Chương 3: Kết thúc

Lương Khê tùy tiện vứt túi lên ghế sô pha, khập khễnh đi về phía căn bếp, cậu tựa mình vào tường, lẳng lặng quan sát người đàn ông đang hì hục bên trong.

"Hôm nay anh có làm món sườn xào chua ngọt mà em thích." Người đàn ông nói: "Em đi tắm rồi ra ăn tối."

Vẫn không nghe được âm thanh đáp lại, người đàn ông quay đầu nhìn Lương Khê đang hờ hững nhìn mình: "Tiểu Khê!"

Vội tắt bếp, người đàn ông tháo bỏ tạp dề, lộ ra chiếc áo sơ mi trắng cùng phần thân trên vạm vỡ, anh ta sải bước đi về phía Lương Khê, đôi chân dài miên mang mà bất kỳ ai cũng ao ước, gương mặt anh ta dưới ngọn đèn trong phòng như phát sáng, tuyệt mỹ không tỳ vết. Trên tay người đàn ông còn đeo một chiếc đồng hồ Rolex bản giới hạn trị giá hơn ba trăm tám mươi mốt tỷ đồng, một người có thể hội tụ ba yếu tố cao phú soái còn ai khác ngoài nhân vật chính trong bài báo ngày hôm nay, giám đốc công ty Thẩm Tác - Thẩm Đông Quân.

Lương Khê lạnh lùng đang mỉm cười.

Cậu nghiêng đầu nhìn anh, khóe miệng nhếch lên với độ cong đã tập luyện vô số lần trước gương, tuyệt đối hoàn mỹ.

Thẩm Đông Quân thầm thở phào trong lòng, có lẽ cậu vẫn chưa hay biết về tin tức ban sáng.

"Sao mắt em lại đỏ thế này?" Ngón tay thon dài xẹt qua thái dương Lương Khê, nhẹ nhàng gảy lọn tóc đen, giọng nói trầm thấp, một loại khí tức triền miên.

Lương Khê thả lỏng thân thể, phối hợp nhắm mắt lại: "Vừa mới tỉnh ngủ, không được thoải mái lắm."

"Nếu mệt em về phòng nghỉ ngơi đi, khi nào nấu xong anh sẽ gọi em dậy."

"Không cần."

"À, mém chút quên mất, anh có mua quà về cho em." Thẩm Đông Quân cúi đầu cười, ghé vào bên tai Lương Khê nói: "Chờ anh một lát."

Xoay người, Thẩm Đông Quân chạy một mạch xuống lầu, rất nhanh đã quay trở lại, trên tay còn có thêm một chú gấu Teddy lớn hơn nửa người: "Tiểu Khê, em nhìn này!"

Gấu bông màu mật ong, trên đầu còn đội mũ xanh, ở giữa thắt thêm một chiếc nơ xanh, trên mặt chỉ có hai con mắt đen cùng cái mũi màu hồng phấn đáng yêu.

Lương Khê là trẻ mồ côi, lớn lên ở viện phúc lợi, tính tình cậu lạnh nhạt ít nói nên từ nhỏ mấy đứa trẻ cùng lứa đều không muốn chơi cùng cậu, ngay cả người chăm sóc bọn họ cũng trực tiếp phớt lờ sự tồn tại của cậu. Mỗi đêm Lương Khê đều mơ thấy ác mộng, bóng tối bao trùm lấy cậu, cậu cố gắng gào thét nhưng không một ai nghe thấy, đó chính là sợ hãi cô đơn.

Cậu không muốn ở một mình.

"Tiểu Khê, em không thích nó?" Thẩm Đông Quân cứ có cảm giác là lạ, bình thường Lương Khê vốn trầm mặc ít nói, hiện tại so với trước càng thêm im lặng. Kỳ lạ hơn nữa là… Lương Khê một người đàn ông "cuồng" gấu bông, lại không bị dáng vẻ đáng yêu của thứ này thu hút, rốt cuộc sai ở chỗ nào, Thẩm Đông Quân vẫn chưa nhận ra.

Người đàn ông này vẫn luôn tinh tế như thế, rõ ràng từng ấy năm đều ôn nhu chăm sóc Lương Khê, không thể nói một câu không tốt, chỉ là hiện tại…

"Đông Quân!" Lương Khê đột nhiên trở nên nghiêm túc.

"Có chuyện gì sao?" Thẩm Đông Quân có dự cảm không lành.

"Chúng ta kết hôn đi!" Lương Khê nói.

"..." Đến lúc này Thẩm Đông Quân còn chưa đoán được chuyện gì đang diễn ra, thì chức vụ giám đốc Thẩm Tác cũng không cần giữ nữa: "Em biết hết rồi sao?"

