Chap 2: Nhận Nuôi

Tân Thành một thành phố nằm ở phía Bắc Trung Quốc, là một thành phố đang phát triển, là thành phố có nhiều cô nhi viện nhất cả nước, nơi đây tỉ lệ những gia đình bỏ rơi con cái vô cùng nhiều, đây cũng là một vấn đề nan giải cho các cấp nhà nước.

Gần chín giờ sáng Bùi Mặc đã hạ cánh xuống sân bay Tân Thành, vừa bước ra cửa sân bay các phóng viên, nhà đài truyền hình đã bao vây xung quanh nhưng đều bị hắn làm ngơ, không thèm đếm xỉa.

Phía sau là A Trạch cùng bốn tên đàn em khát nối đuôi theo, vẻ mặt ai nấy trông như thú dữ, ngay trước mặt có một đoàn người gương mặt mừng rỡ đợi hắn đến.

“ Bùi tổng, tôi từ cô nhi viện Dream đến đón anh “.

“ Không cần, tôi đi xe riêng “.

Bùi Mặc hấc tay, đi về phía chiếc Cadillac màu đen ở cách đó vài bước chân, vừa dứt câu liền leo lên xe, để lại bọn người kia chỉ biết nhìn anh cười ngượng.

Hơn hai mươi phút sau bọn họ đã đến cô nhi viện đầu tiên, là một nơi nằm gần bìa thành phố Tân Thành, cô nhi viện Dream. Xe vừa dừng ngay trước cổng từ bên trong một đám người nhanh nhẹn đi ra đi đầu tiên là một người phụ nữ lớn tuổi, đứng nghiêm nghị cúi đầu chào Bùi Mặc.

“ Chào mừng Bùi tổng, tôi là viện trưởng của nơi này, thành thật cảm ơn anh đã đến “.

Bùi Mặc không nói gì chỉ gật đầu nhẹ rồi đưa mắt sang phía A Trạch đang đứng ngay phía sau, hắn bắt gặp ánh mắt của anh liền hiểu ý, cất lời ngay: “ Được rồi, chúng ta bắt đầu đi “.

Viện trưởng liền gật đầu nghe theo, đưa Bùì Mặc đi tham quan khắp nơi, bước vào cô nhi viện đã thấy liền những đứa bé lóc chóc đang chơi đùa với nhau chỉ tầm từ một đến bảy tuổi, nơi này cũng được coi là rộng rãi nên cũng rất thoải mái cho các bé thỏa thích chạy nhảy, mọi thứ ở đây cũng rất đầy đủ tiện nghi.

Đi đến từng căn phòng, phòng ngủ ở đây tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ, Bùi Mặc bị viện trưởng dắt đi hết chỗ này đến chỗ khác đến mức hoa mắt, vốn dĩ hắn cũng không muốn đến mấy chỗ này, đi đến một căn phòng bên trong không có chút ánh sáng nào, không khí cũng rất ngột ngạt, trên chiếc giường nhỏ một cô gái đang cuộn mình ngủ say, dáng người rất nhỏ nhắn, Bùi Mặc liền chùn bước nhướng mày dán chặt vào cô gái nhỏ kia, hắn liền chầm chậm bước vào trong dáng vẻ cô gái nhỏ khi ngủ lại có thể tỏa ra một sức hút mê người đến vậy, hình ảnh cô co ro nép mình vào góc giường lại có thể khiến Bùi Mặc nhìn không chớp mắt lấy một cái, hắn như thể bị cướp mất hồn phách, khóe miệng hơi nhếch lên.

A Trạch đứng bên cạnh liền nhìn hắn khó hiểu, tiến sát lại gần lay lay cánh tay Bùi Mặc. Hắn liền thở hắc một cái rồi quay sang phía viện trưởng cất giọng lạnh

“ Cô gái này thế nào? “

Viện trưởng bước lên vài bước, kính cẩn nói: “ Cô bé tên là Vận Nhi, 15 tuổi, từ lúc sinh ra đã bị bỏ rơi trước cổng cô nhi viện, cô bé rất sợ tiếp xúc với người khác nên cả ngày chỉ co ro mình trong phòng như vậy “.

“ 15 tuổi? “, Bùi Mặc nói khẽ rất khẽ dường như chỉ có một mình hắn nghe thấy, lại một lần nữa dán chặt ánh mắt mình vào cô gái nhỏ, nhướng một bên mày không hề suy nghĩ gì liền cất giọng lạnh: “ Tôi muốn nhận nuôi cô bé “.

