Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!

Ta tức tới nỗi nói không nên lời, rõ ràng là hắn ta quá nhỏ mọn mà, lấy việc công trả thù riêng, ta hoàn toàn không phục. Nhưng bây giờ ta có thể làm được gì đây cơ chứ, người có quyền quyết định không phải là ta mà là hắn, một tên tiểu tiên quân đáng ghét. Lúc này ta chỉ muốn hướng mặt lên Thiên Đình mà chửi đổng lên thật to, tốt nhất là to đến độ Ngọc Hoàng có thể nghe thấy, để Ngài ấy có thể hiểu thấu lòng ta.

Sau một hồi oán than không thành, ta ngồi vắt vẻo trên một nhành cây sát khu vực thi, từ vị trí này có thể nhìn bao quát nhất toàn cảnh nơi đây. Nếu như bình thường, ta cũng không rãnh rỗi tới mức ở lại để tự chuốc lấy sự đau buồn, nhưng do phần thi cuối cùng này là phần thi thử rượu, đương nhiên sẽ có rượu ngon, mà không phải là những loại rượu tầm thường, đó là rượu từ Thiên Phù đưa xuống, cho dù ta có không có duyên lên Thiên Phù đi chăng nữa, biết đâu lại được hưởng ké mấy loại rượu thượng hạng này thì sao, xem như cũng được an ủi phần nào. Nghĩ thế hỏa giận trong lòng ta cũng đã vơi bớt đi vài phần.

Ở vòng thi cuối cùng này các tinh linh ưu tú nhất sẽ phải trải qua ba công đoạn: Chọn đúng loại rượu, bưng rượu và rót rượu. Nghe có vẻ đơn giản nhưng không phải ai cũng có thể dễ dàng vượt qua phần thi này vì phải là người rành về rượu mới có thể chọn được đúng loại rượu theo yêu cầu mà vượt qua được ải khó nhằn này.

Nhìn sơ qua đã thấy có hàng trăm tinh linh bị loại, ta bổng xấu tính mà ngồi trên cây cười nắc nẻ, chẳng phải đây gọi là cố gắng cho lắm rồi cũng phải bị loại thôi sao, ta thầm nghĩ bụng đúng là người xấu tính thường sống thảnh thơi, ta chính là một ví dụ điển hình cho câu nói ấy.

Cuối cùng, buổi tuyển chọn tỳ nữ cho Thiên Phù cũng kết thúc. Ta cũng không thèm quan tâm đến kết quả lần này ra sao một lòng hướng về mấy vò rượu ngon đang đặt trên bàn. Hiện tại tất cả các tinh linh đang tụ tập về chính điện của lão Sơn Thần để nghe thông báo kết quả. Nhìn những vò rượu ngon lành hiện ra ngay trước mắt ta không tránh khỏi cơn thèm mà nhân lúc không ai để ý liền sà tới.

“Thật tuyệt, toàn là rượu thượng hạng đây mà!” Hai mắt ta liền trở nên sáng rực rỡ hơn cả những vì sao trong đêm tối u tịch, cảm giác lúc này dường như xung quanh chỉ còn mình ta với mấy vò rượu này nữa thôi. Bất giác ta cầm hai tay hai vò rượu không cần suy nghĩ mà đưa lên miệng thưởng thức: “Chà, hương thơm dịu nhẹ của nho lên men hòa quyện với hương hoa anh đào, vị chan chát nhè nhẹ chạm vào đầu lưỡi nhưng lại nở rộ khi đi đến vòm họng, thật quả không hổ là mỹ vị của Thiên Phù mà” Ta vô thức mà la lớn khiến bao nhiêu tinh linh đứng gần phải quay đầu nhìn về phía ta.

“Là ai vừa lên tiếng”. Giọng tên tiểu tiên quân kia lập tức hướng về phía ta.

Ta giật mình không kịp che miệng lại: “Lần này cái miệng hại cái thân rồi Bạch Mai à”. Ta xấu hổ tức mức chỉ muốn đào một cái hố thật to rồi nhảy xuống dưới nằm yên vị luôn cho rồi.

“Thưa tiên quân, lại là ta Bạch Mai tinh linh đây ạ” Ta mở miệng nở một nụ cười xã giao rồi ngoan ngoãn cúi người bẩm báo với hắn.

