Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?

Cố An Tước để mặc cô ôm một lúc lâu, bàn tay lớn vỗ nhẹ đỉnh đầu Hà Tiểu Vãn như an ủi một đứa trẻ.

Giọng nói anh ấm áp lạ thường, mang theo ý tứ cưng chiều vô hạn.

"Còn tức giận không?"

"Còn."

Cô vẫn như cũ rúc vào vai anh, nghe anh hỏi thì lập tức đáp gỏn lọn.

Nghe ra còn có chút giận dữ.

Cố An Tước cười nhẹ.

Lúc này, Hà Tiểu Vãn đột nhiên ngồi thẳng dậy, vuốt qua loa mái tóc rối sang một bên, cúi thấp đầu, nói.

"Anh về đi."

"Cùng ăn tối đã."

Cô ngước lên nhìn anh, mỗi một đường nét trên gương mặt người đàn ông đều toát lên vẻ nghiêm nghị, quyến rũ khó tả. Từ hàng lông mày rậm, sống mũi cao cho đến làn môi mỏng...

Hà Tiểu Vãn quay mặt đi.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa có tiếng chuông, Cố An Tước đặt khăn bông vào lòng bàn tay ý nói cô tự lau tóc, bản thân thì ra ngoài kéo xe đồ ăn tối vào phòng.

Thiếu nữ ngồi khoanh tròn trên ghế, nhìn người đàn ông đã xắn tay áo đem đồ xếp đầy bàn ăn trống trơn của cô. Mùi thức ăn nhanh chóng thoảng ra, dỗ ngọt cái dạ dày đã đói meo từ lúc nào của Hà Tiểu Vãn.

Cố An Tước đã dọn xong một bàn thức ăn, hai tay anh cầm một bộ bát đũa, nhìn về hướng cô, giọng trầm trầm.

"Qua đây."

Hà Tiểu Vãn đã từng tưởng tượng vô số khoảnh khắc cô và anh sống chung sau này như thế nào, cuộc sống hạnh phúc ở không gian riêng tư chỉ còn anh và cô ra sao.

Dương Ân nói đúng. Cô là một người phụ nữ không biết xấu hổ.

Giọng cô run run, ánh mắt rưng rưng nhìn về phía đó khiến tất cả nam nhân đều xiêu lòng... không ngoại trừ Cố An Tước.

"Em... tê chân..."

Ngay tức khắc, khi mà cô chỉ kịp nghe thấy một tiếng động lách cách của đũa rơi, lúc hoàn hồn thì cả người cô đã nằm gọn trong vòng tay của anh rồi.

Hà Tiểu Vãn ôm cổ anh, chỉ nhìn được quai hàm căng bạnh ra cùng yết hầu nam tính đầy quyến rũ của phái nam.

Cô mím mím môi, đây... chính là trái cấm trong tình yêu.

Anh nhẹ nhàng thả cô xuống ghế, sau đó vòng sang hướng đối diện, ung dung ngồi xuống.

Hà Tiểu Vãn muốn ở góc độ này chăm chú nhìn anh nhưng lại không có can đảm.

Một bát cơm trắng đầy ắp còn nghi ngút khói được đẩy tới trước mặt cô, kế tiếp lại được đắp thêm một đống thức ăn, đều là những món mà cô thích nhất.

Hà Tiểu Vãn thấy bát cơm không thể xây thêm được nữa, vội cản anh.

"Em... không ăn được hết..."

"Ăn nhiều chút, lát nữa đưa em ra ngoài tiêu cơm."

Đến giờ này thật ra cô cũng đói lắm rồi, vì vậy không thể trì hoãn chậm rãi xúc cơm vào miệng, nghe anh nói vậy thì không nén được tò mò.

"Đi đâu?"

Người đàn ông lại tỏ ra thần bí.

"Ăn cơm đi."

Nhiệt độ về đêm và ban ngày chênh lệch tương đối lớn. Ban ngày nắng nóng như thiêu đốt nhưng khi mặt trời xuống, đi dọc bờ sông Tiber còn có thể cảm nhận được hơi nước mát lạnh.

Đây chính là thời điểm mọi người xuống phố tấp nập nhất.

Cố An Tước chọn một nơi an toàn để dừng chân, Hà Tiểu Vãn nhìn qua gương chiếu hậu, thấp thoáng thấy ba chiếc xe Jeep đỏ lừ theo sát phía sau, cô không ngạc nhiên vì biết đó đều là người của anh.

Họ duy trì khoảng cách, nhưng cũng không được phép lơ là sự an toàn của Cố An Tước.

Nơi đất xa người lạ thế này, không ai biết trước một phút giây nào đó họ có bị tấn công bởi thế lực thù địch hay nhóm khủng bố nào hay không. Cố An Tước giữ chức vị Bộ trưởng, tính mạng lại càng phải đặt lên hàng đầu.

