Chương 4: Bước qua cánh cửa phòng khám nghiệm

Ba chữ "phòng khám nghiệm" cứ vo ve bên tai làm Tuệ Ngọc rợn người rét run, kể từ lúc gia nhập vào Đội giám định Pháp y đến giờ cô chưa bước vào căn phòng u ám đó lần nào. Nhớ tới xác chết không đầu sáng nay cô thất thần thở hắt ra một hơi cố xua bớt đi nỗi sợ hãi đang quấn lấy từng tế bào trong cơ thể.

Tấn Duật thấy sắc mặt của cô nhợt nhạt xanh xao thì rất xót xa, anh đảo mắt nhìn Tư Nghị, nhẹ nói:

- Tuệ Ngọc là người mới, chúng ta để cô ấy ghi chép ở bên ngoài cũng được không cần phải tham gia vào việc khám nghiệm đâu.

Nghe xong mấy lời này lá gan bé tí của Tuệ Ngọc liền tràn trề hy vọng, cô ngước lên nhìn Tư Nghị chờ mong một cái gật đầu phê duyệt, nhưng khi đụng phải ánh mắt lạnh lẽo như được ướp trong băng của anh thì đã ngay lập tức nhục chí bỏ cuộc. Cô ưỡn thẳng lưng ra vẻ vô cùng bình thản, xua xua tay với Tấn Duật, vỗ ngực tự tin:

- Em không sao, em đến đây là để học hỏi mà, cứ trốn tránh sợ sệt thì bao giờ mới tiến bộ được chứ!

- Tốt! Đây là tinh thần mà Đội giám định đang cần.

Tư Nghị khen ngợi một câu rồi nắm lấy bàn tay lạnh toát của Tuệ Ngọc, nở nụ cười vô cùng "thân thiện" với La Tấn Duật:

- Nhờ cậu tiễn dì về nhé, chúng tôi phải đi chuẩn bị rồi.

Anh cúi đầu chào Trần Uyển Khanh rồi vô tư kéo tay con gái của bà ấy rời khỏi đó. Bầu không khí đã thoáng đãng hơn, nhưng nhìn đôi bàn tay đang nắm chặt ở đằng trước trái tim của Tấn Duật như vừa bị thủng mất một chỗ. 

- Làm bác sĩ y khoa ngày ngày khám chữa bệnh cho người sống không tốt hơn là giết chết tương lai của mình với những tử thi đáng sợ kia sao, chẳng hiểu Tuệ Ngọc nhà dì đang nghĩ gì nữa?

Tấn Duật hơi ngẩn ra, anh nghiêng mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh, tò mò hỏi:

- Dì không ủng hộ em ấy đi theo nghề này sao?

- Không đâu, do nó cứ nằng nặc đòi theo Tư Nghị học việc nên dì mới miễn cưỡng đồng ý, chứ dì chỉ muốn nó có công việc ổn định đường hoàng mà thôi. Theo cái nghề rùng rợn này thì ai mà dám cưới nó về làm vợ kia chứ.

Trần Uyển Khanh mỉm cười hiền từ, bà hạ thấp giọng, làm ra vẻ bí mật:

- Dì thấy cháu và Tuệ Ngọc cũng thân thiết, hay là cháu lựa lời khuyên nhủ nó giúp dì có được không? Bảo nó quay lại bệnh viện thực tập để còn lo cho tương lai sau này nữa.

Hai mắt Tấn Duật có hơi mù mịt, anh chỉ cười cười đáp lại rồi tiễn Trần Uyển Khanh rời khỏi cơ quan. Đứng trước cửa văn phòng nhìn dáng dấp từ tốn của bà ấy hồi lâu, trong đầu anh xuất hiện rất nhiều nghi vấn không đầu không cuối. 

Xác chết ngày hôm nay ngoài là đồng nghiệp còn có liên quan đến vụ thảm sát năm xưa, sao Trần Uyển Khanh lại không thắc mắc gì, cũng chẳng có biểu hiện nào cho thấy bà quan tâm đến vụ án? Là do bà ấy tin tưởng vào cơ quan điều tra sẽ tìm ra hung thủ hại chết chồng mình hay còn một lý do nào khác chăng?

