Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”

Lần đầu trong đời đứng trước mặt Ngọc Hoàng Đại Đế cùng các Chư vị tiên nhân đã không được vẻ vang lại còn bị trách phạt khiến ta có chút sợ hãi, nhất thời không làm chủ được bản thân mà ngã nhào xuống trước chánh Điện. Ngọc Hoàng và các vị Chư tiên thấy ta chân tay luống cuống như thế liền không nhịn được mà lấy vạt áo che miệng cười. Thật sự xấu hổ chết đi được.

“Bạch Mai, lần này nhưng đã biết tội của mình chưa?” Ngọc Hoàng toát lên vẻ uy nghiêm mà tra hỏi ta.

“Dạ bẩm Ngọc Hoàng, thần biết tội tắc trách của mình khó dung, mong Ngọc Hoàng và các vị Chư tiên rộng lòng tha thứ cho thần lần này, thần quyết không bao giờ tái phạm”. Ta đưa ba ngón tay giữa lên trời mà thề độc.

Ngọc Hoàng liếc nhìn về phía lão già Tử Vực Tiên Tôn, không biết ngài ấy có ngụ ý gì, chỉ thấy lão khẽ gật đầu, rồi cúi gầm mặt xuống đất.

“Lần này thì hay rồi, chắc chắn lão đang ngầm đồng thuận với Ngọc Hoàng sẽ xử tử ta, hoặc chí ít sẽ đày ta làm khổ sai ở một vùng đất nào đó hoang sơ cằn cỗi, không một bóng người. Không ngờ Lão già ấy lại đối xử với ta như vậy, ta dốc hết tâm huyết, một lòng một dạ giúp lão cai quản cái Điện Thiên Vực hoang tàn ấy bấy lâu nay, lão không biết ơn ta thì thôi còn đồng ý để Ngọc Hoàng trị tội ta, cuộc đời ta thật là quá bất hạnh mà. Lang quân của ta ơi, kiếp này ta không thể đến tìm chàng, đành hẹn chàng kiếp sau vậy” Ta thầm cảm thán trong đau khổ, nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt.

“Bạch Mai sự việc lần này ngươi còn có gì muốn nói?” Ngọc Hoàng nghiêm nghị hỏi ta.

“Bẩm Ngọc Hoàng, thần chỉ mong trước khi chết có thể được trở về núi Thiên Phù gặp lại cây Mai Trắng lần cuối, bà ấy chính là gia đình của thần, thần chỉ có tâm nguyện như vậy thôi ạ”. Ta vừa nói trong ánh mắt có chút long lanh, tỏ vẻ vô cùng đáng thương, tội nghiệp.

“Ai bảo ta sẽ xử tử ngươi?” Ngọc Hoàng nhìn ta với vẻ thắc mắc.

“Ngài… Không có ý đó thật ạ?”  Ta liền trở nên vui mừng.

“Tuy tội nghiệt của ngươi lần này ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín của Thiên Đình nhưng cũng không đến nổi phải xử tử. Ta phạt ngươi không được nhận bổng lộc trong ngàn năm, dốc lòng giúp đỡ Tử Vực Tiên Tôn trông coi công việc nấu rượu. Từ nay về sau, tất cả các loại rượu phục vụ cho Thiên Đình đều phải được Tử Vực Tiên Tôn thông qua và chịu trách nhiệm trước khi tiến cung”.

“Thần tuân chỉ, đa tạ Ngọc Hoàng đã ban ơn”. Lão già Tử Vực vội quỳ xuống tiếp chỉ, còn ta nghe thấy những lời này trong lòng vui mừng khôn xiết nhất thời chưa nghĩ đến hậu quả mà đứng bật dậy nhảy cẫng lên: “Thần tuân chỉ, đa tạ Ngọc Hoàng và các Chư vị tiên nhân thứ tội”. Nhận thấy sự vô lễ trắng trợn của mình ta vội vàng quỳ rạp xuống đất chắp tay kính cẩn trước Ngọc Hoàng.

