Chương 2: Nạn nhân thứ mười

Đây vừa là một đả kích to lớn với Tuệ Ngọc và cũng vừa là một tính hiệu "tích cực" cho thấy cái chết bí ẩn của cha mình năm xưa còn có cơ hội tìm ra manh mối. Cô ôm chặt tập hồ sơ trên tay, nén cơn buồn nôn đang trực trào nhìn thẳng vào thi thể nằm dưới đất, nhưng chỉ trong vòng nửa giây sau cô đã vội vàng nhắm mắt lại, dạ dày rỗng cồn cào dữ dội, mật vàng vọt lên cổ họng rồi "ào" ra ngoài mất kiểm soát.

Trước khi là một sinh viên thực tập cô chỉ được nhìn qua xác của động vật chết, đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến một con người thật sự bị giết hại dã man, mà cách thức ra tay lại giống hệt như cái chết của cha cô năm đó. Nghĩ tới đây sống mũi Tuệ Ngọc cay cay, cô ngồi xổm ở một góc không dám nhúc nhích nữa.

Những người có mặt tại hiện trường đều rất đồng cảm với Tuệ Ngọc, công việc khám nghiệm tử thi đối với bất kỳ ai cũng rất khó khăn dù đó có là tân binh hay dày dặn thâm niên trong nghề. Hơn nữa cô lại là con gái, mới hơn hai mươi mốt tuổi, gặp vụ án đầu lại ghê rợn thế này, nếu là người yếu bóng vía có khi đã bỏ chạy từ lâu rồi.

Doãn Tư Nghị còn đang mang găng tay y tế nên chẳng thể an ủi cô giống như mọi ngày, anh nhìn cô gái bé nhỏ run rẩy mà nơi ngực trái bỗng dâng lên cảm giác không đành lòng. Nén tiếng thở dài, anh giao lại nhiệm vụ ghi chép cho Thiên Nhật để cô có thời gian ổn định lại tinh thần.

Kỹ thuật viên kiểm tra dấu vết La Tấn Duật không tìm thấy giấy tờ tùy thân của nạn nhân nhưng trên ngực áo có bảng tên và đơn vị mà người này đang công tác.

- Diệp Khê, giáo viên trường trung học cơ sở Bình Minh. Là một cô giáo dạy cấp hai ư?

Tuệ Ngọc quay đầu, đôi mắt ngập nước mở to kinh hãi, trường trung học Bình Minh là nơi mẹ cô đang công tác, sao lại có sự trùng hợp như vậy chứ?

Không khí xung quanh có phần trầm lắng, bởi nơi làm việc của nạn nhân và hiện trường có khoảng cách rất xa. Doãn Tư Nghị đứng lên tháo găng tay, nói với trưởng phòng:

- Chúng ta mang thi thể về bảo quản lạnh trước, đợi thân nhân đến nhận xác sẽ thuyết phục họ cho phép mổ tử thi.

Đàm Khiết gật đầu nhanh chóng ra lệnh cho cấp dưới liên hệ với nhà trường để xin thông tin của người nhà nạn nhân. Dây rào chắn được gỡ để nhân viên mang xác lên xe, Tư Nghị bước tới nắm lấy bàn tay run rẩy của Tuệ Ngọc kéo ra bên ngoài.

- Đói không?

Lúc này mà anh vẫn còn có thể nghĩ tới chuyện ăn uống sao? Tuệ Ngọc cụp mắt khẽ lắc đầu, trong người không còn chút sức sống nào, sắc mặt nhợt nhạt chẳng khá khẩm hơn lúc nãy bao nhiêu. Tư Nghị mở cửa xe để cô ngồi vào, anh cũng yên vị ngay bên cạnh, sau đó cầm chiếc bánh kẹp ở dưới ghế lên đưa trước mặt cô đánh giá:

- Màu sắc tái nhợt như thế này so với da người là đã chết được hơn ba tiếng đồng hồ rồi đấy. Ăn một miếng đi.