Trong phòng khám nghiệm, Tư Nghị đứng quan sát thao tác mặc đồ bảo hộ của Tuệ Ngọc, anh giống hệt như cấp trên quản thúc nhân viên, chỉ cần một sai phạm nhỏ là sẽ ngay lập tức ra hình phạt thật nặng.

- Chú đừng có nhăn nhó nữa, mặc cái này đơn giản mà, chú nhìn xem.

Tuệ Ngọc xoay một vòng khoe kỹ năng thành thục của mình cho anh thấy, áo mũ chỉnh tề, găng tay, khẩu trang cũng đã bịt kín, chỉ chừa mỗi đôi mắt to tròn như hai viên ngọc lấp lánh nhìn anh. Tư Nghị điểm ngón trỏ vào giữa trán của cô, nghiêm túc nhắc nhở:

- Ở đây không phải là nơi để đùa giỡn. Một khi đã bước vào căn phòng này thì mỗi người chúng ta đều mang rất nhiều trọng trách to lớn, nó bao gồm trách nhiệm với luật pháp và cả lương tâm của chính mình nữa. Hãy nhớ thật kỹ, xác chết nằm ở trong kia là một con người, dù có thối rữa hay chỉ còn bộ xương trơ trọi thì cũng phải tỉ mỉ từng thao tác để tìm ra manh mối. Nhất định không được nghĩ họ là một vật vô tri vô giác mà xem xét đại khái qua loa, họ và người nhà của họ đều đang trông mong vào chúng ta để tìm ra hung thủ!

Tư Nghị nắm lấy bả vai của Tuệ Ngọc xoay người cô hướng về phía bàn giải phẫu được ngăn cách bởi một lớp cửa kính. Anh nghiêng đầu nhìn tròng mắt run rẩy của cô, chậm rãi nói tiếp:

- Bước qua cánh cửa này thì thế giới màu hồng của em sẽ biến mất, bàn tay của em sẽ dính máu và mùi hôi thối của tử thi. Nếu em cảm thấy công việc này quá sức đối với mình thì quay lưng lại và nộp đơn rời khỏi đội khám nghiệm. Còn nếu như em chấp nhận tiến vào bên trong với ước mơ tìm ra chân lý thì nhất định phải theo đuổi đến cùng, ít nhất là cho đến khi vụ án này kết thúc. Em yên tâm, sau khi cánh cửa này khép lại, nếu tay em còn vương lại mùi tanh hôi khó ngửi thì anh nhất định sẽ rửa sạch cho em. 

Từng câu từng chữ của Doãn Tư Nghị giống như liều thuốc gây tê phong bế những sợi dây thần kinh của Tuệ Ngọc khiến cho cô đứng yên bất động rất lâu. Cô bắt đầu lục loại lại những mục đích lớn lao mà mình đã đề ra khi quyết định đi theo con đường này. Nỗi sợ thì lớn đấy nhưng chẳng lẽ nó có thể lớn hơn mối thù giết cha sao!

Tuệ Ngọc thu tầm mắt về, cô nắm lấy khuỷu tay của Tư Nghị, dõng dạc khẳng định:

- Cháu không sợ, cháu nhất định sẽ kiên trì đến cùng, một ngày nào đó sẽ trở thành đồng nghiệp xuất sắc nhất của chú!

Hai mắt cô bừng lên ngọn lửa quyết tâm sáng rực, Tư Nghị mỉm cười cưng chiều, giơ ngón tay vuốt nhẹ sợi mi cong vút của cô.

- Nhớ kỹ lời đã nói đấy nhé.

Anh đi vào trong trước, Tuệ Ngọc cũng nhanh chóng bám theo sau. Không khí bên trong phòng khám nghiệm so với bên ngoài là vô cùng khác biệt, nó không đến nỗi u ám, nhưng bí bách và rất rợn người.

Đội khám nghiệm thuộc Phòng Kỹ thuật hình sự của tỉnh Ninh Châu chỉ có ba bác sĩ pháp y, người lớn tuổi nhất đã hơn bốn mươi tên là Huỳnh Lẫm, kế đó là Doãn Tư Nghị "nam vương" ưu tú của đơn vị, và cuối cùng là Lâm Thiên Nhật - một bác sĩ trẻ mới vào nghề. 

