Chương 2: Anh có tin em không?

Ba ngày sau...

Cuộc sống thường nhật vẫn cứ tiếp diễn. Thư Kỳ vẫn một mình đơn độc trong căn biệt thự rộng lớn xa hoa kia. Còn anh, Hàn Thiếu Phong- chồng của cô đã ba hôm rồi không về nhà. Có lẽ là anh đang vui vẻ ở cạnh cô ấy...

Đau lòng thật đấy, cô ấy yêu anh, cô cũng yêu anh. Nhưng tại sao... Tại sao giữa cô và cô ấy lại khác nhau xa đến vậy. Yêu thương, chiều chuộng anh dành hết cho cô ấy, lạnh nhạt thờ ơ lại dành phần hết cho cô. Tại sao lại bất công với cô đến vậy...

Đơn giản thì chính bởi vì người anh yêu là cô ấy, còn cô chỉ là người thế thay. Mà cũng không đúng, cô đến cả người thay thế cô cũng chẳng thể làm được, bởi lẽ trong lòng anh, cô vĩnh viễn không bằng cô ấy vậy thì làm sao mà có thể trở thành người thế thân cho cô ấy đây. Không nghĩ thì thôi, càng nghĩ lại càng thêm đau lòng.

Hôm nay tiết trời lại đẹp đến lạ lùng. Thư Kỳ ngồi bên ô cửa sổ, đôi mắt đượm buồn nhìn về phía chân trời xa xa. Mây trắng lượn lờ trôi, gió cuốn theo vài cánh hoa lả lướt bay bay. Mọi thứ đều xinh đẹp đến vậy nhưng vẫn chẳng thể xóa đi nét muộn phiền trong mắt cô.

Khẽ trút ra một tiếng thở dài, cô đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Trên tay cầm theo một cây kéo, cô giữ trên môi nụ cười nhạt rồi chậm rãi đi ra ngoài sân. Ở một góc sân nhỏ cạnh hàng rào, cô đã trồng rất nhiều hoa hồng đỏ. Hôm nay tâm trạng không tốt, cô muốn hái ít hoa tươi để cắm vào bình, hy vọng nó sẽ giúp cô vui vẻ đôi chút. Cô không được để bản thân mình buồn, nếu không thì e bé sinh ra sẽ rất hay khóc nhè. Vậy nên, cô phải thật vui vẻ mà sống, vì cô, vì bé con trong bụng của cô.

Hai mươi phút sau...

Tiếng chuông cổng reo lên khiến động tác cắm hoa của cô ngừng lại. Vội vàng đi ra mở cổng, người xuất hiện lại khiến cho tâm trạng của cô càng thêm tệ hơn. Cô còn cho rằng là Hàn Thiếu Phong về nhà, nào ngờ...

"Sao vậy? Cô không mời tôi vào trong sao?"

Hoắc Tử Yên nhìn cô, đôi môi đỏ mọng kéo ra một nụ cười khinh bỉ. Thư Kỳ nhìn thấy nụ cười đó, lại chỉ biết thở dài rồi nhỏ giọng trả lời.

"Thiếu Phong không có ở đây."

"Đương nhiên là tôi biết anh ấy không ở đây. Suốt ba ngày qua, tôi bị sốt, anh ấy luôn ở bên cạnh tôi."

"Vậy cô còn tới để làm gì?"

"Tôi tới để tìm cô. Hy vọng cô sẽ biết xấu hổ mà cút khỏi cuộc đời của anh ấy."

Thư Kỳ không trả lời, cô nhìn Hoắc Tử Yên trước mặt mà lại tự cười chính bản thân mình. Tiểu tam đến tận nhà để đuổi cô đi, vậy mà chính thất như cô lại chẳng thể phản bác lấy nửa lời. Ừ thì là bởi vì, chồng cô yêu cô ấy chứ không hề yêu cô. Vậy nên... cô nào có tư cách để mắng nhiếc hay phản đối gì cô ấy kia chứ.

Nhìn biểu cảm của cô, Hoắc Tử Yên hất cằm rồi lách qua người cô đi vào trong. Thư Kỳ nhìn theo bước chân của cô ta, trên môi chỉ biết nở nụ cười đó. Ừ thì... đành chịu thôi. Trước sau gì, cô ấy cũng sẽ là nữ chủ nhân của nơi này kia mà.

Đóng lại cánh cổng, cô xoay người lặng lẽ đi vào trong. Vừa mới vào đến phòng khách, đã nhìn thấy Hoắc Tử Yên ngồi trên ghế sofa, hai chân vắt chéo đưa mắt nhìn cô.

"Khách đến nhà mà cả một ly nước mời khách cũng không có sao?"

Nghe cô ta hỏi, Thư Kỳ nhỏ giọng trả lời.

"Cô đợi một lát."

Đi vào trong rót cốc nước, Thư Kỳ tự trấn an bản thân mình. Mọi chuyện đang diễn ra, cô đều đã từng nghĩ đến, bây giờ chỉ là đang thực hành mà thôi.

"Đừng sợ! Chẳng phải mày đã biết trước sẽ có kết quả này rồi sao? Thư Kỳ... cố lên."

