Chương 3 Con riêng

Nếu như Thiệu Huy nhớ không lầm thì hôm nay chính là ngày đứa Hoàng Thành Long chính thức được Hoàng Tư mang về nhà, cậu gấp gáp bắt xe chạy về nhà bỏ mặc A Phức chậm chạp đuổi theo phía sau.

Vừa về đến cửa nhà, cậu đã nghe thấy tiếng nói phát ra từ trong gian phòng khách.

Là giọng của Kim Mai - mẹ của cậu.

"Hoàng Tư, chúng ta dù gì cũng đã là vợ chồng với nhau hơn chục năm nay, không có tình thì cũng có nghĩa. Tại sao ông lại có thể nhân lúc tôi đang trong kỳ thai nghén mà đi trêu hoa nghẹo nguyệt ở bên ngoài để rồi tạo ra một tên nghiệt chủng thế này?" Giọng bà không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ khiến cho tất cả người làm trong nhà nghe rõ mồn một.

Trong lòng Hoàng Tư phần nào cũng cảm thấy có lỗi với bà nhưng cái tôi của ông lại quá lớn, không thể chính miệng mình thốt ra hai từ "xin lỗi" đối với bà, cộng thêm việc mang tư tưởng trọng nam khinh nữ khiến ông không tài nào chấp nhận bản thân phải hạ mình trước một người phụ nữ.

Ngược lại, khi nghe đến hai từ "nghiệt chủng" trên mặt ông lộ ra vẻ tức giận thấy rõ, tự động đứng ở lập trường là một người cha ra sức bênh vực cho con trai mình.

"Tại sao bà lại có thể nói ra những lời cay nghiệt như vậy? Suy cho cùng thằng bé vẫn là con của tôi, là con cháu của nhà họ Hoàng. Bà không tôn trọng nó thì thôi đi, nhưng chí ít bà cũng phải nể mặt gia đình tôi chứ!

Bà liếc sang nhìn Hoàng Thành Long đang trốn tránh sau lưng ông bằng ánh mắt sắc lẻm, nếu như ánh mắt có thể giết người chỉ sợ cậu ta đã sớm chết trong tay bà. Mặc dù chưa ai động đến thế nhưng mặt cậu ta lại lộ ra vẻ sợ hãi như thể có ai đang ức hiếp mình vậy, đúng là chỉ biết cách làm cho người ta chán ghét.

"Cũng chỉ là một đứa con ngoài giá thú do gái đ*iếm sinh ra, đến cả tên cũng không được phép ghi vào gia phả. Ông nói xem, cậu ta lấy tư cách gì để trở thành con cháu của nhà họ Hoàng đây?"

Trên đời này, thứ Kim Mai khinh thường nhất chính là con riêng, giới hào môn đối với loại chuyện này không mấy mới lạ nhưng nó lại không khác gì bằng chứng sống chứng minh cho sự không chung thủy của đàn ông đã có gia đình.

Bởi lẽ nếu là một người đàn ông chung thủy thì chẳng ai lại đi ngủ với người đàn bà khác, cũng sẽ không để xuất hiện cái gọi là con riêng như cậu ta.

Một khi cậu ta được bước chân vào nhà họ Hoàng, tương lai chắc chắn sẽ trở thành mối nguy hại cho con trai bà.

Nghe xong câu đó sắc mặt cậu ta trong nháy mắt trở nên trắng bệch, giọng run run phản bác: "Mẹ con không phải gái đ*iếm, bác không được nói mẹ con như vậy!"

"Cậu lấy cái quyền gì ra lệnh cho tôi?" Bà phẫn nộ chất vấn: "Nếu không phải gái đ*iếm tại sao lại lên giường với chồng tôi? Nếu không phải đ*iếm tại sao lại sinh ra cậu trong khi biết ông ấy là người đã có gia đình?"

Cậu ta cãi không lại bà nên chỉ biết mím môi, đáng thương kéo góc tay áo Hoàng Tư nói: "Cha, mẹ con không phải đ*iếm."