"Anh thừa nhận?" Lương Khê nhìn Thẩm Đông Quân, giống như muốn từ gương mặt anh nhìn ra điều gì đó.

Đặt gấu bông xuống sàn, Thẩm Đông Quân hít vào một hơi dài, nắm lấy bờ vai Lương Khê nói: "Tiểu Khê, em nghe anh giải thích."

"Nói đi."

Thẩm Đông Quân cố gắng lựa chọn từ ngữ thích hợp, nhưng lời vừa ra đến miệng lại như bị mắc lại: "Em cũng biết anh là giám đốc của Thẩm Tác."

"Sau đó thì sao?" Lương Khê hỏi.

"Anh năm nay cũng đã ba mươi rồi." Thẩm Đông Quân khó xử nhìn cậu.

Lần này Lương Khê rốt cục cũng không nhịn được nữa: "Thẩm Đông Quân! Mẹ nó! Có gì thì anh cứ nói thẳng ra đi!"

"Anh muốn có người thừa kế!" Thẩm Đông Quân cũng vì thái độ của Lương Khê mà bùng nổ: "Tiểu Khê, anh cũng muốn có một đứa con."

Một đứa con…

"Tiểu Khê!" Thẩm Đông Quân đau đớn nhìn Lương Khê, anh mong cậu sẽ hiểu cho mình. Bọn họ đã sống một phần ba đời người, đã không còn là hai chàng trai tuổi mười tám đầy hứa hẹn, tình yêu cuồng nhiệt của tuổi trẻ đã sớm bị thực tại này mài mòn đến chết, Thẩm Đông Quân còn có gia đình, còn có sự nghiệp, còn có cả một tương lai tươi sáng ở phía trước.

"Ha ha ha ha ha ha ha…" Lương Khê cười lớn, nước mắt lại bắt đầu rơi, cậu đưa tay gạt đi, nước mắt chảy càng thêm lợi hại.

"Tiểu Khê." Thẩm Đông Quân gọi tên cậu.

"Chúng ta bên nhau mười lăm năm." Lương Khê nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe phủ tầng tầng tơ máu, lệ chảy dọc hai bên sống mũi: "Bây giờ chúng ta đều đã ba mươi, anh lại nói với tôi bản thân muốn cưới vợ sinh con. Thẩm Đông Quân, anh có gia đình, có tài lực, có người chống lưng, còn tôi… mẹ nó! Lương Khê tôi không có gì, từ đầu tới cuối tôi chỉ có mình Thẩm Đông Quân anh mà thôi."

"Tiểu Khê, anh biết anh có lỗi với em." Thẩm Đông Quân nói: "Nhưng em yên tâm, dù có thêm Tống Y Na, vị trí của em trong lòng anh mãi mãi không thay đổi."

"..." Lương Khê ngơ ngác nhìn anh, người đàn ông trước mặt khiến cậu vừa xa lạ vừa sợ hãi. Trong trí nhớ Lương Khê, Thẩm Đông Quân tựa như ánh mặt trời ấm áp, luôn sẵn lòng đối tốt với mọi người xung quanh, còn kẻ trước mặt cậu lúc này là một gã đàn ông tham lam, sẵn sàng lợi dụng bất cứ ai để đạt thành mục đích.

Thì ra thời gian không chỉ đem tình yêu thuở ban đầu của hai người hóa thành cát bụi, mà còn đem Thẩm Đông Quân của cậu đi mất.

Thấy Lương Khê im lặng, Thẩm Đông Quân giang rộng hai tay muốn ôm lấy cậu, nào ngờ vừa mới chạm vào cánh tay, cậu đã dùng lực đẩy anh ngã xuống đất.

"Tiểu Khê." Thẩm Đông Quân không dám tin nhìn cậu.

"Chia tay đi." Lương Khê nói, cậu đã ngừng khóc, nói đúng hơn khi thất vọng quá nhiều nước mắt cũng không rơi được nữa: "Tôi bỏ cuộc rồi."

"Tiểu Khê, em đừng như vậy có được không?" Thẩm Đông Quân không muốn hai người cứ như vậy mà kết thúc, anh yêu cậu là thật, anh muốn có người thừa kế cũng là thật, nhưng giữa hai cái anh chỉ có thể chọn một.

"Anh về đi, tôi muốn yên tĩnh một mình." Lương Khê xoay người, bước cao bước thấp đi về phía phòng ngủ của mình.

"Rầm!"

Cửa phòng đóng lại.

Thẩm Đông Quân ở bên ngoài nhìn một bàn thức ăn do chính tay anh chuẩn bị, đủ màu đủ vị lại đắng đến xé lòng.

