Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!

Bẩm giáo chủ, bên ngoài có Minh vương đến nói muốn gặp người

- Ồ, hắn cuối cùng đã đuổi tới rồi sao, cho hắn vào đây đi - Bạch Thiếu Ngạn ngồi trên chủ vị của mình ở chính điện, hôm qua thì một Tiêu Sở Tranh bám theo nàng lên tận Lạc Thiên giáo của y, hôm nay lại là Minh vương đến đòi người

- Bạch giáo chủ, hôm nay ta đến đây mục đích là muốn tìm thê tử của ta, tốt nhất ngươi hãy mau nói tung tích của nàng ấy cho ta - Minh Tử Cẩn nói thẳng mục đích hôm nay đến, cho dù phải đại chiến một trận thì hôm nay hắn cũng phải gặp được nàng

- Minh vương gia không cần vội, ngồi xuống uống một chung trà đã,người đâu, dâng trà

- Bạch giáo chủ có vẻ rảnh rỗi nhỉ, ngươi bắt vương phi của ta đi là có ý gì?

- Ta chỉ là mời nàng ấy đến làm khách một thời gian thôi, vương gia ngài cũng không cần nóng vội như vậy

Minh Tử Cẩn nhìn y bằng ánh mắt địch ý, giữa lúc hai người đang chiến đấu bằng ánh mắt thì nàng từ ngoài cửa ôm theo một chú cún nhỏ vui vẻ chạy vào

- Tiểu Bạch, nghe nói có người đến sao, là ai vậy?

- Nàng mới đó mà đã quên luôn phu quân của mình rồi sao? Lan nhi, nàng thật nhẫn tâm!

- A, là ngươi sao, ngươi đến đây tìm ta sao, yên tâm đi, y đối với ta rất tốt

Hai người nghe nàng nói, một người thì vẻ mặt đắc ý nhìn về phía hắn khiêu khích, còn Tử Cẩn sắc mặt càng ngày càng đen

- Thời gian qua cảm ơn Bạch giáo chủ đã chiếu cố thê tử nhà ta, nhưng mà nàng ấy bây giờ là vương phi e không thể lang bạt khắp nơi như vậy

Hắn cố ý nhấn mạnh nàng là thê tử của hắn, từ đầu nhìn vào ánh mắt của y đối với Sở Lan thì hắn đã biết tên Bạch Thiếu Ngạn này có ý với nàng rồi, hừ, dám để ý đến thê tử của hắn, hắn phải nhanh chóng lập kế hoạch giữ thê tử mới được

- Ta còn chơi chưa đủ mà, ta không muốn về cái lồng giam đó đâu

- Nàng thật không muốn về? - Hắn mặt càng đen hơn hỏi lại nàng

- Đúng vậy! - Nàng thấy sắc mặt hắn không tốt nhưng vẫn nói ra đáp án, nàng đang đợi hắn nổi giận với nàng, quả nhiên sắc mặt của hắn còn đen hơn đáy nồi

- Được thôi, nếu nàng không về thì ta sẽ đi theo nàng, nàng ở đâu ta sẽ ở đó

- Hả, ngươi nói cái gì? - Sở Lan không tin vào tai của mình nữa, hắn vừa nói gì cơ chứ? Hắn đường đường là một vương gia cao quý mà lại chịu theo nàng đi đây đi đó như vậy sao?

- Ta nói, nàng cho dù đi đâu, ta cũng sẽ theo nàng

- Ngươi đừng quên bản thân là một vương gia đó, tại sao lại cố chấp bám theo ta làm gì ?

- Đơn giản là bởi vì nàng là thê tử của ta, cho dù nàng ở nơi chân trời góc bể ta cũng sẽ tìm được nàng

- Ngươi... ngươi cam tâm sao? Ngươi không hối hận đó chứ? - Nàng có hơi hồi hộp mà chờ đợi câu trả lời từ hắn, nàng sợ hắn sẽ nói hai từ hối hận, đây có phải là cảm giác khi thích một người hay không?

- Hối hận, ta hối hận vì đã để nàng rời xa ta, sau này nàng đi đâu cũng đều để ta bên cạnh nàng được không?

- Ừm

- Hai người không thấy còn có ta ở đây hay sao?

- Nãy giờ ta quên mất ngươi luôn, xin lỗi nha - Nàng có hơi xấu hổ cười trừ với y

- Được rồi, nàng mặc kệ y đi, chúng ta tạm về phủ trước, đợi ta một thời gian ổn định hết sự vụ rồi chúng ta cùng đi du ngoạn được không?

