Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!

"Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không? Lúc anh tặng em bốn chữ đó, em rất tin. Tin tưởng lời nói đó đến nỗi tự tay chuẩn bị cả váy cưới..."

Gương mặt người đàn ông tối dần đi, ngay cả nắm đấm cũng vô thức siết chặt.

Người con gái trước mặt anh coi như tâm can bảo bối, nhưng chính bản thân anh lại không ngừng giày vò cô hết lần này đến lần khác.

Cô muốn anh giải thoát cho cả hai, nhưng thứ lỗi cho anh vì không thể.

Ngày anh tốt nghiệp mười mấy năm trước, nếu không có sự xuất hiện của Cảnh Minh, Hà Tiểu Vãn sớm đã cùng anh ra nước ngoài du học. Cũng bởi vì trong tên của người đàn ông đó bỗng dưng xuất hiện thêm một chữ "Hà", khiến cho cô gái nhỏ có thêm mối bận tâm thứ hai, thỉnh thoảng lại ở bên cạnh anh gọi hắn một câu "anh trai" khiến anh vô cùng tức giận.

Phải, anh ghen tị, ghen tị bởi Hà Tiểu Vãn đã không còn một mình Cố An Tước này là "anh trai" nữa.

Hà Tiểu Vãn quan sát nét mặt không chút dao động của anh. Thầm nghĩ tại sao con người vô tâm này lại thay đổi nhiều đến thế, trước kia chỉ cần một cái cau mày của cô, anh lập tức sốt sắng lao đến trước mặt cô hỏi han rồi giải thích.

Còn bây giờ, trên mặt Cố An Tước giống như đang viết dòng chữ "Khóc lóc cũng vô dụng" vậy.

"Cố An Tước... anh thật sự không muốn nói gì với tôi sao?"

Người đàn ông vẫn lựa chọn im lặng.

Cũng chính lúc này, Nghệ Lâm từ phía xa đi tới, nhỏ giọng nói.

"Bộ trưởng, Lozenro muốn gặp anh."

Cố An Tước nâng mắt, phát hiện Lozenro đã xuống xe đi về phía này, anh quay sang nhìn Hà Tiểu Vãn, giọng trầm thấp như ra lệnh.

"Vào xe ngồi đợi tôi."

Chưa đến năm phút sau, cuộc đối thoại kia đã kết thúc.

Lúc Cố An Tước trở lại xe, Hà Tiểu Vãn đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cô đang cúi đầu làm việc, ngón tay linh hoạt lướt trên tấm màn hình ipad sáng rực.

Nghệ Lâm nhanh chóng mở cửa xe phía sau, nhưng Cố An Tước lại khựng bước chân, chỉ cúi người nói với cô gái đang ngồi trên ghế phó lái.

Anh nói một cách chậm rãi, nhưng người nghe đều hiểu anh đang kìm nén tức giận.

"Tiểu Vãn, xuống đây!"

Hà Tiểu Vãn lúc này mới rời mắt khỏi màn hình, nhưng cô cũng chỉ khẽ nghiêng đầu ra phía sau.

"Ngài Bộ trưởng, sao thế? Tôi ngồi chỗ này rất thoải mái."

Cố An Tước nghiến răng, lặp lại lần nữa.

"Tôi nhắc lại lần cuối, xuống đây!"

Hà Tiểu Vãn quay mặt đi, dứt khoát nhìn thẳng về hướng lòng đường tấp nập.

Dù bây giờ anh có nổi giận đến mức phóng hỏa giết người đi chăng nữa, cô cũng không xuống đó ngồi với anh đâu.

Rầm!

Một tiếng động lớn khiến toàn thân xe không khỏi rung lên, chỉ thấy Cố An Tước đóng cánh cửa trong tay Nghệ Lâm lại, vòng lên trên ngồi hẳn lên ghế lái.

Nghệ Lâm: "..."

Hà Tiểu Vãn: "..."

"Bộ trưởng, anh làm tài xế, không hay lắm đâu..." Nghệ Lâm suýt phát khóc.