Hot

Comments

Minh Anh

Minh Anh

hẳn là mũ xanh luôn🥰

2024-06-02

2

Cáo trắng nhỏ

Cáo trắng nhỏ

ổng ko xứng với tiểu Khê

2023-11-08

5

bl mãi đỉnh

bl mãi đỉnh

top j kì z

2023-10-07

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lương Khê
2 Chương 2: Tin nóng
3 Chương 3: Kết thúc
4 Chương 4: Trở về
5 Chương 5: Tạm biệt
6 Chương 6: Rời đi
7 Chương 7: Chuyển nhà
8 Chương 8: Làm chuyện xấu
9 Chương 9: Vô liêm sĩ
10 Chương 10: Hộp đêm
11 Chương 11: Chịu trách nhiệm
12 Chương 12: Sống chung
13 Chương 13: Triệu gia
14 Chương 14: Gặp lại
15 Chương 15: Cãi nhau
16 Chương 16: Chạm mặt
17 Chương 17: Ngắm biển
18 Chương 18: Xui xẻo
19 Chưởng 19: Tình người
20 Chương 20: Tin đồn
21 Chương 21: Trời sinh một đôi
22 Chương 22: Thẩm Đông Quân, chọn đi
23 Chương 23: Vạn sự khởi đầu nan
24 Chương 24: Là cậu ấy!
25 Chương 25: Trần Dư Huy
26 Chương 26: Hiểu lầm
27 Chương 27: Đau lòng
28 Chương 28: Giải bày tâm sự
29 Chương 29: Cứu kẻ thù một mạng
30 Chương 30: Hối hận
31 Chương 31: Anh đã làm gì tôi?
32 Chương 32: Nam thần xuất hiện
33 Chương 33: Quần chúng ăn dưa
34 Chương 34: Vị khách không mời
35 Chương 35: Xung đột trực tiếp
36 Chương 36: Dự án đầu tiên
37 Chương 37: Hôn lễ
38 Chương 38: Tiệc cưới
39 Chương 39: Chịu nhục
40 Chương 40: Khai máy
41 Chương 41: Bị chiếm phim trường
42 Chương 42: Tôi kinh tởm anh
43 Chương 43: Lương Khê có bệnh
44 Chương 44: Ngô Tinh Tinh
45 Chương 45: Tai nạn
46 Chương 46: Sự thật
47 Chương 47: Xác nhận quan hệ
48 Chương 48: Hơ khô thẻ tre
49 Chương 49: Phim lời nguyền (1)
50 Chương 50: Phim lời nguyền (2)
51 Chương 51: Phim lời nguyền (3)
52 Chương 52: Phim lời nguyền (4)
53 Chương 53: Phốt
54 Chương 54: Mặt trái (1)
55 Chương 55: Mặt trái (2)
56 Chương 56: Mặt trái (3)
57 Chương 57: Mặt trái (4)
58 Chương 58: Mặt trái (5)
59 Chương 59: Trại trẻ mồ côi
60 Chương 60: Anh thật sự có bệnh
61 Chương 61: Thuốc lãng quên
62 Chương 62: Đụng độ Thẩm Vũ Kỳ
63 Chương 63: Đánh nhau
64 Chương 64: Cao Tuấn nhập viện
65 Chương 65: Không những giỏi đánh máy, còn giỏi đánh nhau
66 Chương 66: Nhóc đầu đinh, anh từng quen em
67 Chương 67: Anh nên khám bệnh đi
68 Chương 68: Hạnh phúc trước bình minh
69 Chương 69: Miễn nhiễm với lãng mạn
70 Chương 70: Du lịch Vân Luân
71 Chương 71: Tắm tiên (H)
72 Chương 72: Mạnh mẽ xâm lấn (H+)
73 Chương 73: Gặp lại Thẩm Đông Quân
74 Chương 74: Anh chỉ yêu bản thân mình
75 Chương 75: Tống Y Na, cô điên sao?
76 Chương 76: Quá khứ (1)
77 Chương 77: Quá khứ (2)
78 Chương 78: Quá khứ (3)
79 Chương 79: Quá khứ (4)
80 Chương 80: Kết quả
81 Chương 81: Huỷ hợp đồng
82 Chương 82: Giám đốc Triệu Ảnh Quân
83 Chương 83: Quyết định của Ngô Tinh Tinh
84 Chương 84: Tống Y Na gặp ác mộng
85 Chương 85: Lương Khê chết rồi
86 Chương 86: Quyến rũ
87 Chương 87: Bí mật mười năm trước
88 Chương 88: Đêm giao thừa tịch mịch
89 Chương 89: Triệu Ảnh Quân, trở lại đi
90 Chương 90: Quay phim
91 Chương 91: Nội tâm Dư Kiết Ngạo
92 Chương 92: Mặt trái 2
93 Chương 93: Thẩm Đông Quân, tôi cả đời không tha thứ cho anh
