Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!

Sau bao ngày khổ công rèn luyện, ta đã thành công thay đổi bản thân trở thành một phiên bản tinh linh hoàn toàn mới mẻ. Trong lòng ta bây giờ đang hừng hực khí thế, sẵn sàng đánh bại các tinh linh khác, đường đường chính chính bước chân vào Thiên Phù trở thành tỳ nữ, sau đó đơn giản ta chỉ cần tìm một lang quân như ý rồi quyến rũ chàng ta nữa thôi, cuộc đời này của ta há chẳng phải sẽ một bước thành tiên hay sao, nghĩ đến đây thôi đã khiến ta vui sướng đến rung người rồi, ha ha ha.

Cuối cùng, ngày thi tuyển chọn tỳ nữ vào Thiên phù cũng chính thức được diễn ra. Ta hăm hở lựa chọn cho mình bộ xiêm y lộng lẫy, trang điểm lồng lộn nhất có thể, ta soi mình trong gương tự cảm thấy dung mạo của mình thật sự xinh đẹp, chẳng thua kém bất kỳ mỹ tinh linh nào ở vùng núi Thiên Phù này cả. Tuy bình thường ta trông lôi thôi lếch thếch, nhưng một khi đã tuốt lên chắc chắn sẽ quyến rũ được khối chàng như ý, ta tự khiến mình vui vẻ rồi tự cười một mình như một kẻ điên.

Trước khi đi ta ôm chầm lấy thân cây Mai Trắng mà thủ thỉ: “Nhất định ta sẽ lên Thiên Đình, nhất định sẽ tìm được cho mình một lang quân như ý”. Bà ấy thấy ta chuẩn bị đi liền dùng sức già uốn hai cành mai to nhất mà ôm chầm lấy ta cổ vũ.

Thú thật ta có chút hồi hộp, bản thân ta từ lúc hình thành cho tới nay chưa từng thi thố với ai bao giờ, chỉ được cái đi làm phiền các tinh linh khác là giỏi mà thôi, lần này phải nghiêm túc ta có chút không quen. Ta nhìn về phía những đám mây đủ hình thù đang bay lượn trên cao, tưởng tượng về một Thiên Đình nguy nga tráng lệ, nơi đó có sự xuất hiện của đấng lang quân như ý mà bấy lâu nay ta ao ước, bất giác trong lòng dâng lên sự quyết tâm tột cùng.

“Ta đi đây!” Nói xong ta cưỡi mây trắng bay thẳng tới Điện Sơn Thần nơi đang diễn ra buổi tuyển chọn tỳ nữ lần này;

Lúc ta đến các tinh linh khác đã bu kín quanh điện tràn ra đến tận cửa chính, khiến ta không cách nào nhìn vào được bên trong, đành bất lực mà khoanh tay đứng bên ngoài nghe truyền thánh ý của Ngọc Hoàng Đại Đế.

“Xem kìa, tiên quân, ngài ấy trông khôi ngô tuấn tú quá!”

“Đẹp trai thật đấy!”

“Ước gì ta quyến rũ được ngài ấy”

“Ta cũng vậy”

….

Ta dỏng tai nghe các tinh linh đứng phía trước không hề bàn đến thể lệ tuyển chọn lần này, mà chỉ toàn thấy khen tên tiểu thần quân kia đẹp trai, khôi ngô tuấn tú biết nhường nào, không biết mấy ả tinh linh này đi thi tuyển lên Thiên Phù hay đi thi chọn lang quân như ý đây nữa. Ta bực bội, chỉ muốn chửi đổng lên cho thỏa lòng mình.

Lúc này ta cảm thấy không thể chịu đựng được nữa, phải lên phía trước mới nghe được hắn ta đọc ý chỉ của Ngọc Hoàng. Ta bèn không nghĩ ngợi được nhiều mà vận dụng nội công lao về phía trước, nhưng thế khó nào phía trước các tinh linh đứng đông như kiến tụ về tổ, ta không tài nào tìm được chỗ trống để hạ thân, nội công thì có hạn, ta rớt một cú trời giáng xuống đất “Đoàng”. Ngay lúc này, ta có thể cảm giác thân hình nặng trịch này của mình đã được hạ cánh một cách an toàn, chưa kịp định thần rớt trúng ai thì đã nghe một tiếng hét thất thanh.

