Chương 10: Thế Gả Cho Cậu

Quản gia vừa nghe liền cúi đầu vâng vâng dạ dạ đi chuẩn bị cho Dương Trường Miên những vật dùng cần thiết, một khối linh thạch càng là không cho.

Dương Trường Miên cười nhạt không nói, đây là muốn đuổi cổ cậu ngay tại đây nhỉ, ngay trước mặt nam chính thể hiện uy quyền của Dương gia, thật là không biết xấu hổ.

Thôi vậy, người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Trọng điểm lần nữa là, cậu đánh không lại!

Dương Tấn lấy lại phong độ, quay sang nịnh nọt nhìn nam chính, lễ độ nói: "Để tiên quân chê cười, chuyện tiểu bối trong nhà đã giải quyết xong. Không biết tiên quân còn hài lòng?"

Lão cũng là nghĩ cho nam chính nên mới đuổi cổ Dương Trường Miên, cưới một tên phế vật về cũng không có đất dụng võ, chi bằng cưới cháu gái lão, cường cường liên hợp. Thật là cáo già.

Chưa chờ nam chính mở miệng, lão lại giới thiệu cô cháu gái, luôn khen hết lời: "Tiện đây, hai nhà đã có hôn ước, thiếu quân có châm chước cho cháu gái của lão già này? Tên của con bé là Ngọc Linh, hòn ngọc quý của bổn gia, đã là tu sĩ Sơ Cảnh, vừa tròn 18. Không biết ý của tiên quân tôn quý đây là?"

Dương Ngọc Linh cũng đúng lúc đứng ra thể hiện một phen mị lực, cô ta vén tóc, ngại ngùng nhìn nam chính, cười ngọt ngào hòng làm nam chính siêu lòng.

Nam chính là ai chứ, mỹ nhân cũng chưa chắc đẹp hơn hắn, Lạc Thiên Tông không thiếu nữ nhân, mỹ nhân lại càng không thiếu, nếu hắn mà nhìn trúng Dương Ngọc Linh mới là có bệnh đó, thiên nga không mê mê gà hoang, chính là loại cách nói này. Hắn không động một chút nào, mặt lãnh như kết băng, một tia dao động cũng không.

Dương Trường Miên đứng bàng quan một bên, xem trận tuồng kinh điển này.

Nam chính vừa mới nghe Dương Tấn và Dương Trường Miên đối thoại, không đáp lời cũng không bày tỏ thái độ. Hắn thuần túy là xem chê cười của Dương gia, trong lòng còn có chút khinh thường Dương Tấn ỷ lớn hiếp nhỏ. 

Vừa nghe đề tài xả tới bản thân, nam chính không mặn không nhạt, ổn trọng trả lời: "Hôn ước là gia sự đã định, há lại có thể thay mận đổi đào? Lời này của Dương trưởng lão có chút không thích hợp. Nếu không thì thôi bỏ đi."

Chất giọng thanh thanh, hơi trầm thấp, bình đạm của nam chính làm Dương Trường Miên hơi xoa lỗ tai. Thanh âm của hắn nghe rất hay, như tiếng đàn tranh, tiếng sao đêm hè, đúng là rất dễ nghe.

Ý của nam chính chính là, hôn ước đã định sẵn là với Dường Trường Miên thì người khác là ai cũng không thể thay thế được. Nói Dương Tấn không biết xấu hổ, còn mặt dày mà đổi tân nương trước mặt hắn.

Còn nếu một hai phải thay người thế gả thì thôi, hủy hôn đi, chút chuyện tình cảm còn không bằng về tông môn tu luyện.

Đây là Dương Trường Miên tự mình phiên dịch thành tiếng việt. Cổ trang kèm hán việt là tất nhiên rồi, may mà cậu cũng không bỏ bê việc học ngôn ngữ.

Dương Tấn cũng không ngốc, ngược lại lão ta nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của nam chính nên sắc mặt lão rất khó xem. Nhưng đây là cơ hội ngàn năm một thuở để leo lên làm thông gia với Lạc Thiên Tông, ai không động tâm? Dương Tầm cũng bởi vậy mới chủ động đến tọa trấn ở chỗ này, lão cũng muốn vớt một chút của hồi môn từ Lạc Thiên Tông.

