RẦM. RẦM. UỲNH. UỲNH...
Hồ Hải bị đá văng ra khỏi nhà vệ sinh, đập thẳng lưng vào bức tường cách đó không xa. Hắn choáng váng đầu óc, khó khăn mở miệng nói : "Mày, mày, mày dám..." Hắn chưa nói hết câu thì người đã gục xuống đất, khuôn mặt tái nhợt lại vì đau, bên cạnh đó bức tường bị nứt một khoảng lớn rơi vụn vãi mấy viên đá nhỏ nhặt, khói bay mờ mịt.
Diệp Tần thu đôi chân thon dài trắng ngần 1m kèm theo giày cao gót 10cm màu đen bóng loáng lại. Đôi mắt híp lại nhìn Hồ Hải như nhìn một con lợn nái bị chọc tiết mà nói: "Phản diện thường chết vì nói nhiều, mày dám sỉ nhục chị đây thì nên chết đi là vừa cho đỡ tốn đất."
Nói rồi, cô nhẹ nhàng mỉm cười nói với mọi người xung quanh nãy giờ đứng hóng truyện: " tôi chỉ là tự vệ thôi vì hắn sỉ nhục tôi đó. Mọi người sẽ làm chứng cho tôi chứ? ".
"Đó là điều đương nhiên rồi chị Tần."
"Đúng đúng, mọi người trong công ty vốn ghét hắn từ lâu rồi."
"Đúng vậy đó, hắn quấy rối nhiều chị em trong công ty rồi mà mọi người lo hắn gọi mẹ lên quậy công ty nên mới không làm to chuyện thôi."
"Lần này phải cảm ơn chị Tần rồi, hahaahah."
"Không có gì, không có gì. Tôi sẽ giao tên này cho cảnh sát, mọi người cứ yên tâm nhé." Diệp Tần vừa cười vừa xách cổ Tần Hải như xách một con gà đi làm thịt.
"Được, được, vậy chúng tôi giao hết cho chị Tần vậy. Có chị làm thì bọn tôi cũng yên tâm rồi. Chúng tôi đi làm việc đây." Nói rồi mọi người đều tản hết ra, còn Diệp Tần thì chạy xách cổ Hồ Hải chạy như bay về đồn cảnh sát.
"Vâng, tất cả mọi chuyện là như vậy đó, thưa đồng chí cảnh sát."
"Đồng chí Tần, tôi đã hiểu, chúng tôi nhất định sẽ cho mọn người một lời giải thích thỏa đáng."
"Vâng, tôi làm điều này cũng chỉ vì lợi ích của một đất nước tươi đẹp, không có kẻ xấu nào có thể đe dọa đến cuộc sông của chúng ta. Đồng chí cảnh sát, các cô chính là anh hùng của chúng tôi, vì vậy mong cô hãy vì đất nước, cuộc sống ấm êm của chúng tôi mà đưa ra hình phạt nặng nhất cho những kẻ độc ác như này." Diệp Tần vừa lau giọt nước nơi khóe mắt, vừa nắm tay cảnh sát thể hiện sự quyết tâm hào hùng ngăn chặn thế lực gian tà.
Vị cảnh sát bị Diệp Tần làm cảm động liền dùng đôi mắt ý chí quyết tâm, khuôn mặt hết sức ' Cứ Tin Ở Tôi' mà nói với Diệp Tần: "Cảm ơn đồng chí Diệp Tần đã tin tưởng ở chúng tôi, chúng tôi sẽ không làm mọi người thất vọng đâ-"
"CON KHỐN DIỆP TẦN ĐÂU?" - một giọng nữ đầy chanh chua, khàn đặc vang lên.
"Yoh, bà già đến rồi à?" Diệp Tần hào hứng nói. Người mẹ trong mơ của Hồ Hải đây sao? Giọng chanh chua, tư tưởng cổ hủ lắm nên mới đẻ ra được cái loại đổ đốn như Hồ Hải đây mà. Đúng mẹ nào con nấy, không chê vào đâu được.
"Mẹ, mẹ mau đến giết chết con ả chết tiệt này đi, ả ta dám đánh con mẹ à!!!!". Hồ Hải gào mồm lên hết cỡ, biểu lộ ra khuôn mặt nhăn nhó xấu xí đến phát bực nhưng có vẻ mẹ hắn coi hắn chính là người đàn ông thượng phẩm quyến rũ, không có một người phụ nữ nào có thể cưỡng lại khỏi con trai bà ta.
"Ôi, bảo bối. Ả ta là một con tiện tì dơ bẩn, sao ả dám đánh con đến mức như này chứ bảo bối." Mẹ Hồ Hải đau lòng thương con, run rẩy sờ vào vết xước không được to cho lắm mà khóc.
Sau đó bà ta quay phắt lại, chỉ tay vào Diệp Tần một cách đầy run rẩy, thở hổn hển không ra hơi nhưng vẫn gào cái mồm lên mà mắng: " Con đĩ khốn kiếp, tao sẽ giết mày vì mày dám đánh con tao, tao sẽ khiến mày phải trả giá." Nói rồi bà ta xông đến Diệp Tần một cách điên cuồng như heo bị chọc tiết với ý đồ muốn xé nát mặt của cô ra.
"Đồng chí cảnh sát, cô thấy chứ. Họ đe dọa tôi ." Diệp Tần bình tĩnh núp sau lưng cảnh sát, dùng giọng điệu mà cô cho là run rẩy nhất để nói. Đối với những kiểu người như này, Diệp Tần sẽ không phí sức mà cãi nhau với họ, ở đây còn có cảnh sát, cứ để cảnh sát giải quyết là được rồi.
"Đồng chí Tần yên tâm, chúng tôi cũng sẽ tra khảo bà ta." Đồng chí cảnh sát nói rồi vẫy tay gọi thêm mấy người nữa ngăn chặn mẹ của Hồ Hải, không cho bà ta chạy được đến chỗ của Diệp Tần. "Hiện tại cô có thể ra về rồi, còn lại chúng tôi sẽ xử lý". Đồng chí cảnh sát bình tĩnh đứng che cho Diệp Tần, lại nghe thấy giọng điệu run rẩy của cô liền không tự chủ mà mềm giọng xuống. Dù sao ai gặp phải chuyện này cũng run rẩy là chuyện bình thường, là một cảnh sát cô phải trấn an nạn nhân để giảm tối thiểu tâm lý run sợ của họ.
"Được, vậy cảm ơn cô nhé." Diệp Tần mỉm cười rồi chạy ra ngoài nhưng mới đi được vài ba bước thì đã có chuyện xảy ra.
"CẨN THẬN!!!!!!!!" Tiếng nữ đồng chí cảnh sát hét lên đầy bàng hoàng.
"Hả, sao c-"
RẦM. BỊCH...
Một vũng máu đỏ tươi chảy dài trên đất...
Updated 50 Episodes
Comments