Ông dịu dàng xoa đầu cậu ta dỗ dành: "Ừm, mẹ con không phải." Sau đó quay sang nhìn bà nói: "Bà có thôi ngay đi không, mẹ thằng bé dù sao cũng đã mất, bà không hiểu cho con thì thôi cớ sao lại phải ăn nói cay nghiệt đến vậy?"

Thấy ông bênh cậu ta chầm chập, bà cười chua chát hỏi: "Hiểu cho nó vậy ai hiểu cho hai mẹ con tôi đây?"

Đã ngoại tình còn tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, đã vậy còn bắt bà làm thánh mẫu thấu hiểu cho cậu ta. Ông lấy quyền gì để ra lệnh cho bà đây?

Quyền làm chồng? Hay quyền làm cha của con bà?

"Hoàng Tư, chúng ta ly hôn đi." Lúc nói câu này, trông bà cứng rắn đến lạ, không đau buồn cũng không thương tâm. Kể từ giây phút ông mang cậu ta về đây, bà đã thực sự chết tâm rồi.

"Bà đang nói gì vậy hả?" Ông bất ngờ hỏi: "Tại sao chúng ta lại phải ly hôn chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt này?"

"Nhỏ nhặt? Ngoại tình đến cả con riêng cũng có luôn rồi mà còn gọi là chuyện nhỏ thì chuyện gì mới có thể gọi là lớn đây?" Bà nói với chất giọng đầy mỉa mai: "Phải chờ đến khi ông nâng đỡ nó lên vị trí cao rồi đá con trai tôi ra khỏi vị trí thừa kế thì mới được gọi là lớn sao?"

"Hoàng Tư, ông khiến tôi cảm thấy thật ghê tởm."

Có vẻ như bị chọc giận bởi câu nói của Kim Mai, ông sấn tới gần giơ tay lên định tát thẳng vào mặt bà.

Thiệu Huy thấy tình hình có vẻ không ổn, cậu không thể tiếp tục đứng một bên nhìn được nữa, nhanh chóng lao tới đẩy mạnh ông ra, sức lực của một thanh niên 20 tuổi so với một người đàn ông ở tuổi trung niên như ông thật sự tốt hơn nhiều nên khiến ông lảo đảo ngã về phía sau.

"Cha." Cậu ta hốt hoảng đỡ lấy ông đỡ lấy ông, sau đó quay sang nhìn cậu chất vấn: "Sao anh lại đẩy cha như vậy? Nhỡ cha có chuyện gì thì phải làm sao?"

Cậu hờ hững hỏi lại: "Liên quan gì đến tôi?" Sớm thôi, ông ta cũng không còn quan hệ gì với cậu.

Thấy cậu ta còn định nói thêm, Thiệu Huy nhanh chóng mở lời trước: "Đây là nhà họ Hoàng, một đứa con riêng không có danh phận như cậu bớt nhiều lời lại đi." Câu nói này trực tiếp chặn họng cậu ta khiến cậu ta cho dù có muốn phản bác cũng không thể phản bác được bởi vì nó quá đúng.

Nói gen mẹ cậu mạnh quả thực không sai, không chỉ mặt mũi tính tình mà đến cả cách nói chuyện của cậu cũng giống y hệt bà, mở miệng ra câu nào câu nấy cũng đều khiến người khác phải cứng họng.

Xử lí xong phần của cậu ta, cậu lo lắng hỏi bà: "Mẹ có sao không?"

"Không sao." Kim Mai lắc đầu nói: "May mà còn có con."

Nếu như vừa rồi con trai bà không kịp thời xuất hiện đẩy ông ta ra thì có khi bà đã phải ăn trọn cái tát trời giáng đó của ông rồi, nó phần nào khẳng định cho bà biết quyết định vừa rồi của mình là hoàn toàn đúng đắn.

