Chap 3: Vận Nhi

Sau khi kết thúc việc làm từ thiện Bùi Mặc quay lại cô nhi viện Dream đón Vận Nhi, khi đến còn mang theo cho cô ít đồ ăn, Vận Nhi nhận lấy đồ ăn từ tay anh mặt không vui cũng không buồn, chỉ gượng cười một cái.

Bùi Mặc đi lại nắm lấy tay cô: “ Vận Nhi, chúng ta về nhà “.

“ Vâng ạ “

Vận Nhi vừa bước được vài bước liền quay đầu nhìn lại những người trong cô nhi viện, rồi nhẹ nhàng cất giọng, trong mắt cô óng ánh có nước: “ Tạm biệt, mẹ “.

Viện trưởng nhìn cô cũng thấy chạnh lòng, ở cô nhi viện này bà thương Vận Nhi nhất, cũng là người cô gần gũi, tin tưởng nhất, nên từ lúc nhỏ cô đã gọi bà là mẹ.

Vận Nhi vẫy vẫy tay chào hết mọi người đứng trong kia rồi quay đi cùng Bùi Mặc.

...

Ba tiếng sau bọn họ đã đáp xuống sân bay Châu Thành, Vận Nhi lần đầu bước ra thế giới bên ngoài nên khi nhìn những thứ lạ lẫm trước mắt cô liền thấy sợ hãi, rụt người lại, Bùi Mặc liền nhanh tay ôm lấy cô gái nhỏ, an ủi bên tai: “ Đừng sợ, có tôi ở đây, rồi em sẽ thấy quen thôi, Vận Nhi, đừng sợ “.

Vận Nhi được hắn ôm lấy cũng nép chặt vào ngực hắn, hai mắt nhắm chặt để Bùi Mặc dìu đi, bước ra khỏi sân bay trước mắt đã có một đoàn xe cùng với hàng chục tên đàn ông ai cũng mặc trên mình bộ vest đen, nhìn thấy Bùi Mặc liền cúi đầu chín mươi độ: “ Chào lão đại “.

Bùi Mặc biết Vận Nhi khi thấy bọn người này sẽ lại hoảng sợ liền nhanh chân đưa cô lên xe, bơ đi bọn người kia.

Đến biệt thự khung cảnh nơi đây quá rộng lớn khiến Vận Nhi như không tin vào mắt mình, mười mấy năm qua cô nép mình trong căn phòng nhỏ nên cứ nghĩ mọi thứ xung quanh cũng nhỏ bé như vậy, những thứ hiện ra ngay trước mắt lúc này cứ khiến Vận Nhi cảm thấy bản thân như vừa bước sang một thế giới khác, cô có thích thú cũng có sợ hãi, hai bàn tay bấu chặt lấy cánh tay Bùi Mặc.

Hắn từ khi có được cô thì không ngừng cười, thứ hắn muốn cũng đã rơi vào tay hắn, cô gái nhỏ này từ khoảnh khắc đi cùng Bùi Mặc thì cô đã không còn là một Vận Nhi ngày ngô, trong sáng nữa.

Cuộc đời cô đã bước sang một trang mới, là trang giấy do chính Bùi Mặc viết nên.

Sau khi đưa cô về phòng, nói rõ với cô mọi chuyện trong nhà về vấn đề sau này hai người sẽ sống chung với nhau thế nào, Vận Nhi lại không hiểu biết, hắn nói đến đâu cô sẽ gật đầu nghe theo đến đó, hoàn toàn chưa thể thích ứng với cách sống mới này ngay được, sau khi vỗ về cô gái nhỏ nghỉ ngơi Bùi Mặc ngay lập tức trở về dáng vẻ thật sự của hắn.

“ Lão đại, sao anh lại nhận nuôi cô bé đó “, A Trạch vừa cúi người rót một ly nước đưa về phái Bùi Mặc vừa nói, hắn khó hiểu mãi mà không tự giải thích được nên lấy hết can đảm mở miệng hỏi .