“To gan, ngươi…ngươi là ai?”, giọng một nam nhân vang lên xém xíu nữa là rách luôn màng nhĩ của ta.

Lúc này ta mới kịp hoàn hồn, cảm thấy người ta đang đè lên một thứ gì đó rất êm, chồm người dậy, ta phát hiện mình đang nằm trên người của một nam nhân, hắn không chút nương tay đẩy mạnh ta về phía trước, làm ta ngã lộn nhào xuống đất, hai tên đi cùng liền không thương tiếc mà đưa lưỡi dao sắc nhọn hướng về phía ta. Vì quá hoảng sợ mà nhất thời ta không nói được câu nào chỉ biết dương hai mắt thật to hướng về phía lão Sơn Thần ngỏ ý nhờ lão giải vây hộ mình.

“Thái Hào tiên quân tha mạng, đây là Bạch Mai tinh linh một trong những tinh linh được chọn trong lần thi tuyển lần này. Do có chút nôn nóng nên nàng ta mới có hành động dại dột như thế, mong ngài rộng lượng mà bỏ qua cho nàng ta”. Lão vừa nói vừa cúi cẩn trước mặt tên thần quân kia;

“Đúng… Đúng vậy, xin ngài tha thứ cho ta lần này!” Ta tiếp lời.

“Xin ngài tha cho Bạch Mai”. Các tinh linh khác cũng đồng thanh nài nỉ giúp ta.

Tên tiểu thần quân kia có vẻ bực bội nhưng cũng không dám làm gì ta, bèn ra hiệu cho hai tên kia thu hồi kiếm, ta vội đứng dậy chỉnh đốn lại xiêm y rồi cúi người cảm tạ hắn, "lần này ta khó lòng toại ý rồi" ta thần cảm thán trong lòng.

Hắn không thèm nhìn ta phẩy tay ra hiệu cho ta lui xuống, còn bản thân lại tiếp tục đọc thánh chỉ của Ngọc Hoàng. Haiz, ban nảy ta cảm thấy bực bội vì không nghe được hắn ta nói gì, giờ thì tốt rồi, đứng ngay trước mặt hắn không muốn nghe cũng không được, giọng đọc thì ngang phè, đều đều khiến ta cảm thấy muốn nằm dài xuống đất mà đánh một giấc cho rồi, hai con mắt ta cứ thế mà sụp xuống không tài nào kéo lên được, chẳng lẽ giữa chốn đông người như thế này ta lại phải tự vả vào mặt mình mấy cái cho tỉnh táo hay sao.

Trong lúc mơ hồ, ta nghe trong áng văn mà hắn đọc có câu “Một tỳ nữ trên Thiên Phù cần đảm bảo đầy đủ các yếu tố: công, dung, ngôn, hạnh, tài sắc vẹn toàn”.

Ta thầm cảm thán “Tuyển chọn tỳ nữ chứ có phải tuyển Vương Mẫu Nương Nương đâu cơ chứ, Ngọc Hoàng Đại Đế, ngài có cần khó khăn đến thế không đây!”

“Buổi Tuyển Chọn Tỳ Nữ Vào Thiên Phù bắt đầu!”

Thánh chỉ vừa kết thúc, lão Sơn Thần liền dùng tay đánh một hồi trống thật dài, đồng thời dõng dạc tuyên bố phần thi bắt đầu khiến ta giật bắn mình tỉnh giấc. Ta dụi dụi hai mắt, đứng nghiêm chỉnh chờ điểm danh đến lượt mình. Ta đã chuẩn bị sẵn sàng trở thành tỳ nữ của Thiên Phù!

