửa

- Ta đã nói nàng không cần gấp rồi mà, nàng xem, sút chút đã ngã rồi

Sở Lan chưa kịp phản ứng đã nằm gọn trong lòng ai đó, nàng nghe được tiếng tim hắn đập cùng với mùi hương trúc thoang thoảng không khỏi đỏ mặt, cũng may có lớp khăn voan nên không ai thấy được vẻ mặt nàng lúc này

Hắn dắt tay nàng đến bên kiệu hoa, Sở Lan được Tử Cẩn đỡ lên kiệu rồi sau đó hắn leo lên lưng ngựa dẫn đầu đội ngũ rước dâu đi về vương phủ

Tại một nơi khác

- Hắc Ảnh, ngươi thả ta ra được rồi đó, ngươi đưa ta đi đâu vậy hả - Tử Cúc hét lên, nàng ấy sợ độ cao nhưng từ nãy đến giờ Hắc Ảnh cứ cõng nàng bay qua bay lại trên mấy nóc nhà làm Tử Cúc sợ đến chết khiếp

- Thì ta đưa muội về vương phủ, giờ này chắc đoàn rước dâu đã về đến vương phủ rồi, như vậy đỡ mất công muội đi bộ đó, thấy ta tốt với muội không

- Tốt cái đầu của ngươi, ngươi có biết ta sợ độ cao không hả?

- Ta đâu có biết, vậy giờ phải làm sao đây?

- Ngươi bị ngốc à, mau đưa ta xuống đất chứ còn làm sao nữa

Hắc Ảnh nhảy từ nóc nhà xuống đất rồi thả nàng xuống, Hắc Ảnh gãi đầu cười hì hì nhìn Tử Cúc

- Ta xin lỗi, ta không cố ý đâu, muội đừng giận

- Thôi không sao, ta không giận ngươi, chúng ta mau về vương phủ thôi

- Được, hay để ta cõng nàng đi bộ ha

- Thôi, thôi, ta sợ lắm rồi

Hot

Comments

TRANNY

TRANNY

đẩy thuyền Tử Cúc với Hắc Ảnh nhoa

2023-07-09

9

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2 Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3 Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4 Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5 Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6 Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7 Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8 Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9 Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10 Chương 10: THÀNH THÂN
11 Chương 11: GIAO ƯỚC
12 Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13 Chương 13: MẤT TÍCH
14 Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15 Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16 Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17 Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18 Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19 Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20 Chương 20: NẤU ĂN
21 Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22 Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23 Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24 Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25 Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26 Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27 Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28 Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29 Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30 Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31 Chương 31: CỔ TRÙNG!
32 Chương 32: CHỮA TRỊ
33 Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34 Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35 Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36 Chương 36: HỢP TÁC
37 Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38 Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39 Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40 Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41 Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42 Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43 Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44 Chương 44: ĐÁNH NHAU
45 Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46 Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47 Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48 Chương 48: CHƠI XẤU
49 Chương 49: BỊ THƯƠNG
50 Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51 Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52 Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53 Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54 Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55 Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56 Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57 Chương 57: ĐỐI THỦ
58 Chương 58 : MANG THAI
59 Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60 Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61 Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62 Chương 62 : HẬN!
63 Chương 63: ĐAU LÒNG
64 Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65 Chương 65: ĐỘC PHÁT
66 Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67 Chương 67: CHIẾN LOẠN
68 Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69 Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70 Chương 70: THẤT THỦ
71 Chương 71: TRỞ VỀ
72 Chương 72: NGĂN CẢN
73 Chương 73: HẸN GẶP
74 Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75 chương 75: CHƯƠNG KẾT
76 Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77 Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2
Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3
Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4
Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5
Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6
Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7
Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8
Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9
Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10
Chương 10: THÀNH THÂN
11
Chương 11: GIAO ƯỚC
12
Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13
Chương 13: MẤT TÍCH
14
Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15
Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16
Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17
Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18
Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19
Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20
Chương 20: NẤU ĂN
21
Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22
Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23
Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24
Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25
Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26
Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27
Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28
Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29
Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30
Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31
Chương 31: CỔ TRÙNG!
32
Chương 32: CHỮA TRỊ
33
Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34
Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35
Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36
Chương 36: HỢP TÁC
37
Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38
Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39
Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40
Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41
Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42
Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43
Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44
Chương 44: ĐÁNH NHAU
45
Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46
Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47
Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48
Chương 48: CHƠI XẤU
49
Chương 49: BỊ THƯƠNG
50
Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51
Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52
Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53
Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54
Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55
Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56
Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57
Chương 57: ĐỐI THỦ
58
Chương 58 : MANG THAI
59
Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60
Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61
Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62
Chương 62 : HẬN!
63
Chương 63: ĐAU LÒNG
64
Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65
Chương 65: ĐỘC PHÁT
66
Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67
Chương 67: CHIẾN LOẠN
68
Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69
Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70
Chương 70: THẤT THỦ
71
Chương 71: TRỞ VỀ
72
Chương 72: NGĂN CẢN
73
Chương 73: HẸN GẶP
74
Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75
chương 75: CHƯƠNG KẾT
76
Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77
Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play