Bùi Mặc không đáp, chỉ nhếch khóe miệng nhận ly nước từ cậu ta uống ực một hơi, A Trạch luôn dõi theo biểu hiện của hắn liền đột nhiên hiểu ra ngay: “ Lão đại, anh là muốn nuôi trước thịt sau? “.

Cậu ta tự mình hỏi tự mình ‘ à ‘ lên một tiếng rồi nói tiếp: “ Cô bé đó đúng là rất xinh đẹp, tôi không tin một cô nhi ở cô nhi viện lại có thể trắng trẻo, xinh đẹp đến mức mê người như vậy “.

Cứ nghĩ chỉ có những người có cuộc sống đầy đủ mới có cơ hội làm đẹp cho bản thân nhưng Vận Nhi lại là một trường hợp hiếm có, từ nhỏ đã sống ở cô nhi viện ở một nơi thiếu thốn như vậy nhưng lại mang trên mình vẻ đẹp của tiểu thư nhà giàu có, làn da trắng đến phát sáng đó của cô là mơ ước của biết bao nhiêu người phụ nữ, ngũ quan lại quá hoàn hảo, phải nói cô mang trong mình một Gen rất tốt.

Bùi Mặc chính là vì vẻ đẹp này hớp hồn, mới nhất quyết có bằng được cô.

Hắn hừ lạnh một tiếng trừng mắt nhìn A Trạch, ngửa người ra sau, cất giọng: “ Lô hàng đó thế nào rồi “.

A Trạch liền nghiêm mặt, trả lời: “ Rất thuận lợi, bên kia đã nhận được hàng rồi, lão đại, lô hàng lần này mang lại giá trị rất lớn “.

Bùi Mặc nở nụ cười mãn nguyện, nhìn cậu ta gật gật đầu.

...

Trong căn phòng to lớn không một ánh đèn lại vang lên khe khẽ tiếng khóc của một cô gái, Vận Nhi ngồi trên sàn nhà nép mình vào góc tường, úp mặt khóc không ngớt, cơ thể cô cũng run rẩy.

Bùi Mặc giải quyết xong việc của mình đến tận khuya mới trở về nhà, gương mặt hắn có phần mệt mỏi, hai tay day day thái dương đi ngang qua căn phòng tối, hắn nghe thấy tiếng khóc, liền nhướng mày đi vào, nhìn thấy Vận Nhi co ro mình lại thút thít từng cơn, hắn bình thản đi đến, nói nhỏ: “ Vận Nhi, sao em lại khóc, em sợ cái gì sao “.

Vận Nhi nghe thấy hắn từ từ ngẩng đầu, nước mắt dàn dụa ướt đẫm khuông mặt, cô chẳng nói gì chỉ gật gật đầu, Bùi Mặc bế thốc cô lên đặt trên giường, ngồi xuống bên cạnh, một tay đặt lên trán cô, tay kia nắm lấy tay cô, dỗ dành: “ Ngoan, không phải sợ, đây là nhà của chúng ta, có tôi ở đây, mau ngủ đi “.

Vận Nhi nắm chặt lấy tay hắn đặt lên ngực mình, mỗi khi cô sợ hãi cô sẽ lấy thứ gì đó đặt lên ngực như vậy sẽ khiến bản thân thấy an toàn hơn, hành động khiến Bùi Mặc không quá ngạc nhiên nhưng lại khiến hắn có phần khó chịu, vì bàn tay kia của hắn đang bị cô giữ chặt trên bầu ngực lớn, đây chẳng phải là đang hành hạ hắn sao.

Sau khi Vận Nhi ngủ say, Bùi Mặc mới về phòng, hắn sau khi tắm rửa thì đồng hồ cũng đã điểm hơn mười giờ, ngồi trên ghế sofa trong phòng ngủ, trong đầu lại hiện ra hình ảnh của cô gái nhỏ, cô gái này đến cả lúc khóc cũng như đang mê hoặc người ta, khiến hắn phải nghiến chặt răng kìm lại bản năng.

Trong đêm tĩnh mịch, đối diện với cô gái nhỏ một thân thể cao lớn của người đàn ông đang ôm chầm lấy cô, nhìn ngắm vẻ đẹp tuyệt trần kia rồi chìm vào giấc ngủ.

