Chương 2

Sáng sớm hôm sau, trong khi mọi người ai ai cũng bận rộn chuẩn bị cho một ngày mới, thì ở một nơi nào đó tại Thiên Long Bảo Đường.

Có một thiếu nữ xinh xắn đang cố gắng làm nên một vẻ mặt đáng thương, vô tội, đôi mắt ước lệ, long lanh từng giọt ra sức cầu xin Mã Linh Đan giúp đỡ.

“Dương Mộng Khiết, em có thể nào bớt ra ngoài gây họa được không? Chị thật khâm phục em đó.” - Mã Linh Đan bất lực nhìn khuôn mặt của cái con người trước mắt kia, làm gì cũng không giỏi, có làm nũng là vô địch thủ, không ai sách bằng. Làm người làm sư tỷ như cô đây, chỉ muốn nhéo cho một cái cảnh báo để sau này không đi gây họa khắp nơi nữa.

Nói đến đây thì phải kể đến lý do vì sao Dương Mộng Khiết lại phải mặt dày cầu xin sự giúp đỡ như vầy. Chuyện là vào tối hôm qua, cô vô tình gây ra chút sự cố nhỏ, hại người ta xém chút nữa bay nữa cái mạng.

"Em xin lỗi, sư tỷ giúp em đi mà!!” - Dương Mộng Khiết nói.

"Lần này chị sẽ không giúp em nữa, đi tìm lão quái vật kia mà cầu cứu đi, chị quản không nổi em.” Mã Linh Đan lạnh lùng, dứt khoát nói.

"hắn ta bận việc rồi". _Cô uất ức nói.

“Theo như những gì em nghe được, thì

nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân đều là bị mất quá nhiều máu. Khi các pháy y kiểm tra thi thể chỉ phát hiện được hai dấu răng trên cổ, ngoài ra không còn vết thương nào khác, đã có người nghi ngờ rằng vết thương là do cương thi cắn." Mã Linh Đan nghi hoặc mở tivi lên, xem xét, cập nhật tin tức mới.

Trên bản tin ghi lại , khoảng một tuần trước đã xảy ra khá nhiều vụ mất tích không rõ nguyên nhân. Vài ngày sau đó, cảnh sát liền tìm thấy thi thể của người bị hại,...

Vì toàn là những tin tức đã biết, hoàn toàn không có tác dụng gì cho việc điều tra tiếp, vừa đang định tắt tivi thì chợt một hình bóng trông quen thuộc xuất hiện,là người đàn ông ngày hôm qua. Hôm nay, trông anh ta có vẻ như sáng sủa, tươi tắn hơn nhiều so với lần trước gặp mặt.

"Xin chào cô Mã , tôi theo lời dặn của cô hôm nay đến đây". Anh ta nói.

"A.. Mời vào, anh ngồi đi". Mã Linh Đan nở một nụ cười hết sức tươi sáng .

"Trước tiên anh tham khảo các dịch vụ bên chúng tôi nha".

"Cái này... ". Khi anh ta nhìn vào hai mắt trợn mắt, trán rỉ vài giọt mồ hôi nhẹ. Dương Mộng Khiết kế bên nhìn một cái là biết xảy ra cái gì rồi, cô cười trừ rồi nhìn về phía Mã Linh Đan .

Trên bản dịch vụ là cấp độ từng công việc, chia ra làm 3 phần:trừ ma , khử âm khí, tư vấn. Mỗi cấp là giá trị tiền khác nhau .

Khi anh Lý xem xong vẻ mặt lộ ra sự chần chừ, mi tâm nhíu lại , nhìn là biết không muốn làm nữa nhưng không qua được con mắt của Mã Linh Đan. Cô biết trong đầu anh đang suy nghĩ vấn đề gì, hôm nay là ngày khai trương Thiên Long Bảo Đường nên cô quyết định giảm giá một nửa cho khách hàng đầu tiên.

Sau khi giá cả hợp lí đôi bên vui vẻ thì Mã Linh Đan theo anh Lý về nhà bắt đầu công việc.

Sau khi Mã Linh Đan bước vào nhà, cảm giác lạnh lẽo truyền tới, cô nhìn xung quanh căn nhà toàn là oán khí, âm khí nặng nề. Chắc là con ma này đã ở đây một thời gian khác lâu rồi.

Trong phòng ngủ , một người phụ nữ trạc tuổi trung niên đang nằm trên chiếc giường cũ kĩ . khuôn mặt tái nhợt, môi thâm đen, xung quanh mắt cũng vậy. Giữa ấn đường có rất nhiều luồng khí đen bay lên . Luôn miệng la hét , trừng mắt về phía Mã Linh Đan. Hai tay và chân đã được buột chặt ở bốn phía đầu chân giường.

Ở bên ngoài phòng khách, Dương Mộng Khiết và anh Lý ngồi đợi nhưng đã hơn một tiếng vẫn chưa thấy người đi ra. Bên trong cũng không nghe thấy tiếng động nào làm anh rất lo lắng. Cơn bất an dâng lên thì đúng lúc này Mã Linh Đan mở cửa đi ra.

Từ trên xuống dưới đều là mồ hôi, trên tay cầm một ngôi sao nhỏ. Lúc nãy cô làm phép lên ngôi sao thu giữ linh hồn đang bám lên người bà Lý.

"Như vậy là xong rồi sao? ". Anh nhìn Mã Linh Đan nói.

"Đúng vậy.. Anh đang nghi ngờ khả năng của tôi sao? ". Mã Linh Đan nhíu mày.

"Không có . À đây là tiền của cô". Mã Linh Đan nở nụ cười nhận lấy và cùng Dương Mộng Khiết rời đi.

Cô nhìn số tiền mà thương tiếc đóng mỹ phẩm, mặt nạ, kem dưỡng da của mình.

Số tiền chỉ đủ để tiền nhà, cô thầm quáng trách trong lòng.

Vừa về đến nhà đập vào mắt cô là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Nhưng khuôn mặt ông lại trẻ một cách thần kì. Thân hình cao ráo diện một bộ âu phục đen tạo nên vẻ đẹp của sự nam tính.

Chất giọng trầm ấm vang lên :

"Cháu về rồi à ? ". Mao Trạch Sơn nói.

"L.. Lão quái vật !!! Ông vào nhà bằng cách nào vậy? ". Cô kinh ngạc.

"Mở ổ khóa là được rồi ".

"Ông đến đây làm gì ? ".

"Cháu theo chú đến trụ sở chính một lát đi". Mao Trạch Sơn nghiêm túc nói.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play