Về đến điện lão không quên cằn nhằn lại ta tại sao lại lơ đãng như thế, lão những tưởng sau buổi yến tiệc lần này có thể hưởng ké tí vinh hoa từ ta, nào ngờ không những không được gì mà còn thất thoát bổng lộc của lão.

Ta cũng đâu thuộc dạng vừa liền trách lão tại sao lúc đem rượu tới Lăng Tiêu Điện không chịu nếm thử trước, bình thường thấy rượu nào lão cũng nếm tới ngất đi thì thôi, ta đâu ngờ lần này lão lại ngoan ngoãn đem đi cống nạp nhanh tới như thế chứ. Lão đuối lý cũng chẳng thèm tranh cãi với ta nữa, bèn lui vào mật thất lấy lên vài bình rượu uống lấy, uống để rồi bỏ ra ngoài.

Giờ nghĩ lại ta thấy bản thân có chút ngu muội, Ngọc Hoàng nói sẽ cắt bổng lộc ngàn năm của ta, tức là trong một ngàn năm tới há chẳng phải ta là một đứa nha hoàn làm việc không công cho Thiên Đình hay sao chứ, một ngàn năm chứ không phải một trăm năm, ta phải làm đến bao giờ mới làm hết được thời gian này đây chứ.

Bình thường lão già keo kiệt ấy đã ăn chặn bổng lộc của ta, khiến ta không còn lại bao nhiêu đồng, ta ăn không dám ăn, mặc không dám mặc. Bây giờ lại còn cắt bổng lộc của ta, Ngọc Hoàng Đại Đế… sao ngài không giết quách ta đi cho rồi.

Ta vừa canh lửa nấu rượu, vừa cảm thấy cuộc sống này thật là quá đỗi bất công. Lúc ở với cây Mai Trắng ta những tưởng cuộc sống ở Thiên Đình chỉ toàn sự vinh hoa phú quý, chắc chắn sẽ thú vị hơn rất nhiều so với đỉnh núi Thiên Phù, nơi chỉ toàn cảnh và sắc mà thôi, không ngờ khi leo lên được đến Thiên Đình rồi, cái kết mà ta nhận được lại còn đắng hơn cả ăn phải trái cấm trong truyền thuyết kia.

Hơn một trăm năm nay lão già Tử Vực kia không làm mà vẫn có ăn, còn ăn chặn bổng lộc ít ỏi của ta. Lúc nào lão cũng được thưởng thức rượu ngon, chỉ cần nằm ườn ra mà hưởng thụ cuộc sống từ ngày này qua ngày khác, còn lại thì đổ hết trách nhiệm nặng nề cho ta, công bằng ở đâu cơ chứ. Ta nghĩ đi nghĩ lại sai phạm lần này không chỉ của riêng ta, lão già ấy cũng phải có một phần trách nhiệm.

Ta quyết định từ nay sẽ không làm một tiểu nha đầu ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng nữa, ta phải uống trộm rượu của Thiên Đình để gỡ lại vốn, uống chừng nào đủ vốn ta sẽ từ chức về lại bên cây Mai Trắng mà hưởng thụ cuộc sống thong dong đến cuối đời. Nếu lão có bắt quả tang ta lén uống rượu của Thiên Đình ta sẽ nói với lão rằng ta đang thử rượu, tránh trường hợp ngoài ý muốn như trong đợt yến tiệc vừa rồi. Ta tự nghĩ rồi tự vỗ tay khen mình thật sự rất thông minh, ha ha ha ha.

Từ đó, ngày nào ta cũng lén uống rượu ngon, mỗi ngày một loại, mỗi lần uống một ít không để lão ấy phát hiện ra thói xấu của ta. Rượu cho dù nhiều đến đâu cũng được ta thử qua hết thảy, thử hết ta lại thử đi thử lại đến nổi phát ngán đến tận cổ. Ta tự hỏi lão già kia uống rượu từ trước đến nay chắc cũng phải mấy ngàn năm, vậy mà lão ấy vẫn có thể uống tiếp, công nhận lão tài thật.