Bà mặc kệ hai cha con cậu ta, nắm tay dắt con trai cùng trở về phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi.

"Mẹ muốn dọn đi trong hôm nay luôn sao?"

"Đúng vậy, mẹ không thể chịu đựng được bầu không khí đang trong lành bỗng nhiên bị vấy bẩn như vậy." Cái bẩn mà bà nói ở đây chính là sự xuất hiện của cậu ta.

Sự xuất hiện đột ngột của đứa con riêng này khiến bà không thể nào thích ứng nổi, nếu cứ sống thêm một ngày ở đây chỉ sợ bà sẽ không chịu nổi mà lên cơn đau tim mất thôi.

"Thế con cũng sẽ đi."

Cũng giống như kiếp trước, ngay khi vừa nghe xong câu nói này của cậu bà liền lập tức phản đối: "Không được, con không thể! Chẳng lẽ con cam tâm để một đứa con riêng như nó cướp hết tất cả mọi thứ của con hay sao?"

"Con tất nhiên không cam tâm." Cậu đanh mặt nói: "Nhưng con sẽ không ở lại đây để rồi phải nhìn cậu ta lượn lờ trước mặt con mỗi ngày, con sẽ dùng thực lực để giành lấy quyền thừa kế chứ không phải kề kề bên cha để lấy lòng như nó!"

Kim Mai bất ngờ trước sự cứng rắn của con trai, đây dường như là lần đầu tiên bà thấy con trai mình cương quyết thế này.

Con trai bà đã trưởng thành rồi!

Nghĩ lại thì những gì cậu nói cũng không phải là không đúng, cậu ta chưa đến nhà chính, chưa được ghi tên vào gia phả của nhà họ Hoàng. Cho dù có được sự yêu thích của ông ta đi chăng nữa thì chắc gì đã có thể nắm lấy quyền hành trong tay. Hơn nữa Hoàng lão là một kẻ vừa cố chấp lại còn cổ hủ, không đời nào ông ta cho phép một kẻ ất ơ không biết từ đâu xuất hiện trở thành cháu trai của mình.

Thay vì cứ ép uổng con trai chịu khổ tại đây, sao bà lại không đưa thẳng bé về nhà chính ở?

Như thế vừa có thể giúp thằng bé thân cận hơn với Hoàng lão, vừa có thể gây trở ngại cho cậu ta trong việc nhận tổ quy tông.

"Được, tùy ý con."

......---o0o---......