Riêng Tuệ Ngọc là thực tập sinh, cũng đóa hoa duy nhất ở cái nơi "buồn tẻ" này, vậy nên các anh lớn luôn dành sự ưu ái đặc biệt cho cô, hơn nữa Phòng khám nghiệm luôn thiếu thốn nhân lực nên bằng mọi giá phải giữ cô lại cho bằng được.

Tư Nghị đi đến bên cạnh bàn giải phẫu trao đổi với bác sĩ Huỳnh Lẫm vài câu về thi thể của Diệp Khê. Tuệ Ngọc lầm lũi ở đằng sau, cố trấn tĩnh bản thân không được sợ hãi, cô lấy hết can đảm ngẩng mặt lên để nhìn trực diện nhưng vừa trông thấy phần thi thể không nguyên vẹn kia thì mặt mũi lập tức tối sầm, suýt nữa đã ngất xỉu tại chỗ.

Khoảng cách gần quá, gần đến nỗi cô có thể ngửi thấy hơi lạnh của xác chết dù đã cách một lớp khẩu trang, tự bản thân nhắc nhở cô phải can đảm nhưng vẫn không sao ngẩng đầu lên được.

Doãn Tư Nghị đưa mắt nhìn Tuệ Ngọc, cô khó chịu lòng anh cũng không yên, nhưng anh ý thức được chỗ nào cần dỗ dành và nơi nào cần nghiêm khắc uốn nắn. Anh đặt cuốn vở ghi chép lên tay cô, nhẹ bảo:

- Ghi cho thật chi tiết và tỉ mỉ, không được bỏ sót ý chính lẫn ý phụ nào. Làm không tốt là sẽ bị phạt đấy nhé!

Tuệ Ngọc cầm lấy cuốn vở ghi chép, gật gật đầu nhưng vẫn không ngẩng mặt lên. Cô giở từng trang giấy ra đợi nghe chỉ dẫn.

Bàn tay của Tư Nghị sờ vào phần cổ của Diệp Khê, anh xem xét ở phần đốt sống cổ thứ nhất được cắt chỉnh chu không xê dịch rồi lật cổ tay và cổ chân của nạn nhân quan sát, sau một hồi đánh giá, anh nhìn Huỳnh Lẫm nói ra suy đoán của mình:

- Có thể hung thủ có biết kiến thức về y khoa, những vùng bị bầm do khống chế đều ngăn cho nạn nhân mất khả năng vùng vẫy dù là nhỏ nhất, nhưng nhìn qua sơ bộ phần xương bên trong đều không hề bị gãy.

Cây bút trên tay Tuệ Ngọc hơi khựng lại, cô chợt nhớ tới mẹ của mình cũng từng được đào tạo y khoa lúc còn dạy ở trường cũ, nhưng mẹ của cô hiền lành chất phác, chắc chắn chỉ là trùng hợp mà thôi.

Hot

Comments

Bảo Thu

Bảo Thu

sao cô lại nghĩ đến điều này nhỉ

2023-05-19

1

Bảo Thu

Bảo Thu

nghe ngọt như mật á

2023-05-19

0

Ng0k xa^u

Ng0k xa^u

Có khi nào????

