Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.

"Cố An Tước, anh không xứng. Là anh đã phản bội tôi."

Không gian đột nhiên rơi vào im lặng.

Bàn tay thô ráp của anh rời khỏi chân cô, Hà Tiểu Vãn cuối cùng cũng được thả lỏng, cô co chân lại, nhìn anh một mình đi về phía giường ngủ.

Hai người rất lâu đều không nói gì.

"Em đi đi."

"Không lấy được di thư, tôi sẽ không về."

Có tiếng người đàn ông cười nhẹ. "Ngày mai đến nhà làm việc riêng gặp tôi."

"Anh có thể thôi việc hứa hẹn được không hả?" Hà Tiểu Vãn tức giận đến nghiến răng nhưng vẫn phải nói chuyện bằng giọng nhẹ nhàng.

"Từ bao giờ lời hứa của Bộ trưởng Cố lại mất giá trị như thế chứ?"

Anh vẫn không quay đầu, duy trì tư thế quay lưng lại nói chuyện với cô. "Em khích tôi cũng vô dụng, tôi nói ngày mai thì sẽ là ngày mai."

Bị anh nói trúng tim đen, Hà Tiểu Vãn như rơi vào đường cùng, không nói lại được nửa chữ.

Thấy cô rất lâu cũng không có động tĩnh gì, không quay lại anh cũng đoán được sắc mặt cô hiện giờ là như thế nào, tiếp tục buông lời châm chọc.

"Sao hả?" Người đàn ông chỉ khẽ quay đầu, chút ánh sáng mỏng manh rọi xuống, hắt qua vai anh, chỉ thấy được nửa gương mặt anh. "Đêm nay muốn ngủ với tôi à?"

"..."

Hà Tiểu Vãn lấy đà, nhảy thụp xuống khỏi bệ tủ.

Sau tiếng đóng cửa thật mạnh, Cố An Tước mới nhìn ra, đôi mắt thâm thúy xen lẫn ý cười.

Hà Tiểu Vãn ra ngoài thì gặp dì Lam. Chắc dì vừa dọn dẹp xong theo thói quen sẽ đến báo cáo việc trong nhà cho Cố An Tước. Cô sợ dì Lam sẽ phát hiện ban nãy hai người lén lút phía trong, vội cúi mặt xuống.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng cô mới là người bị Cố An Tước hại, cô là nạn nhân, có gì phải xấu hổ chứ?

Cô đã đấu tranh rất kịch liệt đấy!

Nghĩ như vậy, thành ra Hà Tiểu Vãn cứ ngẩng đầu lên rồi lại cúi mắt xuống, dì Lam tinh mắt cũng đã nhìn ra, bà ấy không ghét bỏ, ngược lại còn tỏ ra không biết gì, cứ như là người theo phe cô vậy.

"Hà tiểu thư, cũng muộn rồi, tôi sắp xếp cho cô phòng ngủ bên cạnh ngài Cố như trước nhé?"

Cô không ngờ dì Lam vẫn nhớ đến căn phòng đó, việc sắp xếp cho cô ngủ lại phòng bên cạnh anh từ lâu đã trở thành thói quen, không phải chỉ riêng cô, mà ngay cả những người trong căn nhà này cũng vậy.

Nhưng cô biết, có nhiều chuyện đã không thể giống như trước kia nữa rồi.

"Không cần đâu ạ. Con sẽ về nhà."

...

"Hà Tiểu Vãn!"

Có người từ sau lưng gọi cô lại. Hà Tiểu Vãn xoay người, là Dương Ân.

"Tôi có thể tự về, không phiền phu nhân ra tận cửa tiễn người đâu." Hà Tiểu Vãn xoay người, hai tay cầm túi đặt phía trước, dáng vẻ nhã nhặn.

"Tôi cũng mong đây là lần cuối tiễn cô."

Hà Tiểu Vãn nghe vậy, miễn cưỡng kéo môi cười định xoay người rời đi.