Dương Tầm cũng không nhịn được mà chen mồm một câu: "Hàn tiểu hữu vẫn là nên suy nghĩ cẩn thận, Dương Trường Miên tiểu bối tu vi trì trệ không tiến, không thể bồi bên cạnh tiểu hữu đến suốt đời được."

Nam chính không rung động mảy may, hắn vẫn là một bộ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, mở miệng: "Cái đó không cần Dương gia chủ nhọc lòng, nhà ta người nhà đều có sắp xếp."

Nam chính không quan tâm lắm Dương Trường Miên sắp chết hay là phế vật gì đó, hợp mắt hắn, hắn sẽ lương thiện mà thu lưu cậu ở lại bên cạnh an hưởng tuổi già ở Hàn gia. Còn nếu cậu mà xấu xí khói coi như lời lão Dương Tấn nói lúc đầu, hắn sẽ phất tay áo bỏ đi, không quay đầu lại xem.

Cùng lắm thì Hàn gia sẽ chu cấp cho hắn một đoạn thời gian lấy làm an ủi. Xem như cũng tận tình tận nghĩa rồi.

Dương Tầm bị lời nói của nam chính định trụ một lát, lão là người lớn, mặc dù không nên nhúng tay chuyện của hậu bối, nếu nói quá nhiều hay thúc ép nam chính, chờ hắn chính là cả tòa Lạc Thiên Tông chèn ép, có khí cũng không dám phát ra với nam chính được.

Dương Ngọc Linh cắn môi, cô ta từ lâu đã không vừa mắt mấy thanh niên tài tuấn ở Viên Châu, cảm thấy mình xinh đẹp mĩ miều nên thích hợp yêu đương với những thiên tài trác tuyệt mà không phải là những cậu ấm thiếu gia còn gặm lão tu luyện. 

Gặm lão\=ăn bám bố mẹ

Vừa thấy nam chính, mắt cô ta liền sáng rỡ, đã nhận định nam chính là người nam nhân rất thích hợp cưới làm chồng, tiền đồ của nam chính không thể đo lường.

Dương Trường Miên chỉ hận bây giờ không thể cắn một phen hạt dưa vừa ăn vừa hóng hớt.

Hot

Comments

sukino(^^)

sukino(^^)

bàng quàn mà t đọc là bàng quang💅

2024-08-30

5

♪rika♪

♪rika♪

em có bán hạt dưa, hạt hướng dương, hạt bí, hạt dưa hấu,.....anh mua không em bán cho

2024-04-03

7

*・༓☾݊ꪀᧁׁυׁׅᨮׁׅ֮ꫀׁׅܻ̣݊̂tׁׅ☽༓・*

*・༓☾݊ꪀᧁׁυׁׅᨮׁׅ֮ꫀׁׅܻ̣݊̂tׁׅ☽༓・*

em bán hạt dưa, hạt bí, dưa hấu... anh mua ko:))