Chapter
1 Chương 1: Ta Là Một Tiểu Tinh Linh Nghiện Rượu
2 Chương 2: Ta Nhất Định Phải Thay Đổi
3 Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!
4 Chương 4: Ta Thực Sự Không Còn Cơ Hội Nữa Sao?
5 Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!
6 Chương 6: Cuối Cùng Ta Cũng Được Toại Nguyện
7 Chương 7: Chốn Thiên Đình Không Như Ta Vẫn Nghĩ
8 Chương 8: Tử Vực Tôn Sư Là Một Lão Già Nghiện Rượu
9 Chương 9: Ta Đúng Là Đã Quá Xem Thường Lão Thật Rồi!
10 Chương 10: Lần Này Ta Chết Chắc Rồi!
11 Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”
12 Chương 12: Xin Lỗi, Ta Không Thể Giúp Lão Hoàn Thành Tâm Nguyện!
13 Chương 13: Vô Tình Vấp Ngã, Lịch Kiếp cũng Không Yên!
14 Chương 14: Diêm Vương, Ngài Thật Không Công Bằng!
15 Chương 15: Chết Tiệt! Ta Quên Uống Canh Mạnh Bà
16 Chương 16: Ta Đầu Thai Làm Một Cái Cây!
17 Chương 17: Ta Là Bồ Công Anh, Bồ Công Anh Chính Là Ta!
18 Chương 18: Lão Sồi Già, Sau Này Ngươi Cứ Yên Tâm Chết, Lúc Đó Ta Sẽ Đón Ngươi Dưới Địa Phủ!
19 Chương 19: Lão Sồi Già, Tâm Nguyện Của Ngươi, Ta Sẽ Giúp Ngươi Hoàn Thành
20 Chương 20: Ta Vẫn Là Một Cây Bồ Công Anh
21 Chương 21: Thái Hào Tiên Quân, Kiếp Này Xem Như Ngươi Có Phúc Mới Gặp Được Ta!
22 Chương 22: Ta Thực Sự Không Còn Nhớ Được Gì Cả
23 Chương 23: Ta Đầu Thai Làm Một Con Thỏ Ngu Ngốc
24 Chương 24: Một Con Thỏ Như Ta Mà Cũng Biết Động Lòng Ư?
25 Chương 25: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Một Tên Kỳ Lạ
26 Chương 26: Ta Thật Sự Chưa Muốn Đi Đầu Thai Lúc Này
27 Chương 27: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Ăn Gan Hùm Thật Mà
28 Chương 28: Là Hắn Khiến Ta Tự Đa Tình
29 Chương 29: Báo Ân
30 Chương 30: Lần Ta Chỉ Động Khẩu Chứ Không Động Thủ
31 Chương 31: Ta Lại Gây Họa Nữa Rồi
32 Chương 32: Thật Hoang Đường
33 Chương 33: Bổn Cô Nương Đây Mệt Rồi!
34 Chương 34: Bạch Thái Hào, Chàng Đang Nơi Nào
35 Chương 35: Tên Của Huynh Là Bạch Thái Hào
36 Chương 36: Trùng Phùng
37 Chương 37: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Huynh Cũng Trở Về Tìm Ta
38 Chương 38: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Muội Cũng Là Thê Tử Của Huynh
39 Chương 39: Tình Địch
40 Chương 40: Hoàng Oanh À, Thật Sự Xin Lỗi Muội
41 Chương 41: Là Huynh ???
42 Chương 42: Ta Thật Không Hiểu Nổi Chàng
43 Chương 43: Con Trai Của Ta, Mong Con Một Đời An Yên!
44 Chương 44: Chàng Có Từng Đi Tìm Hai Mẹ Con Ta?
45 Chương 45: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Đồ Đáng Ghét!
46 Chương 46: Thần Thiếp Xin Tuân Mệnh
47 Chương 47: Lần Này Là Do Ta Tự Làm Mình Ướt Sũng!
48 Chương 48: Bạch Mai, Cô Đang Làm Gì Ở Đây Cơ Chứ?
