Chương 4: Làm Y Phục

Trở lại với tình hình của Dương Trường Miên trong 3 tháng này đã, nhờ có phương thuốc của hệ thống đưa cho mà vết thương trên người của Dương Trường Miên cũng lành lặn hẳn. Đó cũng là khoảng thời gian cực cực khổ khổ của cậu, vừa phải làm nhiệm vụ vừa phải hái dược, tìm linh thảo, lăn lộn đến quá sức đứa phế vật này mà.

Cậu cũng muốn xin gia tộc cho linh thảo để trị bệnh nhưng không ai thèm care, còn xua đuổi cậu đi. Bất đắc dĩ, cậu phải lăn lộn cái thân thể chưa lành tự đi tìm thảo dược nấu thuốc. Nếu không phải có phương thuốc của hệ thống chắc cậu cũng không quen tác dụng của linh thảo ở đây.

Còn may là vết thương ngoài da nghiêm trọng nhưng không tổn thương đến nội tạng bao nhiêu, nguyên chủ là vì mất máu quá nhiều và khó thở nên mới tử vong. Cũng phải thôi, ai mà không tức đến nghẹt thở khi bị làm nhục như vậy chứ, dù gì trước đó nguyên chủ cũng là một tu sĩ Nhập Đạo trung giai.

Có thuốc uống, vết thương lành lặn chỉ còn là vấn đề thời gian, cái này Dương Trường Miên có năn nỉ hệ thống chữa giùm cậu luôn đi nhưng hệ thống không care, nó bảo cậu ăn càng nhiều khổ thì sau này mới càng sung sướng. Nói không chừng hệ thống có máu S cũng nên.

Trong 3 tháng này, Dương Trường Miên ngoài trị thương ra còn thay đổi hoàn toàn ngoại hình của mình nữa. Làm một thư ký giám đốc với con mắt nhìn nghệ thuật tinh tường, cậu không cho phép mình mang bộ dạng xấu xí như vầy đi ra ngoài gặp người.

Cậu run rẩy nhìn gương, cố gắng không phân tâm cắt lại tóc mái, tỉa tót đuôi tóc, chỉ chừa mái tóc dài tới vai thôi, thật ra là cậu muốn cắt ngắn hơn nữa nhưng sợ bị lạc loài nên thôi. Tắm rửa sạch sẽ, cậu phải mất cả tấn nước mới gội được cái đầu này đó, vì không có dầu gội nên cậu phải lên tận núi hái thảo dược, đúng là hương nhu thảo và bồ kết thảo, cậu mừng rớt nước miếng.

Tuy hình dạng của chúng có hơi khác xa so với nhận thức của cậu nhưng công dụng thì giống y chang, nguyên liệu chính của dầu gội dưỡng tóc là đây chứ đâu.

Có dầu gội, cậu tắm rửa cũng sạch sẽ hơn, tóc thì mềm mượt và có mùi hương nhu nhè nhẹ. 

Dương Trường Miên rất hài lòng, tạo hình mới của mình. Tóc đen mềm mượt như Dove xõa tung ngoan ngoãn mà rũ tại hai bên vai, đôi mắt đen tuyền lóng lánh tinh thần, khuôn mặt thanh tú tinh xảo, hàng mi cong dài như cánh bướm uốn lượn, đôi môi nhỏ nhắn hồng hào. Hợp với khuôn mặt, cứ như là hàng mỹ nghệ tinh xảo được cân đo đong đếm qua, phải nói là sức sống bắn ra tứ phía như đóa hoa mặt trời nhỏ.

Cậu sờ mặt, cái mặt này, có thể ở hiện đại làm minh tinh được luôn rồi. Đúng là ở đại lục tu tiên có khác, nhan sắc chính là không giống bình thường. Chắc cậu phải tìm linh thảo chế mặt nạ với mỹ phẩm dùng thôi, mặt hơi khô, không mịn lắm.

Còn về phần trang phục, những bộ y phục cũ của cậu rách nát, dơ bẩn cả rồi, hơn nữa, vải làm quần áo của cậu cũng thô ráp, mặc vào không thoải mái lắm.