Nhưng ngay giây sau anh ta lại không dám chậm trễ mở cửa xe trèo lên, vì nếu không nhanh chân Cố An Tước sẽ phóng xe đi mất.

Nhìn bàn tay to lớn của anh thuần thục xoay vô lăng, mu bàn tay căng cứng đến nỗi hằn cả những đường gân xanh trông rất hung tợn.

Anh thật sự giận rồi.

...

Cuộc họp thượng đỉnh lần thứ hai bắt đầu lúc tám giờ sáng hôm sau.

Không khí căng thẳng một lần nữa tái diễn, nhưng Kane lại cảm nhận một loại không khí quỷ dị khác kinh khủng hơn nhiều.

Có lẽ... do cô đang ngồi giữa Cố An Tước và Hà Tiểu Vãn chăng?

Hai người này từ lúc gặp mặt nhau ở thang máy cho đến bây giờ, không ai nói một câu nào. Mặc dù Kane đã quen với việc Cố An Tước bình thường không phải người ồn ào... nhưng ngay cả cô thư ký nhỏ kia cũng rất lạ.

Nhưng không thể không nói, nếu đã là người đẹp, dù có khóc lóc hay cười đùa, hay thậm chí là một cái nhăn mày... đều có thể phô ra một nét phong tình vạn chủng khác.

Nhưng mấu chốt, ai là người đóng băng hai con người này lại thế?

Hà Tiểu Vãn vô cùng chuyên tâm ghi chú lại trọng điểm của cuộc họp, chẳng mấy chốc đã kín một mặt.

Cố An Tước giơ cổ tay nhìn đồng hồ, chỉ còn vài phút nữa là kết thúc.

Ngay lúc cuộc họp đi đến thống nhất cuối cùng, vị trí nhà lãnh đạo của nước Ý lại đưa ra ý kiến trái chiều.

"Đề xuất của Bộ trưởng Cố, tôi xin phép bác bỏ!" Lozenro giơ tấm biển trắng trong tay lên cao, giương mắt đối đầu Cố An Tước ngay trên bàn đàm phán.

Cố An Tước tâm trạng không vui, chỉ có thể hạ giọng đáp.

"Ngài Argo có gì không phục?"

Lozenro ngoắc ngoắc tay. "Không phải cha tôi không phục, mà là tôi không phục."

Cố An Tước kéo dãn chân mày, khẽ cười. "Được."

Lozenro có phần ngạc nhiên trước biểu cảm này của đối phương. Anh là người cản trở Cố An Tước, đáng lí ra người cười phải là anh mới phải.

"Lãnh địa trên không từ trước đến nay do Canada làm chủ, ngài Cố nói chia 7:3, theo tôi thấy phải là 5:5 mới đúng."

Căn phòng có tiếng người dị nghị.

Cố An Tước vân vê chiếc bút máy trong tay, ý cười càng sâu thêm.

"Phải, như cậu nói, vì đường bay ở giáp biên giới thuộc về Canada, vậy nên họ lấy 7 phần, đất nước chúng tôi chỉ lấy 3 phần."

Chưa kịp đợi Cố An Tước nói hết, Lozenro đã lớn tiếng cắt ngang.

"3 phần đó phải là của nước Ý chúng tôi!"

Nghe đến đây, đến cả Hà Tiểu Vãn mù đặc về chính trị cũng phải bật cười.

Vòng vo một hồi, cuối cùng chỉ là muốn lấy danh đè người. Chó oai cậy chủ, Lozenro ỷ rằng bản thân đang ở trên đất nước của mình nên muốn giành giật chút đỉnh. Sau này đất nước cậu ta có uy mãnh được hay không, kết quả đều do cuộc đàm phán hôm nay quyết định.

Chỉ tiếc Cố An Tước ra đời sớm hơn cậu ta bảy năm.

Cố An Tước đứng dậy, thuận tay điều chỉnh cúc áo.

"Đây có lẽ là chủ ý của cậu nhỉ? Không bằng lát nữa quay về hỏi lại ý kiến của ngài Argo, sau đó đến gặp tôi nói chuyện cũng chưa muộn. Dù sao ba cậu cũng hứa sẽ tiếp đãi tôi chu đáo."