49 Chương 49: Thái Hào, Ngài Rốt Cuộc Có Phải Là Một Nam Nhân Không!
50 Chương 50: Rốt Cuộc Hắn Đã Tặng Lễ Vật Gì Cho Ta
51 Chương 51: Mặc Khuyên Tiên Quân, Xin Tự Trọng!
52 Chương 52: Xin Lỗi! Ngươi Rất Tốt, Nhưng Ta Rất Tiếc
53 Chương 53: Thái Hào Thần Quân, Không Ngờ Có Một Ngày Ta Lại Có Thể Quyến Rũ Được Chàng!
54 Chương 54: Thái Hào, Ngài Cũng Thật Biết Quan Tâm Ta
55 Chương 55: Thái Hào! Nếu Ngươi Tới Trễ Chút Nữa Thì Bà Đây Đã Sớm Quy Tiên Rồi!
56 Chương 56: Cẩm Lam, Cô Thật Sự Đã Điên Thật Rồi!
57 Chương 57: Ta Nhất Định Sẽ Tìm Được Chàng!
58 Chương 58: Cuối Cùng Ta Cũng Có Chút Manh Mối Về Chàng
59 Chương 59: Tạm biệt!
60 Thái Hào, Chàng Nhất Định Không Được Xảy Ra Chuyện Gì!
61 Chương 61: Thái Hào Rốt Cuộc Chàng Đang Ở Đâu!
62 Chương 62: Chỉ Là Xuống Núi Thôi Mà, Có Cần Chàng Phải Vui Như Thế Không?
63 Chương 63: Rốt Cuộc Chuyện Này Là Như Thế Nào
64 Chương 64: Rốt cuộc ngươi là ai?
65 Chương 65: Ta Là Bạch Mai Tinh Linh, Ta Nhớ Lại Rồi!
66 Chương 66: Bạch Mai Ta Một Khi Đã Quyết Thì Không Hối Hận
67 Chương 67: Hóa Ra Tất Cả Chỉ Là Một Giấc Mơ
68 Chương 68: Ngọc Hoàng, Ta Nhất Định Sẽ Không Phụ Tấm Lòng Của Ngài!
69 Chương 69: Quá Khứ
70 Chương 70: Diêm Vương, Ván Cược Này Lão Thắng Chắc Rồi!
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Ta Là Một Tiểu Tinh Linh Nghiện Rượu
2
Chương 2: Ta Nhất Định Phải Thay Đổi
3
Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!
4
Chương 4: Ta Thực Sự Không Còn Cơ Hội Nữa Sao?
5
Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!
6
Chương 6: Cuối Cùng Ta Cũng Được Toại Nguyện
7
Chương 7: Chốn Thiên Đình Không Như Ta Vẫn Nghĩ
8
Chương 8: Tử Vực Tôn Sư Là Một Lão Già Nghiện Rượu
9
Chương 9: Ta Đúng Là Đã Quá Xem Thường Lão Thật Rồi!
10
Chương 10: Lần Này Ta Chết Chắc Rồi!
11
Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”
12
Chương 12: Xin Lỗi, Ta Không Thể Giúp Lão Hoàn Thành Tâm Nguyện!
13
Chương 13: Vô Tình Vấp Ngã, Lịch Kiếp cũng Không Yên!
14
Chương 14: Diêm Vương, Ngài Thật Không Công Bằng!
15
Chương 15: Chết Tiệt! Ta Quên Uống Canh Mạnh Bà
16
Chương 16: Ta Đầu Thai Làm Một Cái Cây!
17
Chương 17: Ta Là Bồ Công Anh, Bồ Công Anh Chính Là Ta!
18
Chương 18: Lão Sồi Già, Sau Này Ngươi Cứ Yên Tâm Chết, Lúc Đó Ta Sẽ Đón Ngươi Dưới Địa Phủ!
19
Chương 19: Lão Sồi Già, Tâm Nguyện Của Ngươi, Ta Sẽ Giúp Ngươi Hoàn Thành
20
Chương 20: Ta Vẫn Là Một Cây Bồ Công Anh
21
Chương 21: Thái Hào Tiên Quân, Kiếp Này Xem Như Ngươi Có Phúc Mới Gặp Được Ta!
22
Chương 22: Ta Thực Sự Không Còn Nhớ Được Gì Cả
23
Chương 23: Ta Đầu Thai Làm Một Con Thỏ Ngu Ngốc
