Chương 17: Liệt giường

Cố Mộng Điệp ghét bỏ ra mặt giơ tay đẩy người ra kì thị mà lau mạnh chỗ bị cắn. "Con mẹ nó, tởm chết! Điên à?". Trịnh Tạ Thiên nhìn thằng nhóc bị anh cắn lên má mà tỏ là ghét bỏ ra mặt, anh tức đến bật cười liền giơ tay lên nhéo bên má còn lại của cậu, phải biết người muốn leo lên giường anh xếp cả hàng ngàn người mà cậu lại ghét bỏ anh như vậy, đúng là có phước mà không biết hưởng mà!

Cố Mộng Điệp lại bị hành động cử chỉ đầy da gà kia của anh làm cho rùng mình, kinh hãi lên tiếng. "Được, được, từ giờ đến lúc về tôi không náo loạn nữa, chú bớt làm ra mấy cái hành động buồn nôn này đi, tởm chết tôi!". Trịnh Tạ Thiên lại không ngờ cái thằng nhóc dù có nhúng nước cả chục lần cũng chẳng chỉnh nổi, vậy mà lại vì mấy cái hành động thân mật này làm cho dù không muốn nghe lời thì vẫn phải nghe lời.

Mà như thằng nhóc đã nói, cả buổi tiệc tỉ thí này Cố Mộng Điệp này đúng là ngoan hơn hẳn, lúc Trịnh Tạ Thiên nói chuyện cũng chẳng chen vào một câu, chỉ là đôi lúc lại muốn rời đi liền bị anh nhìn một cái đã ngoan ngoãn hơn hẳn, còn có cái hành động giơ tay lên che mặt lại đầy cảnh giác nhìn anh, chỉ sợ tự nhiên anh nổi điên cắn lên mặt cậu lần nữa.

Quá trình giao lưu đầy giả tạo đến đây cũng kết thúc, trên tường có gắn một cái loa lớn đột nhiên phát ra tiếng, giọng nói như trống cũ phát ra từ chiếc loa. "Buổi tiệc tỉ thí đã đến lúc bắt đầu, mọi người chú ý tập trung lên tầng hai nhanh chóng để không làm mất thời gian diễn ra trận tỉ thí". Mãi mới nghe được lời này, cả dám người dưới tầng trệt đã liên tục thay phiên nhau lên lầu hai để được xem những màn so tài của những tân binh mới.

Cố Mộng Điệp là người phấn khích nhất, vội vã chạy đến cầu thang để lên tầng hai chẳng muốn phí thời gian đợi thang máy làm gì, nhưng vẫn bị Trịnh Tạ Thiên đằng sau nắm mũ áo lại kéo về phía sau, cậu khó chịu càu nhàu chỉ vào cầu thang bảo. "Chú có phải có tuổi rồi nên mới ngại đi cầu thang không, vậy chẳng bằng chú ở đây đợi thang máy đi, tôi đi lên trước giữ chỗ cho".

Trịnh Tạ Thiên nhăn mày, vẫn là không quen cái xưng hô này của Cố Mộng Điệp nhưng nghe thấy cậu lại lôi tuổi tác ra mà chê anh thì càng tức hơn, giơ tay nhéo cái má của cậu rồi gằn giọng nói. "Tôi cho phép cậu gọi chú không có nghĩa là tôi già, hai mươi tám tuổi chưa đủ làm chú của cậu đâu".

Cố Mộng Điệp bị nhéo mặt thì khó chịu né tránh, giơ tay đánh tay Trịnh Tạ Thiên muốn anh bỏ cái tay đầy vết chai ra khỏi mặt cậu. "Hai mươi tám tuổi là già rồi còn gì? Tuổi này người ta đã con hai lứa còn chú thì tới giờ vẫn còn chưa lập gia đình, không phải nói chú kén người mà là tinh lực không đủ!".

Trịnh Tạ Thiên. "...". Tên nào, tên nào nói anh tinh lực không đủ!

Cảm thấy lòng tự trọng lại bị chà đạp Trịnh Tạ Thiên chỉ hận không thể chặn cái miệng của thằng nhóc này lại. "Cậu thấy tôi tinh lực không đủ?".