Hot

Comments

Gà bông🐣

Gà bông🐣

Cn riêng thì nín mỏ 🐶 lại mẹ m ko phải đ.i.e.m chẳng lẽ mấy cn 🐶 ở lầu xanh à

2025-03-18

1

Gà bông🐣

Gà bông🐣

Nhỏ bằng cn cờ hó ông lấy để đâm ổ gà của cn mụ kia ko🤓

2025-03-18

0

TNT_Tanji3713

TNT_Tanji3713

ê ý là mình là con riêng thì biết điều ngậm mỏ vào ý 🤡

2025-02-12

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 - Quá khứ của một kẻ phản diện
2 Chương 2 Trùng sinh
3 Chương 3 Con riêng
4 Chương 4 Đến nhà chính
5 Chương 5 Hình như có hơi trà xanh...
6 Chương 6 Chuyển đến tổng bộ
7 Chương 7 Người bạn rất quan trọng
8 Chương 8 Cướp người về tay
9 Chương 9 Đến tổng bộ
10 Chương 10 Tôi muốn giúp đỡ em
11 Chương 11 Tức giận
12 Chương 12 Gây sự
13 Chương 13 Hẹn gặp
14 Chương 14 Trời đánh tránh bữa ăn
15 Chương 15 Cùng ăn nhé?
16 Chương 16 Ra mắt ông nội
17 Chương 17 Là người yêu
18 Chương 18 Sang tên
19 Chương 19 Tuyệt đối không thể tồn tại!
20 Chương 20 Lạnh nhạt
21 Chương 21 Giúp cô một chuyện
22 Chương 22 Văn kiện
23 Chương 23 Hẹn
24 Chương 24 Khuyên
25 Chương 25 Chăm chỉ làm việc
26 Chương 26 Giám sát nhà xưởng
27 Chương 27 Đi ăn cùng Kim Hủy
28 Chương 28 Giận
29 Chương 29 Nhắc nhở
30 Chương 30 Hoàng Thành Long muốn gặp
31 Chương 31 Trễ hẹn
32 Chương 32 Giải quyết êm đẹp
33 Chương 33 Đường Vũ Vương
34 Chương 34 Ông nội Thẩm đến công ty
35 Chương 35 Báo cáo
36 Chương 36 Tình hình nơi chiến trận
37 Chương 37 "Tôi cũng nhớ em"
38 Chương 38 Thuê trọ
39 Chương 39
40 Chương 40 Trở về
41 Chương 41 "Chắc chắn sẽ khiến chị phải kinh ngạc"
42 Chương 42 Quan tâm
43 Chương 43 Đến quân khu
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46 Đường Vũ Vương biến mất
47 Chương 47 Đi ăn sáng
48 Chương 48 Kí ức lần đầu gặp gỡ
49 Chương 49 "Em có thể cười với tôi được không?"
50 Chương 50 Xô xát
51 Chương 51 Đi họp
52 Chương 52 Hoàng Thành Long và hệ thống của cậu ta
53 Chương 53 Mã code
54 Chương 54 Đột nhập vào công ty
55 Chương 55 Thiên Tửu giúp đỡ
56 Chương 56 Bị tấn công
57 Chương 57 Nguyên nhân - Lời bày tỏ
58 Chương 58 "Tôi cần thời gian suy nghĩ"
59 Chương 59 Ngày tàn
60 Chương 60 Người phục vụ đáng nghi
61 Chương 61 Bỏ thuốc
62 Chương 62 Gậy ông đập lưng ông
63 Chương 63 Món quà của hệ thống
64 Chương 64 Băng bó
65 Chương 65 Có người yêu thật tốt!
66 Chương 66 Trở về thủ đô
67 Chương 67 Nhà riêng
68 Chương 68
69 Chương 69 Điều chẳng lành
70 Chương 70 Thiệu Huy mất tích
71 Chương 71 Điều tra
72 Chương 72 Bất công
73 Chương 73 Trúng độc
74 Chương 74
75 Chương 75 Giải cứu
76 Chương 76 Bắt giữ
77 Chương 77 Kí ức
78 Chương 78 Tỉnh lại
79 Chương 79 Chú út trở về
80 Chương 80 "Sắp rồi ạ"
81 Chương 81 Chờ đợi là hạnh phúc
82 Chương 82 Nói chuyện cùng chú
83 Chương 83 Quà tặng
84 Chương 84 Ra mắt
85 Chương 85 Dùng cơm
86 Chương 86 Tháng sau
87 Chương 87 Máy chơi game
88 Chương 88 Hỏi ý
89 Chương 89 - Giấc mộng
90 Chương 90 - Hôn lễ [Hoàn chính văn]
91 Ngoại truyện 1.1 - Động phòng