“Uầy, sao lại có một bầu rượu nhỏ được đặt sâu trong hộc tủ đựng nguyên liệu bào chế rượu vậy kìa”. Ta phát hiện ra một điều kỳ lạ trong lúc nghiên cứu thành phần bào chế loại rượu mới.

Trong hộc tủ này khá tối khiến ta không nhìn thấy được một cách rõ ràng, nhưng thông qua hình dạng ta chắc chắn nó là một bầu rượu to bằng lòng bàn tay được làm bằng gỗ, “Lão già này cũng thật là ích kỷ, chắc hẳn là có rượu ngon mà muốn giấu ta đây mà”

Ta vừa nói vừa thò tay vào kéo bầu rượu bằng gỗ này ra, nhưng lạ là ta có dùng sức khéo cỡ nào cũng không ra được, chiếc bình như được đính chặt vào tường. Ta bèn sử dụng chút tiên khí thu hút mấy tinh linh đom đóm bay vào chiếu sáng cho ta, để xem rốt cuộc nó là gì đây.

“Bầu rượu này hình dáng chẳng phải rất giống với bầu rượu dùng để vào mật đạo này hay sao chứ, chẳng lẽ!”

Ta liền nổi cơn tò mò mà vặn qua vặn lại nhưng nó không mảy may dịch chuyển. Mò mẫm một lúc ta quyết định ấn nó vào trong tường, không ngờ nó thực sự có thể ấn vào được, cùng lúc đó dãy tủ đựng nguyên liệu cũng theo đó mà tách đôi ra hai bên theo một trục cố định, mở ra một căn hầm bí mật khác, đây chẳng phải nên gọi là mật đạo của mật đạo ư.

Khác hẳn với mật đạo được dùng làm nơi bào chế rượu, chỗ này trông có vẻ vô cùng tối tăm. Ta liền vận dụng tiên lực thu hút tất cả các tinh linh đom đóm bay vào trong thắp sáng nơi này. Cảnh tượng dần hiện lên trước mắt khiến ta không khỏi ngạc nhiên mà há hốc mồm. Đây mới đích thực là điện Thiên Vực như lời đồn, nơi đây chứa tất cả các loại rượu quý hiếm trên Thiên Đình, còn có cả những loại rượu ta chỉ mới nghe đến tên chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến bao giờ. Thật đúng là khiến ta mở rộng tầm mắt.

Sau khi đảo qua một vòng trong căn hầm bí mật này ta chợt ngẫm ra một vài điều, thì ra bấy lâu nay ta đến đây với danh nghĩa là người phụ trách trông coi công việc nấu rượu của Thiên Đình nhưng thực tế chỉ là một tiểu nha hoàn dùng để sai vặt cho lão ấy mà thôi.

Ta nhìn sơ qua đã thấy số rượu này cũng đủ cho Thiên Đình xài đến cả ngàn năm, có thể thấy lão già ấy không cần làm gì cũng có đủ rượu cung cấp cho Thiên Đình mỗi khi có tổ chức yến tiệc. Phải chăng lão già này đang cố ý biển thủ của công, lão đem ta vào đây quản lý công việc này vốn chỉ để giúp lão che đậy sự bê tha, thối nát vốn đã ăn sâu trong máu của lão. “Ta… Thật sự tức chết đi được mà! Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”