Anh biết chen chúc trong biển người thế này sẽ vô cùng nguy hiểm, nhưng vẫn lựa chọn dẫn cô đến đây, ngay khi thành phố thơ mộng này lên đèn, ngay khi Cầu Thiên Thần phác họa ra dáng vẻ đẹp nhất của nó.

Hà Tiểu Vãn rũ mi mắt. Cô biết Cố An Tước đang muốn thực hiện lời hứa năm xưa.

Một chuyến đi công tác ngắn hạn, vội vã dạo chơi bên sông Tiber, ngắm nhìn hai hàng tượng thiên thần ở hai bên thành cầu dẫn đến lăng mộ của vua Hadrian... ăn hạt dẻ nướng.

"Thích không?" Cố An Tước dựa người vào đầu xe, cánh tay rắn rỏi đan vào nhau đặt trước ngực, hiếu kỳ hỏi.

Hà Tiểu Vãn nhìn anh, ánh đèn đường vàng rụm hắt lên tấm vai rộng của người đàn ông, anh đã thay bộ đồ đơn giản, một chiếc áo sơ mi tối màu và chiếc quần Âu cùng tông.

Nhưng cũng không thể làm mờ nhạt đi cảm giác chèn ép khi đến gần trên người anh.

Cô cũng ngồi xuống cạnh anh, ngẩng đầu nhìn con sông rộng lớn.

"Còn đại lộ Fifth Avenue, đến thăm quê hương của Mozart..." Hà Tiểu Vãn chậm rãi nói, giống như nghiền ngẫm, lại giống như đang hồi tưởng.

Cô nghiêng đầu, đôi mắt trong veo khảm sâu bóng dáng người đàn ông vào đáy mắt.

"Cố An Tước... anh định bao giờ mới dẫn em đi?"

Dường như cô đang lặng lẽ tâm sự, Hà Tiểu Vãn lại cúi đầu gạt mũi chân, giọng nghẹn lại.

"Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không? Lúc anh tặng em bốn chữ đó, em rất tin. Tin tưởng lời nói đó đến nỗi tự tay chuẩn bị cả váy cưới..."

Chapter
1 Chương 1: Bỏ trốn
2 Chương 2: Duy nhất lần này
3 Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4 Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5 Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6 Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7 Chương 7: Phản bội
8 Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9 Chương 9: Chạm mặt.
10 Chương 10: Nhìn thấu
11 Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12 Chương 12: Tấm ảnh
13 Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14 Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15 Chương 15: Hương vị cấm
16 Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17 Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18 Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19 Chương 19: Tập kích trên không
20 Chương 20: Lại mặt
21 Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22 Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23 Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24 Chương 24: Mèo con, ngoan!
25 Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26 Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27 Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28 Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29 Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30 Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31 Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32 Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33 Chương 33: Không dễ bắt nạt
34 Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35 Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36 Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37 Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38 Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39 Chương 39: Em đâm đi
40 Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41 Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42 Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43 Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44 Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45 Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46 Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47 Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48 Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49 Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50 Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51 Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52 Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53 Chương 53: Cô nói: Không yêu
54 Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55 Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56 Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57 Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58 Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59 Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60 Chương 60: Vảy ngược
61 Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62 Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63 Chương 63: Thích được khen thế à?
64 Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65 Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66 Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67 Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68 Chương 68: Anh rể
69 Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70 Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71 Chương 71: Phát hiện mang thai
72 Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73 Chương 73: Sự thật phanh phui
74 Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75 Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76 Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77 Ngoại truyện 1: Thư tình
78 Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79 Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80 Góc: Trò chuyện cùng tác giả
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Bỏ trốn
2
Chương 2: Duy nhất lần này
3
Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4
Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5
Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6
Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7
Chương 7: Phản bội
8
Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9
Chương 9: Chạm mặt.
10
Chương 10: Nhìn thấu
11
Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12
Chương 12: Tấm ảnh
13
Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14
Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15
Chương 15: Hương vị cấm
16
Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17
Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18
Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19
Chương 19: Tập kích trên không
20
Chương 20: Lại mặt
21
Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22
Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23
Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24
Chương 24: Mèo con, ngoan!
25
Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26
Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27
Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28
Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29
Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30
Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31
Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32
Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33
Chương 33: Không dễ bắt nạt
34
Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35
Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36
Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37
Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38
Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39
Chương 39: Em đâm đi
40
Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41
Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42
Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43
Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44
Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45
Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46
Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47
Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48
Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49
Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50
Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51
Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52
Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53
Chương 53: Cô nói: Không yêu
54
Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55
Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56
Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57
Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58
Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59
Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60
Chương 60: Vảy ngược
61
Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62
Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63
Chương 63: Thích được khen thế à?
64
Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65
Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66
Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67
Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68
Chương 68: Anh rể
69
Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70
Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71
Chương 71: Phát hiện mang thai
72
Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73
Chương 73: Sự thật phanh phui
74
Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75
Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76
Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77
Ngoại truyện 1: Thư tình
78
Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79
Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80
Góc: Trò chuyện cùng tác giả

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play