Chương 17: Ngắm biển

Trở về nhà từ sớm, Triệu Ảnh Quân chuẩn bị một bàn đồ ăn, nhưng đợi mãi, hơn ba tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy Lương Khê quay lại. Nhấc điện thoại gọi cho cậu, đầu dây bên kia rất lâu vẫn không ai bắt máy, nhìn đồng hồ treo tường đã bảy giờ tối, có hơi lo lắng, Triệu Ảnh Quân cầm áo khoác chạy nhanh ra bên ngoài.

Trời đêm, rất lạnh.

Hai bên đường thưa thớt, chỉ có vài cặp tình nhân tay trong tay tản bộ, một hai người lao công đang quét rác. Triệu Ảnh Quân vô định lang thang trên phố, con đường ngày một vắng vẻ, tiếng chó sủa "gâu gâu" như cảnh cáo anh đừng đến gần.

Bàn tay siết mạnh hai bên đùi, vầng trán hơi nhăn, Triệu Ảnh Quân lia mắt nhìn quanh, không biết đi đâu mà tìm Lương Khê. "Ring" tiếng chuông báo, anh mở điện thoại, một dòng tin nhắn được gửi đến, không suy nghĩ nhiều anh liền chạy đi.

Dựa theo định vị trên điện thoại, rất nhanh taxi đã chở Triệu Ảnh Quân đến nơi. Thì ra đây là một bãi biển, anh đưa mắt nhìn ra xa, từng đợt sóng lớn như thủy triều cuồn cuộn đánh vào bờ tạo thành bọt biển trắng xóa, trăng sáng trên đỉnh đầu phản soi mặt biển tạo thành những bậc thang phát quang kéo dài đến cuối chân trời, và nơi đó có người anh đang tìm kiếm.

"Cậu gì ơi!" Bác tài ngồi trên xe lên tiếng thúc giục, bây giờ đã là mười giờ đêm, không biết cậu thanh niên này lại muốn ra biển làm gì nữa? Dạo gần đây thời sự hay đưa tin người tự sát ở biển, tuy không nói ra nhưng trong lòng ông vẫn rất lo lắng, ngộ nhỡ ông trở về nhà ngủ một đêm, sáng mai nhà đài lại có tin nam thanh niên tự sát ở biển Hải Vân tối đêm qua, nói không chừng sẽ trở thành tội phạm gián tiếp giết người.

Nghĩ đến liền dọa bản thân sợ hãi.

Triệu Ảnh Quân không biết suy nghĩ trong đầu người nọ, thản nhiên cầm tiền thanh toán phí: "Không cần thối ạ."

Bác tài nhận tiền xong vẫn không yên tâm, mở cửa xe bước xuống, đuổi theo Triệu Ảnh Quân: "Khi nào cậu về? Tôi sẽ đợi ở đây."

Triệu Ảnh Quân lắc đầu: "Không cần đâu ạ, đã trễ rồi, bác mau về đi."

Dứt lời, Triệu Ảnh Quân nhảy qua rào chắn đường, chạy về trước.

Bác tài đứng ở vệ đường nhìn theo bóng người đi xa, bồn chồn rất lâu, mới quay đầu khởi động xe chạy về thành phố.

Gió biển đêm nay tương đối mạnh, Lương Khê đứng cạnh bờ biển, lẳng lặng nhìn sóng vỗ, lắng nghe âm thanh "ù ù" bên tai pha lẫn tiếng cá voi. Chiếc áo sơ mi mỏng manh bị gió thổi bay về sau, cậu nhắm chặt hai mắt, hứng lấy hết thảy sự giá lạnh của biển đêm, so với lạnh lẽo bên ngoài cũng không bằng sự rét tận xương tủy.

Triệu Ảnh Quân đi đến, anh đứng cạnh Lương Khê, theo tầm mắt cậu nhìn về phía biển xa, lặng thinh không nói.

"Ảnh Quân!" Lương Khê tuy không mở mắt, nhưng cậu vẫn cảm nhận được Triệu Ảnh Quân đã đến bên cạnh mình.

"Ừm." Triệu Ảnh Quân phát ra âm thanh ở cuống họng.

Lương Khê nói: "Anh ta phản bội tôi rồi!"

"Là ai?" Triệu Ảnh Quân hỏi, thật ra trong lòng anh đã biết "anh ta" là ám chỉ người nào.

"Một tên tra nam." Lương Khê cười khổ.

Triệu Ảnh Quân hỏi: "Hắn đã làm gì?"