Chapter
1 Chương 1: Ta Là Một Tiểu Tinh Linh Nghiện Rượu
2 Chương 2: Ta Nhất Định Phải Thay Đổi
3 Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!
4 Chương 4: Ta Thực Sự Không Còn Cơ Hội Nữa Sao?
5 Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!
6 Chương 6: Cuối Cùng Ta Cũng Được Toại Nguyện
7 Chương 7: Chốn Thiên Đình Không Như Ta Vẫn Nghĩ
8 Chương 8: Tử Vực Tôn Sư Là Một Lão Già Nghiện Rượu
9 Chương 9: Ta Đúng Là Đã Quá Xem Thường Lão Thật Rồi!
10 Chương 10: Lần Này Ta Chết Chắc Rồi!
11 Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”
12 Chương 12: Xin Lỗi, Ta Không Thể Giúp Lão Hoàn Thành Tâm Nguyện!
13 Chương 13: Vô Tình Vấp Ngã, Lịch Kiếp cũng Không Yên!
14 Chương 14: Diêm Vương, Ngài Thật Không Công Bằng!
15 Chương 15: Chết Tiệt! Ta Quên Uống Canh Mạnh Bà
16 Chương 16: Ta Đầu Thai Làm Một Cái Cây!
17 Chương 17: Ta Là Bồ Công Anh, Bồ Công Anh Chính Là Ta!
18 Chương 18: Lão Sồi Già, Sau Này Ngươi Cứ Yên Tâm Chết, Lúc Đó Ta Sẽ Đón Ngươi Dưới Địa Phủ!
19 Chương 19: Lão Sồi Già, Tâm Nguyện Của Ngươi, Ta Sẽ Giúp Ngươi Hoàn Thành
20 Chương 20: Ta Vẫn Là Một Cây Bồ Công Anh
21 Chương 21: Thái Hào Tiên Quân, Kiếp Này Xem Như Ngươi Có Phúc Mới Gặp Được Ta!
22 Chương 22: Ta Thực Sự Không Còn Nhớ Được Gì Cả
23 Chương 23: Ta Đầu Thai Làm Một Con Thỏ Ngu Ngốc
24 Chương 24: Một Con Thỏ Như Ta Mà Cũng Biết Động Lòng Ư?
25 Chương 25: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Một Tên Kỳ Lạ
26 Chương 26: Ta Thật Sự Chưa Muốn Đi Đầu Thai Lúc Này
27 Chương 27: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Ăn Gan Hùm Thật Mà
28 Chương 28: Là Hắn Khiến Ta Tự Đa Tình
29 Chương 29: Báo Ân
30 Chương 30: Lần Ta Chỉ Động Khẩu Chứ Không Động Thủ
31 Chương 31: Ta Lại Gây Họa Nữa Rồi
32 Chương 32: Thật Hoang Đường
33 Chương 33: Bổn Cô Nương Đây Mệt Rồi!
34 Chương 34: Bạch Thái Hào, Chàng Đang Nơi Nào
35 Chương 35: Tên Của Huynh Là Bạch Thái Hào
36 Chương 36: Trùng Phùng
37 Chương 37: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Huynh Cũng Trở Về Tìm Ta
38 Chương 38: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Muội Cũng Là Thê Tử Của Huynh
39 Chương 39: Tình Địch
40 Chương 40: Hoàng Oanh À, Thật Sự Xin Lỗi Muội
41 Chương 41: Là Huynh ???
42 Chương 42: Ta Thật Không Hiểu Nổi Chàng
43 Chương 43: Con Trai Của Ta, Mong Con Một Đời An Yên!
44 Chương 44: Chàng Có Từng Đi Tìm Hai Mẹ Con Ta?
45 Chương 45: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Đồ Đáng Ghét!
46 Chương 46: Thần Thiếp Xin Tuân Mệnh
47 Chương 47: Lần Này Là Do Ta Tự Làm Mình Ướt Sũng!
48 Chương 48: Bạch Mai, Cô Đang Làm Gì Ở Đây Cơ Chứ?
