Một vũng máu tươi chảy dài trên đất...
C-cái quái gì đang xảy ra vậy!!??
"Hahahahahaha, đáng đời, đáng đời lắm. Mày chết là đúng rồi, mày xứng đáng bị vậy, hahahahahahaha.." Tiếng cười điên dại của mẹ Hồ Hải vang lên giữa không khí căng thẳng, bà ta cười một cách man rợ khiến nhiều người lạnh sống lưng.
Bí bo, bí bo, bí bo.... Tiếng xe cứu thương gấp rút chạy đến.
"Mau lên, mau đưa bệnh nhân vào phòng phẫu thuật ngay."
"Chạy hết tốc lực đi."
"Bác sĩ, xin hãy cứu lấy con tôi, bác sĩ, bác sĩ à..." Tiếng khóc nức nở nghẹn hết lại trong họng.
"Bà cứ yên tâm, chúng tôi sẽ dốc hết sức mình. Xin người nhà bệnh nhân đứng đợi ở ngoài này." Nói rồi bác sĩ liền chạy tức tốc vào phòng cấp cứu. Đây có lẽ sẽ là một cuộc chạy đua với thời gian gấp rút nhất có thể. Các y bác sĩ phải căng hết dây thần kinh lên để chiến đấu với tử thần muốn cướp đi sinh mệnh của Diệp Tần.
"Huhuhhu, con ơi con ơi, sao lại ra nông nỗi này chứ." Mẹ Diệp Tần khóc nấc lên, đôi mắt bà đỏ hoe, tóc tai xuề xòa, khuôn mặt thống khổ, quần áo nhăn nheo mà ngồi bệt trên đất. "Chúa ơi, nếu người nghe thấy tiếng con nói thì xin người đừng mang con bé đi, nó là tất cả đối với con, xin người..." Bà cầu xin bằng giọng nói nghẹn ngào, như thể dùng tất cả sinh lực chỉ để mong con gái của bà được bình an.
"Mẹ Diệp, bà đừng khóc nữa, con bé sẽ qua khỏi thôi. Lúc tỉnh dậy nó thấy bà như này sẽ đau lòng lắm đó." Bố Diệp vừa đỡ mẹ Diệp ra ghế ngồi, vừa dùng khăn lau nước mắt an ủi bà.
"Ông nó à, con bé sẽ không sao chứ." Mẹ Diệp vừa khóc vừa run rẩy hỏi.
"Không sao đâu, bà hãy tin tưởng con bé, nó mạnh mẽ lắm." Bố Diệp ôm lấy bà, nhẹ nhàng trấn an tâm lý bà ổn lại nhất có thể. Bố Diệp bình thường vốn là người hay cười, khuôn mặt ông vì vậy vẫn luôn sáng láng nhưng giờ đây, khuôn mặt ấy bỗng trầm hẳn xuống, mái tóc hoa râm không còn được chải chuốt như bình thường nữa mà giờ đây lộn xộn lạ kì.
"Mẹ, Bố chị Diệp sao rồi." Em trai Diệp Tần vừa hớt hải chạy đến vừa lo lắng hỏi.
"Sao con lại ở đây?"
"Con lo cho chị nên xin nghỉ vài tiết để đến xem." Cậu bé vừa vuốt lại mái tóc rối vừa thở hồng hộc mà nói.
"Con mau về đi, sắp thi đại học rồi thì lo ôn thi đi. Ở đây có bố và mẹ lo rồi.'' Mẹ Diệp trách cứ đứa con trai của mình. Cũng đúng thôi, thằng bé hiện giờ là học sinh cuối cấp, hai tháng tới là bước vào kì thi quan trọng nhất trong cuộc đời nên hiện tại thời gian có thể nói là cực kỳ cấp bách.
"Mẹ, con là em thì chạy đến lo cho chị là điều đương nhiên. Kì thi đại học sao có thể quan trọng bằng người thân của mình được cớ chứ." Cậu nhóc bực tức mà phản đối mẹ, bình thường là một đứa con trai ngoan trong nhà, cha mẹ gọi dạ bảo vâng và chưa bao giờ dám cãi họ. Vậy mà hiện tại, thằng bé đã dám bật lại mẹ của mình.
"Con-"
"Bà nó à, cứ kệ thằng bé đi. Nó cũng lớn rồi mà." Bố Diệp lên tiếng cắt ngang cuộc cãi vã của hai mẹ con.
Không khí ảm đạm trùng xuống, họ chỉ biết chờ trong vô vọng. Dường như vài tiếng trôi qua dài như một thập kỉ vậy.
TÍCH
•
•
•
TÍCH
•
•
•
TÍCH
CẠCH... Tiếng cửa phòng mở ra.
"Bác sĩ, bác sĩ, con gái tôi thế nào rồi?" Mẹ Diệp vội vã chạy lên hỏi. Trong mắt bà ánh lên vẻ đầy chờ mong.
Bác sĩ nhìn một lượt rồi thở dài "Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức rồi, mong người nhà bệnh nhân chuẩn bị tang sự."
"Cái, cái gì?" Nhóc Diệp ngệt mặt ra, đờ đẫn hỏi.
"Mấy ông nói vậy là ý gì? Cố hết sức rồi? Vậy chị tôi phải làm sao? Chúng tôi phải làm sao? Không đúng, chị tôi vẫn còn sống, ông là cái đồ lang băm, ông mau cút đi!" Nhóc Diệp giận dữ túm áo bác sĩ hét lên, hắn không tin là chị hắn đã chết, càng không tin tên bác sĩ lang băm này. Hắn hùng hổ muốn đấm chết tên lang băm khám bệnh không ra gì này.
"Dù cậu có đánh tôi đi nữa thì chị cậu cũng không thể sống lại được, đó là sự thật." Bác sĩ bình tĩnh kéo tay của nhóc Diệp ra khỏi áo, bước qua người nhà Diệp một cách lạnh nhạt.
"Mẹ kiếp tên chó chế-" Nhóc Diệp điên cuồng quay đầu lại với tay ra với ý định túm lấy bác sĩ tẩn hắn một trận.
"Diệp Hy, ĐỦ RỒI!!" Bố Tần quát lên giận dữ.
"Bố, nhưng mà..."
"Ta nói là đủ rồi, con yên lặng chút đi!"
"Bố, chẳng lẽ bố cứ để vậy sao? Bố thậm chí không để ý một chút sao? Chị Tần chắc chắn là còn sống, bố-" Diệp Hy chất vấn Bố Diệp nhưng còn chưa nói hết, ống quần của anh đã bị một bàn tay nắm lấy.
"Con trai"
"Mẹ". Diệp Hy đỡ mẹ Tần đứng dậy "Bố thật sự quá mức lạnh lùng."
"Con đừng trách ông ấy, ông ấy trước giờ vẫn thế mà. Diệp Tần gặp chuyện, ông ấy là người lo lắng nhất hơn bất cứ ai nhưng vẫn luôn tỏ vẻ bình tĩnh." Mẹ Diệp mệt mỏi dựa vào Diệp Hy mà nói: "Có lẽ, bây giờ trong lòng ông ấy hoảng hoạn lắm nhưng cố để không chảy nước mắt thôi. Bởi lẽ, ông không muốn chúng ta phải lo lắng."
A, đây là đâ-...
Updated 50 Episodes
Comments