“ Lão đại, anh... “, A Trạch vừa nghe liền lóe lên tia kinh ngạc, cậu ta như thể nghe thấy một chuyện phi thường, người đàn ông trước mắt mình lại có thể mở miệng nói lời này, A Trạch cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Không chỉ mình A Trạch ngay cả viện trưởng và những người ở đó cũng bất ngờ không kém, bà ta nhìn chằm vào Bùi Mặc nhìn ánh mắt kiên định của hắn bà biết rõ đây không phải chỉ là lời nói vui, viện trưởng chậm rãi cất giọng: “ Nhưng thưa anh, theo quy định người muốn nhận nuôi cô nhi phải hơn đối tượng mình muốn nhận nuôi từ hai mươi tuổi, còn anh chỉ cách cô bé,....khoảng mười bảy tuổi, những vấn đề khác đều được nhưng về tổi tác thì anh không thể nhận nuôi cô bé “.

Bùi Mặc không quan tâm nhiều chuyện như vậy càng không muốn nghe bà ta dài dòng, luyên thuyên với mình, hắn trừng mắt, từng chữ từng chữ mang đầy sát khí: “ Tôi không quan tâm chuyện đó, tôi tôi muốn cô bé này“.

Ánh mắt chứa lửa kia như thể muốn thiêu cháy viện trưởng, bà ta liền run rẩy, lùi lại, hắn biết mấy thứ quy tắc đó là bắt buộc nhưng đối vơi hắn lời nói của hắn chính là quy tắc, hắn đã muốn thứ gì thì phải có cho bằng được thứ đó, lần này cũng không ngoại lệ.

Viện trưởng không dám nhìn thẳng vào mắt Bùi Mặc, bà ta biết rõ người trước mặt uy quyền đến mức nào dù không muốn cũng không thể làm trái lời hắn, vừa run vừa nói: “Bùi tổng, vậy anh muốn,...muốn nhận nuôi với thân phận gì “..

“ Là anh trai “, Bùi Mặc cất giọng lạnh, rồi nhớng mày nói tiếp: “ Tôi cho bà nửa tiếng để làm thủ tục, tôi còn chuyện khác phải làm“

Nói xong Bùi Mặc ra hiệu cho A Trạch bỏ đi một hơi, để lại viện trưởng cùng với mấy người kia lo sợ, run rẩy, bọn họ bị anh làm cho mất hết hồn vía.

Bọn họ liền nhanh chân đi lo mọi thứ, từ việc chuẩn bị thủ tục, chỉnh trang lại cho Vận Nhi, còn tỉ nỉ giải thích cho cô hiểu rằng cô sắp được một người khác nhận nuôi, Vận Nhi là một cô gái ngây ngô, cô không hiểu gì về mấy chuyện này, nên khi nghe thấy viện trưởng nói cô chỉ vâng, dạ nghe theo.

Đúng nửa tiếng sau Bùi Mặc lại quay lại, đi cùng là A Trạch, không chậm một giây nào vừa xuất hiện đã khiến bà viện trưởng lại run rẩy đối mặt.

Bùi Mặc nhìn vào bên trong căn phòng của cô gái nhỏ, cất giọng lạnh: “ Đã xong hết chưa “.

“ Tôi đã chuẩn bị mọi thứ xong cả rồi, chỉ cần anh ký nhận nữa là có thể đưa cô bé đi “, bà ta cúi rạp đầu trước anh, đối với một trường hợp nhận nuôi khác thì thời gian chuẩn bị phải mất đến vài ngày thậm chí là còn không có cơ hội nhận nuôi nhưng vì lần này là Bùi Mặc, vì là hắn nên những thứ quy định đó không thể mang ra nói .

Vận Nhi mơ màng ngồi trong phòng, Bùi Mặc chầm chậm đi vào, hắn ngồi một chân đối diện trước mặt cô, bây giờ hắn mới có thể nhìn thấy vẻ đẹp ngọt ngào của cô gái nhỏ này, thật sự là một cô gái xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ, đôi mắt to màu nâu sẫm vừa ngây thơ vừa óng ánh như có nước, gương mặt này khiến Bùi Mặc như đang lơ lửng trên mây, xém một chút là hắn không kìm được bản thân mình.

Bùi Mặc khi nói chuyện với cô lại dịu dàng đi vài phần: “ Vận Nhi, là tên của em ? “.