49 Chương 49: Thái Hào, Ngài Rốt Cuộc Có Phải Là Một Nam Nhân Không!
50 Chương 50: Rốt Cuộc Hắn Đã Tặng Lễ Vật Gì Cho Ta
51 Chương 51: Mặc Khuyên Tiên Quân, Xin Tự Trọng!
52 Chương 52: Xin Lỗi! Ngươi Rất Tốt, Nhưng Ta Rất Tiếc
53 Chương 53: Thái Hào Thần Quân, Không Ngờ Có Một Ngày Ta Lại Có Thể Quyến Rũ Được Chàng!
54 Chương 54: Thái Hào, Ngài Cũng Thật Biết Quan Tâm Ta
55 Chương 55: Thái Hào! Nếu Ngươi Tới Trễ Chút Nữa Thì Bà Đây Đã Sớm Quy Tiên Rồi!
56 Chương 56: Cẩm Lam, Cô Thật Sự Đã Điên Thật Rồi!
57 Chương 57: Ta Nhất Định Sẽ Tìm Được Chàng!
58 Chương 58: Cuối Cùng Ta Cũng Có Chút Manh Mối Về Chàng
59 Chương 59: Tạm biệt!
60 Thái Hào, Chàng Nhất Định Không Được Xảy Ra Chuyện Gì!
61 Chương 61: Thái Hào Rốt Cuộc Chàng Đang Ở Đâu!
62 Chương 62: Chỉ Là Xuống Núi Thôi Mà, Có Cần Chàng Phải Vui Như Thế Không?
63 Chương 63: Rốt Cuộc Chuyện Này Là Như Thế Nào
64 Chương 64: Rốt cuộc ngươi là ai?
65 Chương 65: Ta Là Bạch Mai Tinh Linh, Ta Nhớ Lại Rồi!
66 Chương 66: Bạch Mai Ta Một Khi Đã Quyết Thì Không Hối Hận
67 Chương 67: Hóa Ra Tất Cả Chỉ Là Một Giấc Mơ
68 Chương 68: Ngọc Hoàng, Ta Nhất Định Sẽ Không Phụ Tấm Lòng Của Ngài!
69 Chương 69: Quá Khứ
70 Chương 70: Diêm Vương, Ván Cược Này Lão Thắng Chắc Rồi!
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Ta Là Một Tiểu Tinh Linh Nghiện Rượu
2
Chương 2: Ta Nhất Định Phải Thay Đổi
3
Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!
4
Chương 4: Ta Thực Sự Không Còn Cơ Hội Nữa Sao?
5
Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!
6
Chương 6: Cuối Cùng Ta Cũng Được Toại Nguyện
7
Chương 7: Chốn Thiên Đình Không Như Ta Vẫn Nghĩ
8
Chương 8: Tử Vực Tôn Sư Là Một Lão Già Nghiện Rượu
9
Chương 9: Ta Đúng Là Đã Quá Xem Thường Lão Thật Rồi!
10
Chương 10: Lần Này Ta Chết Chắc Rồi!
11
Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”
12
Chương 12: Xin Lỗi, Ta Không Thể Giúp Lão Hoàn Thành Tâm Nguyện!
13
Chương 13: Vô Tình Vấp Ngã, Lịch Kiếp cũng Không Yên!
14
Chương 14: Diêm Vương, Ngài Thật Không Công Bằng!
15
Chương 15: Chết Tiệt! Ta Quên Uống Canh Mạnh Bà
16
Chương 16: Ta Đầu Thai Làm Một Cái Cây!
17
Chương 17: Ta Là Bồ Công Anh, Bồ Công Anh Chính Là Ta!
18
Chương 18: Lão Sồi Già, Sau Này Ngươi Cứ Yên Tâm Chết, Lúc Đó Ta Sẽ Đón Ngươi Dưới Địa Phủ!
19
Chương 19: Lão Sồi Già, Tâm Nguyện Của Ngươi, Ta Sẽ Giúp Ngươi Hoàn Thành
20
Chương 20: Ta Vẫn Là Một Cây Bồ Công Anh
21
Chương 21: Thái Hào Tiên Quân, Kiếp Này Xem Như Ngươi Có Phúc Mới Gặp Được Ta!
22
Chương 22: Ta Thực Sự Không Còn Nhớ Được Gì Cả
23
Chương 23: Ta Đầu Thai Làm Một Con Thỏ Ngu Ngốc