Lần này hắn không nổi giận đùng đùng như trong suy đoán của ta, mà liếc nhìn ta suy xét một lượt rồi nói: “Xem ra ngươi cũng có chút kiến thức về rượu đấy chứ, vừa uống đã có thể đoán ra được hương vị của loại rượu ngon nhất Thiên Phù rồi, khá khen cho một tiểu tinh linh như ngươi”. Lúc này hắn mới thèm mở hai con mắt ra nhìn ta.

“Thưa tiên quân, đa tạ ngài đã quá khen, đối với những loại rượu như thế này, tiểu nữ chỉ cần ngửi mùi thôi là đã biết chúng được làm ra từ những nguyên liệu nào rồi đấy ạ”. Ta hí hửng vừa ngửi vừa đọc tên từng loại rượu được đựng trong những vò rượu xếp ngăn ngắn trên bàn kia, còn không quên cho hắn biết thêm thông tin về thành phần và hương vị của từng loại rượu này. Đúng là không uổng công mấy trăm năm nay ta khổ công tu luyện uống rượu mà.

Hắn thấy ta đọc vanh vách tên và thành phần của các loại rượu cũng bắt đầu có chút chú ý đến ta, những tưởng hắn sẽ vì thế mà xem xét lại việc tuyển chọn lần này, nhưng hắn không những không cho ta một chút cơ hội nào, ngược lại còn trách tội ta tự tiện dùng rượu của Thiên Phù đưa xuống trước mặt tất cả các tinh linh khác.

“Việc ngươi tự tiện dùng rượu của Thiên Phù lần này ta xem như chưa từng xảy ra, lần sau ắt sẽ xử phạt thật nặng”, nói xong hắn quay người tiến vào điện, đồng thời sai người thu hồi lại số rượu kia. Ngay lập tức lần lượt từng vò rượu một được mấy tên thị vệ đi cùng hắn bưng đi trước mặt ta, khiến ta không khỏi tiếc nuối trong lòng.

“Bạch Mai tỷ, tỷ không sao đấy chứ”. Ta đang đứng như trời trồng thì vị tiểu tinh linh hôm trước tới báo tin cho ta tiến lại hỏi thăm.

“Không sao”. Ta trả lời cục súc với nàng ta.

“Muội thấy hôm nay tỷ đắc tội với chàng hơi nhiều, muội sợ tỷ..”

“Chàng nào” Ta ngắt lời nàng ta.

“Là…Thái Hào tiên quân”. Nàng ta tỏ vẻ ngượng ngùng.

“Tiên quân gì chứ, hắn ta là đồ nhỏ mọn thì đúng hơn” Ta chửi đổng.

“Muội….”. Nàng ta có vẻ rơm rớm nước mắt.

“Ta thấy cô muốn quyến rũ ai cũng được nhưng tốt nhất nên tránh xa tên khốn ấy ra, nếu không cô chỉ có thể nhận lấy thiệt thòi về mình mà thôi”

Vừa nói dứt lời ta quay lưng cưỡi mây trắng bay về phía cây Mai Trắng, không thèm nhìn lấy nàng ta một cái, không rõ câu nói vừa rồi của ta có làm nàng ấy tổn thương tới mức bật khóc không nữa, nhưng ta cùng đành mặc kệ nàng ấy, phải để nàng ấy tỉnh ngộ ra mới được.

Về đến nơi, ta không có chút tinh thần mà nằm ườn ra thân cây Mai Trắng, hai tay vắt ra sau đầu, chân trái kê lên đầu gối chân phải mà thầm cảm thán trong lòng, nhìn về phía Thiên Đình trên cao vời vợi kia, ta cảm thấy khoảng cách giữa ta và Điện Thiên Phù ngày càng một xa. Ta thầm trách Ngọc Hoàng tại sao lại sai một tên vừa nhỏ mọn vừa không có mắt nhìn người như tên Thái Hào tiên quân kia xuống đây chủ trì cuộc thi lần này kia chứ, chỉ cần nghĩ đến hắn thôi trong lòng ta đã sôi sục sự căm phẫn, chỉ hận bản thân không thể băm hắn thành trăm mảnh đem đi cho cá ăn rồi.

Cây Mai Trắng dường như cũng hiểu được tâm trạng của ta lúc này, bà ấy cũng chỉ biết rung rinh tán cây mà an ủi ta, ta cũng không còn hơi sức mà để ý đến mọi việc xung quanh, cứ thế mà nắm nghiền hai mắt, thiếp đi lúc nào không hay.

“Chàng là….” một nam nhân đội khăn che mặt xuất hiện trước mắt ta, không nói không rằng,

“Ta chính là lang quân như ý của nàng” Giọng nói của chàng ta thật ấm áp, giống như đang sưởi ấm tâm hồn giá lạnh trong con người ta lúc này.

