Chương 7: Tôi nhớ em...

Chúng ta đã ly hôn rồi...

Mấy chữ đó giống như một mũi dao nhọn xoáy sâu vào tâm trí anh. Bốn năm trước, cô ra đi chỉ để lại một tờ đơn ly hôn, khoảnh khắc đó anh đã tức giận mà xé nát nó rồi. Đến cả tên anh còn không kí, vậy thì hai người sao có thể nói là đã ly hôn.

Gương mặt điển trai kéo ra một nụ cười. Hàn Thiếu Phong nhìn cô rồi nhỏ giọng nói.

"Thật đáng tiếc phải thông báo với cô một điều... Tờ đơn ly hôn đó tôi đã xé rồi."

"Gì... Gì chứ?"

Thư Kỳ mở to mắt nhìn anh, cô không hề tin được vào những gì mà mình vừa nghe thấy. Xé... Anh nói là đã xé tờ đơn ly hôn rồi sao... Vậy thì... trên pháp luật, cô và anh vẫn là vợ chồng hợp pháp...

Nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp ấy, nụ cười của anh lại càng sâu thêm mấy phần. Đưa tay ra bóp lấy chiếc cằm nhỏ, ép cô phải đối diện với ánh mắt của mình, anh giữ nguyên nụ cười trên môi rồi nói.

"Trên thực tế, chúng ta vẫn chưa ly hôn. Cho nên... cô... vẫn là vợ hợp pháp của Hàn Thiếu Phong này thôi, cô nghe rõ chưa?"

"Không! Tôi không muốn, tôi không muốn làm vợ chồng gì với anh nữa cả. Hàn Thiếu Phong..."

Thư Kỳ đưa tay hất tay anh ra, ánh mắt cô nhìn anh đầy hoảng loạn, chai Whisky trên tay cũng rơi xuống sàn mà vỡ tan tành.

Thư Kỳ xoay người muốn chạy đi thì cổ tay lại bị anh giữ chặt. Cánh cửa phòng sau lưng cũng mạnh mẽ bị anh đóng lại. Trong căn phòng này, Thư Kỳ cảm thấy bầu không khí vô cùng ngột ngạt, cô dường như sắp không thể thở được nữa rồi.

Đôi mắt xinh đẹp mang theo tia lửa giận nhìn chằm chằm vào anh, cô không mặn không nhạt mà hỏi.

"Chẳng phải anh yêu Hoắc Tử Yên hay sao? Tại sao lại không buông tha tôi đi?"

"Buông tha? Ha... Cô hại Tử Yên bị hủy dung, hại con tôi chết trong tức tưởi mà còn muốn tôi buông tha cho cô sao?"

"Anh không có tư cách nhắc đến con của tôi."

Thư Kỳ hét lên, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Đời này của cô, chuyện khiến cô hối hận nhất chính là không thể bảo vệ đứa con của mình. Vậy nên đó chính là vết thương sâu nhất trong lòng cô.

Bất cứ ai cũng có thể nhắc đến con cô, nhưng duy nhất một mình Hàn Thiếu Phong anh là không thể. Bởi lẽ anh không có tư cách để nhắc tới đứa con đáng thương đó của cô.

Nhìn thấy sự kích động bên trong đôi mắt ấy, anh lại bỗng thấy tim mình nhói lên. Anh muốn tìm cô, muốn gặp cô đều là sự thật. Suốt bốn năm qua, nhớ cô cũng là thật. Vậy nhưng tại sao khi tìm được cô rồi, anh lại nói ra những lời tổn thương cô đến thế.

Một cảm giác nghẹn đắng dâng lên tận cổ, Hàn Thiếu Phong im lặng mãi cũng chẳng thể nói được nửa lời nào. Bất tri bất giác, anh lại đưa tay kéo cô ôm vào lòng mình thật chặt. Bao nhiêu sự nhung nhớ suốt bốn năm qua, có lẽ anh đã dành hết vào trong cái ôm này rồi.

"Nói đi! Bốn năm qua cô đã đi đâu?"

"Buông ra! Anh làm như vậy không cảm thấy có lỗi với Hoắc Tử Yên hay sao? "

Lời cô nói lại khiến tim anh lần nữa nhói lên. Vòng tay ôm cô siết chặt thêm một chút, anh ghé vào tai cô rồi nhỏ giọng nói.

"Cô có biết... tôi nhớ cô..."

Thư Kỳ bỗng chốc lặng đi. Anh nói anh nhớ cô, anh nhớ cô sao... buồn cười thật đó.

Dùng hết sức mình để đẩy anh ra, cô nhìn người đang đứng trước mặt rồi bật cười chua chát.

"Tôi không phải là Hoắc Tử Yên, cho nên anh đừng nhầm lẫn giữa tôi và cô ta mà nói ra mấy lời ngọt ngào đó."

"Cô... Cô sao lại thành ra bộ dạng này chứ?"

"Đó là chuyện riêng của tôi, không phiền anh bận lòng."