24
Chương 24: Một Con Thỏ Như Ta Mà Cũng Biết Động Lòng Ư?
25
Chương 25: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Một Tên Kỳ Lạ
26
Chương 26: Ta Thật Sự Chưa Muốn Đi Đầu Thai Lúc Này
27
Chương 27: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Ăn Gan Hùm Thật Mà
28
Chương 28: Là Hắn Khiến Ta Tự Đa Tình
29
Chương 29: Báo Ân
30
Chương 30: Lần Ta Chỉ Động Khẩu Chứ Không Động Thủ
31
Chương 31: Ta Lại Gây Họa Nữa Rồi
32
Chương 32: Thật Hoang Đường
33
Chương 33: Bổn Cô Nương Đây Mệt Rồi!
34
Chương 34: Bạch Thái Hào, Chàng Đang Nơi Nào
35
Chương 35: Tên Của Huynh Là Bạch Thái Hào
36
Chương 36: Trùng Phùng
37
Chương 37: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Huynh Cũng Trở Về Tìm Ta
38
Chương 38: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Muội Cũng Là Thê Tử Của Huynh
39
Chương 39: Tình Địch
40
Chương 40: Hoàng Oanh À, Thật Sự Xin Lỗi Muội
41
Chương 41: Là Huynh ???
42
Chương 42: Ta Thật Không Hiểu Nổi Chàng
43
Chương 43: Con Trai Của Ta, Mong Con Một Đời An Yên!
44
Chương 44: Chàng Có Từng Đi Tìm Hai Mẹ Con Ta?
45
Chương 45: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Đồ Đáng Ghét!
46
Chương 46: Thần Thiếp Xin Tuân Mệnh
47
Chương 47: Lần Này Là Do Ta Tự Làm Mình Ướt Sũng!
48
Chương 48: Bạch Mai, Cô Đang Làm Gì Ở Đây Cơ Chứ?
49
Chương 49: Thái Hào, Ngài Rốt Cuộc Có Phải Là Một Nam Nhân Không!
50
Chương 50: Rốt Cuộc Hắn Đã Tặng Lễ Vật Gì Cho Ta
51
Chương 51: Mặc Khuyên Tiên Quân, Xin Tự Trọng!
52
Chương 52: Xin Lỗi! Ngươi Rất Tốt, Nhưng Ta Rất Tiếc
53
Chương 53: Thái Hào Thần Quân, Không Ngờ Có Một Ngày Ta Lại Có Thể Quyến Rũ Được Chàng!
54
Chương 54: Thái Hào, Ngài Cũng Thật Biết Quan Tâm Ta
55
Chương 55: Thái Hào! Nếu Ngươi Tới Trễ Chút Nữa Thì Bà Đây Đã Sớm Quy Tiên Rồi!
56
Chương 56: Cẩm Lam, Cô Thật Sự Đã Điên Thật Rồi!
57
Chương 57: Ta Nhất Định Sẽ Tìm Được Chàng!
58
Chương 58: Cuối Cùng Ta Cũng Có Chút Manh Mối Về Chàng
59
Chương 59: Tạm biệt!
60
Thái Hào, Chàng Nhất Định Không Được Xảy Ra Chuyện Gì!
61
Chương 61: Thái Hào Rốt Cuộc Chàng Đang Ở Đâu!
62
Chương 62: Chỉ Là Xuống Núi Thôi Mà, Có Cần Chàng Phải Vui Như Thế Không?
63
Chương 63: Rốt Cuộc Chuyện Này Là Như Thế Nào
64
Chương 64: Rốt cuộc ngươi là ai?
65
Chương 65: Ta Là Bạch Mai Tinh Linh, Ta Nhớ Lại Rồi!
66
Chương 66: Bạch Mai Ta Một Khi Đã Quyết Thì Không Hối Hận
67
Chương 67: Hóa Ra Tất Cả Chỉ Là Một Giấc Mơ
68
Chương 68: Ngọc Hoàng, Ta Nhất Định Sẽ Không Phụ Tấm Lòng Của Ngài!
69
Chương 69: Quá Khứ
70
Chương 70: Diêm Vương, Ván Cược Này Lão Thắng Chắc Rồi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play