Anh vừa dứt lời, Tuệ Ngọc liền "oẹ" một tiếng, dịch từ dạ dày trào hết ra khoang xe. Lâm Thiên Nhật ngồi ở ghế sau chồm lên nhìn, khuôn mặt lập tức nhăn lại nức nở than khóc:

- Đội trưởng ơi, anh không biết lựa thời điểm để phát ngôn sao? Em mới rửa xe ngày hôm qua đó.

- Vậy sao? Lát nữa cậu lại rửa tiếp nhé!

Tư Nghị không màng đến tiếng la oai oái của Thiên Nhật ở sau lưng, anh rút khăn giấy đưa cho Tuệ Ngọc rồi kéo cô qua ngồi bên cạnh mình, sau đó ung dung bỏ miếng bánh kẹp vào miệng. 

Nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ, một thoáng trầm tư lướt qua trong anh, hơn bảy năm làm nghề vụ án nào cũng đã từng gặp qua, kẻ thủ ác nào cũng đã từng thấy mặt nhưng cách giết người man rợ và tinh vi thế này là lần đầu anh được trực tiếp chứng kiến. 

Vụ thảm sát năm xưa có tổng cộng chín nạn nhân và chỉ có một người đàn ông duy nhất là cha của Tuệ Ngọc. Dẫu vẫn chưa xác định được vụ án ngày hôm nay có cùng chung một hung thủ hay không, nhưng nếu là đúng như dự đoán thì Diệp Khê là người thứ mười, và cha của Tuệ Ngọc vẫn là nạn nhân nam duy nhất. Đây là điểm đáng nghi vấn ở thời điểm hiện tại, băng nhóm biệt tăm đã lâu nay lại tái xuất, vì hận thù hay điều gì khác chăng?

Vừa về đến cơ quan Tuệ Ngọc đã chạy vào nhà vệ sinh để rửa mặt rồi thay quần áo sạch. Tư Nghị rót cho cô một cốc nước ấm để lên bàn làm việc rồi đứng bên ngoài gõ cửa nói vọng vào trong.

- Nghỉ ngơi một lát đi, nếu thấy mệt thì để anh bảo Thiên Nhật đưa em về.

- Không cần đâu, cháu đi họp với chú.

Tuệ Ngọc mở tung cửa chạy ra ôm lấy cánh tay của Tư Nghị, thần sắc vẫn còn rất kém. Anh xoa mái tóc ngắn ngủn của cô, nghiêm mặt nhắc nhở:

- Ở cơ quan không được gọi là chú.

- Biết rồi chú nhỏ.

Cô nhoẻn miệng cười, đôi mắt cong thành hình cung đầy miễn cưỡng, lúm đồng điếu cạnh khoé miệng vẫn sâu hút nhưng lại chẳng còn tươi tắn, vẻ tinh nghịch thường ngày biến mất, ẩn sau nét đẹp thanh thuần chỉ còn một sắc âm u. Tư Nghị nắm bàn tay lạnh lẽo của cô bỏ vào trong túi quần của mình, nhẹ nhàng lên tiếng:

- Cho em bảy giờ đồng hồ để suy nghĩ, nếu chịu không được thì ngày mai anh sẽ trả em về trường.

Không đợi xem phản ứng của cô thế nào anh đã bước đi, kéo theo cả Tuệ Ngọc theo cùng mình. Cô ngước lên nhìn mái tóc được cắt gọn gàng của anh, lướt qua góc mặt tuấn tú sáng ngời mà lòng nặng trĩu. Có lẽ mẹ đã nói đúng, công việc này quá sức đối với cô.

Mọi người tập trung tại phòng hội nghị của Đội cảnh sát hình sự để báo cáo về đánh giá sơ bộ và vật chứng thu được ở hiện trường, sau đó thành lập tổ chuyên án để tiến hành điều tra.