Cố Mộng Điệp nghe vậy thì dừng giây lát rồi một lần nữa nhìn lên xuống Trịnh Tạ Thiên một lượt, sau đó lại nhìn xuống bộ phận to lớn nào đó, nghiêm túc suy nghĩ. "Có thể là có tinh lực, nhưng sinh lý yếu một phút đã ra".

"...". Trịnh Tạ Thiên tức đến nhắm cả mắt lại, phải kìm nén lắm mới không xách thằng nhóc về mà dạy bảo. "Cậu có tin tôi có thể làm cậu liệt giường không?".

"Cái gì? Muốn đánh nhau?". Cố Mộng Điệp đánh hơi được ác ý của Trịnh Tạ Thiên liền lùi về sau vài bước chuẩn bị thủ thế, nhưng nghĩ lại một lát nữa còn có trận tỉ thí, cậu còn muốn giữ sức đánh nhau nên vội thương lượng. "Hay về nhà chúng ta đánh đi, tôi còn muốn tỉ thí nữa".

"...Được...". Trịnh Tạ Thiên cũng chẳng ngại chỉnh thằng nhóc này đến liệt giường đâu, phải cho nó biết dù anh tuổi đã sắp ba mươi còn không hay giải quyết nhu cầu sinh lý bên ngoài, nhưng ở độ tuổi này của anh vẫn có thể làm nó liệt giường!

Đợi đến khi dưới sảnh chẳng còn ai lúc này Trịnh Tạ Thiên mới kéo Cố Mộng Điệp vào thang máy, anh không thích ở những nơi đông người, thà rằng chờ lượt sau cùng còn hơn là phải chen chúc trong một không gian chật hẹp khó chịu.

Lên đến tầng hai thì đã kín chỗ, Cố Mộng Điệp nhìn xung quanh bất mãn càu nhàu bảo tất cả tại Trịnh Tạ Thiên già bên cạnh, mà người bên cạnh lại không muốn đếm xỉa đến lời nói chê trách tuổi tác của anh, đã kéo cái tên nhóc hay cằn nhằn kia đến hai cái ghế trống gần sân khấu nhất, dưới cái ghế còn gắn tên của băng đảng của anh.

Cố Mộng Điệp kinh ngạc nhìn chỗ ngồi cách sàn thi đấu rất gần, đã vậy còn được ngồi với cả đống người lão đại nhìn ngầu hết nước chấm xung quanh, mà lòng nở đầy hoa.

Trịnh Tạ Thiên bình tĩnh ngồi xuống chiếc ghế được dành riêng cho anh ra, nếu băng Diều Hâu đã mời anh đến đây hẳn cũng nên chuẩn bị những thứ tốt nhất để chào đón anh, dù sao trong thế giới ngầm này muốn mời anh đến phải là chuyện khó như lên trời, được làm quen với anh thì phải là kiếp mấy đời mới có thể tu được.

Vậy mà người nào đó có phúc lại chẳng biết hưởng! Còn muốn thoát ra khỏi băng của anh!

Cố Mộng Điệp ngồi bên cạnh anh phấn khích ngẩng đầu nhìn lên sàn thi đấu, nắm đấm đã ngứa đến khó chịu!

Hai trận đầu của bốn người trên sàn đã khiến không khí dưới sàn thi đấu nóng lên, xung quanh là vô số tiếng la hét đặt cược, Trịnh Tạ Thiên vẫn mặt lạnh quan sát những tên đàn em của băng khác, mà người bên cạnh Trịnh Tạ Thiên là một lão đại của băng Chim Vũ, còn đang thụ sủng nhược kinh vì được ngồi kế bên một vị lão đại lớn trong giới, hiện tại đang ấp úng không biết mở miệng như thế nào để nói chuyện với anh.

Cố Mộng Điệp ngồi bên cạnh hưng phấn nhìn người ta đánh nhau, mà luật lệ trên sàn tỉ thí rất dễ hiểu, hai người đấu với nhau nếu người trụ được cuối cùng thì sẽ tiếp tục chiêu mộ người khác lên sàn, cứ như vậy cho đến khi có người trụ được cuối cùng trên sân là người thắng cuộc.