"Anh..."

Nói xong thì lịch sự cúi người chào, lúc anh rời đi thì cả căn phòng cũng rục rịch muốn ra về.

Lúc ra về, Hà Tiểu Vãn cùng Kane đi phía sau không khỏi tò mò.

"Lozenro là người như nào thế?"

"Con trai thứ hai của Argo, cậu ta không cần tài sản nhà Argo, cũng không cần ghế chính trị gia của bố..." Cố An Tước đột nhiên xoay người lại. "Thứ cậu ta cần... là cả nước Ý."

Người đàn ông phía trước tự động mở lời, Kane cũng chẳng có gì muốn nói nữa.

Hà Tiểu Vãn cau mày, đột nhiên muốn mắng một câu: "Ai hỏi anh chứ?"

Nhưng Cố An Tước lại bước đến trước mặt cô, khẽ cúi người, đôi mắt đen láy thâm thúy như hố sâu cuốn chặt thiếu nữ vào trong.

"Thư ký Hà quan tâm cậu ta như thế sao?"

Hot

Comments

Màu Đoàn

Màu Đoàn

hay

2023-07-27

0

Triều LQ

Triều LQ

có khung giờ đăng hog bà

2023-07-15

3

Lê Dung

Lê Dung

🥰🥰🥰

2023-07-15

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bỏ trốn
2 Chương 2: Duy nhất lần này
3 Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4 Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5 Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6 Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7 Chương 7: Phản bội
8 Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9 Chương 9: Chạm mặt.
10 Chương 10: Nhìn thấu
11 Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12 Chương 12: Tấm ảnh
13 Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14 Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15 Chương 15: Hương vị cấm
16 Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17 Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18 Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19 Chương 19: Tập kích trên không
20 Chương 20: Lại mặt
21 Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22 Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23 Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24 Chương 24: Mèo con, ngoan!
25 Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26 Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27 Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28 Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29 Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30 Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31 Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32 Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33 Chương 33: Không dễ bắt nạt
34 Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35 Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36 Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37 Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38 Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39 Chương 39: Em đâm đi
40 Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41 Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42 Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43 Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44 Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45 Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46 Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47 Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48 Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49 Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50 Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51 Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52 Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53 Chương 53: Cô nói: Không yêu
54 Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55 Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56 Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57 Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58 Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59 Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60 Chương 60: Vảy ngược
61 Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62 Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63 Chương 63: Thích được khen thế à?
64 Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65 Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66 Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67 Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68 Chương 68: Anh rể