24
Chương 24: Một Con Thỏ Như Ta Mà Cũng Biết Động Lòng Ư?
25
Chương 25: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Một Tên Kỳ Lạ
26
Chương 26: Ta Thật Sự Chưa Muốn Đi Đầu Thai Lúc Này
27
Chương 27: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Ăn Gan Hùm Thật Mà
28
Chương 28: Là Hắn Khiến Ta Tự Đa Tình
29
Chương 29: Báo Ân
30
Chương 30: Lần Ta Chỉ Động Khẩu Chứ Không Động Thủ
31
Chương 31: Ta Lại Gây Họa Nữa Rồi
32
Chương 32: Thật Hoang Đường
33
Chương 33: Bổn Cô Nương Đây Mệt Rồi!
34
Chương 34: Bạch Thái Hào, Chàng Đang Nơi Nào
35
Chương 35: Tên Của Huynh Là Bạch Thái Hào
36
Chương 36: Trùng Phùng
37
Chương 37: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Huynh Cũng Trở Về Tìm Ta
38
Chương 38: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Muội Cũng Là Thê Tử Của Huynh
39
Chương 39: Tình Địch
40
Chương 40: Hoàng Oanh À, Thật Sự Xin Lỗi Muội
41
Chương 41: Là Huynh ???
42
Chương 42: Ta Thật Không Hiểu Nổi Chàng
43
Chương 43: Con Trai Của Ta, Mong Con Một Đời An Yên!
44
Chương 44: Chàng Có Từng Đi Tìm Hai Mẹ Con Ta?
45
Chương 45: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Đồ Đáng Ghét!
46
Chương 46: Thần Thiếp Xin Tuân Mệnh
47
Chương 47: Lần Này Là Do Ta Tự Làm Mình Ướt Sũng!
48
Chương 48: Bạch Mai, Cô Đang Làm Gì Ở Đây Cơ Chứ?
49
Chương 49: Thái Hào, Ngài Rốt Cuộc Có Phải Là Một Nam Nhân Không!
50
Chương 50: Rốt Cuộc Hắn Đã Tặng Lễ Vật Gì Cho Ta
51
Chương 51: Mặc Khuyên Tiên Quân, Xin Tự Trọng!
52
Chương 52: Xin Lỗi! Ngươi Rất Tốt, Nhưng Ta Rất Tiếc
53
Chương 53: Thái Hào Thần Quân, Không Ngờ Có Một Ngày Ta Lại Có Thể Quyến Rũ Được Chàng!
54
Chương 54: Thái Hào, Ngài Cũng Thật Biết Quan Tâm Ta
55
Chương 55: Thái Hào! Nếu Ngươi Tới Trễ Chút Nữa Thì Bà Đây Đã Sớm Quy Tiên Rồi!
56
Chương 56: Cẩm Lam, Cô Thật Sự Đã Điên Thật Rồi!
57
Chương 57: Ta Nhất Định Sẽ Tìm Được Chàng!
58
Chương 58: Cuối Cùng Ta Cũng Có Chút Manh Mối Về Chàng
59
Chương 59: Tạm biệt!
60
Thái Hào, Chàng Nhất Định Không Được Xảy Ra Chuyện Gì!
61
Chương 61: Thái Hào Rốt Cuộc Chàng Đang Ở Đâu!
62
Chương 62: Chỉ Là Xuống Núi Thôi Mà, Có Cần Chàng Phải Vui Như Thế Không?
63
Chương 63: Rốt Cuộc Chuyện Này Là Như Thế Nào
64
Chương 64: Rốt cuộc ngươi là ai?
65
Chương 65: Ta Là Bạch Mai Tinh Linh, Ta Nhớ Lại Rồi!
66
Chương 66: Bạch Mai Ta Một Khi Đã Quyết Thì Không Hối Hận
67
Chương 67: Hóa Ra Tất Cả Chỉ Là Một Giấc Mơ
68
Chương 68: Ngọc Hoàng, Ta Nhất Định Sẽ Không Phụ Tấm Lòng Của Ngài!
69
Chương 69: Quá Khứ
70
Chương 70: Diêm Vương, Ván Cược Này Lão Thắng Chắc Rồi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play