Hot

Comments

Bong Soo

Bong Soo

xác định là nuôi để thịt đây mà

2023-07-16

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chap 1: Ông Trùm Kim Cương Làm Từ Thiện
2 Chap 2: Nhận Nuôi
3 Chap 3: Vận Nhi
4 Chap 4: Mặc, em muốn uống sữa
5 Chap 5: Để Anh Trai Ôm Em Ngủ
6 Chap 6: Vận Nhi Đi Học
7 Chap 7: Vận Nhi Thành Người Lớn Rồi.
8 Chap 8: Bôi Thuốc
9 Chap 9: Phong Sát
10 Chap 10: Say Cafe
11 Chap 11: Xoa Giúp Anh
12 Chap 12: Tôi Giúp Em Tắm
13 Chap 13: Sưởi Ấm Cho Em
14 Chap 14: Nghi Ngờ
15 Chap 15: Phạt
16 Chap 16: Tiệc
17 Chap 17: Em Có Ghét Tôi Không
18 Chap 18: Em Thật Biết Cách Khiêu Khích Tôi
19 Chap 19: Tiệc Sinh Nhật
20 Chap 20: Em Giỏi Lắm,...Vận Nhi
21 Chap 21: Chính Thức Mất Sự Tự Do
22 Chap 22: Giam Cầm
23 Chap 23: Bắt Đi
24 Chap 24: Anh Trai Cháu Là Bùi Mặc
25 Chap 25: Lạnh
26 Chap 26: Mười Tám Tuổi
27 Chap 27: Đêm Tình Bất Đắc Dĩ
28 Chap 28: Không Hận Anh
29 Chap 29: Nhậm Chức
30 Chap 30: Dạo
31 Chap 31: Anh Ấy Là Cảnh Sát
32 Chap 32: Cấm Anh Đêm Hôm Mò Qua Phòng Em
33 Chap 33: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 1 )
34 Chap 34: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 2 )
35 Chap 35: Đau ( 1 )
36 Chap 36: Đau ( 2 )
37 Chap 37: Bạch Viêm
38 Chap 38: " Bùi Mặc này chắc chắn có vấn đề "
39 Chap 39: " Là ăn sáng kiêm ăn trưa "
40 Chap 40: Báo Động
41 Chap 41: Khác Thường
42 Chap 42: " Tôi không cần em nữa,...cút "
43 Chap 43: Biệt Thự Châu Gia
44 Chap 44: Hôn
45 Chap 45: Phát Điên
46 Chap 46: Điểm Yếu Trí Mạng
47 Chap 47: Nhớ
48 Chap 48: Cái Kết Khi Chọc Phải Bùi Mặc
49 Chap 49: Mặc...em rất sợ
50 Chap 50: Hộp Đêm Việt Gia Lâu
51 Chap 51: ' Thần chết của Đô Thành '
52 Chap 52: Hộp Đêm Việt Gia Lâu ( 2 )
53 Chap 53: Tuyệt Vọng
54 Chap 54: " Lão đại,...là Vận Nhi "
55 Chap 55: Anh Sẽ Không Như Vậy Nữa
56 Chap 56: Xót Xa
57 Chap 57: Tiết Trời Thu
58 Chap 58: Quay Về
59 Chap 59: Nữ Luật Sư
60 Chap 60: Thưởng
61 Chap 61: Bạo Gan
62 Chap 62: Luận Động
63 Chap 63: Nghịch Ngợm ( 1 )
64 Chap 64: Nghịch Ngợm ( 2 )
65 Chap 65: Uyển Như Trở Về
66 Chap 66: Không Tin Nổi
67 Chap 67: Club P&L
68 Chap 68: Đừng Trêu Em
69 Chap 69: Chờ người khác chi bằng dựa vào chính mình.
70 Chap 70: Cuộc Yêu
71 Chap 71: Lựa Chọn
72 Chap 72: Bí Mật Thập Kỉ
73 Chap 73: Mười Năm Trước
74 Chap 74: Mặc,...em yêu anh ( END )
Chapter