2023-05-06

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xác chết không đầu
2 Chương 2: Nạn nhân thứ mười
3 Chương 3: Người chết thì hồn bay
4 Chương 4: Bước qua cánh cửa phòng khám nghiệm
5 Chương 5: "Ngủ với chú!"
6 Chương 6: Ngủ với "chú mình" thì có gì phải sợ!
7 Chương 7: Manh mối mới và đồng nghiệp mới
8 Chương 8: "Cuộc tình tay ba"
9 Chương 9: Bé con! Phiền em viết báo cáo
10 Chương 10: Không ăn cơm… vậy thì ăn thứ khác có chịu không?
11 Chương 11: "Người nhà" và "phạm nhân" đôi khi chỉ khác nhau ở cách gọi
12 Chương 12: Tiếng khóc trẻ thơ bên thi hài của mẹ
13 Chương 13: Chú chăm em lớn nên chú phải có trách nhiệm đến cùng
14 Chương 14: Trước nay anh đều luôn như vậy, do em không nhìn ra đấy thôi!
15 Chương 15: Tối nay anh chừa cửa nhé?
16 Chương 16: "Sói" biến thái, còn vô lại
17 Chương 17: Cô ấy muốn ngủ cùng tôi trên xe
18 Chương 18: Nằm xuống đây, "chú" ru cho em ngủ
19 Chương 19: Mưa lớn lắm về không được!
20 Chương 20: Hôn anh
21 Chương 21: Cô bé à, anh làm em kích thích đến vậy sao?
22 Chương 22: Điều kiện của anh
23 Chương 23: Đằng nào thì chúng ta cũng phải là của nhau thôi!
24 Chương 24: Vào phòng còn không làm được, thì làm sao vào được trái tim em…
25 Chương 25: Cháu là chồng sắp cưới của cô ấy!
26 Chương 26: Chúng ta yêu nhau đi
27 Chương 27: Ở cái xã hội xoay chuyển đảo điên này, có ai đáng tin bằng anh...
28 Chương 28: Đây… có phải là tình yêu hay chưa?
29 Chương 29: Anh còn có thể biến thái hơn nữa, em có muốn nhìn thấy không?
30 Chương 30: "Tiền trảm hậu tấu"
31 Chương 31: Anh nằm ở đâu trong lòng em?
32 Chương 32: Thi thể bị cắt đầu tại nghĩa trang
33 Chương 33: Hắn đang nhìn thẳng vào chúng ta kìa!
34 Chương 34: Anh không thể kiềm chế được!
35 Chương 35: Em nên học cái khác thì hơn!
36 Chương 36: Thiện và ác luôn song hành
37 Chương 37: Em muốn gả cho ai?
38 Chương 38: Anh yêu em!
39 Chương 39: Những điều cấm kỵ
40 Chương 40: Nếu mai này chuyện tình mình trắc trở...
41 Chương 41: Anh muốn được làm cha!
42 Chương 42: Kế hoạch lừa kẻ thủ ác sập bẫy
43 Chương 43: Những suy đoán mơ hồ đã thành sự thật
44 Chương 44: Lỗi lầm không phải do chúng ta mà ra
45 Chương 45: Gửi vào xác thân em một hy vọng bé nhỏ...
46 Chương 46: Nữ sinh mất tích
47 Chương 47: Hẹn ước
48 Chương 48: Đêm mưa mùa hạ có những câu chuyện rất buồn
49 Chương 49: Hận người hay hận kẻ sát nhân?
50 Chương 50: Lời cam đoan được thế chấp bằng nhân mạng!
51 Chương 51: Chân muốn đi mà lòng người không đặng...
52 Chương 52: Hận!
53 Chương 53: Đêm kinh hoàng
54 Chương 54: Chú nhỏ, cháu giết người rồi!
55 Chương 55: Một kẻ rối bời, một kẻ thì buông xuôi...
56 Chương 56: Em ngoảnh mặt rồi làm sao biết anh tuyệt vọng bao nhiêu...
57 Chương 57: Kẻ ở người đi...
58 Chương 58: Hỏi cung!
59 Chương 59: Ai có tội? Ai bị hàm oan?
60 Chương 60: Anh bất cẩn quá, vô năng quá...
61 Chương 61: Góc khuất năm xưa
62 Chương 62: Tình thân và tình yêu
63 Chương 63: Mặc kệ ngoài kia sóng gió, em chỉ cần yên ổn ở trong lòng anh...
64 Chương 64: Trừ khi là anh chết!
65 Chương 65: Chẳng lẽ... em cũng không thương anh giống như họ?
66 Chương 66: Trong đêm mưa tầm tã có những bí mật bị phanh phui
67 Chương 67: Tình yêu của ác quỷ
68 Chương 68: Cánh cửa ác mộng đã mở!
69 Chương 69: Là chết hay là hết?
70 Thông báo:
