Chương 19: Tập kích trên không

"Khó chịu thì rời khỏi giường tôi, không ai bắt cô leo lên."

Nói xong thì bỏ vào nhà tắm.

Dương Ân rất lâu mới có thể bình tĩnh lại, cô ngồi trên giường nhìn về hướng phòng tắm. Bên trong không ngừng vang lên tiếng vòi xả nước.

Bị cô bỏ thuốc nặng như vậy, Cố An Tước thà một mình chịu đựng cũng không chịu gần gũi với cô ta.

Vốn tưởng đêm nay sẽ bù đắp cho đêm tân hôn mất mát của hai người, nào ngờ vẫn là một mình cô giường đơn gối chiếc.

Trong phòng tắm, dù nước lạnh xối xả dội xuống cũng không thể xoa dịu thân nhiệt càng lúc càng tăng của anh.

Cố An Tước cầm vòi hoa sen giơ cao từ trên đỉnh đầu dội xuống, liên tục táp nước vào mặt giữ tỉnh táo. Nắm tay chống lên tường siết chặt lại, nổi chi chít những đường gân xanh.

Anh lại mất tỉnh táo, bắt đầu tưởng tượng khung cảnh Hà Tiểu Vãn dưới thân mình khóc thút thít.

Động tác tay nắm lấy ** *** nóng bỏng liên tục gia tăng tốc độ, cho đến khi lòng bàn tay vừa ướt vừa ấm anh mới dừng lại, bực dọc trở lại thư phòng.

Trong phòng vang lên tiếng rót rượu róc rách, Cố An Tước chỉ khoác trên người áo ngủ, dưới lớp áo lụa vẫn không ngừng đổ mồ hôi.

"Đêm muộn, tôi không tiếp khách."

Đột nhiên người đàn ông mở miệng, chất lỏng màu đỏ sẫm cay nồng trượt qua cổ họng, khiến mỗi lần anh nuốt xuống một ngụm lớn lại đắng chát không thôi.

Lời vừa dứt, trong góc tối vang lên tiếng sột soạt, Lozenro bước ra từ tấm rèm lớn cạnh khung cửa sổ sát đất.

Căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng cười nhạo báng của "vị khách" kia.

"Bộ trưởng Cố giờ này còn đơn độc ở đây ngắm trăng, không sợ phu nhân nóng lòng chờ đợi sao?"

Choang!

Ly rượu đầy ắp bị Cố An Tước dùng lực quăng xuống, rơi trước mũi giày Lozenro vỡ tan tành thành nhiều mảnh.

"Ngài Cố quả nhiên nhạy bén hơn người." Lozenro nhấc mũi giày da bị rượu làm bẩn, không tức giận, ngược lại còn tiếp tục khiêu khích.

"Hôm đó ở bệnh viện, nếu không phải anh nhạy bén ôm người phụ nữ kia, có phải tôi đã có phúc chạm vào cục cưng bé bỏng của anh không?"

Lozenro từng bước tiến lại gần, cười khinh miệt. "Bộ trưởng Cố, ngài thật tham lam."

Cố An Tước vững vàng không đổi, giọng nói sắc lạnh.

"Nói tiếng người đi."

"Haha..." Hắn cười ngả ngớn, nhìn thẳng vào đuôi mắt sắc bén như chim ưng của người đàn ông đối diện.

"Đường bay hoặc người phụ nữ của anh, chỉ có thể chọn một... bằng không, đừng hòng rời khỏi nước Ý này!"

...

Cả đêm hôm qua, Hà Tiểu Vãn trằn trọc không ngủ, dường như thức trắng một đêm.

Nguyên nhân chỉ vì một câu nói phong thanh nghe được: "Bộ trưởng Cố qua đêm ở chỗ Dương Ân."

