Chương 14: Xăm hình

Trịnh Tạ Thiên ngồi trên 'ghế lão đại' trên tay cầm cái băng rôn khẩu hiệu 'Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại' trên tay mà cười khẽ một tiếng.

.

Buổi tiệc của băng đảng Diều Hâu rất nhanh đã tới, trước khi đi vài ngày Trịnh Tạ Thiên mang Cố Mộng Điệp đi may quần áo riêng, ban đầu cậu không chịu hợp tác cảm thấy ăn mặc trang trọng không phải phong cách của cậu, nhất quyết không chịu đi.

Tố Quy Phục đã đích thân đến nói chuyện với cậu nhưng vẫn là không thuyết phục được, còn lý do vì sao người thuyết phục lại là Tố Quy Phục mà không phải là lão đại Trịnh Tạ Thiên, thì chính là y sợ người nào đó thuyết phục không được, sẽ nổi điên lên đánh chết thằng nhóc ương bướng này.

Cố Mộng Điệp nhất quyết không chịu đi may quần áo, bảo. "Thà chết còn hơn là mặc mấy bộ đồ sến đó!".

Ngang bướng đến mức Trịnh Tạ Thiên phải nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng dưới lời khuyên của bác sĩ trưởng Oanh Liên Liên, anh mới hạ quyết tâm cho cậu mặc đồ tự do, không muốn cưỡng ép cậu nữa.

Sáu giờ đêm tại băng đảng Diều Hâu người đến người đi tấp nập vô cùng, mà những người có mặt ở đây đều có tiếng tăm trong thế giới ngầm, trên lưng mỗi người ngoài xăm hình biểu tượng của băng đảng ra, thì trên tay là chi chít những hình xăm quái dị phủ kín từ tay đến chân, ai ai cũng cơ bắp đầy người, người này so với người kia càng to hơn, vì thế mà khiến cho tầng trệt đã rộng nay lại cảm thấy chật chội vô cùng, nói dự tiệc là vậy nhưng bên trong chẳng có gì cả ngay cả trang trí cũng chẳng có, thức ăn cũng chẳng có nốt, chỉ có mỗi rượu là được phục vụ mang lên thường xuyên.

Trên tầng hai là một sàn đấu vô cùng rộng lớn, nhìn thôi cũng biết rõ một lát nữa sẽ có những trận tỉ thí đầy thú vị trên sàn.

Trịnh Tạ Thiên lúc sáu giờ rưỡi mới lái xe đến điểm hẹn, đưa xe cho nhân viên rồi cùng Cố Mộng Điệp đi vào khu sảnh hai tầng rộng lớn mới mua về được của băng Diều Hâu, Cố Mộng Điệp kế bên mặc một cái áo khoác hoodie nam màu đen, cùng với quần thun xám và giày thể thao màu đen, đơn giản đến không thể đơn giản hơn đi kế bên một Trịnh Tạ Thiên mặc một bộ vest đen trang trọng, được thợ may làm vô cùng tỉ mỉ, khiến cả hai càng khác biệt hơn rất nhiều.

Trịnh Tạ Thiên cảm thấy đứa nhỏ kế bên mình nếu còn không giữ lại, e là chỉ quay qua quay lại một lát liền biến mất tiêu, vì thế trầm giọng dặn dò. "Vào trong không được chạy lung tung, bị đánh cho mất mạng thì tôi không nhặt xác cậu về đâu". Cố Mộng Điệp kế bên nghe vậy liền bĩu môi khinh bỉ, cậu dễ bị ăn hiếp vậy sao?

Vừa vào cửa đập vào mắt Cố Mộng Điệp là vô số lão đại của bang khác, phải nói là cách ăn mặc của người ta chính là ngoài ngầu ra thì chẳng còn chỗ nào để chê, nhìn đi lão đại của một hắc bang phải ăn mặc làm sao để lộ ra cơ bắp, rồi còn cả những hình xăm oai phong đó nữa chứ!

Nhìn lão đại của người ta lại quay sang nhìn lão đại kế bên mình, Cố Mộng Điệp âm thầm trề môi chán ghét người kế bên ra mặt, muốn giữ khoảng cách xa với người kia với mục đích không quen biết người này, nhưng Trịnh Tạ Thiên đã nhanh tay kéo nón áo cậu lại cau mày nhắc nhở. "Muốn bị lạc?".

Cố Mộng Điệp khó chịu muốn thoát ra nhưng vô ích, lại đưa mắt nhìn hết người này đến người kia có hình xăm ngầu lòi, lại giở giọng 'năn nỉ' bảo. "Tôi muốn xăm hình giống mấy người kia, chú cho tôi xăm đi".