"Cái ghế phu nhân Bộ trưởng, chỉ có tôi mới ngồi được. Có thể bây giờ cô lấy lý do là người tình cũ của anh ấy đến đây, nhưng sau này thì không còn nữa." Dương Ân khoanh tay trước ngực, nhạo báng ra mặt.

"Được." Hà Tiểu Vãn thoải mái chấp nhận. "Vậy thì cô hãy ngồi cái ghế đó cho vững, vài năm nữa dù có già đi thì cũng phải giữ thật chắc nhé."

Lời này của Hà Tiểu Vãn rõ ràng còn có ẩn ý.

...

Ngày hôm sau, sau khi đấu tranh rất nhiều, Hà Tiểu Vãn vẫn lựa chọn đến nhà làm việc riêng như lời anh nói.

Cô tự lái xe đến, không dám nói với Hà Cảnh Minh, vì cô biết kiểu gì anh cũng không đồng ý.

Reng!

Xong rồi, sao có thể vừa nhắc mà anh lại tìm đến luôn thế này?

Hà Tiểu Vãn lưỡng lự, cuối cùng đành bắt máy.

"Anh... anh Hai?..."

"Mới sáng ra đã đi đâu đấy?" Bên kia có tiếng va chạm của men sứ, có lẽ anh đang dùng bữa sáng.

"Em..." Ngón tay cô siết vô lăng, cố gắng tìm bừa một lý do hợp lý nhất. "Em... đến chỗ lão Quý, hôm qua ông ấy gọi... nói là đến tìm ông có việc, em cũng không biết là chuyện gì..."

Cô gái nín thở chờ anh trả lời, nhưng qua một lúc vẫn không thấy anh nói gì.

"Nhớ chú ý an toàn."

Phù!

"Được, được, anh Hai... chúc anh ngon miệng."

Tám giờ mười lăm, lúc Cố An Tước họp xong rời khỏi phòng Hội nghị, Hà Tiểu Vãn cũng xong đọc xong tờ báo ở trên bàn.

"Đợi lâu chưa?" Người đàn ông đi đến trước mặt cô, nét mặt thâm thúy không vẽ ra một chút ôn hòa nào.

Bộ dạng này của anh rất khó gần, giống như lời dì Lam nói.

"Không lâu, tôi chỉ lấy di thư rồi rời đi."

Cố An Tước nhếch môi, nắm cổ tay cô kéo đi.

Hành động này của anh làm cô hơi hoảng, không dám hét lớn. "Bộ trưởng Cố!"

Thấy anh vẫn không nghe lời, Hà Tiểu Vãn càng run hơn.

"Cố An Tước!"

"..."

"Đại An..."

"Hửm?"

Người đàn ông cuối cùng cũng không càn quấy nữa, nhưng vẫn nắm tay cô, anh cười cười.

"Đây không phải việc em thích nhất sao? Gần gũi với tôi ấy?"

"Không phải..."

"Đây đâu phải lần đầu tôi nắm tay em? Ở đây mọi người đều biết, em ngại ngùng cái gì?"

"Đủ rồi..." Những chuyện đó trẻ con mới làm, bây giờ giống như vậy sao?

Huống hồ, đúng như lời anh nói, tất cả mọi người đều biết anh đã kết hôn và có vợ rồi.

Cảm giác này khiến cô rất khó chịu!

"Cố An Tước, nếu anh lừa tôi lần này nữa thì đừng trách tôi vô tình."

Vẻ mặt người đàn ông vô cùng hứng thú với câu này của cô.

"Ai nói tôi lừa em chứ? Tôi chỉ gọi em đến để gặp mặt, lần nào em đến cũng là vì muốn nhìn thấy tôi mà, không phải sao?"

"..."

Nội tâm cô như muốn nổ tung.

Cô thật sự rất muốn chửi người!

Hà Tiểu Vãn hít sâu một hơi, bàn tay cuộn thành nắm đấm. "Anh muốn tôi làm gì thì anh mới chịu trả?"