94 Chương 94: Thành tựu
95 Chương 95: Kết cục
96 Chương 96: Kết thúc
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Chương 1: Lương Khê
2
Chương 2: Tin nóng
3
Chương 3: Kết thúc
4
Chương 4: Trở về
5
Chương 5: Tạm biệt
6
Chương 6: Rời đi
7
Chương 7: Chuyển nhà
8
Chương 8: Làm chuyện xấu
9
Chương 9: Vô liêm sĩ
10
Chương 10: Hộp đêm
11
Chương 11: Chịu trách nhiệm
12
Chương 12: Sống chung
13
Chương 13: Triệu gia
14
Chương 14: Gặp lại
15
Chương 15: Cãi nhau
16
Chương 16: Chạm mặt
17
Chương 17: Ngắm biển
18
Chương 18: Xui xẻo
19
Chưởng 19: Tình người
20
Chương 20: Tin đồn
21
Chương 21: Trời sinh một đôi
22
Chương 22: Thẩm Đông Quân, chọn đi
23
Chương 23: Vạn sự khởi đầu nan
24
Chương 24: Là cậu ấy!
25
Chương 25: Trần Dư Huy
26
Chương 26: Hiểu lầm
27
Chương 27: Đau lòng
28
Chương 28: Giải bày tâm sự
29
Chương 29: Cứu kẻ thù một mạng
30
Chương 30: Hối hận
31
Chương 31: Anh đã làm gì tôi?
32
Chương 32: Nam thần xuất hiện
33
Chương 33: Quần chúng ăn dưa
34
Chương 34: Vị khách không mời
35
Chương 35: Xung đột trực tiếp
36
Chương 36: Dự án đầu tiên
37
Chương 37: Hôn lễ
38
Chương 38: Tiệc cưới
39
Chương 39: Chịu nhục
40
Chương 40: Khai máy
41
Chương 41: Bị chiếm phim trường
42
Chương 42: Tôi kinh tởm anh
43
Chương 43: Lương Khê có bệnh
44
Chương 44: Ngô Tinh Tinh
45
Chương 45: Tai nạn
46
Chương 46: Sự thật
47
Chương 47: Xác nhận quan hệ
48
Chương 48: Hơ khô thẻ tre
49
Chương 49: Phim lời nguyền (1)
50
Chương 50: Phim lời nguyền (2)
51
Chương 51: Phim lời nguyền (3)
52
Chương 52: Phim lời nguyền (4)
53
Chương 53: Phốt
54
Chương 54: Mặt trái (1)
55
Chương 55: Mặt trái (2)
56
Chương 56: Mặt trái (3)
57
Chương 57: Mặt trái (4)
58
Chương 58: Mặt trái (5)
59
Chương 59: Trại trẻ mồ côi
60
Chương 60: Anh thật sự có bệnh
61
Chương 61: Thuốc lãng quên
62
Chương 62: Đụng độ Thẩm Vũ Kỳ
63
Chương 63: Đánh nhau
64
Chương 64: Cao Tuấn nhập viện
65
Chương 65: Không những giỏi đánh máy, còn giỏi đánh nhau
66
Chương 66: Nhóc đầu đinh, anh từng quen em
67
Chương 67: Anh nên khám bệnh đi
68
Chương 68: Hạnh phúc trước bình minh
69
Chương 69: Miễn nhiễm với lãng mạn
70
Chương 70: Du lịch Vân Luân
71
Chương 71: Tắm tiên (H)
72
Chương 72: Mạnh mẽ xâm lấn (H+)
73
Chương 73: Gặp lại Thẩm Đông Quân
74
Chương 74: Anh chỉ yêu bản thân mình
75
Chương 75: Tống Y Na, cô điên sao?
76
Chương 76: Quá khứ (1)
77
Chương 77: Quá khứ (2)
78
Chương 78: Quá khứ (3)
79
Chương 79: Quá khứ (4)
80
Chương 80: Kết quả
81
Chương 81: Huỷ hợp đồng
82
Chương 82: Giám đốc Triệu Ảnh Quân
83
Chương 83: Quyết định của Ngô Tinh Tinh
84
Chương 84: Tống Y Na gặp ác mộng
85
Chương 85: Lương Khê chết rồi
86
Chương 86: Quyến rũ
87
Chương 87: Bí mật mười năm trước
88
Chương 88: Đêm giao thừa tịch mịch
89
Chương 89: Triệu Ảnh Quân, trở lại đi
90
Chương 90: Quay phim
91
Chương 91: Nội tâm Dư Kiết Ngạo
92
Chương 92: Mặt trái 2
93
Chương 93: Thẩm Đông Quân, tôi cả đời không tha thứ cho anh
94
Chương 94: Thành tựu
95
Chương 95: Kết cục
96
Chương 96: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play