Trịnh Tạ Thiên nhướn mày, nghe thấy lời nói giả tạo của cậu lại thêm từ 'chú' trong câu kia, khiến anh hơi khó chịu, mở miệng răn dạy. "Không được gọi chú nơi đông người, cũng không cho xăm hình". Cố Mộng Điệp bị cự tuyệt liền ghét bỏ ra mặt lần nữa, không thể hiện bộ dáng giả tạo ngoan ngoãn nữa, vùng vẫy muốn thoát khỏi Trịnh Tạ Thiên, nằng nặc đòi xăm hình nếu không cho cậu sẽ nháo một trận.

Trịnh Tạ Thiên nhìn đám người da ngăm đen xăm hình đầy người kia, lại nhìn đến Cố Mộng Điệp cả thân người trắng nõn yếu đuối, với khuôn mặt xinh đẹp muốn bao nhiêu trong sáng liền có bấy nhiêu trong sáng, thầm lắc đầu không muốn cho cậu xăm hình để phá hoại vẻ đẹp này. "Không cho, còn nháo nữa thì về nhà".

Cố Mộng Điệp bị từ 'về nhà' làm cho khựng lại rốt cuộc mới chịu ngoan hơn một chút, nhưng cả mặt đều là bộ dáng khó chịu, mấy ngày nay cậu được mọi người trong băng giúp đỡ, lại được vị lão đại nào đó đối xử tốt mà càng hống hách hơn, không kiêng kị gì nữa, chỉ là hiện tại cậu không có tiền đã vậy còn phải lệ thuộc vào chỗ ở của bang, rồi muốn đi đâu cũng phải xin phép Tố Quy Phục hoặc là Trịnh Tạ Thiên được sự cho phép thì mới được đi, khiến cậu có lỗi giác rằng cả băng nhóm này đang chăm cậu như chăm một đứa nhóc, nhưng nói vậy cũng chẳng sai, vì sao ư?

Vì trong băng Mafia của Trịnh Tạ Thiên thì cậu chính là nhỏ tuổi nhất!

"Lão Trịnh của băng Hắc Bạch phải không?". Một giọng nói nam nhẹ nhàng vang lên từ sau lưng hai người, Trịnh Tạ Thiên thấy có người gọi mình liền quay đầu lại nhìn xem là ai, còn Cố Mộng Điệp đang bị anh giữ cũng tò mò mà quay lại nhìn.