Tan họp không lâu thì người nhà của nạn nhân gồm chồng và con gái đến để nhận xác. Họ khóc từ ngoài cổng đến phòng khám nghiệm, tiếng gào thét thê lương rạch xé nỗi lòng của các cán bộ có mặt ở xung quanh. 

Tuệ Ngọc lẳng lặng đứng nhìn, ngực trái nhói lên quặn thắt, trong phút chốc cô nhìn thấy rõ ràng hình ảnh của mẹ mình vào cái ngày tăm tối ấy, vừa khóc thương chồng vừa bồng bế đứa con mới vừa hơn một tuổi. Ngay lúc này đây quyết tâm trong cô sục sôi hơn bao giờ hết, siết chặt nắm tay, cô tự hứa với lòng nhất định phải tìm ra được kẻ thủ ác để trả thù cho cha, cũng để an ủi cho những giọt nước mắt tủi phận của mẹ mình qua bao nhiêu năm ròng rã.

Tư Nghị kết thúc trao đổi với Đại đội trưởng của Đội cảnh sát hình sự liền quay lại tìm Tuệ Ngọc, anh véo cái má phúng phính của cô, đanh giọng:

- Phấn chấn lên, nơi này không dành cho những kẻ yếu đuối đâu.

Tuệ Ngọc định gân cổ lên cãi lại thì bất chợt nhìn thấy mẹ mình đi vào cơ quan cùng Tấn Duật, cô vội chạy ra đón bà, thắc mắc hỏi:

- Mẹ đến đây làm gì thế?

Trần Uyển Khanh còn chưa trả lời thì La Tấn Duật đã nói thay:

- Giáo viên trong trường nói là hai hôm trước dì đây và đồng nghiệp Diệp Khê có xảy ra mâu thuẫn, theo quy trình điều tra nghiệp vụ nên bọn anh phải tiến hành thẩm vấn lấy lời khai.