Nâng mí mắt, Lương Khê chán nản duỗi thẳng chân ngồi xuống nền cát trắng, tay chống sang hai bên hông, ngẩng đầu nhìn sao trên trời: "Tôi và hắn yêu nhau từ hồi trung học, tính đến nay đã được mười lăm năm."

Triệu Ảnh Quân cũng ngồi xuống, gió biển mang theo hơi muối, có chút mặn.

Lương Khê nói tiếp: "Hắn muốn kết hôn với phụ nữ, muốn sinh con nối dõi. Ha ha ha… Ảnh Quân, cậu thấy hắn có đáng khinh không? Hắn luôn miệng nói yêu tôi, dù có thế nào cũng không bỏ rơi tôi, nhưng hắn lại lên giường với người khác, cô ta còn đang mang thai con của hắn."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha…" Đêm nay nụ cười Lương Khê tối rợn người.

"..." Triệu Ảnh Quân không biết nên nói gì với Lương Khê, anh nhích đến, cho cậu mượn bờ vai mình: "Cứ khóc đi, đừng cố nhịn sẽ khó chịu lắm."

Lương Khê tựa vào vai anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng lệ mãi không chảy ra, cậu vô thức hỏi: "Cậu từng yêu ai chưa?"

Triệu Ảnh Quân sửng sốt, vị mặn trong khoang miệng cồn cào như muốn bộc phát ra ngoài, rất lâu mới nhả ra được hai từ: "Đã từng."

"Là con trai hay con gái?" Lương Khê không có ý gì, chỉ là hai người từng lên giường với nhau, đoán chừng Triệu Ảnh Quân không kỳ thị người đồng giới, nên mới thắc mắc mà đặt câu hỏi như vậy.

Triệu Ảnh Quân nhẹ nhàng đáp: "Là con trai."

"Cậu không thích con gái?"

"Không hẳn."

Lúc này tới phiên Lương Khê khó hiểu, thích là thích, không thích là không thích, không hẳn là ý gì cơ chứ?

"Tôi không có cảm giác với bất kỳ ai ngoại trừ anh ấy." Lời này cũng chính là sự thật Triệu Ảnh Quân luôn che giấu, anh không dám chắc mình không thích con gái, thế nhưng đối với đàn ông cũng không hề nảy sinh ham muốn, chỉ riêng Lương Khê là người anh muốn có được, muốn thân cận.

Đối với câu trả lời của đối phương, hiển nhiên khiến Lương Khê kinh ngạc. Nhưng gương mặt Triệu Ảnh Quân trước sau như một, nếu để ý còn có thể nhìn ra, khi nghĩ về người nọ ánh mắt anh ẩn nhẫn chút nhu hòa, thật khiến người khác tò mò.

Bầu không khí hiếm khi xấu hổ, Triệu Ảnh Quân nhanh chóng đổi sang chủ đề khác: "Anh dự định sẽ làm gì?"

Lương Khê nói: "Không gì cả."

"Liệu hắn ta…" Triệu Ảnh Quân ấp úng: "Muốn quay về bên anh?"

"Muộn rồi." Lương Khê khẽ cười, bật người dậy, nhặt một vỏ ốc biển trên cát, lấy đà vứt về phía biển xa: "Như nó vậy, vĩnh viễn không tìm lại được, dù tìm được cũng chưa chắc là vỏ ốc tôi đã vứt đi."

"..." Triệu Ảnh Quân mỉm cười, từ trên cát đứng lên, bước đến chỗ Lương Khê: "Tốt!"

"Tôi muốn hét lên quá."

"Vậy thì cứ hét đi."

Lương Khê khập khiễng bước xuống biển, nước biển ngập qua mắt cá chân, sóng đánh tới, nước văng tung tóe tạo bọt trắng, cậu đặt hai tay lên miệng, hét thật to: "Thẩm Đông Quân, tôi không thích anh nữa, a a a a a a…"

Triệu Ảnh Quân đứng cạnh bờ dõi theo cậu, ngắm nhìn biển đêm.

Từ nay có em yêu anh… Lương Khê.