92 Phiên ngoại 1.2 - Thành (H+)
93 Giới thiệu truyện mới (1/8)
94 Phiên ngoại 2: Cuộc sống sau khi kết hôn (H nhẹ) - Thay máu thủ đô
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1 - Quá khứ của một kẻ phản diện
2
Chương 2 Trùng sinh
3
Chương 3 Con riêng
4
Chương 4 Đến nhà chính
5
Chương 5 Hình như có hơi trà xanh...
6
Chương 6 Chuyển đến tổng bộ
7
Chương 7 Người bạn rất quan trọng
8
Chương 8 Cướp người về tay
9
Chương 9 Đến tổng bộ
10
Chương 10 Tôi muốn giúp đỡ em
11
Chương 11 Tức giận
12
Chương 12 Gây sự
13
Chương 13 Hẹn gặp
14
Chương 14 Trời đánh tránh bữa ăn
15
Chương 15 Cùng ăn nhé?
16
Chương 16 Ra mắt ông nội
17
Chương 17 Là người yêu
18
Chương 18 Sang tên
19
Chương 19 Tuyệt đối không thể tồn tại!
20
Chương 20 Lạnh nhạt
21
Chương 21 Giúp cô một chuyện
22
Chương 22 Văn kiện
23
Chương 23 Hẹn
24
Chương 24 Khuyên
25
Chương 25 Chăm chỉ làm việc
26
Chương 26 Giám sát nhà xưởng
27
Chương 27 Đi ăn cùng Kim Hủy
28
Chương 28 Giận
29
Chương 29 Nhắc nhở
30
Chương 30 Hoàng Thành Long muốn gặp
31
Chương 31 Trễ hẹn
32
Chương 32 Giải quyết êm đẹp
33
Chương 33 Đường Vũ Vương
34
Chương 34 Ông nội Thẩm đến công ty
35
Chương 35 Báo cáo
36
Chương 36 Tình hình nơi chiến trận
37
Chương 37 "Tôi cũng nhớ em"
38
Chương 38 Thuê trọ
39
Chương 39
40
Chương 40 Trở về
41
Chương 41 "Chắc chắn sẽ khiến chị phải kinh ngạc"
42
Chương 42 Quan tâm
43
Chương 43 Đến quân khu
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46 Đường Vũ Vương biến mất
47
Chương 47 Đi ăn sáng
48
Chương 48 Kí ức lần đầu gặp gỡ
49
Chương 49 "Em có thể cười với tôi được không?"
50
Chương 50 Xô xát
51
Chương 51 Đi họp
52
Chương 52 Hoàng Thành Long và hệ thống của cậu ta
53
Chương 53 Mã code
54
Chương 54 Đột nhập vào công ty
55
Chương 55 Thiên Tửu giúp đỡ
56
Chương 56 Bị tấn công
57
Chương 57 Nguyên nhân - Lời bày tỏ
58
Chương 58 "Tôi cần thời gian suy nghĩ"
59
Chương 59 Ngày tàn
60
Chương 60 Người phục vụ đáng nghi
61
Chương 61 Bỏ thuốc
62
Chương 62 Gậy ông đập lưng ông
63
Chương 63 Món quà của hệ thống
64
Chương 64 Băng bó
65
Chương 65 Có người yêu thật tốt!
66
Chương 66 Trở về thủ đô
67
Chương 67 Nhà riêng
68
Chương 68
69
Chương 69 Điều chẳng lành
70
Chương 70 Thiệu Huy mất tích
71
Chương 71 Điều tra
72
Chương 72 Bất công
73
Chương 73 Trúng độc
74
Chương 74
75
Chương 75 Giải cứu
76
Chương 76 Bắt giữ
77
Chương 77 Kí ức
78
Chương 78 Tỉnh lại
79
Chương 79 Chú út trở về
80
Chương 80 "Sắp rồi ạ"
81
Chương 81 Chờ đợi là hạnh phúc
82
Chương 82 Nói chuyện cùng chú
83
Chương 83 Quà tặng
84
Chương 84 Ra mắt
85
Chương 85 Dùng cơm
86
Chương 86 Tháng sau
87
Chương 87 Máy chơi game
88
Chương 88 Hỏi ý
89
Chương 89 - Giấc mộng
90
Chương 90 - Hôn lễ [Hoàn chính văn]
91
Ngoại truyện 1.1 - Động phòng
92
Phiên ngoại 1.2 - Thành (H+)
93
Giới thiệu truyện mới (1/8)
94
Phiên ngoại 2: Cuộc sống sau khi kết hôn (H nhẹ) - Thay máu thủ đô

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play