“ Vâng ạ “, Vận Nhi từ từ ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Bùi Mặc liền có chút sợ hãi, lùi người né về sau.

Bùi Mặc nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, trấn an: “ Đừng sợ, từ nay tôi chính là anh trai em, tôi sẽ không làm gì em đâu “.

Vận Nhi nhìn thấy người đàn ông trước mặt vô cùng dịu dàng, lại nói chuyện rất nhỏ nhẹ với mình cô liền từ từ lấy lại bình tĩnh, tuy không hiểu anh đang nói gì chỉ biết gật đầu rồi vâng, dạ trả lời anh.

Hot

Comments

Lantana Isd

Lantana Isd

.

2023-07-21

0

Hie❤️

Hie❤️

Tác giả viết hay nhưng chắc chưa đến đc với mọi người nên lượt like ít. Mong sẽ có nhiều người đọc đc truyển của tác giả hơn

2023-07-13

2

Mậu Doanh

Mậu Doanh

Cô gái??? Ý của anh là "cô gái này là của anh" có phải dị hông🥲

2023-06-12

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Ông Trùm Kim Cương Làm Từ Thiện
2 Chap 2: Nhận Nuôi
3 Chap 3: Vận Nhi
4 Chap 4: Mặc, em muốn uống sữa
5 Chap 5: Để Anh Trai Ôm Em Ngủ
6 Chap 6: Vận Nhi Đi Học
7 Chap 7: Vận Nhi Thành Người Lớn Rồi.
8 Chap 8: Bôi Thuốc
9 Chap 9: Phong Sát
10 Chap 10: Say Cafe
11 Chap 11: Xoa Giúp Anh
12 Chap 12: Tôi Giúp Em Tắm
13 Chap 13: Sưởi Ấm Cho Em
14 Chap 14: Nghi Ngờ
15 Chap 15: Phạt
16 Chap 16: Tiệc
17 Chap 17: Em Có Ghét Tôi Không
18 Chap 18: Em Thật Biết Cách Khiêu Khích Tôi
19 Chap 19: Tiệc Sinh Nhật
20 Chap 20: Em Giỏi Lắm,...Vận Nhi
21 Chap 21: Chính Thức Mất Sự Tự Do
22 Chap 22: Giam Cầm
23 Chap 23: Bắt Đi
24 Chap 24: Anh Trai Cháu Là Bùi Mặc
25 Chap 25: Lạnh
26 Chap 26: Mười Tám Tuổi
27 Chap 27: Đêm Tình Bất Đắc Dĩ
28 Chap 28: Không Hận Anh
29 Chap 29: Nhậm Chức
30 Chap 30: Dạo
31 Chap 31: Anh Ấy Là Cảnh Sát
32 Chap 32: Cấm Anh Đêm Hôm Mò Qua Phòng Em
33 Chap 33: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 1 )
34 Chap 34: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 2 )
35 Chap 35: Đau ( 1 )
36 Chap 36: Đau ( 2 )
37 Chap 37: Bạch Viêm
38 Chap 38: " Bùi Mặc này chắc chắn có vấn đề "
39 Chap 39: " Là ăn sáng kiêm ăn trưa "
40 Chap 40: Báo Động
41 Chap 41: Khác Thường
42 Chap 42: " Tôi không cần em nữa,...cút "
43 Chap 43: Biệt Thự Châu Gia
44 Chap 44: Hôn
45 Chap 45: Phát Điên
46 Chap 46: Điểm Yếu Trí Mạng
47 Chap 47: Nhớ
48 Chap 48: Cái Kết Khi Chọc Phải Bùi Mặc
49 Chap 49: Mặc...em rất sợ
50 Chap 50: Hộp Đêm Việt Gia Lâu
51 Chap 51: ' Thần chết của Đô Thành '
52 Chap 52: Hộp Đêm Việt Gia Lâu ( 2 )
53 Chap 53: Tuyệt Vọng
54 Chap 54: " Lão đại,...là Vận Nhi "
55 Chap 55: Anh Sẽ Không Như Vậy Nữa
56 Chap 56: Xót Xa
57 Chap 57: Tiết Trời Thu
58 Chap 58: Quay Về
59 Chap 59: Nữ Luật Sư
60 Chap 60: Thưởng
61 Chap 61: Bạo Gan
62 Chap 62: Luận Động
63 Chap 63: Nghịch Ngợm ( 1 )
64 Chap 64: Nghịch Ngợm ( 2 )
65 Chap 65: Uyển Như Trở Về
66 Chap 66: Không Tin Nổi
67 Chap 67: Club P&L
68 Chap 68: Đừng Trêu Em
69 Chap 69: Chờ người khác chi bằng dựa vào chính mình.
70 Chap 70: Cuộc Yêu
71 Chap 71: Lựa Chọn
72 Chap 72: Bí Mật Thập Kỉ
73 Chap 73: Mười Năm Trước
74 Chap 74: Mặc,...em yêu anh ( END )
Chapter