Bước lùi về sau một bước, khoảng cách giữa cô và anh được nới ra. Đứng trước mặt anh, cô nén lại tất cả cảm xúc của mình rồi bình thản nói.

"Hàn tổng! Đã làm vỡ chai Whisky của anh rồi. Phiền anh đợi một lát, sẽ có người mang chai khác đến cho anh."

Nói rồi, cô cúi nhẹ đầu tỏ ý xin lỗi. Hàn Thiếu Phong nhìn cô như thế, trong lòng vừa giận lại vừa thấy đau.

Bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay kéo cô về phía mình, tay còn lại ôm lấy chiếc eo nhỏ. Anh đẩy cô dựa lưng vào tường, thân người cao lớn dựa sát vào cơ thể cô.

Thư Kỳ đưa tay kia muốn đẩy anh ra thì cả bàn tay còn lại cũng bị anh nắm lấy. Giữ chặt lấy tay vòng ra phía sau lưng cô, anh vui vẻ kéo ra một nụ cười. Nụ cười này của anh chính là nụ cười đẹp nhất mà cô từng được nhìn thấy kể từ ngày cô quen biết anh.

Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến cô phải nhíu mày khó chịu. Ngẩng mặt lên nhìn vào đôi mắt ngà ngà say của anh, trái tim cô lại khẽ động rồi.

"Hàn Thiếu Phong... Anh say rồi."

"Đúng! Chắc là tôi say rồi! Tôi say rồi nên mới nhớ em..."

"Anh... Anh buông... ưm... "

Còn chưa nói hết câu, đôi môi đỏ mọng ấy đã bị anh hôn xuống. Thư Kỳ mở to mắt nhìn anh, trong lòng vừa giận lại vừa run rẩy. Hôn... lần đầu tiên... Hàn Thiếu Phong chủ động hôn cô...

Đôi mắt xinh đẹp khẽ nhắm chặt, Thư Kỳ cảm nhận được cơ thể của anh đang run rẩy không thôi. Anh hôn cô, nụ hôn thật sâu, thật lâu lại day dưa không dứt.

Chiếc lưỡi tinh nghịch của anh mang theo chút hơi men chen vào trong khoang miệng cô. Đầu lưỡi hai người chạm nhau, cứ thế mà quấn quýt không nỡ buông.

Hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy ra, cô cũng không biết là bản thân mình khóc vì điều gì nữa. Chỉ là... chỉ là đâu đó trong trái tim chằng chịt những vết thương ngang dọc ấy, hình như vẫn còn nỗi nhớ thương không nguôi về anh.

Anh say! Anh say rồi nên mới nói nhớ cô. Còn cô... cô cũng nhớ anh nhưng lại không hề say chút nào. Vậy thì có thể nào, cho cô mượn chữ say của anh để càng quấy một lần có được không?

"Ưm... "

Bờ môi mềm mại bị anh cắn nhẹ một cái khiến cô giật mình kêu lên vì đau.

Rời khỏi môi cô, anh nhìn cô với đôi mắt mơ màng đầy sự phức tạp.

"Ngô Thư Kỳ! Em nói yêu tôi mà, tại sao lại nhẫn tâm bỏ đi biền biệt suốt tận bốn năm trời vậy hả?"

"Chẳng phải đó là điều anh muốn sao?"

"Em... Em không còn yêu tôi nữa sao? Xa cách bốn năm trời, chẳng lẽ em không nhớ tôi sao?"

"Anh say rồi, buông tôi ra đi."

"Tôi không say! Tôi cũng không muốn buông em ra đâu. Lỡ như tôi buông ra, em lại trốn mất nữa thì sao?"

"Thiếu Phong... "

"Thư Kỳ! Tôi nhớ em... Tôi nhớ em thật mà."

Hot

Comments

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

nhờ Thư Kỳ bỏ đi Thiếu Phong mới biết mình có tình cảm, nếu ko bỏ đi thì 4 năm nay Thư Kỳ có dc sống yên ổn ko, hay là bị Thiếu Phong và con bạch liên hoa kia dày vò cho chết. cái này là có ko giữ mất đi tìm, biết mất mới biết quý trọng

2023-10-18

1

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

ủa, cái giọng điệu này giống như Thiếu Phong đang trách Thư Kỳ bỏ đi vô cớ vậy. ai là người sỉ nhục người ta, ai là người nói mấy lời cay độc chửi bới ngta, rồi giờ đi đổ cho ngta cái tội bỏ đi vô cớ.