- Ừm, tạm thời như vậy đi, dù gì giao ước giữa chúng ta vẫn còn, ngươi không có đường thất hứa đâu

- Này, hai người tôn trọng ta một chút coi, đứng trước mặt ta mà còn như vậy, ta ghen tị đó - Y đúng thật là không cam tâm mà, tự dưng ở đâu nhảy ra một Minh vương cướp nàng đi mất, rồi y phải làm sao đây

- Cho ngươi ghen tị chết luôn, nàng ấy là của ta, ngươi đừng hòng cướp người từ tay ta

- Thôi đi, được rồi, Tiểu Bạch à, bọn ta đi trước, có cơ hội sẽ đến thăm ngươi, mấy ngày qua đa tạ ngươi đã chiếu cố

- Không có gì, nếu hắn dám bắt nạt nàng, Lạc Thiên giáo luôn chào đón nàng đến đây

- Hừ, ngươi sẽ không có cơ hội đâu, Lan nhi, chúng ta về thôi

Hắn kéo tay nàng đi ra khỏi Lạc Thiên giáo đi hướng thẳng xuống núi

- Lan nhi, sau này không cho nàng gọi người khác thân mật như vậy

- Ngươi đang ghen với Tiểu Bạch sao? - Nàng thích thú nhìn gương mặt của hắn khi đang ghen, có chút bá đạo lại đáng yêu

- Ta đang ghen đó, ta nói rồi, sau này nàng không được gọi y là Tiểu Bạch nữa

- Được, ta sẽ không gọi nữa, vậy ta gọi ngươi là Tiểu Cẩn đi, cứ quyết định như vậy, đi thôi

Nàng lôi lôi kéo kéo hắn đi hai người rất vui vẻ không để ý đến một gốc cây gần đó có một nam tử đang dõi theo hai người, người đó không ai khác ngoài Tiêu Sở Tranh, ánh mắt Tiêu Sở Tranh nhìn hai người đang vui vẻ đằng kia mà có chút buồn, vậy là Sở Tranh đã không còn cơ hội nữa rồi

Y vốn tưởng nàng không thích Minh vương kia thì gặp nàng ở đây y sẽ có cơ hội, nhưng mà theo y thấy nàng đã động lòng với hắn rồi, phần tình cảm mười mấy năm qua y dành cho nàng đành chôn sâu vào đáy lòng mà chúc phúc cho nàng thôi

Hot

Comments

Dung Hoang

Dung Hoang

nữ chính lắm đào hoa

2023-06-21

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2 Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3 Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4 Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5 Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6 Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7 Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8 Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9 Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10 Chương 10: THÀNH THÂN
11 Chương 11: GIAO ƯỚC
12 Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13 Chương 13: MẤT TÍCH
14 Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15 Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16 Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17 Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18 Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19 Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20 Chương 20: NẤU ĂN
21 Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22 Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23 Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24 Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25 Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26 Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27 Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28 Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29 Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30 Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31 Chương 31: CỔ TRÙNG!
32 Chương 32: CHỮA TRỊ
33 Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34 Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35 Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36 Chương 36: HỢP TÁC
37 Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38 Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39 Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40 Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41 Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42 Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43 Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44 Chương 44: ĐÁNH NHAU
45 Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46 Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47 Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48 Chương 48: CHƠI XẤU
49 Chương 49: BỊ THƯƠNG
50 Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51 Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52 Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53 Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54 Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55 Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56 Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57 Chương 57: ĐỐI THỦ
58 Chương 58 : MANG THAI
59 Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60 Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61 Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62 Chương 62 : HẬN!
63 Chương 63: ĐAU LÒNG
64 Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65 Chương 65: ĐỘC PHÁT
66 Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67 Chương 67: CHIẾN LOẠN
68 Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69 Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70 Chương 70: THẤT THỦ
71 Chương 71: TRỞ VỀ
72 Chương 72: NGĂN CẢN
73 Chương 73: HẸN GẶP
74 Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75 chương 75: CHƯƠNG KẾT
76 Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77 Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA
Chapter