Hot

Comments

Mèo Ú

Mèo Ú

Chị vừa là bác sĩ vừa là cố vấn cho lão đại 🤣

2024-12-20

0

Anonymous

Anonymous

Xăm hình mới là lão đại anh ơi

2023-06-06

1

Tiểu Xíu

Tiểu Xíu

Hóng quá trời owii

2023-06-05

1

Toàn bộ
Chapter
1 Văn án
2 Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3 Chương 2: Tố Quy Phục
4 Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5 Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6 Chương 5: Làm giả
7 Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8 Chương 7: 'Học trò'
9 Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10 Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11 Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12 Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13 Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14 Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15 Chương 14: Xăm hình
16 Chương 15: Văn Kính Như
17 Chương 16: Cắn
18 Chương 17: Liệt giường
19 Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20 Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21 Chương 20: Cha!
22 Chương 21: Cuỗm
23 Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24 Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25 Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26 Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27 Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28 Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29 Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30 Chương 29: Tôi cho phép
31 Chương 30: Quay về
32 Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33 Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34 Chương 33: Ánh mắt khác
35 Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36 Chương 35: Trịnh gia (1)
37 Chương 36: Trịnh gia (2)
38 Chương 37: Tôi đói
39 Chương 38: Chú cháu tình thâm
40 Chương 39: Nhà tù hôi hám
41 Chương 40: Sói con
42 Chương 41: Câu lạc bộ
43 Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44 Chương 43: Anh đẹp trai
45 Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46 Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47 Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48 Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49 Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50 Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51 Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52 Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53 Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54 Chương 53: Bà đánh em ấy?
55 Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56 Thư gửi Độc Giả
57 Chương 55: Nơi đầu quả tim
58 Chương 56: Nhất Súc
59 Chương 57: Điều thú vị
60 Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61 Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62 Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63 Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64 Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65 Chương 63: Tôi quan tâm
66 Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67 Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68 Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69 Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70 Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71 Thông báo
72 Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73 Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74 Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75 Chương 72: Trả thù (1)
76 Chương 73: Trả thù (2)
77 Chương 74: Trả thù (3)
78 Chương 75: Trả thù (4)
79 Chương 76: Trả thù (5)
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Văn án
2
Chương 1: Thế giới thứ hai (Trịnh Tạ Thiên và Cố Mộng Điệp)
3
Chương 2: Tố Quy Phục
4
Chương 3: Đã qua độ tuổi tráng niên
5
Chương 4: Bề ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối
6
Chương 5: Làm giả
7
Chương 6: Một là đỡ tôi dậy, hai là trở thành kẻ thù
8
Chương 7: 'Học trò'
9
Chương 8: Cấm đánh nhau với anh em trong căn cứ
10
Chương 9: Có ngon nhào vô đánh lại xem
11
Chương 10: Khảo bài - Oanh Liên Liên
12
Chương 11: Đột nhiên bị điên đâm vào thùng gỗ
13
Chương 12: Tôi muốn cái ghế lão đại của anh
14
Chương 13: Cố Mộng Điệp Chức Vị Lão Đại
15
Chương 14: Xăm hình
16
Chương 15: Văn Kính Như
17
Chương 16: Cắn
18
Chương 17: Liệt giường
19
Chương 18: Không phải tự tin mà là chắc chắn
20
Chương 19: Cục vàng của Trịnh Tạ Thiên
21
Chương 20: Cha!
22
Chương 21: Cuỗm
23
Chương 22: Mặc anh dạy dỗ
24
Chương 23: Không thích đi thong thả á!!
25
Chương 24: Cái ông chú này còn dám kéo áo tôi lên?
26
Chương 25: Ngông cuồng - Ngang bướng
27
Chương 26: Tom and Jerry, Doraemon, Đô vật
28
Chương 27: Rốt cuộc cậu là ai?
29
Chương 28: Cậu có gì để trả thù? - Có chú!
30
Chương 29: Tôi cho phép
31
Chương 30: Quay về
32
Chương 31: Mày có tin tao tát chết mày không?
33
Chương 32: Cậu có phải là Cố Mộng Diệp hay không?
34
Chương 33: Ánh mắt khác
35
Chương 34: Lần đầu về nhà có làm khó người Cố gia không?
36
Chương 35: Trịnh gia (1)
37
Chương 36: Trịnh gia (2)
38
Chương 37: Tôi đói
39
Chương 38: Chú cháu tình thâm
40
Chương 39: Nhà tù hôi hám
41
Chương 40: Sói con
42
Chương 41: Câu lạc bộ
43
Chương 42: Đột nhiên tim đập nhanh là bị gì?
44
Chương 43: Anh đẹp trai
45
Chương 44: Không vui khi anh ở đây à?
46
Chương 45: Các anh làm tôi sợ đó~
47
Chương 46: Cậu thích phụ nữ?
48
Chương 47: Sao trên người mẹ lại vương phải mùi đàn ông vậy?
49
Chương 48: Thế bà nghĩ Cố Mộng Diệp thực sự đang ở đâu?
50
Chương 49: Bà biết hắn sợ gì thích gì không?
51
Chương 50: Bọn bọ bắt cháu đi xét nghiệm
52
Chương 51: Không phải xã hội trị tôi
53
Chương 52: Em xuống thử tôi xem?
54
Chương 53: Bà đánh em ấy?
55
Chương 54: Cháu bị đánh lén đau lắm!
56
Thư gửi Độc Giả
57
Chương 55: Nơi đầu quả tim
58
Chương 56: Nhất Súc
59
Chương 57: Điều thú vị
60
Chương 58: Còn giàu hơn cả tôi
61
Chương 59: Muốn đánh nhau hả?
62
Chương 60: Tôi chính là bị cậu vô tình bẻ cong đó!
63
Chương 61: Không kiêng kỵ điều chi
64
Chương 62: Phạm vi tầm kiểm soát
65
Chương 63: Tôi quan tâm
66
Chương 64: Cố Mộng Diệp của lúc trước chết rồi
67
Chương 65: Cảm xúc hiện tại của cậu thế nào?
68
Chương 66: Chú ơi, cháu đau
69
Chương 67: Em cứ thoải mái mà phá, tôi lo được
70
Chương 68: Tâm trạng thay đổi thất thường
71
Thông báo
72
Chương 69: Mẹ lớn - Mẹ nhỏ
73
Chương 70: Kẻ bán đứng - Cố Mộng Điệp
74
Chương 71: Ước mơ vào băng đảng
75
Chương 72: Trả thù (1)
76
Chương 73: Trả thù (2)
77
Chương 74: Trả thù (3)
78
Chương 75: Trả thù (4)
79
Chương 76: Trả thù (5)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play