2023-10-18

0

Hoa Oải Hương

Hoa Oải Hương

ủa 4năm nay Thiếu Phong làm gì mà ko điều tra sự việc năm đó, ngộ à

2023-10-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Kỉ niệm ngày cưới.
2 Chương 2: Anh có tin em không?
3 Chương 3: Sảy thai.
4 Chương 4: Bước về phía không anh.
5 Chương 5: Bốn năm sau...
6 Chương 6: Chúng ta li hôn rồi.
7 Chương 7: Tôi nhớ em...
8 Chương 8: Hàn Thiếu Phong... Tôi đau lòng quá.
9 Chương 9: Hoàng tử trong mơ.
10 Chương 10: Đây là bệnh viện...
11 Chương 11: Tôi là bạn trai của cô ấy.
12 Chương 12: Anh ta chưa từng yêu tôi.
13 Chương 13: Ngày đầu làm việc.
14 Chương 14: Thoát được vỏ dưa lại đạp vỏ dừa...
15 Chương 15: Tử đằng nở muộn.
16 Chương 16: Chỉ cắn mỗi mình cô thôi.
17 Chương 17: Tuyệt đối không để em đi.
18 Chương 18: Ghen.
19 Chương 19: Nói cho cô biết một bí mật.
20 Chương 20: Tôi yêu em.
21 Chương 21: Hàn Thiếu Phong... Tôi hối hận rồi.
22 Chương 22: Là ai...
23 Chương 23: Lời nói dối.
24 Chương 24: Người trong lòng mãi là người dưng.
25 Chương 25: Chúng ta không còn nợ nhau.
26 Chương 26: Mỗi người một nỗi đau.
27 Chương 27: Mỗi người một lối đi.
28 Chương 28: Bó hoa tử đằng.
29 Chương 29: Em hạnh phúc là được rồi.
30 Chương 30: Kí ức đẹp đẽ đến đau lòng...
31 Chương 31: Để tôi nhìn cô ấy thêm một chút.
32 Chương 32: Chỉ là không cùng nhau.
33 Chương 33: Giao Hoa.
34 Chương 34: Gặp lại người xưa.
35 Chương 35: Tai nạn...
36 Chương 36: Là người một lòng một dạ yêu mợ chủ.
37 Chương 37: Có lẽ em nên buông tay rồi.
38 Chương 38: Đêm.
39 Chương 39: Cho anh một cơ hội.
40 Chương 40: Xảy thai...
41 Chương 41: Dịu dàng .
42 Chương 42: Vì em...
43 Chương 43: Sẽ bắt họ trả giá.
44 Chương 44: Trở về.
45 Chương 45: Bảy năm trước...
46 Chương 46: Giao dịch.
47 Chương 47: Hai kẻ cố chấp nặng tình.
48 Chương 48: Thất tình rồi.
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 1: Kỉ niệm ngày cưới.
2
Chương 2: Anh có tin em không?
3
Chương 3: Sảy thai.
4
Chương 4: Bước về phía không anh.
5
Chương 5: Bốn năm sau...
6
Chương 6: Chúng ta li hôn rồi.
7
Chương 7: Tôi nhớ em...
8
Chương 8: Hàn Thiếu Phong... Tôi đau lòng quá.
9
Chương 9: Hoàng tử trong mơ.
10
Chương 10: Đây là bệnh viện...
11
Chương 11: Tôi là bạn trai của cô ấy.
12
Chương 12: Anh ta chưa từng yêu tôi.
13
Chương 13: Ngày đầu làm việc.
14
Chương 14: Thoát được vỏ dưa lại đạp vỏ dừa...
15
Chương 15: Tử đằng nở muộn.
16
Chương 16: Chỉ cắn mỗi mình cô thôi.
17
Chương 17: Tuyệt đối không để em đi.
18
Chương 18: Ghen.
19
Chương 19: Nói cho cô biết một bí mật.
20
Chương 20: Tôi yêu em.
21
Chương 21: Hàn Thiếu Phong... Tôi hối hận rồi.
22
Chương 22: Là ai...
23
Chương 23: Lời nói dối.
24
Chương 24: Người trong lòng mãi là người dưng.
25
Chương 25: Chúng ta không còn nợ nhau.
26
Chương 26: Mỗi người một nỗi đau.
27
Chương 27: Mỗi người một lối đi.
28
Chương 28: Bó hoa tử đằng.
29
Chương 29: Em hạnh phúc là được rồi.
30
Chương 30: Kí ức đẹp đẽ đến đau lòng...
31
Chương 31: Để tôi nhìn cô ấy thêm một chút.
32
Chương 32: Chỉ là không cùng nhau.
33
Chương 33: Giao Hoa.
34
Chương 34: Gặp lại người xưa.
35
Chương 35: Tai nạn...
36
Chương 36: Là người một lòng một dạ yêu mợ chủ.
37
Chương 37: Có lẽ em nên buông tay rồi.
38
Chương 38: Đêm.
39
Chương 39: Cho anh một cơ hội.
40
Chương 40: Xảy thai...
41
Chương 41: Dịu dàng .
42
Chương 42: Vì em...
43
Chương 43: Sẽ bắt họ trả giá.
44
Chương 44: Trở về.
45
Chương 45: Bảy năm trước...
46
Chương 46: Giao dịch.
47
Chương 47: Hai kẻ cố chấp nặng tình.
48
Chương 48: Thất tình rồi.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play