Updated 77 Episodes

1
Chương 1: BỎ NHÀ RA ĐI!
2
Chương 2 : GẶP LẠI MINH VƯƠNG Ở AN THÀNH
3
Chương 3 : MINH VƯƠNG THẬT ĐÁNG GHÉT
4
Chương 4: OAN GIA NGÕ HẸP
5
Chương 5 : HUNG THỦ ĐẰNG SAU
6
Chương 6: TA KHÔNG MUỐN VỀ NHÀ!
7
Chương 7: ĐÓ LÀ NỤ HÔN ĐẦU CỦA LÃO NƯƠNG
8
Chương 8: HOÀNG THƯỢNG TỨ HÔN
9
Chương 9: TA KHÔNG MUỐN GẢ ĐÂU A!
10
Chương 10: THÀNH THÂN
11
Chương 11: GIAO ƯỚC
12
Chương 12: BỊ TẬP KÍCH
13
Chương 13: MẤT TÍCH
14
Chương 14: BẠCH THIẾU NGẠN ĐỘNG LÒNG RỒI
15
Chương 15: NGỌC TIÊU SƠN TRANG
16
Chương 16: GẶP LẠI BIỂU CA
17
Chương 17: MINH VƯƠNG TÌM ĐẾN RỒI!
18
Chương 18: TIỂU CỌP MẸ TRỞ VỀ
19
Chương 19: ĐỪNG HÒNG GIÀNH PHU QUÂN VỚI LÃO NƯƠNG
20
Chương 20: NẤU ĂN
21
Chương 21: HOÀNG HẬU TRIỆU KIẾN
22
Chương 22: CỌP ĐẤU VỚI HỒ LY
23
Chương 23: BỘ MẶT THẬT CỦA LỘ TRÚC
24
Chương 24: SỞ LAN XẤU HỔ RỒI!
25
Chương 25: TIỂU CẨN, NGƯƠI LÀ TỐT NHẤT!
26
Chương 26: ĐI DẠO KĨ VIỆN
27
Chương 27: GIÀNH NGƯỜI
28
Chương 28: TA MUỐN ĐI SĂN
29
Chương 29: THU THẬP THÚ CƯNG
30
Chương 30: TỬ CẨN TRÚNG ĐỘC
31
Chương 31: CỔ TRÙNG!
32
Chương 32: CHỮA TRỊ
33
Chương 33: MINH PHƯỢNG QUỐC GẶP NGUY CƠ
34
Chương 34: LẠI CÓ THÊM MỘT SƯ PHỤ
35
Chương 35: BẮT ĐẦU LUYỆN TẬP
36
Chương 36: HỢP TÁC
37
Chương 37: TIỂU MA VƯƠNG TÁI XUẤT GIANG HỒ
38
Chương 38: KẾT GIAO BẰNG HỮU
39
Chương 39: ĐẠI NÁO PHỦ TỂ TƯỚNG
40
Chương 40: BỊ CHIẾM TIỆN NGHI
41
Chương 41: ĐỐI CHỌI GAY GẮT
42
Chương 42: LẠI GẶP HOA ĐÀO
43
Chương 43: ĐI LÀM CHUYỆN XẤU
44
Chương 44: ĐÁNH NHAU
45
Chương 45: TA KHÔNG DÁM NỮA ĐÂU!
46
Chương 46: LAN NHI ! TA VÔ TỘI !
47
Chương 47: ĐẾN DOANH TRẠI
48
Chương 48: CHƠI XẤU
49
Chương 49: BỊ THƯƠNG
50
Chương 50: NAM NHÂN HẮC Y
51
Chương 51: NGƯỜI TA YÊU LÀ HẮN.
52
Chương 52: LẠI LẠC MẤT NHAU
53
Chương 53: TÂN ĐẾ ĐĂNG CƠ
54
Chương 54: NGƯƠI DÁM ĐỘNG VÀO NỮ NHÂN KHÁC?
55
Chương 55 : ĐẠI LỄ PHONG HẬU
56
Chương 56: BẠCH THIẾU NGẠN BỊ KHỐNG CHẾ
57
Chương 57: ĐỐI THỦ
58
Chương 58 : MANG THAI
59
Chương 59: ĐÁNH NGƯỜI
60
Chương 60: AN THÀNH LẠI CÓ BIẾN
61
Chương 61: BỊ BẮT ĐI
62
Chương 62 : HẬN!
63
Chương 63: ĐAU LÒNG
64
Chương 64: NGOẠI TRUYỆN: TIÊU SỞ TRANH
65
Chương 65: ĐỘC PHÁT
66
Chương 66: THỪA NƯỚC ĐỤC THẢ CÂU
67
Chương 67: CHIẾN LOẠN
68
Chương 68: NỬA ĐÊM UY HIẾP
69
Chương 69: ĐÍCH THÂN ĐIỀU TRA
70
Chương 70: THẤT THỦ
71
Chương 71: TRỞ VỀ
72
Chương 72: NGĂN CẢN
73
Chương 73: HẸN GẶP
74
Chương 74: QUYẾT ĐỊNH THẮNG THUA
75
chương 75: CHƯƠNG KẾT
76
Chương 76 : NGOẠI TRUYỆN: MINH CẨM LĂNG
77
Chương 77 : NGOẠI TRUYỆN : PHỤ THÂN MUỐN BỎ RƠI TA

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play