2023-11-23

17

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Rồi?
2 Chương 2: Dương Trường Miên
3 Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4 Chương 4: Làm Y Phục
5 Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6 Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7 Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8 Chương 8: Dương Gia Hỏi
9 Chương 9: Nam Chính Tới
10 Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11 Chương 11: Sống Trong Núi
12 Chương 12: Phế Vật Miên
13 Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14 Chương 14: Đào Kiều Kiều
15 Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16 Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17 Chương 17: Địa Âm Hỏa
18 Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19 Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20 Chương 20: 666 và 0405
21 Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22 Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23 Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24 Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25 Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26 Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27 Chương 27: Nói Với Nam Chính
28 Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29 Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30 Chương 30: Ô Quay May Mắn
31 Chương 31: Tarzan Miên
32 Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33 Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34 Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35 Chương 35: Bị Đánh Lén
36 Chương 36: Tới Cứu Người
37 Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38 Chương 38: Ngộ Đạo
39 Chương 39: Lọt Hố
40 Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41 Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42 Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43 Chương 43: Bị Đuổi Giết
44 Chương 44: Phản Công
45 Chương 45: Người Tiếp Lửa
46 Chương 46: Giao Chiến
47 Chương 47: Mồi Nhử
48 Chương 48: Gả Hai Chị Em
49 Chương 49: Đi Đào Quặng
50 Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51 Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52 Chương 52: Phù Nhược
53 Chương 53: Bay Theo Gió
54 Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55 Chương 55: Cứu Người
56 Chương 56: Gặp Lại
57 Chương 57: Xuất Phát Đi
58 Chương 58: Thuận Tay Cứu
59 Chương 59: Giao Dịch
60 Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61 Chương 61: Mộng Hồng Liên
62 Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63 Chương 63: Nhặt Không?
64 Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65 Chương 65: Heo Vòi Voi
66 Chương 66: Đàm Phán
67 Chương 67: Bị Thương
68 Chương 68: Vây Giết
69 Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70 Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71 Chương 71: Băng Châu
72 Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73 Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74 Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75 Chương 75: Bị Bắt
76 Chương 76: Nghĩ Cách
77 Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78 Chương 78: Công Chúa Ôm
79 Chương 79: Nghi Ngờ
80 Chương 80: Bướm Héo
81 Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82 Chương 82: Ăn Bánh Kem
83 Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84 Chương 84: Mất Tích
85 Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86 Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87 Chương 87: Chạy Trốn
88 Chương 88: Đoạt Xá*
89 Chương 89: Giấc Mơ?
90 Chương 90: Trở Về
91 Chương 91: Trợ Giúp
92 Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93 Chương 93: Chạy Trốn
94 Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95 Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96 Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97 Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98 Chương 98: Dương Trường Sáu
99 Chương 99: Hai Đánh Một
100 Chương 100: Bị Trói Chặt
101 Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102 Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103 Chương 103: Sẽ Tỉnh
104 Chương 104: Hôn Lễ (End)
105 Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Rồi?
2
Chương 2: Dương Trường Miên
3
Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4
Chương 4: Làm Y Phục
5
Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6
Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7
Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8
Chương 8: Dương Gia Hỏi
9
Chương 9: Nam Chính Tới
10
Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11
Chương 11: Sống Trong Núi
12
Chương 12: Phế Vật Miên
13
Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14
Chương 14: Đào Kiều Kiều
15
Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16
Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17
Chương 17: Địa Âm Hỏa
18
Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19
Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20
Chương 20: 666 và 0405
21
Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22
Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23
Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24
Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25
Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26
Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27
Chương 27: Nói Với Nam Chính
28
Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29
Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30
Chương 30: Ô Quay May Mắn
31
Chương 31: Tarzan Miên
32
Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33
Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34
Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35
Chương 35: Bị Đánh Lén
36
Chương 36: Tới Cứu Người
37
Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38
Chương 38: Ngộ Đạo
39
Chương 39: Lọt Hố
40
Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41
Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42
Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43
Chương 43: Bị Đuổi Giết
44
Chương 44: Phản Công
45
Chương 45: Người Tiếp Lửa
46
Chương 46: Giao Chiến
47
Chương 47: Mồi Nhử
48
Chương 48: Gả Hai Chị Em
49
Chương 49: Đi Đào Quặng
50
Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51
Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52
Chương 52: Phù Nhược
53
Chương 53: Bay Theo Gió
54
Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55
Chương 55: Cứu Người
56
Chương 56: Gặp Lại
57
Chương 57: Xuất Phát Đi
58
Chương 58: Thuận Tay Cứu
59
Chương 59: Giao Dịch
60
Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61
Chương 61: Mộng Hồng Liên
62
Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63
Chương 63: Nhặt Không?
64
Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65
Chương 65: Heo Vòi Voi
66
Chương 66: Đàm Phán
67
Chương 67: Bị Thương
68
Chương 68: Vây Giết
69
Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70
Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71
Chương 71: Băng Châu
72
Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73
Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74
Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75
Chương 75: Bị Bắt
76
Chương 76: Nghĩ Cách
77
Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78
Chương 78: Công Chúa Ôm
79
Chương 79: Nghi Ngờ
80
Chương 80: Bướm Héo
81
Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82
Chương 82: Ăn Bánh Kem
83
Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84
Chương 84: Mất Tích
85
Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86
Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87
Chương 87: Chạy Trốn
88
Chương 88: Đoạt Xá*
89
Chương 89: Giấc Mơ?
90
Chương 90: Trở Về
91
Chương 91: Trợ Giúp
92
Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93
Chương 93: Chạy Trốn
94
Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95
Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96
Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97
Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98
Chương 98: Dương Trường Sáu
99
Chương 99: Hai Đánh Một
100
Chương 100: Bị Trói Chặt
101
Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102
Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103
Chương 103: Sẽ Tỉnh
104
Chương 104: Hôn Lễ (End)
105
Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play