Cô biết tối hôm qua anh có tham dự vũ hội, cũng biết Dương Ân sẽ đường đường chính chính nắm tay anh đến bữa tiệc.

Cũng không ngạc nhiên khi câu nói tiếp theo về hai người họ truyền đến tai...

Bọn họ là vợ chồng, không sớm thì muộn cũng sẽ phát sinh chuyện thường tình đó.

Nhưng khi chuyện đó thực sự xảy ra, cô vẫn không cam tâm, vẫn tức tối đến nỗi không thể tự trấn an bản thân.

Lúc nhận được điện thoại của Nghệ Lâm, Hà Tiểu Vãn đành cắn răng mang bộ mặt phờ phạc ra khỏi phòng nghỉ của khách sạn.

Đứng trước cửa phòng nghỉ hạng sang, Hà Tiểu Vãn không đủ can đảm bước vào, cứ chần chừ đứng ngoài, suy nghĩ nửa ngày mới quyết định nhấn chuông.

Sau một hơi hít sâu thở ra, xuất hiện trước mặt cô lại là Dương Ân trong bộ dáng xộc xệch khó coi.

Hà Tiểu Vãn nhìn lướt một lượt từ trên xuống dưới.

Dương Ân dựa cả người lên cánh cửa dường như không còn chút sinh lực nào, trên cổ hay thấp thoáng ở bả vai chi chít những vết bầm tím mập mờ.

Trên người còn mặc độc một chiếc áo sơ mi của đàn ông.

Cô ta cất giọng khàn khàn, bộ dáng mệt mỏi giống như người vừa bước ra khỏi trận "ân ái" kịch liệt vậy.

"Có... chuyện gì thế?"

"Chuyện gì cũng không liên quan đến cô." Hà Tiểu Vãn đẩy cửa đi vào, sau cùng nán lại, sóng vai với cô ta nhẹ nhàng nhắc nhở.

"Sau này nếu có ân ái thì cô hãy cẩn trọng một chút. Bộ trưởng Cố không thích xuề xòa, nếu anh ấy biết đồ trên người bị cô lau thành cái giấy ăn như vậy, chắc chắn sẽ không cao hứng để cô quấn lấy mình nữa đâu."

"..."

Dương Ân vô cùng khó chịu mỗi khi có sự xuất hiện của Hà Tiểu Vãn, bởi mỗi lần cô ta xuất kích đều bị đối phương đánh trả một cách thảm hại.

Nhưng lần này thì khác, có thể thấy được vẻ mặt thống khổ của Hà Tiểu Vãn, suy cho cùng cũng đáng. Những vết bầm này dù có phải tự mình véo đến sưng tấy cô ta cũng chấp nhận.

Chuyến công tác bốn ngày kết thúc vào hôm nay.

Vì tối hôm qua không được chợp mắt một giây nào nên vừa an toàn ngồi trên chuyên cơ riêng trở về quê nhà, Hà Tiểu Vãn đã thiếp đi lúc nào không hay.

Cô không rõ bản thân ngủ được bao lâu, chỉ biết bản thân bị đánh thức bởi tiếng động va chạm lớn từ bên ngoài máy bay.

Thời tiết hôm nay khá đẹp, máy bay ở độ cao trăm nghìn mét so với mặt đất dường như làm bạn với cả mây trời, từng đám mây trắng bồng bềnh bao trùm, bị mũi máy bay xuyên đến tách ra làm hai rồi lại chụm thành một cục bông trắng muốt, kéo dài thành một đường ở phía sau đuôi.

Tốc độ của máy bay vẫn được duy trì, chẳng qua bên ngoài không được yên bình cho lắm.

Hà Tiểu Vãn kéo rèm cửa sổ ra, bị cảnh tượng bên ngoài làm cho tỉnh ngủ.