Không vì mình thì cũng phải vì con của mình.

Đặt cốc nước xuống bàn, cô ngồi xuống trước mặt Hoắc Tử Yên. Hít một hơi thật sâu, cô lên tiếng hỏi.

"Tự mình tìm tới tận cửa, cô đã gấp gáp đến mức độ này rồi sao?"

"Ngô Thư Kỳ, cô có tư cách để hỏi tôi câu đó sao? Là ai đã trăm phương ngàn kế để ép anh ấy kết hôn, bản thân cô là người hiểu rõ nhất còn gì. Tôi chỉ là đến đòi lại những thứ thuộc về mình mà thôi."

"Ha... Cũng đúng!"

"Cô biết rõ người Thiếu Phong yêu là tôi, vậy mà cô còn cố chấp bám lấy anh ấy không chịu buông như vậy, cô không cảm thấy xấu hổ sao?"

"Nói thế nào tôi cũng là vợ hợp pháp của anh ấy, còn cô... cũng chỉ là mang tiếng tình nhân."

"Cô... Đã đáng thương đến mức độ này rồi mà còn cứng miệng. Ngô Thư Kỳ, để tôi cho cô thấy, anh ấy yêu tôi đến thế nào."

Nói rồi, Hoắc Tử Yên liên tục đánh vào mặt mình, cô ta còn tự bứt tóc vò tai, thậm chí là lấy nước hất vào chính bản thân mình. Thư Kỳ nhìn hành động của cô ta, cô cảm thấy người phụ nữ này chắc là điên rồi.

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác thì Hoắc Tử Yên đã đứng dậy rồi lao về phía cô. Thư Kỳ theo bản năng mà đứng lên, đưa tay ôm bụng mà tránh né. Cứ nghĩ là cô ta muốn đánh cô, vậy mà... Hoắc Tử Yên lại đang quỳ xuống trước mặt cô.

"Thư Kỳ! Tôi xin lỗi, tôi sai rồi. Cô muốn đánh muốn chửi tôi thế nào cũng được, chỉ xin cô đừng bắt tôi rời khỏi anh ấy."

"Cô... Hoắc Tử Yên, cô điên rồi có đúng không hả?"

Thư Kỳ còn đang ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì từ ngoài cửa, bóng người cao lớn vội vã lao đến, ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô ta đứng lên.

"Ngô Thư Kỳ, cô muốn làm gì hả?"

"Thiếu Phong..."

Cô còn chưa nói gì thì Hoắc Tử Yên đã vội chen vào.

"Thiếu Phong, anh đừng xen vào, cứ để cô ấy đánh em đi. Muốn đánh bao nhiêu cũng được, chỉ cần cô ấy đừng bắt em rời xa anh là được rồi."

Vừa nói, cô ta vừa khóc lóc đưa tay ôm mặt, ra vẻ đáng thương mà dựa vào lòng anh. Thư Kỳ lúc này cũng đã hiểu ra mọi chuyện. Hoắc Tử Yên... thật là khiến cô bái phục.

Hàn Thiếu Phong hạ tầm mắt nhìn xuống liền thấy rõ vết hằn đỏ trên gương mặt của Hoắc Tử Yên. Đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía cô, anh lạnh giọng hỏi.

"Ngô Thư Kỳ, cô có biết mình đang làm gì không?"

"Em..."

"Thiếu Phong! Anh đừng trách cô ấy, là em sai, là em sai khi đã chen chân vào giữa hai người."

Thư Kỳ đưa mắt nhìn Hoắc Tử Yên , cô thật sự khâm phục tài năng diễn xuất của cô ta. Hóa ra... đây mới chính là mục đích mà cô ta tìm đến đây.

"Ngô Thư Kỳ, cô còn gì muốn nói không?"

Hàn Thiếu Phong lạnh lùng hỏi. Cô nhìn anh với đôi mắt đượm buồn mang theo chút tia hy vọng nhìn anh rồi trả lời.

"Nếu em nói em không hề đánh cô ấy thì anh có tin em không?"

"Cô đoán xem."

Không trả lời chính là đáp án rõ ràng nhất. Anh không trả lời, điều đó đồng nghĩa với việc anh không tin cô.

Khẽ nở một nụ cười nhạt, cô thất vọng nhìn anh rồi hời hợt nói.

"Vậy thì em không còn gì để nói nữa."

"Chuyện này tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho cô đâu."

Hàn Thiếu Phong ôm lấy Hoắc Tử Yên rời đi. Thư Kỳ nhìn theo bóng lưng anh mà trong lòng hoàn toàn đổ nát...

