Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù

Trịnh Tạ Thiên. "...". Nhìn bảng sơ yếu lý lịch ghi rõ 'ghét đánh nhau và yêu hòa bình', lại tự hoài nghi nhân sinh rằng sơ yếu lý lịch tìm được này có phải là bị làm giả rồi không?

"Nhưng ở đây nó ghi rõ cậu ghét đánh nhau". Trịnh Tạ Thiên đánh gãy đường lui của tên giả mạo này.

Cố Mộng Điệp cũng chẳng ngại làm giả thân phận, chính là nói dối đến nghiện rồi. "Vậy chắc cái đám làm hồ sơ đó nghe nhầm đó, tai có vấn đề mà đi làm nhà báo thì đúng là khổ thân người được phỏng vấn".

Trịnh Tạ Thiên. "...". Tố Quy Phục, mày lấy cái thằng giả mạo này ở đâu ra vậy?

Anh không nói gì nữa, vì dù có nói người kia vẫn sẽ tiếp tục tìm những lời nói dối đến chi là hoàn hảo để nói chuyện với anh, vì thế trên xe ngoài tiếng động cơ và tiếng còi xe bên ngoài thì cũng chẳng phát ra âm thanh nào nữa.

Cố Mộng Điệp nhìn xung quanh xe một vòng, sau đó dừng ánh mắt trên người Trịnh Tạ Thiên quan sát một hồi, ngay khi ánh mắt chạm vào đôi tay to lớn có vết chai nhưng không thô tục của anh thì hơi kinh ngạc, mở miệng hỏi. "Hai ngón áp út của anh đâu rồi?".

"Ăn rồi". Trịnh Tạ Thiên thản nhiên đáp rất nhanh, cứ như đang chờ câu hỏi này của cậu vậy.

"...". Cố Mộng Điệp bị câu trả lời này làm cho đứng hình vài giây, cảm thấy có chút không quen khi bị đối xử như vậy. "Nhà anh nghèo đến mức không có tiền cho anh ăn luôn à?". Mãi một lúc sau cậu mới tự não bổ ra 7749 cái kịch bản máu me về chặt tay để lấy thức ăn, cảm thấy như vậy mới đúng là phong thái mà tên này nên làm.

"...". Trịnh Tạ Thiên siết chặt điện thoại trên tay, cố gắng bình tĩnh hết mức có thể mới bật ra được một câu. "Đầu Khỉ". Đầu Khỉ là tên biệt danh trong đám đàn em. "Dừng xe".

Đầu Khỉ vừa nghe được mệnh lệnh của lão đại, nhanh chóng không có bất cứ hành động dư thừa nào liền dừng xe lại ngay lập tức, gần như là vừa dứt câu hắn liền phanh xe lại vậy.

Trong xe là một mảnh yêu tĩnh, cả đám trên xe không dám hít thở mạnh , vì bọn họ biết ý nghĩa của việc dừng xe này lại mang hàm nghĩa gì, chính là Cố Mộng Diệp này không được thu nhận ah!

Cố Mộng Điệp thắc mắc vì sao lại dừng xe, vì thế hỏi. "Anh mắc vệ sinh à? Muốn đi tiểu tiện tại chỗ?". Cảm thấy ý nghĩa của dừng xe này với Trịnh Tạ Thiên cũng có khả năng, vì thế Cố Mộng Điệp còn tri kỉ vươn người ra mở cửa xe bên cạnh Trịnh Tạ Thiên, làm động tác mời thầm nghĩ làm vậy sẽ được thêm điểm cộng trong mắt anh.

Cả đám đàn em trong xe. "...". Mạch não này cũng quá...

Trịnh Tạ Thiên đen mặt lại, gần như là sự bình tĩnh của ngày hôm nay đều dồn hết vào thời điểm này vậy, giọng đầy kìm nén mà nói. "Người xuống xe là cậu".

Cố Mộng Điệp còn đang ngồi bên kia chờ đợi, nghe thấy câu này thì đầy đầu đều là dấu chấm hỏi. "Không cảm ơn, tôi không mắc". Còn nghĩ tên này hẳn là nghĩ cậu cũng mắc nên mới tốt bụng mời cậu đi cùng, nhưng anh có lòng tốt đó nhưng tiếc là cậu hiện tại chưa mắc.

"....". Đám đàn em trên xe gào thét trong lòng, liên hồi muốn nhắc nhở người kia đừng tự tìm chết nữa làm ơn xuống xe trước khi muốn sống.

Cố Mộng Điệp cảm nhận được ám hiệu của đám người đằng trước, cậu quay đầu nhìn thì thấy bọn họ đang điên cuồng lắc đầu có người thì nháy mắt làm dấu xuống xe, ngay cả Tố Quy Phục ban nãy giả điên thì bây giờ là đang điên cuồng dùng mọi ngôn ngữ hình thể biểu đạt với cậu.

Tiếc là mạch não này của Cố Mộng Điệp không sài được vào việc suy luận, và đánh hơi mùi nguy hiểm bên cạnh, còn tri kỷ quay đầu nhìn Trịnh Tạ Thiên nói. "Đám đàn em của anh hình như bị tật hả? Nếu đưa đám này đi đánh nhau có phải rất phiền không, vậy chi bằng đuổi chúng hết đi cho bọn chúng về dưỡng bệnh".

Đám đàn em làm ơn bị mắc oán. "....". Lão đại anh cứ việc đuổi người, bọn em sẽ không cản đâu.