Gần chục chiếc trực thăng xếp thành hàng bám sát hai bên thân máy bay, hình như không có ý tốt, không ngừng gây va chạm khiến chuyên cơ của bọn họ liên tục chệch khỏi quỹ đạo bay.

Còn không biết có tiếng loa ở đâu vọng tới, hét lên như muốn khiêu khích.

"Ngài Bộ trưởng! Tôi cho anh cơ hội cuối cùng!"

Bây giờ Hà Tiểu Vãn mới phát hiện khoang này chỉ có cô và Cố An Tước.

"Xảy ra chuyện gì thế?" Hà Tiểu Vãn sốt sắng ngồi thẳng dậy, tấm chăn mỏng không biết từ đâu cũng rơi tuột xuống.

Chỉ thấy người đàn ông vẫn bình thản đến lạ, anh vẫn chẳng vội vã chút nào đắp lại chăn cho cô.

"Ngủ tiếp đi."

Sau đó rảo bước về hướng buồng lái trực tiếp chỉ đạo hành trình bay.

Hot

Comments

Màu Đoàn

Màu Đoàn

hóng tiếp

2023-07-27

0

Thuong Le

Thuong Le

Tiếp đi ạ 🥰🥰🥰

2023-07-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bỏ trốn
2 Chương 2: Duy nhất lần này
3 Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4 Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5 Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6 Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7 Chương 7: Phản bội
8 Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9 Chương 9: Chạm mặt.
10 Chương 10: Nhìn thấu
11 Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12 Chương 12: Tấm ảnh
13 Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14 Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15 Chương 15: Hương vị cấm
16 Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17 Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18 Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19 Chương 19: Tập kích trên không
20 Chương 20: Lại mặt
21 Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22 Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23 Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24 Chương 24: Mèo con, ngoan!
25 Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26 Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27 Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28 Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29 Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30 Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31 Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32 Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33 Chương 33: Không dễ bắt nạt
34 Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35 Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36 Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37 Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38 Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39 Chương 39: Em đâm đi
40 Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41 Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42 Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43 Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44 Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45 Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46 Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47 Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48 Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49 Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50 Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51 Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52 Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53 Chương 53: Cô nói: Không yêu
54 Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55 Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56 Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57 Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58 Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59 Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60 Chương 60: Vảy ngược
61 Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62 Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63 Chương 63: Thích được khen thế à?
64 Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65 Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66 Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67 Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68 Chương 68: Anh rể
69 Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70 Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71 Chương 71: Phát hiện mang thai
72 Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73 Chương 73: Sự thật phanh phui
74 Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75 Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76 Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77 Ngoại truyện 1: Thư tình
78 Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79 Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80 Góc: Trò chuyện cùng tác giả
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Bỏ trốn
2
Chương 2: Duy nhất lần này
3
Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4
Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5
Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6
Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7
Chương 7: Phản bội
8
Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9
Chương 9: Chạm mặt.
10
Chương 10: Nhìn thấu
11
Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12
Chương 12: Tấm ảnh
13
Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14
Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15
Chương 15: Hương vị cấm
16
Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17
Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18
Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19
Chương 19: Tập kích trên không
20
Chương 20: Lại mặt
21
Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22
Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23
Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24
Chương 24: Mèo con, ngoan!
25
Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26
Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27
Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28
Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29
Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30
Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31
Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32
Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33
Chương 33: Không dễ bắt nạt
34
Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35
Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36
Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37
Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38
Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39
Chương 39: Em đâm đi
40
Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41
Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42
Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43
Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44
Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45
Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46
Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47
Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48
Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49
Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50
Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51
Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52
Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53
Chương 53: Cô nói: Không yêu
54
Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55
Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56
Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57
Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58
Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59
Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60
Chương 60: Vảy ngược
61
Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62
Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63
Chương 63: Thích được khen thế à?
64
Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65
Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66
Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67
Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68
Chương 68: Anh rể
69
Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70
Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71
Chương 71: Phát hiện mang thai
72
Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73
Chương 73: Sự thật phanh phui
74
Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75
Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76
Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77
Ngoại truyện 1: Thư tình
78
Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79
Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80
Góc: Trò chuyện cùng tác giả

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play