Updated 74 Episodes

1
Chap 1: Ông Trùm Kim Cương Làm Từ Thiện
2
Chap 2: Nhận Nuôi
3
Chap 3: Vận Nhi
4
Chap 4: Mặc, em muốn uống sữa
5
Chap 5: Để Anh Trai Ôm Em Ngủ
6
Chap 6: Vận Nhi Đi Học
7
Chap 7: Vận Nhi Thành Người Lớn Rồi.
8
Chap 8: Bôi Thuốc
9
Chap 9: Phong Sát
10
Chap 10: Say Cafe
11
Chap 11: Xoa Giúp Anh
12
Chap 12: Tôi Giúp Em Tắm
13
Chap 13: Sưởi Ấm Cho Em
14
Chap 14: Nghi Ngờ
15
Chap 15: Phạt
16
Chap 16: Tiệc
17
Chap 17: Em Có Ghét Tôi Không
18
Chap 18: Em Thật Biết Cách Khiêu Khích Tôi
19
Chap 19: Tiệc Sinh Nhật
20
Chap 20: Em Giỏi Lắm,...Vận Nhi
21
Chap 21: Chính Thức Mất Sự Tự Do
22
Chap 22: Giam Cầm
23
Chap 23: Bắt Đi
24
Chap 24: Anh Trai Cháu Là Bùi Mặc
25
Chap 25: Lạnh
26
Chap 26: Mười Tám Tuổi
27
Chap 27: Đêm Tình Bất Đắc Dĩ
28
Chap 28: Không Hận Anh
29
Chap 29: Nhậm Chức
30
Chap 30: Dạo
31
Chap 31: Anh Ấy Là Cảnh Sát
32
Chap 32: Cấm Anh Đêm Hôm Mò Qua Phòng Em
33
Chap 33: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 1 )
34
Chap 34: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 2 )
35
Chap 35: Đau ( 1 )
36
Chap 36: Đau ( 2 )
37
Chap 37: Bạch Viêm
38
Chap 38: " Bùi Mặc này chắc chắn có vấn đề "
39
Chap 39: " Là ăn sáng kiêm ăn trưa "
40
Chap 40: Báo Động
41
Chap 41: Khác Thường
42
Chap 42: " Tôi không cần em nữa,...cút "
43
Chap 43: Biệt Thự Châu Gia
44
Chap 44: Hôn
45
Chap 45: Phát Điên
46
Chap 46: Điểm Yếu Trí Mạng
47
Chap 47: Nhớ
48
Chap 48: Cái Kết Khi Chọc Phải Bùi Mặc
49
Chap 49: Mặc...em rất sợ
50
Chap 50: Hộp Đêm Việt Gia Lâu
51
Chap 51: ' Thần chết của Đô Thành '
52
Chap 52: Hộp Đêm Việt Gia Lâu ( 2 )
53
Chap 53: Tuyệt Vọng
54
Chap 54: " Lão đại,...là Vận Nhi "
55
Chap 55: Anh Sẽ Không Như Vậy Nữa
56
Chap 56: Xót Xa
57
Chap 57: Tiết Trời Thu
58
Chap 58: Quay Về
59
Chap 59: Nữ Luật Sư
60
Chap 60: Thưởng
61
Chap 61: Bạo Gan
62
Chap 62: Luận Động
63
Chap 63: Nghịch Ngợm ( 1 )
64
Chap 64: Nghịch Ngợm ( 2 )
65
Chap 65: Uyển Như Trở Về
66
Chap 66: Không Tin Nổi
67
Chap 67: Club P&L
68
Chap 68: Đừng Trêu Em
69
Chap 69: Chờ người khác chi bằng dựa vào chính mình.
70
Chap 70: Cuộc Yêu
71
Chap 71: Lựa Chọn
72
Chap 72: Bí Mật Thập Kỉ
73
Chap 73: Mười Năm Trước
74
Chap 74: Mặc,...em yêu anh ( END )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play