Hot

Comments

Trương Thi Điệu

Trương Thi Điệu

/Frown//Frown//Frown//Frown//Frown/

2024-05-27

0

Bảo Thu

Bảo Thu

🙄🙄🙄

2023-05-19

0

Bảo Thu

Bảo Thu

🤣🤣🤣

2023-05-19

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xác chết không đầu
2 Chương 2: Nạn nhân thứ mười
3 Chương 3: Người chết thì hồn bay
4 Chương 4: Bước qua cánh cửa phòng khám nghiệm
5 Chương 5: "Ngủ với chú!"
6 Chương 6: Ngủ với "chú mình" thì có gì phải sợ!
7 Chương 7: Manh mối mới và đồng nghiệp mới
8 Chương 8: "Cuộc tình tay ba"
9 Chương 9: Bé con! Phiền em viết báo cáo
10 Chương 10: Không ăn cơm… vậy thì ăn thứ khác có chịu không?
11 Chương 11: "Người nhà" và "phạm nhân" đôi khi chỉ khác nhau ở cách gọi
12 Chương 12: Tiếng khóc trẻ thơ bên thi hài của mẹ
13 Chương 13: Chú chăm em lớn nên chú phải có trách nhiệm đến cùng
14 Chương 14: Trước nay anh đều luôn như vậy, do em không nhìn ra đấy thôi!
15 Chương 15: Tối nay anh chừa cửa nhé?
16 Chương 16: "Sói" biến thái, còn vô lại
17 Chương 17: Cô ấy muốn ngủ cùng tôi trên xe
18 Chương 18: Nằm xuống đây, "chú" ru cho em ngủ
19 Chương 19: Mưa lớn lắm về không được!
20 Chương 20: Hôn anh
21 Chương 21: Cô bé à, anh làm em kích thích đến vậy sao?
22 Chương 22: Điều kiện của anh
23 Chương 23: Đằng nào thì chúng ta cũng phải là của nhau thôi!
24 Chương 24: Vào phòng còn không làm được, thì làm sao vào được trái tim em…
25 Chương 25: Cháu là chồng sắp cưới của cô ấy!
26 Chương 26: Chúng ta yêu nhau đi
27 Chương 27: Ở cái xã hội xoay chuyển đảo điên này, có ai đáng tin bằng anh...
28 Chương 28: Đây… có phải là tình yêu hay chưa?
29 Chương 29: Anh còn có thể biến thái hơn nữa, em có muốn nhìn thấy không?
30 Chương 30: "Tiền trảm hậu tấu"
31 Chương 31: Anh nằm ở đâu trong lòng em?
32 Chương 32: Thi thể bị cắt đầu tại nghĩa trang
33 Chương 33: Hắn đang nhìn thẳng vào chúng ta kìa!
34 Chương 34: Anh không thể kiềm chế được!
35 Chương 35: Em nên học cái khác thì hơn!
36 Chương 36: Thiện và ác luôn song hành
37 Chương 37: Em muốn gả cho ai?
38 Chương 38: Anh yêu em!
39 Chương 39: Những điều cấm kỵ
40 Chương 40: Nếu mai này chuyện tình mình trắc trở...
41 Chương 41: Anh muốn được làm cha!
42 Chương 42: Kế hoạch lừa kẻ thủ ác sập bẫy
43 Chương 43: Những suy đoán mơ hồ đã thành sự thật
44 Chương 44: Lỗi lầm không phải do chúng ta mà ra
45 Chương 45: Gửi vào xác thân em một hy vọng bé nhỏ...
46 Chương 46: Nữ sinh mất tích
47 Chương 47: Hẹn ước
48 Chương 48: Đêm mưa mùa hạ có những câu chuyện rất buồn
49 Chương 49: Hận người hay hận kẻ sát nhân?
50 Chương 50: Lời cam đoan được thế chấp bằng nhân mạng!
51 Chương 51: Chân muốn đi mà lòng người không đặng...
52 Chương 52: Hận!
53 Chương 53: Đêm kinh hoàng
54 Chương 54: Chú nhỏ, cháu giết người rồi!
55 Chương 55: Một kẻ rối bời, một kẻ thì buông xuôi...
56 Chương 56: Em ngoảnh mặt rồi làm sao biết anh tuyệt vọng bao nhiêu...
57 Chương 57: Kẻ ở người đi...
58 Chương 58: Hỏi cung!
59 Chương 59: Ai có tội? Ai bị hàm oan?
60 Chương 60: Anh bất cẩn quá, vô năng quá...
61 Chương 61: Góc khuất năm xưa
62 Chương 62: Tình thân và tình yêu
63 Chương 63: Mặc kệ ngoài kia sóng gió, em chỉ cần yên ổn ở trong lòng anh...
64 Chương 64: Trừ khi là anh chết!
65 Chương 65: Chẳng lẽ... em cũng không thương anh giống như họ?
66 Chương 66: Trong đêm mưa tầm tã có những bí mật bị phanh phui
67 Chương 67: Tình yêu của ác quỷ
68 Chương 68: Cánh cửa ác mộng đã mở!