Vì luật đặt ra như vậy nên nhiều người không thích đi lên đấu trước mà chờ đợi đến gần cuối mới cho đàn em của mình lên, lúc đó thừa nước đục thả câu mà thắng cuộc, mà Trịnh Tạ Thiên bên dưới cũng có suy nghĩ như vậy.

Hot

Comments

Anonymous

Anonymous

Hóng

2023-06-06

2

Anonymous

Anonymous

Haizz lão Điệp không hiểu ý của lão Trịnh rồi chán

2023-06-06

2

Anonymous

Anonymous

Chap sau lão điệp có đánh nhau ko mà giờ nhìn anh thật ngứa tay vậy

2023-06-06

3

Toàn bộ
Chapter
1 Văn án
2 Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3 Chương 2: Tố Quy Phục
4 Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5 Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6 Chương 5: Làm giả
7 Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8 Chương 7: 'Học trò'
9 Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10 Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11 Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12 Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13 Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14 Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15 Chương 14: Xăm hình
16 Chương 15: Văn Kính Như
17 Chương 16: Cắn
18 Chương 17: Liệt giường
19 Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20 Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21 Chương 20: Cha!
22 Chương 21: Cuỗm
23 Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24 Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25 Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26 Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27 Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28 Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29 Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30 Chương 29: Tôi cho phép
31 Chương 30: Quay về
32 Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33 Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34 Chương 33: Ánh mắt khác
35 Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36 Chương 35: Trịnh gia (1)
37 Chương 36: Trịnh gia (2)
38 Chương 37: Tôi đói
39 Chương 38: Chú cháu tình thâm
40 Chương 39: Nhà tù hôi hám
41 Chương 40: Sói con
42 Chương 41: Câu lạc bộ
43 Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44 Chương 43: Anh đẹp trai
45 Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46 Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47 Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48 Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49 Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50 Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51 Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52 Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53 Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54 Chương 53: Bà đánh em ấy?
55 Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56 Thư gửi Độc Giả
57 Chương 55: Nơi đầu quả tim
58 Chương 56: Nhất Súc
59 Chương 57: Điều thú vị
60 Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61 Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62 Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63 Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64 Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65 Chương 63: Tôi quan tâm
66 Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67 Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68 Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69 Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70 Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71 Thông báo
72 Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73 Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74 Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75 Chương 72: Trả thù (1)
76 Chương 73: Trả thù (2)
77 Chương 74: Trả thù (3)
78 Chương 75: Trả thù (4)
79 Chương 76: Trả thù (5)
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Văn án
2
Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3
Chương 2: Tố Quy Phục
4
Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5
Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6
Chương 5: Làm giả
7
Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8
Chương 7: 'Học trò'
9
Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10
Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11
Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12
Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13
Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14
Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15
Chương 14: Xăm hình
16
Chương 15: Văn Kính Như
17
Chương 16: Cắn
18
Chương 17: Liệt giường
19
Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20
Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21
Chương 20: Cha!
22
Chương 21: Cuỗm
23
Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24
Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25
Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26
Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27
Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28
Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29
Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30
Chương 29: Tôi cho phép
31
Chương 30: Quay về
32
Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33
Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34
Chương 33: Ánh mắt khác
35
Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36
Chương 35: Trịnh gia (1)
37
Chương 36: Trịnh gia (2)
38
Chương 37: Tôi đói
39
Chương 38: Chú cháu tình thâm
40
Chương 39: Nhà tù hôi hám
41
Chương 40: Sói con
42
Chương 41: Câu lạc bộ
43
Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44
Chương 43: Anh đẹp trai
45
Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46
Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47
Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48
Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49
Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50
Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51
Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52
Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53
Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54
Chương 53: Bà đánh em ấy?
55
Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56
Thư gửi Độc Giả
57
Chương 55: Nơi đầu quả tim
58
Chương 56: Nhất Súc
59
Chương 57: Điều thú vị
60
Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61
Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62
Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63
Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64
Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65
Chương 63: Tôi quan tâm
66
Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67
Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68
Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69
Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70
Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71
Thông báo
72
Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73
Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74
Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75
Chương 72: Trả thù (1)
76
Chương 73: Trả thù (2)
77
Chương 74: Trả thù (3)
78
Chương 75: Trả thù (4)
79
Chương 76: Trả thù (5)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play