Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên

Mặt cậu đối diện với thùng nước, nhìn vào liền có thể thấy khuôn mặt xinh đẹp của 'Cố Mộng Diệp' bên trong nhưng đôi mắt màu nâu đậm lại chẳng phải là của hắn, khuôn mặt đầy vẻ tức giận phản chiếu dưới mặt nước, bàn chân và tay thì bị kéo căng ra khóa lại bằng xích sắt có vùng vẫy thế nào thì chỉ tổ mệt hơi.

Mà Trịnh Tạ Thiên sau khi nhốt lại con mèo hoang hung dữ kia xong, thì đi ra ngoài lấy một cái ghế xếp ngồi trước mặt Cố Mộng Điệp, bắt chéo chân nâng mặt nhìn Cố Mộng Điệp đằng trước bắt đầu nói. "Bắt đầu khảo bài, cứ không thuộc một câu thì nhúng nước mười lăm giây cứ như vậy mà tăng số lần giây lên nếu không thuộc".

Cố Mộng Điệp đen mặt, cảm thấy lúc này sống còn khó hơn chết, tức giận vô cùng nhưng dù có vùng vẫy thế nào cũng chẳng thoát ra được, lại còn làm đau tay nên cậu đành cắn răng mà ngẩng mặt nhìn Trịnh Tạ Thiên, thầm nghĩ nếu cậu mà thoát được khỏi cái gồng này thì tên chó này xác định đi!

Trịnh Tạ Thiên bắt đầu câu hỏi. "Điều luật thứ mười lăm nói cái gì?".

Đầu Cố Mộng Điệp một mảnh trắng tinh. "?". Một mặt ngơ ngác khi bị hỏi mà chẳng biết đáp án làm cho hoang mang, nhưng còn chưa kịp tìm đáp án từ biển ý thức trắng xóa, đã bị Trịnh Tạ Thiên bên kia lạnh lùng giơ tay, nhúng đầu cậu xuống thùng nước lạnh đúng mười lăm giây mới thả cậu ra.

Cố Mộng Điệp. "....". Bị sặc nước vì còn chưa kịp chuẩn bị mà ho sặc sụa, lại bị câu hỏi tiếp theo của Trịnh Tạ Thiên ập tới, vì thế tai còn đang ù đã bị anh nhúng thêm một lần nữa, mà lần này là mười sáu giây lâu hơn một giây.

Cố Mộng Điệp ho sặc sụa, há hốc miệng thở dốc đã bị câu hỏi tiếp theo của Trịnh Tạ Thiên giáng xuống lần nữa, cứ thế mười lần liên tiếp bị nhúng nước còn chưa kịp thở Cố Mộng Điệp chính thức tức giận.

Lần thứ mười một này cũng chẳng thèm thở nữa mà gào lên. "Con mẹ nó, thằng chó nào làm ra mấy cái luật xàm cức này vậy! Ông mà biết thì sẽ nhúng nước nó mấy trăm chục lần!".

Trịnh Tạ Thiên đằng trước đã nín cười đến khó nhịn, đầy mặt đều là ý cười chăm chú nhìn chú mèo hoang bị anh chỉnh đến nổi đóa kia. "Trả lời sai". Tuy ngoài mặt cười là vậy, nhưng lý trí và tay của anh vẫn rất quy củ mà đặt câu hỏi rồi nhúng nước người kia.

Cố Mộng Điệp bị nhúng nước nhiều như vậy cảm thấy không ổn, nếu cứ như vậy cậu chẳng phải sẽ bị dìm chết sao? Vì thế một suy nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu, nói cái thùng này lớn cũng chẳng lớn mà nhỏ cũng nhỏ đủ để cậu lật đổ nó, cậu nghiêng đầu sang một bên kéo dài người của mình ra cảm thấy đã đủ lực liền đâm đầu vào cái thùng.

Đầu đập vào thùng gỗ mạnh vô cùng tạo nên tiếng vang vô cùng lớn, Trịnh Tạ Thiên ngồi trước mặt Cố Mộng Điệp cũng chẳng ngờ người này lại chơi lớn như vậy, chẳng ngại bản thân bị thương mà thẳng thừng lấy đầu đập vỡ cái thùng gỗ của anh, nhưng có vẻ như Cố Mộng Điệp đã xem thường cái thùng gỗ này rồi.

Đầu cậu máu thì đã chảy nhưng thùng gỗ kia ngoài việc bị văng một ít nước ra ngoài thì chẳng có chút gì gọi là hư hỏng.

Mà một cú này khiến đầu Cố Mộng Điệp choáng đến hoa cả mắt, trước mắt đột nhiên tối sầm lại mất thăng bằng mà đâm đầu thẳng vào thùng nước, máu cùng nước bên trong hòa vào nhau tạo thành một màu hồng nhạt.

Trịnh Tạ Thiên bị một loạt hành động ngu ngốc của tên này làm cho bàng hoàng, vội đứng đậy nâng mặt người kia lên, sau đó tháo xích bên người của Cố Mộng Điệp ra.

Bốp!

Trịnh Tạ Thiên đột nhiên bị ăn một cú đấm, còn chưa kịp chuẩn bị đã bị cú đánh này, khiến bản thân lùi về sau vài bước, bên khóe môi có một vết máu chảy ra.