Chapter
1 Chương 1: Lương Khê
2 Chương 2: Tin nóng
3 Chương 3: Kết thúc
4 Chương 4: Trở về
5 Chương 5: Tạm biệt
6 Chương 6: Rời đi
7 Chương 7: Chuyển nhà
8 Chương 8: Làm chuyện xấu
9 Chương 9: Vô liêm sĩ
10 Chương 10: Hộp đêm
11 Chương 11: Chịu trách nhiệm
12 Chương 12: Sống chung
13 Chương 13: Triệu gia
14 Chương 14: Gặp lại
15 Chương 15: Cãi nhau
16 Chương 16: Chạm mặt
17 Chương 17: Ngắm biển
18 Chương 18: Xui xẻo
19 Chưởng 19: Tình người
20 Chương 20: Tin đồn
21 Chương 21: Trời sinh một đôi
22 Chương 22: Thẩm Đông Quân, chọn đi
23 Chương 23: Vạn sự khởi đầu nan
24 Chương 24: Là cậu ấy!
25 Chương 25: Trần Dư Huy
26 Chương 26: Hiểu lầm
27 Chương 27: Đau lòng
28 Chương 28: Giải bày tâm sự
29 Chương 29: Cứu kẻ thù một mạng
30 Chương 30: Hối hận
31 Chương 31: Anh đã làm gì tôi?
32 Chương 32: Nam thần xuất hiện
33 Chương 33: Quần chúng ăn dưa
34 Chương 34: Vị khách không mời
35 Chương 35: Xung đột trực tiếp
36 Chương 36: Dự án đầu tiên
37 Chương 37: Hôn lễ
38 Chương 38: Tiệc cưới
39 Chương 39: Chịu nhục
40 Chương 40: Khai máy
41 Chương 41: Bị chiếm phim trường
42 Chương 42: Tôi kinh tởm anh
43 Chương 43: Lương Khê có bệnh
44 Chương 44: Ngô Tinh Tinh
45 Chương 45: Tai nạn
46 Chương 46: Sự thật
47 Chương 47: Xác nhận quan hệ
48 Chương 48: Hơ khô thẻ tre
49 Chương 49: Phim lời nguyền (1)
50 Chương 50: Phim lời nguyền (2)
51 Chương 51: Phim lời nguyền (3)
52 Chương 52: Phim lời nguyền (4)
53 Chương 53: Phốt
54 Chương 54: Mặt trái (1)
55 Chương 55: Mặt trái (2)
56 Chương 56: Mặt trái (3)
57 Chương 57: Mặt trái (4)
58 Chương 58: Mặt trái (5)
59 Chương 59: Trại trẻ mồ côi
60 Chương 60: Anh thật sự có bệnh
61 Chương 61: Thuốc lãng quên
62 Chương 62: Đụng độ Thẩm Vũ Kỳ
63 Chương 63: Đánh nhau
64 Chương 64: Cao Tuấn nhập viện
65 Chương 65: Không những giỏi đánh máy, còn giỏi đánh nhau
66 Chương 66: Nhóc đầu đinh, anh từng quen em
67 Chương 67: Anh nên khám bệnh đi
68 Chương 68: Hạnh phúc trước bình minh
69 Chương 69: Miễn nhiễm với lãng mạn
70 Chương 70: Du lịch Vân Luân
71 Chương 71: Tắm tiên (H)
72 Chương 72: Mạnh mẽ xâm lấn (H+)
73 Chương 73: Gặp lại Thẩm Đông Quân
74 Chương 74: Anh chỉ yêu bản thân mình
75 Chương 75: Tống Y Na, cô điên sao?
76 Chương 76: Quá khứ (1)
77 Chương 77: Quá khứ (2)
78 Chương 78: Quá khứ (3)
79 Chương 79: Quá khứ (4)
80 Chương 80: Kết quả
81 Chương 81: Huỷ hợp đồng
82 Chương 82: Giám đốc Triệu Ảnh Quân
83 Chương 83: Quyết định của Ngô Tinh Tinh
84 Chương 84: Tống Y Na gặp ác mộng
85 Chương 85: Lương Khê chết rồi
86 Chương 86: Quyến rũ
87 Chương 87: Bí mật mười năm trước
88 Chương 88: Đêm giao thừa tịch mịch
89 Chương 89: Triệu Ảnh Quân, trở lại đi
90 Chương 90: Quay phim
91 Chương 91: Nội tâm Dư Kiết Ngạo
92 Chương 92: Mặt trái 2
93 Chương 93: Thẩm Đông Quân, tôi cả đời không tha thứ cho anh
94 Chương 94: Thành tựu
95 Chương 95: Kết cục
96 Chương 96: Kết thúc
Chapter