"Có thể em không biết, Hà lão gia trước kia tự nguyện trao di thư cho tôi, về tình về lý thì nó toàn quyền ở tôi. Em muốn xin lại, nhất định phải làm cho tôi vài việc."

Hà Tiểu Vãn cảnh giác. "Tôi sẽ không làm chuyện lén lút xấu hổ cùng anh."

"Bé con, nghĩ gì thế?" Người đàn ông bật cười, quai hàm cứng ngắc dần thả lỏng.

Một câu "bé con" này khiến cô đỏ mặt.

"Tôi cho em quyền quản thúc tôi." Cố An Tước tay đút túi quần, người hơi cúi xuống trước mặt cô.

Hà Tiểu Vãn buộc phải ngả người ra sau, nhíu mày khó hiểu.

"Ý anh là gì?"

"Thư ký Bộ trưởng, em có thể kiểm soát tôi như mong muốn."

Hot

Comments

Quyên Vương

Quyên Vương

ôi điên mất cái tên mặt dày này tại sau tại sao

2023-10-06

1

Ngon Tinh

Ngon Tinh

Na9 hơn nu9 bao nhiêu tuổi vậy bạn

2023-07-07

1

Ngon Tinh

Ngon Tinh

Hay quá bạn ơi. Ra tiếp nữa nhé

2023-07-07

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bỏ trốn
2 Chương 2: Duy nhất lần này
3 Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4 Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5 Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6 Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7 Chương 7: Phản bội
8 Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9 Chương 9: Chạm mặt.
10 Chương 10: Nhìn thấu
11 Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12 Chương 12: Tấm ảnh
13 Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14 Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15 Chương 15: Hương vị cấm
16 Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17 Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18 Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19 Chương 19: Tập kích trên không
20 Chương 20: Lại mặt
21 Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22 Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23 Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24 Chương 24: Mèo con, ngoan!
25 Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26 Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27 Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28 Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29 Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30 Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31 Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32 Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33 Chương 33: Không dễ bắt nạt
34 Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35 Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36 Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37 Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38 Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39 Chương 39: Em đâm đi
40 Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41 Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42 Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43 Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44 Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45 Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46 Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47 Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48 Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49 Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50 Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51 Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52 Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53 Chương 53: Cô nói: Không yêu
54 Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55 Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56 Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57 Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58 Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59 Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60 Chương 60: Vảy ngược
61 Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62 Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63 Chương 63: Thích được khen thế à?
64 Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65 Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66 Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67 Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68 Chương 68: Anh rể
69 Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70 Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71 Chương 71: Phát hiện mang thai
72 Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73 Chương 73: Sự thật phanh phui
74 Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75 Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76 Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77 Ngoại truyện 1: Thư tình
78 Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79 Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80 Góc: Trò chuyện cùng tác giả
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Bỏ trốn
2
Chương 2: Duy nhất lần này
3
Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4
Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5
Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6
Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7
Chương 7: Phản bội
8
Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9
Chương 9: Chạm mặt.
10
Chương 10: Nhìn thấu
11
Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12
Chương 12: Tấm ảnh
13
Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14
Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15
Chương 15: Hương vị cấm
16
Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17
Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18
Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19
Chương 19: Tập kích trên không
20
Chương 20: Lại mặt
21
Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22
Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23
Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24
Chương 24: Mèo con, ngoan!
25
Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26
Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27
Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28
Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29
Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30
Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31
Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32
Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33
Chương 33: Không dễ bắt nạt
34
Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35
Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36
Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37
Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38
Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39
Chương 39: Em đâm đi
40
Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41
Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42
Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43
Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44
Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45
Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46
Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47
Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48
Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49
Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50
Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51
Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52
Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53
Chương 53: Cô nói: Không yêu
54
Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55
Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56
Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57
Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58
Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59
Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60
Chương 60: Vảy ngược
61
Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62
Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63
Chương 63: Thích được khen thế à?
64
Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65
Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66
Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67
Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68
Chương 68: Anh rể
69
Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70
Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71
Chương 71: Phát hiện mang thai
72
Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73
Chương 73: Sự thật phanh phui
74
Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75
Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76
Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77
Ngoại truyện 1: Thư tình
78
Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79
Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80
Góc: Trò chuyện cùng tác giả

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play