Updated 74 Episodes

1
Chap 1: Ông Trùm Kim Cương Làm Từ Thiện
2
Chap 2: Nhận Nuôi
3
Chap 3: Vận Nhi
4
Chap 4: Mặc, em muốn uống sữa
5
Chap 5: Để Anh Trai Ôm Em Ngủ
6
Chap 6: Vận Nhi Đi Học
7
Chap 7: Vận Nhi Thành Người Lớn Rồi.
8
Chap 8: Bôi Thuốc
9
Chap 9: Phong Sát
10
Chap 10: Say Cafe
11
Chap 11: Xoa Giúp Anh
12
Chap 12: Tôi Giúp Em Tắm
13
Chap 13: Sưởi Ấm Cho Em
14
Chap 14: Nghi Ngờ
15
Chap 15: Phạt
16
Chap 16: Tiệc
17
Chap 17: Em Có Ghét Tôi Không
18
Chap 18: Em Thật Biết Cách Khiêu Khích Tôi
19
Chap 19: Tiệc Sinh Nhật
20
Chap 20: Em Giỏi Lắm,...Vận Nhi
21
Chap 21: Chính Thức Mất Sự Tự Do
22
Chap 22: Giam Cầm
23
Chap 23: Bắt Đi
24
Chap 24: Anh Trai Cháu Là Bùi Mặc
25
Chap 25: Lạnh
26
Chap 26: Mười Tám Tuổi
27
Chap 27: Đêm Tình Bất Đắc Dĩ
28
Chap 28: Không Hận Anh
29
Chap 29: Nhậm Chức
30
Chap 30: Dạo
31
Chap 31: Anh Ấy Là Cảnh Sát
32
Chap 32: Cấm Anh Đêm Hôm Mò Qua Phòng Em
33
Chap 33: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 1 )
34
Chap 34: Nhiệm Vụ Thất Bại ( 2 )
35
Chap 35: Đau ( 1 )
36
Chap 36: Đau ( 2 )
37
Chap 37: Bạch Viêm
38
Chap 38: " Bùi Mặc này chắc chắn có vấn đề "
39
Chap 39: " Là ăn sáng kiêm ăn trưa "
40
Chap 40: Báo Động
41
Chap 41: Khác Thường
42
Chap 42: " Tôi không cần em nữa,...cút "
43
Chap 43: Biệt Thự Châu Gia
44
Chap 44: Hôn
45
Chap 45: Phát Điên
46
Chap 46: Điểm Yếu Trí Mạng
47
Chap 47: Nhớ
48
Chap 48: Cái Kết Khi Chọc Phải Bùi Mặc
49
Chap 49: Mặc...em rất sợ
50
Chap 50: Hộp Đêm Việt Gia Lâu
51
Chap 51: ' Thần chết của Đô Thành '
52
Chap 52: Hộp Đêm Việt Gia Lâu ( 2 )
53
Chap 53: Tuyệt Vọng
54
Chap 54: " Lão đại,...là Vận Nhi "
55
Chap 55: Anh Sẽ Không Như Vậy Nữa
56
Chap 56: Xót Xa
57
Chap 57: Tiết Trời Thu
58
Chap 58: Quay Về
59
Chap 59: Nữ Luật Sư
60
Chap 60: Thưởng
61
Chap 61: Bạo Gan
62
Chap 62: Luận Động
63
Chap 63: Nghịch Ngợm ( 1 )
64
Chap 64: Nghịch Ngợm ( 2 )
65
Chap 65: Uyển Như Trở Về
66
Chap 66: Không Tin Nổi
67
Chap 67: Club P&L
68
Chap 68: Đừng Trêu Em
69
Chap 69: Chờ người khác chi bằng dựa vào chính mình.
70
Chap 70: Cuộc Yêu
71
Chap 71: Lựa Chọn
72
Chap 72: Bí Mật Thập Kỉ
73
Chap 73: Mười Năm Trước
74
Chap 74: Mặc,...em yêu anh ( END )

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play