Trịnh Tạ Thiên bên kia giơ tay nắm lấy cổ tay của Cố Mộng Điệp, không chút thương hoa tiếc ngọc mà kéo người kia đi ra cùng với mình, Cố Mộng Điệp không ngờ người này lại mạnh như vậy, dù có vùng ra cỡ nào cũng chẳng thoát ra được, cậu hơi cau mày cảm thấy không quen khi rơi vào thế yếu.

Vừa ra khỏi xe cả người Cố Mộng Điệp đã bị quăng thẳng xuống đất, cả người bị ném như vậy khiến xương cốt Cố Mộng Điệp cũng muốn nát ra theo cú ném này, cậu ngẩng đầu đáy mắt đều là hận ý nhìn Trịnh Tạ Thiên từ trên cao.

Lúc bắt gặp ánh mắt nhìn người như nhìn người chết của Trịnh Tạ Thiên, Cố Mộng Điệp liên tưởng đến ánh mắt của Thẩm Nhạc Thần, ánh mắt của y cũng như vậy, mà đây cũng là loại ánh mắt mà cậu ghét nhất!

Trịnh Tạ Thiên không ngờ Cố Mộng Điệp bị ném mạnh như vậy mà còn có thể ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh như vậy, đã vậy còn nhìn anh bằng cặp mắt đầy hận ý nữa chứ, chỉ là đối với anh người này chẳng là cái đinh gì, cũng chẳng để trong lòng. "Tôi không cần một đàn em như cậu".

Cố Mộng Điệp nghe vậy bật cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt nói. "Tôi cho anh cơ hội cuối cùng, một là đỡ tôi dậy hai là trở thành kẻ thù của tôi".

Hot

Comments

Nguyễn Dung

Nguyễn Dung

🤣🤣🤣🤣🤣

2024-06-04

0

Ngọc Hân

Ngọc Hân

quáo t chơi fi fai cũng yêu hoà bình nè

2023-06-12

2

PHUONG NGAN

PHUONG NGAN

ui, vậy sao đeo được nhẫn đôi

2023-06-10

3

Toàn bộ
Chapter
1 Văn án
2 Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3 Chương 2: Tố Quy Phục
4 Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5 Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6 Chương 5: Làm giả
7 Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8 Chương 7: 'Học trò'
9 Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10 Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11 Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12 Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13 Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14 Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15 Chương 14: Xăm hình
16 Chương 15: Văn Kính Như
17 Chương 16: Cắn
18 Chương 17: Liệt giường
19 Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20 Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21 Chương 20: Cha!
22 Chương 21: Cuỗm
23 Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24 Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25 Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26 Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27 Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28 Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29 Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30 Chương 29: Tôi cho phép
31 Chương 30: Quay về
32 Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33 Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34 Chương 33: Ánh mắt khác
35 Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36 Chương 35: Trịnh gia (1)
37 Chương 36: Trịnh gia (2)
38 Chương 37: Tôi đói
39 Chương 38: Chú cháu tình thâm
40 Chương 39: Nhà tù hôi hám
41 Chương 40: Sói con
42 Chương 41: Câu lạc bộ
43 Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44 Chương 43: Anh đẹp trai
45 Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46 Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47 Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48 Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49 Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50 Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51 Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52 Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53 Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54 Chương 53: Bà đánh em ấy?
55 Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56 Thư gửi Độc Giả
57 Chương 55: Nơi đầu quả tim
58 Chương 56: Nhất Súc
59 Chương 57: Điều thú vị
60 Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61 Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62 Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63 Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64 Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65 Chương 63: Tôi quan tâm
66 Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67 Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68 Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69 Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70 Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71 Thông báo
72 Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73 Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74 Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75 Chương 72: Trả thù (1)
76 Chương 73: Trả thù (2)
77 Chương 74: Trả thù (3)
78 Chương 75: Trả thù (4)
79 Chương 76: Trả thù (5)
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Văn án
2
Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3
Chương 2: Tố Quy Phục
4
Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5
Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6
Chương 5: Làm giả
7
Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8
Chương 7: 'Học trò'
9
Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10
Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11
Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12
Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13
Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14
Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15
Chương 14: Xăm hình
16
Chương 15: Văn Kính Như
17
Chương 16: Cắn
18
Chương 17: Liệt giường
19
Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20
Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21
Chương 20: Cha!
22
Chương 21: Cuỗm
23
Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24
Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25
Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26
Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27
Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28
Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29
Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30
Chương 29: Tôi cho phép
31
Chương 30: Quay về
32
Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33
Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34
Chương 33: Ánh mắt khác
35
Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36
Chương 35: Trịnh gia (1)
37
Chương 36: Trịnh gia (2)
38
Chương 37: Tôi đói
39
Chương 38: Chú cháu tình thâm
40
Chương 39: Nhà tù hôi hám
41
Chương 40: Sói con
42
Chương 41: Câu lạc bộ
43
Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44
Chương 43: Anh đẹp trai
45
Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46
Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47
Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48
Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49
Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50
Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51
Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52
Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53
Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54
Chương 53: Bà đánh em ấy?
55
Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56
Thư gửi Độc Giả
57
Chương 55: Nơi đầu quả tim
58
Chương 56: Nhất Súc
59
Chương 57: Điều thú vị
60
Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61
Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62
Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63
Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64
Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65
Chương 63: Tôi quan tâm
66
Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67
Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68
Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69
Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70
Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71
Thông báo
72
Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73
Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74
Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75
Chương 72: Trả thù (1)
76
Chương 73: Trả thù (2)
77
Chương 74: Trả thù (3)
78
Chương 75: Trả thù (4)
79
Chương 76: Trả thù (5)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play