69 Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70 Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71 Chương 71: Phát hiện mang thai
72 Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73 Chương 73: Sự thật phanh phui
74 Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75 Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76 Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77 Ngoại truyện 1: Thư tình
78 Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79 Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80 Góc: Trò chuyện cùng tác giả
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Bỏ trốn
2
Chương 2: Duy nhất lần này
3
Chương 3: Rời xa tôi, chỉ có chết!
4
Chương 4: Hôn sự của cậu thì tính thế nào?
5
Chương 5: Kỳ phùng địch thủ.
6
Chương 6: Tôi là chồng cô đúng không?
7
Chương 7: Phản bội
8
Chương 8: Tôi cho em quyền quản thúc tôi.
9
Chương 9: Chạm mặt.
10
Chương 10: Nhìn thấu
11
Chương 11: Thiên sinh lệ chất (trời sinh quyến rũ xinh đẹp)
12
Chương 12: Tấm ảnh
13
Chương 13: Đưa cô ấy theo đi
14
Chương 14: Bellezza - người đẹp của ngài Cố
15
Chương 15: Hương vị cấm
16
Chương 16: Anh biết em đã chờ đợi bao lâu không?
17
Chương 17: Tiểu Vãn, xuống đây!
18
Chương 18: Rời khỏi giường tôi
19
Chương 19: Tập kích trên không
20
Chương 20: Lại mặt
21
Chương 21: Có vẻ như... ghen rồi
22
Chương 22: Không chịu chấp nhận anh (18+)
23
Chương 23: Anh... không thể mất cô được
24
Chương 24: Mèo con, ngoan!
25
Chương 25: Đã dùng hình được ba tiếng đồng hồ rồi
26
Chương 26: Một người anh trai quá hoàn hảo
27
Chương 27: Cố An Tước... anh đã học được chưa?
28
Chương 28: Nhìn ai cũng không vừa mắt
29
Chương 29: Cô không hiểu anh ấy một chút nào
30
Chương 30: Bao nhiêu tiền cũng không xứng đổi lấy nụ cười của em
31
Chương 31: Hay là để tôi tắm cho em?
32
Chương 32: Em lại cần tình yêu của anh hơn
33
Chương 33: Không dễ bắt nạt
34
Chương 34: Anh giỏi kiềm chế thật đấy
35
Chương 35: Đừng để mất đi rồi mới tỏ ra hối tiếc
36
Chương 36: Như thế này có tính là anh đang cầu xin tôi không?
37
Chương 37: Cố An Tước mất khống chế (21+)
38
Chương 38: Em có thể tin tưởng tôi tuyệt đối
39
Chương 39: Em đâm đi
40
Chương 40: Mạng của tôi là ngài ấy ban cho
41
Chương 41: Cố chấp nắm tay, bên nhau tới già
42
Chương 42: Sao cô biết tôi bị thương ở chân?
43
Chương 43: Anh tưởng rằng tôi không nỡ nổ súng sao?
44
Chương 44: Trong lòng em bây giờ, sống chết của tôi đều không quan trọng?
45
Chương 45: Đại sư huynh của các cậu tới rồi
46
Chương 46: Không ngờ sư muội lại thích chơi trò tình thú kiểu này
47
Chương 47: Cả một đời kiêu ngạo của anh, chỉ cúi đầu trước cô
48
Chương 48: Đêm qua, hai người ngủ chung à?
49
Chương 49: Đại sư huynh mong chờ tôi sẽ gọi anh là gì?
50
Chương 50: Nghe nói phía sau còn có một Phật tổ sống cưng sủng lên trời
51
Chương 51: Nhẹ nhàng thỏa hiệp, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng nguy hiểm
52
Chương 52: Cô từ văn phòng Ngoại giao đến à?
53
Chương 53: Cô nói: Không yêu
54
Chương 54: Vãn Vãn, làm sao đây...
55
Chương 55: "Chiêu đãi" tám chai rượu cồn
56
Chương 56: Đừng nói Hoa kiều, cháu gái Tổng thống còn phải nể mặt cô Hà tám phần
57
Chương 57: Cô ta nói anh là trai bao, bao nuôi tôi
58
Chương 58: Ai cho em lá gan đó?
59
Chương 59: Có người muốn gây chuyện
60
Chương 60: Vảy ngược
61
Chương 61: Gương mặt anh đầy máu, cứng miệng nói: "Ai cho phép em lao ra chắn?"
62
Chương 62: Yếu đuối giả bệnh
63
Chương 63: Thích được khen thế à?
64
Chương 64: Bé con, đừng khóc nữa
65
Chương 65: Ngoan... chồng em chỉ ốm, không yếu
66
Chương 66: Sắp bị anh trêu chọc đến chết rồi...
67
Chương 67: Tôi nói muốn kết hôn, với em
68
Chương 68: Anh rể
69
Chương 69: Dùng 24 chiếc váy cưới khác nhau cầu hôn
70
Chương 70: Nghe tin cô được sắp xếp hôn sự, anh lại chẳng có phản ứng
71
Chương 71: Phát hiện mang thai
72
Chương 72: Hà Tiểu Vãn mất tích
73
Chương 73: Sự thật phanh phui
74
Chương 74: Cứu mẹ, hay đứa bé?
75
Chương 75: Chúng ta bỏ lỡ con lần này...
76
Chương 76: Yêu nhau rồi cũng sẽ về với nhau
77
Ngoại truyện 1: Thư tình
78
Ngoại truyện 2: Em muốn dựa dẫm vào anh, cả đời
79
Ngoại truyện 3 : Động phòng (18+)
80
Góc: Trò chuyện cùng tác giả

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play