Updated 96 Episodes

1
Chương 1: Lương Khê
2
Chương 2: Tin nóng
3
Chương 3: Kết thúc
4
Chương 4: Trở về
5
Chương 5: Tạm biệt
6
Chương 6: Rời đi
7
Chương 7: Chuyển nhà
8
Chương 8: Làm chuyện xấu
9
Chương 9: Vô liêm sĩ
10
Chương 10: Hộp đêm
11
Chương 11: Chịu trách nhiệm
12
Chương 12: Sống chung
13
Chương 13: Triệu gia
14
Chương 14: Gặp lại
15
Chương 15: Cãi nhau
16
Chương 16: Chạm mặt
17
Chương 17: Ngắm biển
18
Chương 18: Xui xẻo
19
Chưởng 19: Tình người
20
Chương 20: Tin đồn
21
Chương 21: Trời sinh một đôi
22
Chương 22: Thẩm Đông Quân, chọn đi
23
Chương 23: Vạn sự khởi đầu nan
24
Chương 24: Là cậu ấy!
25
Chương 25: Trần Dư Huy
26
Chương 26: Hiểu lầm
27
Chương 27: Đau lòng
28
Chương 28: Giải bày tâm sự
29
Chương 29: Cứu kẻ thù một mạng
30
Chương 30: Hối hận
31
Chương 31: Anh đã làm gì tôi?
32
Chương 32: Nam thần xuất hiện
33
Chương 33: Quần chúng ăn dưa
34
Chương 34: Vị khách không mời
35
Chương 35: Xung đột trực tiếp
36
Chương 36: Dự án đầu tiên
37
Chương 37: Hôn lễ
38
Chương 38: Tiệc cưới
39
Chương 39: Chịu nhục
40
Chương 40: Khai máy
41
Chương 41: Bị chiếm phim trường
42
Chương 42: Tôi kinh tởm anh
43
Chương 43: Lương Khê có bệnh
44
Chương 44: Ngô Tinh Tinh
45
Chương 45: Tai nạn
46
Chương 46: Sự thật
47
Chương 47: Xác nhận quan hệ
48
Chương 48: Hơ khô thẻ tre
49
Chương 49: Phim lời nguyền (1)
50
Chương 50: Phim lời nguyền (2)
51
Chương 51: Phim lời nguyền (3)
52
Chương 52: Phim lời nguyền (4)
53
Chương 53: Phốt
54
Chương 54: Mặt trái (1)
55
Chương 55: Mặt trái (2)
56
Chương 56: Mặt trái (3)
57
Chương 57: Mặt trái (4)
58
Chương 58: Mặt trái (5)
59
Chương 59: Trại trẻ mồ côi
60
Chương 60: Anh thật sự có bệnh
61
Chương 61: Thuốc lãng quên
62
Chương 62: Đụng độ Thẩm Vũ Kỳ
63
Chương 63: Đánh nhau
64
Chương 64: Cao Tuấn nhập viện
65
Chương 65: Không những giỏi đánh máy, còn giỏi đánh nhau
66
Chương 66: Nhóc đầu đinh, anh từng quen em
67
Chương 67: Anh nên khám bệnh đi
68
Chương 68: Hạnh phúc trước bình minh
69
Chương 69: Miễn nhiễm với lãng mạn
70
Chương 70: Du lịch Vân Luân
71
Chương 71: Tắm tiên (H)
72
Chương 72: Mạnh mẽ xâm lấn (H+)
73
Chương 73: Gặp lại Thẩm Đông Quân
74
Chương 74: Anh chỉ yêu bản thân mình
75
Chương 75: Tống Y Na, cô điên sao?
76
Chương 76: Quá khứ (1)
77
Chương 77: Quá khứ (2)
78
Chương 78: Quá khứ (3)
79
Chương 79: Quá khứ (4)
80
Chương 80: Kết quả
81
Chương 81: Huỷ hợp đồng
82
Chương 82: Giám đốc Triệu Ảnh Quân
83
Chương 83: Quyết định của Ngô Tinh Tinh
84
Chương 84: Tống Y Na gặp ác mộng
85
Chương 85: Lương Khê chết rồi
86
Chương 86: Quyến rũ
87
Chương 87: Bí mật mười năm trước
88
Chương 88: Đêm giao thừa tịch mịch
89
Chương 89: Triệu Ảnh Quân, trở lại đi
90
Chương 90: Quay phim
91
Chương 91: Nội tâm Dư Kiết Ngạo
92
Chương 92: Mặt trái 2
93
Chương 93: Thẩm Đông Quân, tôi cả đời không tha thứ cho anh
94
Chương 94: Thành tựu
95
Chương 95: Kết cục
96
Chương 96: Kết thúc

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play