Vì cái mặc, Dương Trường Miên không tiếc da mặt dày đi trộm đồ của người ở trong nhà, à không, cậu không muốn dính dáng đến Dương gia đâu, xé ra quần áo nghiên cứu chứ cậu không thèm mặc. Cậu thà mặc đồ cũ rồi sao đó tìm ra cách làm đồ mới còn hơn là mặc đồ của người khác.

Không phải cậu không tính đi mua bộ đồ mới đâu, là vì cậu không có tiền, trên người cũng không có vật gì quý giá để đem bán lấy tiền, ngoại trừ cây trâm của mẹ quá cố của nguyên chủ, cậu cũng đem chôn rồi còn đâu.

Dương gia đến một cắc còn không phân cho cậu, tới bây giờ tiền tệ ở thế giới này nó trông như thế nào cậu còn không biết mặt. Dương gia đúng là thất đức mà, nuôi cậu như nuôi chó vậy đó, nhớ tới thì cho cơm, không nhớ thì cậu đành phải vào rừng bắt cá nướng ăn thôi.

Đề tài xả xa, nên quay lại thôi, biết được nguyên liệu chính làm quần áo là cây tùng nhung từ nguồn tin của hệ thống thì cậu bắt tay vào đi tìm cây này.

Tùng nhung là loại cây có hoa nhưng không có quả, như tên gọi, hoa của nó vừa mềm vừa mịn, có thể làm quần áo, không hiếm nhưng thân cây rất cao, bông của nó thì nằm tuốt trên đọt.

Chờ cơ thể khôi phục thất thất bát bát thì Dương Trường Miên mới miễn cưỡng đi leo cây hái hoa. Trước mắt thì cậu cứ mặc đồ làm từ Tùng nhung trước đã, sau này có tiền lại đổi thành hàng lụa, hàng cotton sau.

Làm quần áo cũng không khó, chỉ cần dùng một cây đinh, một con dao là cậu cũng có thể làm ra quần áo đơn giản được. Dương Trường Miên là cô nhi nên từ nhỏ phải học cách tự mình chăm sóc bản thân, tự học thành tài.

Quần áo làm xong, đơn giản là hán phục màu xanh lam, mặc vào vừa vặn cả người. Cậu không thích mặc màu trắng nên lăn lộn hệ thống một phần danh sách toàn phần về cây cỏ, thảo dược có màu sắc, nhổ một đống Lam thảo về ngâm thành màu xanh, bỏ quần áo mới làm vào ngâm cho thấm màu. Vậy là một bộ quần áo có thể mặc ra lò, tốn phí một phen công phu của cậu.

Hot

Comments

Luong Thanh Trang

Luong Thanh Trang

mong tác giả được mấy trăm k ăn cơm vì hành động quảng cáo này-)))

2025-01-04

4

🤔🤔🤔

🤔🤔🤔

tr ơi à 🤣

2025-01-01

2

Ruby

Ruby

đọc khúc này giống như đang quảng cảo í :))