69 Chương 69: Là chết hay là hết?
70 Thông báo:
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Xác chết không đầu
2
Chương 2: Nạn nhân thứ mười
3
Chương 3: Người chết thì hồn bay
4
Chương 4: Bước qua cánh cửa phòng khám nghiệm
5
Chương 5: "Ngủ với chú!"
6
Chương 6: Ngủ với "chú mình" thì có gì phải sợ!
7
Chương 7: Manh mối mới và đồng nghiệp mới
8
Chương 8: "Cuộc tình tay ba"
9
Chương 9: Bé con! Phiền em viết báo cáo
10
Chương 10: Không ăn cơm… vậy thì ăn thứ khác có chịu không?
11
Chương 11: "Người nhà" và "phạm nhân" đôi khi chỉ khác nhau ở cách gọi
12
Chương 12: Tiếng khóc trẻ thơ bên thi hài của mẹ
13
Chương 13: Chú chăm em lớn nên chú phải có trách nhiệm đến cùng
14
Chương 14: Trước nay anh đều luôn như vậy, do em không nhìn ra đấy thôi!
15
Chương 15: Tối nay anh chừa cửa nhé?
16
Chương 16: "Sói" biến thái, còn vô lại
17
Chương 17: Cô ấy muốn ngủ cùng tôi trên xe
18
Chương 18: Nằm xuống đây, "chú" ru cho em ngủ
19
Chương 19: Mưa lớn lắm về không được!
20
Chương 20: Hôn anh
21
Chương 21: Cô bé à, anh làm em kích thích đến vậy sao?
22
Chương 22: Điều kiện của anh
23
Chương 23: Đằng nào thì chúng ta cũng phải là của nhau thôi!
24
Chương 24: Vào phòng còn không làm được, thì làm sao vào được trái tim em…
25
Chương 25: Cháu là chồng sắp cưới của cô ấy!
26
Chương 26: Chúng ta yêu nhau đi
27
Chương 27: Ở cái xã hội xoay chuyển đảo điên này, có ai đáng tin bằng anh...
28
Chương 28: Đây… có phải là tình yêu hay chưa?
29
Chương 29: Anh còn có thể biến thái hơn nữa, em có muốn nhìn thấy không?
30
Chương 30: "Tiền trảm hậu tấu"
31
Chương 31: Anh nằm ở đâu trong lòng em?
32
Chương 32: Thi thể bị cắt đầu tại nghĩa trang
33
Chương 33: Hắn đang nhìn thẳng vào chúng ta kìa!
34
Chương 34: Anh không thể kiềm chế được!
35
Chương 35: Em nên học cái khác thì hơn!
36
Chương 36: Thiện và ác luôn song hành
37
Chương 37: Em muốn gả cho ai?
38
Chương 38: Anh yêu em!
39
Chương 39: Những điều cấm kỵ
40
Chương 40: Nếu mai này chuyện tình mình trắc trở...
41
Chương 41: Anh muốn được làm cha!
42
Chương 42: Kế hoạch lừa kẻ thủ ác sập bẫy
43
Chương 43: Những suy đoán mơ hồ đã thành sự thật
44
Chương 44: Lỗi lầm không phải do chúng ta mà ra
45
Chương 45: Gửi vào xác thân em một hy vọng bé nhỏ...
46
Chương 46: Nữ sinh mất tích
47
Chương 47: Hẹn ước
48
Chương 48: Đêm mưa mùa hạ có những câu chuyện rất buồn
49
Chương 49: Hận người hay hận kẻ sát nhân?
50
Chương 50: Lời cam đoan được thế chấp bằng nhân mạng!
51
Chương 51: Chân muốn đi mà lòng người không đặng...
52
Chương 52: Hận!
53
Chương 53: Đêm kinh hoàng
54
Chương 54: Chú nhỏ, cháu giết người rồi!
55
Chương 55: Một kẻ rối bời, một kẻ thì buông xuôi...
56
Chương 56: Em ngoảnh mặt rồi làm sao biết anh tuyệt vọng bao nhiêu...
57
Chương 57: Kẻ ở người đi...
58
Chương 58: Hỏi cung!
59
Chương 59: Ai có tội? Ai bị hàm oan?
60
Chương 60: Anh bất cẩn quá, vô năng quá...
61
Chương 61: Góc khuất năm xưa
62
Chương 62: Tình thân và tình yêu
63
Chương 63: Mặc kệ ngoài kia sóng gió, em chỉ cần yên ổn ở trong lòng anh...
64
Chương 64: Trừ khi là anh chết!
65
Chương 65: Chẳng lẽ... em cũng không thương anh giống như họ?
66
Chương 66: Trong đêm mưa tầm tã có những bí mật bị phanh phui
67
Chương 67: Tình yêu của ác quỷ
68
Chương 68: Cánh cửa ác mộng đã mở!
69
Chương 69: Là chết hay là hết?
70
Thông báo:

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play