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Xác chết không đầu
2
Chương 2: Nạn nhân thứ mười
3
Chương 3: Người chết thì hồn bay
4
Chương 4: Bước qua cánh cửa phòng khám nghiệm
5
Chương 5: "Ngủ với chú!"
6
Chương 6: Ngủ với "chú mình" thì có gì phải sợ!
7
Chương 7: Manh mối mới và đồng nghiệp mới
8
Chương 8: "Cuộc tình tay ba"
9
Chương 9: Bé con! Phiền em viết báo cáo
10
Chương 10: Không ăn cơm… vậy thì ăn thứ khác có chịu không?
11
Chương 11: "Người nhà" và "phạm nhân" đôi khi chỉ khác nhau ở cách gọi
12
Chương 12: Tiếng khóc trẻ thơ bên thi hài của mẹ
13
Chương 13: Chú chăm em lớn nên chú phải có trách nhiệm đến cùng
14
Chương 14: Trước nay anh đều luôn như vậy, do em không nhìn ra đấy thôi!
15
Chương 15: Tối nay anh chừa cửa nhé?
16
Chương 16: "Sói" biến thái, còn vô lại
17
Chương 17: Cô ấy muốn ngủ cùng tôi trên xe
18
Chương 18: Nằm xuống đây, "chú" ru cho em ngủ
19
Chương 19: Mưa lớn lắm về không được!
20
Chương 20: Hôn anh
21
Chương 21: Cô bé à, anh làm em kích thích đến vậy sao?
22
Chương 22: Điều kiện của anh
23
Chương 23: Đằng nào thì chúng ta cũng phải là của nhau thôi!
24
Chương 24: Vào phòng còn không làm được, thì làm sao vào được trái tim em…
25
Chương 25: Cháu là chồng sắp cưới của cô ấy!
26
Chương 26: Chúng ta yêu nhau đi
27
Chương 27: Ở cái xã hội xoay chuyển đảo điên này, có ai đáng tin bằng anh...
28
Chương 28: Đây… có phải là tình yêu hay chưa?
29
Chương 29: Anh còn có thể biến thái hơn nữa, em có muốn nhìn thấy không?
30
Chương 30: "Tiền trảm hậu tấu"
31
Chương 31: Anh nằm ở đâu trong lòng em?
32
Chương 32: Thi thể bị cắt đầu tại nghĩa trang
33
Chương 33: Hắn đang nhìn thẳng vào chúng ta kìa!
34
Chương 34: Anh không thể kiềm chế được!
35
Chương 35: Em nên học cái khác thì hơn!
36
Chương 36: Thiện và ác luôn song hành
37
Chương 37: Em muốn gả cho ai?
38
Chương 38: Anh yêu em!
39
Chương 39: Những điều cấm kỵ
40
Chương 40: Nếu mai này chuyện tình mình trắc trở...
41
Chương 41: Anh muốn được làm cha!
42
Chương 42: Kế hoạch lừa kẻ thủ ác sập bẫy
43
Chương 43: Những suy đoán mơ hồ đã thành sự thật
44
Chương 44: Lỗi lầm không phải do chúng ta mà ra
45
Chương 45: Gửi vào xác thân em một hy vọng bé nhỏ...
46
Chương 46: Nữ sinh mất tích
47
Chương 47: Hẹn ước
48
Chương 48: Đêm mưa mùa hạ có những câu chuyện rất buồn
49
Chương 49: Hận người hay hận kẻ sát nhân?
50
Chương 50: Lời cam đoan được thế chấp bằng nhân mạng!
51
Chương 51: Chân muốn đi mà lòng người không đặng...
52
Chương 52: Hận!
53
Chương 53: Đêm kinh hoàng
54
Chương 54: Chú nhỏ, cháu giết người rồi!
55
Chương 55: Một kẻ rối bời, một kẻ thì buông xuôi...
56
Chương 56: Em ngoảnh mặt rồi làm sao biết anh tuyệt vọng bao nhiêu...
57
Chương 57: Kẻ ở người đi...
58
Chương 58: Hỏi cung!
59
Chương 59: Ai có tội? Ai bị hàm oan?
60
Chương 60: Anh bất cẩn quá, vô năng quá...
61
Chương 61: Góc khuất năm xưa
62
Chương 62: Tình thân và tình yêu
63
Chương 63: Mặc kệ ngoài kia sóng gió, em chỉ cần yên ổn ở trong lòng anh...
64
Chương 64: Trừ khi là anh chết!
65
Chương 65: Chẳng lẽ... em cũng không thương anh giống như họ?
66
Chương 66: Trong đêm mưa tầm tã có những bí mật bị phanh phui
67
Chương 67: Tình yêu của ác quỷ
68
Chương 68: Cánh cửa ác mộng đã mở!
69
Chương 69: Là chết hay là hết?
70
Thông báo:

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play