2024-09-01

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Rồi?
2 Chương 2: Dương Trường Miên
3 Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4 Chương 4: Làm Y Phục
5 Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6 Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7 Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8 Chương 8: Dương Gia Hỏi
9 Chương 9: Nam Chính Tới
10 Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11 Chương 11: Sống Trong Núi
12 Chương 12: Phế Vật Miên
13 Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14 Chương 14: Đào Kiều Kiều
15 Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16 Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17 Chương 17: Địa Âm Hỏa
18 Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19 Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20 Chương 20: 666 và 0405
21 Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22 Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23 Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24 Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25 Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26 Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27 Chương 27: Nói Với Nam Chính
28 Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29 Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30 Chương 30: Ô Quay May Mắn
31 Chương 31: Tarzan Miên
32 Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33 Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34 Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35 Chương 35: Bị Đánh Lén
36 Chương 36: Tới Cứu Người
37 Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38 Chương 38: Ngộ Đạo
39 Chương 39: Lọt Hố
40 Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41 Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42 Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43 Chương 43: Bị Đuổi Giết
44 Chương 44: Phản Công
45 Chương 45: Người Tiếp Lửa
46 Chương 46: Giao Chiến
47 Chương 47: Mồi Nhử
48 Chương 48: Gả Hai Chị Em
49 Chương 49: Đi Đào Quặng
50 Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51 Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52 Chương 52: Phù Nhược
53 Chương 53: Bay Theo Gió
54 Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55 Chương 55: Cứu Người
56 Chương 56: Gặp Lại
57 Chương 57: Xuất Phát Đi
58 Chương 58: Thuận Tay Cứu
59 Chương 59: Giao Dịch
60 Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61 Chương 61: Mộng Hồng Liên
62 Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63 Chương 63: Nhặt Không?
64 Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65 Chương 65: Heo Vòi Voi
66 Chương 66: Đàm Phán
67 Chương 67: Bị Thương
68 Chương 68: Vây Giết
69 Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70 Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71 Chương 71: Băng Châu
72 Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73 Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74 Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75 Chương 75: Bị Bắt
76 Chương 76: Nghĩ Cách
77 Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78 Chương 78: Công Chúa Ôm
79 Chương 79: Nghi Ngờ
80 Chương 80: Bướm Héo
81 Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82 Chương 82: Ăn Bánh Kem
83 Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84 Chương 84: Mất Tích
85 Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86 Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87 Chương 87: Chạy Trốn
88 Chương 88: Đoạt Xá*
89 Chương 89: Giấc Mơ?
90 Chương 90: Trở Về
91 Chương 91: Trợ Giúp
92 Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93 Chương 93: Chạy Trốn
94 Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95 Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96 Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97 Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98 Chương 98: Dương Trường Sáu
99 Chương 99: Hai Đánh Một
100 Chương 100: Bị Trói Chặt
101 Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102 Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103 Chương 103: Sẽ Tỉnh
104 Chương 104: Hôn Lễ (End)
105 Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Rồi?
2
Chương 2: Dương Trường Miên
3
Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4
Chương 4: Làm Y Phục
5
Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6
Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7
Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8
Chương 8: Dương Gia Hỏi
9
Chương 9: Nam Chính Tới
10
Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11
Chương 11: Sống Trong Núi
12
Chương 12: Phế Vật Miên
13
Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14
Chương 14: Đào Kiều Kiều
15
Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16
Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17
Chương 17: Địa Âm Hỏa
18
Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19
Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20
Chương 20: 666 và 0405
21
Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22
Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23
Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24
Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25
Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26
Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27
Chương 27: Nói Với Nam Chính
28
Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29
Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30
Chương 30: Ô Quay May Mắn
31
Chương 31: Tarzan Miên
32
Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33
Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34
Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35
Chương 35: Bị Đánh Lén
36
Chương 36: Tới Cứu Người
37
Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38
Chương 38: Ngộ Đạo
39
Chương 39: Lọt Hố
40
Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41
Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42
Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43
Chương 43: Bị Đuổi Giết
44
Chương 44: Phản Công
45
Chương 45: Người Tiếp Lửa
46
Chương 46: Giao Chiến
47
Chương 47: Mồi Nhử
48
Chương 48: Gả Hai Chị Em
49
Chương 49: Đi Đào Quặng
50
Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51
Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52
Chương 52: Phù Nhược
53
Chương 53: Bay Theo Gió
54
Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55
Chương 55: Cứu Người
56
Chương 56: Gặp Lại
57
Chương 57: Xuất Phát Đi
58
Chương 58: Thuận Tay Cứu
59
Chương 59: Giao Dịch
60
Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61
Chương 61: Mộng Hồng Liên
62
Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63
Chương 63: Nhặt Không?
64
Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65
Chương 65: Heo Vòi Voi
66
Chương 66: Đàm Phán
67
Chương 67: Bị Thương
68
Chương 68: Vây Giết
69
Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70
Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71
Chương 71: Băng Châu
72
Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73
Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74
Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75
Chương 75: Bị Bắt
76
Chương 76: Nghĩ Cách
77
Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78
Chương 78: Công Chúa Ôm
79
Chương 79: Nghi Ngờ
80
Chương 80: Bướm Héo
81
Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82
Chương 82: Ăn Bánh Kem
83
Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84
Chương 84: Mất Tích
85
Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86
Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87
Chương 87: Chạy Trốn
88
Chương 88: Đoạt Xá*
89
Chương 89: Giấc Mơ?
90
Chương 90: Trở Về
91
Chương 91: Trợ Giúp
92
Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93
Chương 93: Chạy Trốn
94
Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95
Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96
Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97
Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98
Chương 98: Dương Trường Sáu
99
Chương 99: Hai Đánh Một
100
Chương 100: Bị Trói Chặt
101
Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102
Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103
Chương 103: Sẽ Tỉnh
104
Chương 104: Hôn Lễ (End)
105
Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play