“Thật sao, nhưng chàng là ai” Ta đưa tay tính vén khăn che mặt của chàng lên, bỗng nhiên chàng lại biến mất một cách kỳ lạ: “Có duyên ắt gặp, hết duyên khó tìm”, tiếng chàng từ xa vọng lại thoảng vào tai ta;

“Ta…Ta nhất định sẽ tìm thấy chàng”

Chapter
1 Chương 1: Ta Là Một Tiểu Tinh Linh Nghiện Rượu
2 Chương 2: Ta Nhất Định Phải Thay Đổi
3 Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!
4 Chương 4: Ta Thực Sự Không Còn Cơ Hội Nữa Sao?
5 Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!
6 Chương 6: Cuối Cùng Ta Cũng Được Toại Nguyện
7 Chương 7: Chốn Thiên Đình Không Như Ta Vẫn Nghĩ
8 Chương 8: Tử Vực Tôn Sư Là Một Lão Già Nghiện Rượu
9 Chương 9: Ta Đúng Là Đã Quá Xem Thường Lão Thật Rồi!
10 Chương 10: Lần Này Ta Chết Chắc Rồi!
11 Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”
12 Chương 12: Xin Lỗi, Ta Không Thể Giúp Lão Hoàn Thành Tâm Nguyện!
13 Chương 13: Vô Tình Vấp Ngã, Lịch Kiếp cũng Không Yên!
14 Chương 14: Diêm Vương, Ngài Thật Không Công Bằng!
15 Chương 15: Chết Tiệt! Ta Quên Uống Canh Mạnh Bà
16 Chương 16: Ta Đầu Thai Làm Một Cái Cây!
17 Chương 17: Ta Là Bồ Công Anh, Bồ Công Anh Chính Là Ta!
18 Chương 18: Lão Sồi Già, Sau Này Ngươi Cứ Yên Tâm Chết, Lúc Đó Ta Sẽ Đón Ngươi Dưới Địa Phủ!
19 Chương 19: Lão Sồi Già, Tâm Nguyện Của Ngươi, Ta Sẽ Giúp Ngươi Hoàn Thành
20 Chương 20: Ta Vẫn Là Một Cây Bồ Công Anh
21 Chương 21: Thái Hào Tiên Quân, Kiếp Này Xem Như Ngươi Có Phúc Mới Gặp Được Ta!
22 Chương 22: Ta Thực Sự Không Còn Nhớ Được Gì Cả
23 Chương 23: Ta Đầu Thai Làm Một Con Thỏ Ngu Ngốc
24 Chương 24: Một Con Thỏ Như Ta Mà Cũng Biết Động Lòng Ư?
25 Chương 25: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Một Tên Kỳ Lạ
26 Chương 26: Ta Thật Sự Chưa Muốn Đi Đầu Thai Lúc Này
27 Chương 27: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Ăn Gan Hùm Thật Mà
28 Chương 28: Là Hắn Khiến Ta Tự Đa Tình
29 Chương 29: Báo Ân
30 Chương 30: Lần Ta Chỉ Động Khẩu Chứ Không Động Thủ
31 Chương 31: Ta Lại Gây Họa Nữa Rồi
32 Chương 32: Thật Hoang Đường
33 Chương 33: Bổn Cô Nương Đây Mệt Rồi!
34 Chương 34: Bạch Thái Hào, Chàng Đang Nơi Nào
35 Chương 35: Tên Của Huynh Là Bạch Thái Hào
36 Chương 36: Trùng Phùng
37 Chương 37: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Huynh Cũng Trở Về Tìm Ta
38 Chương 38: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Muội Cũng Là Thê Tử Của Huynh
39 Chương 39: Tình Địch
40 Chương 40: Hoàng Oanh À, Thật Sự Xin Lỗi Muội
41 Chương 41: Là Huynh ???
42 Chương 42: Ta Thật Không Hiểu Nổi Chàng
43 Chương 43: Con Trai Của Ta, Mong Con Một Đời An Yên!
44 Chương 44: Chàng Có Từng Đi Tìm Hai Mẹ Con Ta?
45 Chương 45: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Đồ Đáng Ghét!
46 Chương 46: Thần Thiếp Xin Tuân Mệnh
47 Chương 47: Lần Này Là Do Ta Tự Làm Mình Ướt Sũng!
48 Chương 48: Bạch Mai, Cô Đang Làm Gì Ở Đây Cơ Chứ?
49 Chương 49: Thái Hào, Ngài Rốt Cuộc Có Phải Là Một Nam Nhân Không!
50 Chương 50: Rốt Cuộc Hắn Đã Tặng Lễ Vật Gì Cho Ta
51 Chương 51: Mặc Khuyên Tiên Quân, Xin Tự Trọng!
52 Chương 52: Xin Lỗi! Ngươi Rất Tốt, Nhưng Ta Rất Tiếc
53 Chương 53: Thái Hào Thần Quân, Không Ngờ Có Một Ngày Ta Lại Có Thể Quyến Rũ Được Chàng!
54 Chương 54: Thái Hào, Ngài Cũng Thật Biết Quan Tâm Ta
55 Chương 55: Thái Hào! Nếu Ngươi Tới Trễ Chút Nữa Thì Bà Đây Đã Sớm Quy Tiên Rồi!
56 Chương 56: Cẩm Lam, Cô Thật Sự Đã Điên Thật Rồi!
57 Chương 57: Ta Nhất Định Sẽ Tìm Được Chàng!
58 Chương 58: Cuối Cùng Ta Cũng Có Chút Manh Mối Về Chàng
59 Chương 59: Tạm biệt!
60 Thái Hào, Chàng Nhất Định Không Được Xảy Ra Chuyện Gì!
61 Chương 61: Thái Hào Rốt Cuộc Chàng Đang Ở Đâu!
62 Chương 62: Chỉ Là Xuống Núi Thôi Mà, Có Cần Chàng Phải Vui Như Thế Không?
63 Chương 63: Rốt Cuộc Chuyện Này Là Như Thế Nào
64 Chương 64: Rốt cuộc ngươi là ai?
65 Chương 65: Ta Là Bạch Mai Tinh Linh, Ta Nhớ Lại Rồi!
66 Chương 66: Bạch Mai Ta Một Khi Đã Quyết Thì Không Hối Hận
67 Chương 67: Hóa Ra Tất Cả Chỉ Là Một Giấc Mơ
68 Chương 68: Ngọc Hoàng, Ta Nhất Định Sẽ Không Phụ Tấm Lòng Của Ngài!
69 Chương 69: Quá Khứ
70 Chương 70: Diêm Vương, Ván Cược Này Lão Thắng Chắc Rồi!
Chapter