Cố Mộng Điệp được thả tự do thì loạng choạng đứng lên lao về phía Trịnh Tạ Thiên, nhất quyết muốn sống chết với tên trước mặt này, mà Trịnh Tạ Thiên bên kia biết được ý đồ của người nọ thì có hơi mắc cười, anh vậy mà lại bị trúng mưu kế của cậu.

Trận đấu giữa hai người rất nhanh đã kết thúc mà người thắng đương nhiên là Trịnh Tạ Thiên - lão đại của căn cứ.

Trịnh Tạ Thiên đã rất nhanh bắt được người nọ, thẳng tay đánh ngất cái tên nhóc đang phát điên này sau đó vác người lên vai mang đến phòng y tế của căn cứ.

.

Phòng y tế của căn cứ là một nơi rộng rãi lúc nào cũng đông người qua lại, vì thường xuyên có thành viên bị thương nên phòng y tế lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, vì thế mà khi biết tin lão đại sắp đến thì phòng y tế như bị đóng băng mà đồng loạt im lặng hết.

Trưởng y tế - Oanh Liên Liên là một cô gái xinh đẹp năm nay hai mươi sáu tuổi, làm việc trong căn cứ đã được hai năm nên được rất nhiều thành viên trong căn cứ yêu thích, đôi khi còn có người giả vờ bị bệnh đến đây mấy chục lần chỉ để gặp cô nàng, nhưng tính tình nàng trầm lặng chẳng thích nói nhiều, ngoài việc khám và trị bệnh ra thì chẳng để mắt thứ gì.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Anh nhà hơi ko nhớ bài

2023-06-03

1

Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)

Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)

Hóngggggggggg

2023-06-03

0

Toàn bộ
Chapter
1 Văn án
2 Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3 Chương 2: Tố Quy Phục
4 Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5 Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6 Chương 5: Làm giả
7 Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8 Chương 7: 'Học trò'
9 Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10 Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11 Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12 Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13 Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14 Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15 Chương 14: Xăm hình
16 Chương 15: Văn Kính Như
17 Chương 16: Cắn
18 Chương 17: Liệt giường
19 Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20 Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21 Chương 20: Cha!
22 Chương 21: Cuỗm
23 Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24 Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25 Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26 Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27 Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28 Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29 Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30 Chương 29: Tôi cho phép
31 Chương 30: Quay về
32 Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33 Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34 Chương 33: Ánh mắt khác
35 Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36 Chương 35: Trịnh gia (1)
37 Chương 36: Trịnh gia (2)
38 Chương 37: Tôi đói
39 Chương 38: Chú cháu tình thâm
40 Chương 39: Nhà tù hôi hám
41 Chương 40: Sói con
42 Chương 41: Câu lạc bộ
43 Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44 Chương 43: Anh đẹp trai
45 Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46 Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47 Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48 Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49 Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50 Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51 Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52 Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53 Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54 Chương 53: Bà đánh em ấy?
55 Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56 Thư gửi Độc Giả
57 Chương 55: Nơi đầu quả tim
58 Chương 56: Nhất Súc
59 Chương 57: Điều thú vị
60 Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61 Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62 Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63 Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64 Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65 Chương 63: Tôi quan tâm
66 Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67 Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68 Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69 Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70 Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71 Thông báo
72 Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73 Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74 Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75 Chương 72: Trả thù (1)
76 Chương 73: Trả thù (2)
77 Chương 74: Trả thù (3)
78 Chương 75: Trả thù (4)
79 Chương 76: Trả thù (5)
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Văn án
2
Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3
Chương 2: Tố Quy Phục
4
Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5
Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6
Chương 5: Làm giả
7
Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8
Chương 7: 'Học trò'
9
Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10
Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11
Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12
Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13
Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14
Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15
Chương 14: Xăm hình
16
Chương 15: Văn Kính Như
17
Chương 16: Cắn
18
Chương 17: Liệt giường
19
Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20
Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21
Chương 20: Cha!
22
Chương 21: Cuỗm
23
Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24
Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25
Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26
Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27
Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28
Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29
Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30
Chương 29: Tôi cho phép
31
Chương 30: Quay về
32
Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33
Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34
Chương 33: Ánh mắt khác
35
Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36
Chương 35: Trịnh gia (1)
37
Chương 36: Trịnh gia (2)
38
Chương 37: Tôi đói
39
Chương 38: Chú cháu tình thâm
40
Chương 39: Nhà tù hôi hám
41
Chương 40: Sói con
42
Chương 41: Câu lạc bộ
43
Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44
Chương 43: Anh đẹp trai
45
Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46
Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47
Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48
Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49
Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50
Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51
Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52
Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53
Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54
Chương 53: Bà đánh em ấy?
55
Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56
Thư gửi Độc Giả
57
Chương 55: Nơi đầu quả tim
58
Chương 56: Nhất Súc
59
Chương 57: Điều thú vị
60
Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61
Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62
Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63
Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64
Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65
Chương 63: Tôi quan tâm
66
Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67
Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68
Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69
Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70
Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71
Thông báo
72
Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73
Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74
Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75
Chương 72: Trả thù (1)
76
Chương 73: Trả thù (2)
77
Chương 74: Trả thù (3)
78
Chương 75: Trả thù (4)
79
Chương 76: Trả thù (5)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play