Hot

Comments

Hyhi_♧

Hyhi_♧

ủa là sao ta,lúc đầu là nu8 bỏ thuốc lúc sau là nu9 mưu kế

2023-09-22

2

Pham Huong

Pham Huong

Khứa tiểu tam sao mà hãm quá zị trời ơi

2023-06-12

0

Pham Huong

Pham Huong

nu9 nhà tui cũng ko vừa à 😂😂

2023-06-12

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kỉ niệm ngày cưới.
2 Chương 2: Anh có tin em không?
3 Chương 3: Sảy thai.
4 Chương 4: Bước về phía không anh.
5 Chương 5: Bốn năm sau...
6 Chương 6: Chúng ta li hôn rồi.
7 Chương 7: Tôi nhớ em...
8 Chương 8: Hàn Thiếu Phong... Tôi đau lòng quá.
9 Chương 9: Hoàng tử trong mơ.
10 Chương 10: Đây là bệnh viện...
11 Chương 11: Tôi là bạn trai của cô ấy.
12 Chương 12: Anh ta chưa từng yêu tôi.
13 Chương 13: Ngày đầu làm việc.
14 Chương 14: Thoát được vỏ dưa lại đạp vỏ dừa...
15 Chương 15: Tử đằng nở muộn.
16 Chương 16: Chỉ cắn mỗi mình cô thôi.
17 Chương 17: Tuyệt đối không để em đi.
18 Chương 18: Ghen.
19 Chương 19: Nói cho cô biết một bí mật.
20 Chương 20: Tôi yêu em.
21 Chương 21: Hàn Thiếu Phong... Tôi hối hận rồi.
22 Chương 22: Là ai...
23 Chương 23: Lời nói dối.
24 Chương 24: Người trong lòng mãi là người dưng.
25 Chương 25: Chúng ta không còn nợ nhau.
26 Chương 26: Mỗi người một nỗi đau.
27 Chương 27: Mỗi người một lối đi.
28 Chương 28: Bó hoa tử đằng.
29 Chương 29: Em hạnh phúc là được rồi.
30 Chương 30: Kí ức đẹp đẽ đến đau lòng...
31 Chương 31: Để tôi nhìn cô ấy thêm một chút.
32 Chương 32: Chỉ là không cùng nhau.
33 Chương 33: Giao Hoa.
34 Chương 34: Gặp lại người xưa.
35 Chương 35: Tai nạn...
36 Chương 36: Là người một lòng một dạ yêu mợ chủ.
37 Chương 37: Có lẽ em nên buông tay rồi.
38 Chương 38: Đêm.
39 Chương 39: Cho anh một cơ hội.
40 Chương 40: Xảy thai...
41 Chương 41: Dịu dàng .
42 Chương 42: Vì em...
43 Chương 43: Sẽ bắt họ trả giá.
44 Chương 44: Trở về.
45 Chương 45: Bảy năm trước...
46 Chương 46: Giao dịch.
47 Chương 47: Hai kẻ cố chấp nặng tình.
48 Chương 48: Thất tình rồi.
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 1: Kỉ niệm ngày cưới.
2
Chương 2: Anh có tin em không?
3
Chương 3: Sảy thai.
4
Chương 4: Bước về phía không anh.
5
Chương 5: Bốn năm sau...
6
Chương 6: Chúng ta li hôn rồi.
7
Chương 7: Tôi nhớ em...
8
Chương 8: Hàn Thiếu Phong... Tôi đau lòng quá.
9
Chương 9: Hoàng tử trong mơ.
10
Chương 10: Đây là bệnh viện...
11
Chương 11: Tôi là bạn trai của cô ấy.
12
Chương 12: Anh ta chưa từng yêu tôi.
13
Chương 13: Ngày đầu làm việc.
14
Chương 14: Thoát được vỏ dưa lại đạp vỏ dừa...
15
Chương 15: Tử đằng nở muộn.
16
Chương 16: Chỉ cắn mỗi mình cô thôi.
17
Chương 17: Tuyệt đối không để em đi.
18
Chương 18: Ghen.
19
Chương 19: Nói cho cô biết một bí mật.
20
Chương 20: Tôi yêu em.
21
Chương 21: Hàn Thiếu Phong... Tôi hối hận rồi.
22
Chương 22: Là ai...
23
Chương 23: Lời nói dối.
24
Chương 24: Người trong lòng mãi là người dưng.
25
Chương 25: Chúng ta không còn nợ nhau.
26
Chương 26: Mỗi người một nỗi đau.
27
Chương 27: Mỗi người một lối đi.
28
Chương 28: Bó hoa tử đằng.
29
Chương 29: Em hạnh phúc là được rồi.
30
Chương 30: Kí ức đẹp đẽ đến đau lòng...
31
Chương 31: Để tôi nhìn cô ấy thêm một chút.
32
Chương 32: Chỉ là không cùng nhau.
33
Chương 33: Giao Hoa.
34
Chương 34: Gặp lại người xưa.
35
Chương 35: Tai nạn...
36
Chương 36: Là người một lòng một dạ yêu mợ chủ.
37
Chương 37: Có lẽ em nên buông tay rồi.
38
Chương 38: Đêm.
39
Chương 39: Cho anh một cơ hội.
40
Chương 40: Xảy thai...
41
Chương 41: Dịu dàng .
42
Chương 42: Vì em...
43
Chương 43: Sẽ bắt họ trả giá.
44
Chương 44: Trở về.
45
Chương 45: Bảy năm trước...
46
Chương 46: Giao dịch.
47
Chương 47: Hai kẻ cố chấp nặng tình.
48
Chương 48: Thất tình rồi.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play