Updated 70 Episodes

1
Chương 1: Ta Là Một Tiểu Tinh Linh Nghiện Rượu
2
Chương 2: Ta Nhất Định Phải Thay Đổi
3
Chương 3: Lần Này Ta Gặp Khó Khăn Rồi!
4
Chương 4: Ta Thực Sự Không Còn Cơ Hội Nữa Sao?
5
Chương 5: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Có Mắt Như Mù!
6
Chương 6: Cuối Cùng Ta Cũng Được Toại Nguyện
7
Chương 7: Chốn Thiên Đình Không Như Ta Vẫn Nghĩ
8
Chương 8: Tử Vực Tôn Sư Là Một Lão Già Nghiện Rượu
9
Chương 9: Ta Đúng Là Đã Quá Xem Thường Lão Thật Rồi!
10
Chương 10: Lần Này Ta Chết Chắc Rồi!
11
Chương 11: Tử Vực Tôn Sư… Lão Đúng Là Một Tên Xấu Xa!”
12
Chương 12: Xin Lỗi, Ta Không Thể Giúp Lão Hoàn Thành Tâm Nguyện!
13
Chương 13: Vô Tình Vấp Ngã, Lịch Kiếp cũng Không Yên!
14
Chương 14: Diêm Vương, Ngài Thật Không Công Bằng!
15
Chương 15: Chết Tiệt! Ta Quên Uống Canh Mạnh Bà
16
Chương 16: Ta Đầu Thai Làm Một Cái Cây!
17
Chương 17: Ta Là Bồ Công Anh, Bồ Công Anh Chính Là Ta!
18
Chương 18: Lão Sồi Già, Sau Này Ngươi Cứ Yên Tâm Chết, Lúc Đó Ta Sẽ Đón Ngươi Dưới Địa Phủ!
19
Chương 19: Lão Sồi Già, Tâm Nguyện Của Ngươi, Ta Sẽ Giúp Ngươi Hoàn Thành
20
Chương 20: Ta Vẫn Là Một Cây Bồ Công Anh
21
Chương 21: Thái Hào Tiên Quân, Kiếp Này Xem Như Ngươi Có Phúc Mới Gặp Được Ta!
22
Chương 22: Ta Thực Sự Không Còn Nhớ Được Gì Cả
23
Chương 23: Ta Đầu Thai Làm Một Con Thỏ Ngu Ngốc
24
Chương 24: Một Con Thỏ Như Ta Mà Cũng Biết Động Lòng Ư?
25
Chương 25: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Một Tên Kỳ Lạ
26
Chương 26: Ta Thật Sự Chưa Muốn Đi Đầu Thai Lúc Này
27
Chương 27: Vương Hạo Thiếu Gia, Ngươi Đúng Là Ăn Gan Hùm Thật Mà
28
Chương 28: Là Hắn Khiến Ta Tự Đa Tình
29
Chương 29: Báo Ân
30
Chương 30: Lần Ta Chỉ Động Khẩu Chứ Không Động Thủ
31
Chương 31: Ta Lại Gây Họa Nữa Rồi
32
Chương 32: Thật Hoang Đường
33
Chương 33: Bổn Cô Nương Đây Mệt Rồi!
34
Chương 34: Bạch Thái Hào, Chàng Đang Nơi Nào
35
Chương 35: Tên Của Huynh Là Bạch Thái Hào
36
Chương 36: Trùng Phùng
37
Chương 37: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Huynh Cũng Trở Về Tìm Ta
38
Chương 38: Bạch Thái Hào Cuối Cùng Muội Cũng Là Thê Tử Của Huynh
39
Chương 39: Tình Địch
40
Chương 40: Hoàng Oanh À, Thật Sự Xin Lỗi Muội
41
Chương 41: Là Huynh ???
42
Chương 42: Ta Thật Không Hiểu Nổi Chàng
43
Chương 43: Con Trai Của Ta, Mong Con Một Đời An Yên!
44
Chương 44: Chàng Có Từng Đi Tìm Hai Mẹ Con Ta?
45
Chương 45: Thái Hào Tiên Quân, Ngươi Đúng Là Đồ Đáng Ghét!
46
Chương 46: Thần Thiếp Xin Tuân Mệnh
47
Chương 47: Lần Này Là Do Ta Tự Làm Mình Ướt Sũng!
48
Chương 48: Bạch Mai, Cô Đang Làm Gì Ở Đây Cơ Chứ?
49
Chương 49: Thái Hào, Ngài Rốt Cuộc Có Phải Là Một Nam Nhân Không!
50
Chương 50: Rốt Cuộc Hắn Đã Tặng Lễ Vật Gì Cho Ta
51
Chương 51: Mặc Khuyên Tiên Quân, Xin Tự Trọng!
52
Chương 52: Xin Lỗi! Ngươi Rất Tốt, Nhưng Ta Rất Tiếc
53
Chương 53: Thái Hào Thần Quân, Không Ngờ Có Một Ngày Ta Lại Có Thể Quyến Rũ Được Chàng!
54
Chương 54: Thái Hào, Ngài Cũng Thật Biết Quan Tâm Ta
55
Chương 55: Thái Hào! Nếu Ngươi Tới Trễ Chút Nữa Thì Bà Đây Đã Sớm Quy Tiên Rồi!
56
Chương 56: Cẩm Lam, Cô Thật Sự Đã Điên Thật Rồi!
57
Chương 57: Ta Nhất Định Sẽ Tìm Được Chàng!
58
Chương 58: Cuối Cùng Ta Cũng Có Chút Manh Mối Về Chàng
59
Chương 59: Tạm biệt!
60
Thái Hào, Chàng Nhất Định Không Được Xảy Ra Chuyện Gì!
61
Chương 61: Thái Hào Rốt Cuộc Chàng Đang Ở Đâu!
62
Chương 62: Chỉ Là Xuống Núi Thôi Mà, Có Cần Chàng Phải Vui Như Thế Không?
63
Chương 63: Rốt Cuộc Chuyện Này Là Như Thế Nào
64
Chương 64: Rốt cuộc ngươi là ai?
65
Chương 65: Ta Là Bạch Mai Tinh Linh, Ta Nhớ Lại Rồi!
66
Chương 66: Bạch Mai Ta Một Khi Đã Quyết Thì Không Hối Hận
67
Chương 67: Hóa Ra Tất Cả Chỉ Là Một Giấc Mơ
68
Chương 68: Ngọc Hoàng, Ta Nhất Định Sẽ Không Phụ Tấm Lòng Của Ngài!
69
Chương 69: Quá Khứ
70
Chương 70: Diêm Vương, Ván Cược Này Lão Thắng Chắc Rồi!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play