Chương 8: Dương Gia Hỏi

Đang lúc Dương Trường Miên không biết nên làm hay không làm thì một thanh niên tàn nhang chạy tới gần, gã nhìn bóng lưng cậu, giọng điệu thiếu kiên nhẫn nói lớn, thái độ gay gắt như cậu thiếu nợ gã tiền vậy.

Hắn mở mồm: "Dương thiếu gia-Dương Trường Miên, gia chủ cho mời ngài qua đó một chuyến, có chuyện quan trọng cần bàn. Mong ngài phối hợp."

Chuyện quan trọng? Cần cậu phối hợp? Cả tháng trời không thèm đếm xỉa đến cậu, bây giờ vừa nghe tin cậu có hôn ước với nam chính thì sôi nổi kêu cậu đến bàn chuyện, không đi được không trời? cậu lười phải nhìn sắc mặt của mấy lão già Dương gia rồi, y như mấy ông cổ đông bụng phệ trong công ty cậu, có tiếng mà không có miếng, còn thích dạy đời người khác. Không phải tại lương cao chắc cậu nghỉ ngang rồi.

Dương gia vừa hay tin nam chính tới chơi nhà nên ra lệnh cho Dương Trường Miên triệu kiến. Chắc là mấy ông già này cũng biết rồi, vụ hôn ước á.

Quả là nam chính, đi tới đâu cũng có người tung kẻ hứng, vừa bước vào Viên Châu cái là cả làng biết liền.

Dương Trường Miên minh bạch, đây là bắt ép cậu giao ra hôn ước này cho nữ nhân khác đây mà, thái độ của tên thư đồng này cũng gay gắt khó chịu thiệt, dù sao cậu cũng họ Dương mà, làm gì réo tên cậu như kêu chó gọi mèo.

Thanh niên tàn nhang này vì tìm Dương Trường Miên mà phải đi vòng vòng trong Dương gia nãy giờ mới tìm thấy cậu, gã ta bất mãn lắm, đã là phế vật rồi thì ngồi im một chỗ cho người ta bớt phiền đi, còn đi loạn tùm lum, báo hại người khác tìm kiếm, tốn thời gian của gã.

Dương Trường Miên gật đầu, đứng dậy, phủi phủi quần áo vài cái cho có lệ, dẫn đầu bước tới thính phòng của Dương gia. Cậu híp mắt nhìn gã thư đồng, làm như phủi bụi nhưng thật ra là rắc bột thuốc gây ngứa lên người gã. Cậu vừa mới làm thuốc xổ dạng bột này xong á, thuốc này chuyên trị các loại hạng người hống hách như vậy đó, cho chừa.

Gã ta tu vi chỉ có Nhập Đạo thôi nên không phát giác ra Dương Trường Miên chơi chiêu, có thấy thì cũng nghĩ là cậu đang nghịch cát thôi. Gã cũng không tin cậu có thể pha chế thuốc được đâu nên tối đó rồi gã sẽ nhận được món quà vận động từ cậu.

Tên thư đồng kia lúc đầu không để ý vì cậu quay lưng về phía gã, nhưng lúc này khi thấy cận mặt cậu, gã bị gương mặt và thần thái của Dương Trường Miên kinh diễm tới.

Gã ta không ngời chỉ mới tháng không gặp mà cậu lại thay đổi như trời với đất như vậy. Cậu linh động hơn trước, không còn tự ti khi cúi đầu đi như trước. Đặc biệt là gương mặt này, xinh đẹp hơn trước rất nhiều, gã ta nhịn không được nhìn nhiều vài lần.

Dương gia cũng khá lớn, nhưng vì Dương Trường Miên ở ngọn núi gần đó nên đi lại không quá mỏi chân, nếu xa chắc cậu sẽ không thèm nghe lời mà tự đi rồi, chờ mấy lão tới "thỉnh".

Khoảng 10 phút sau, Dường Trường Miên chầm chậm đi vào trong phòng. Như dự đoán của cậu, Dương gia chủ Dương Tầm cũng ở nhưng lão ta chỉ ngồi đó làm cảnh, con trai lão, Dương Tấn mới là cái nói nhiều kia kìa.

Dương Tấn vẻ ngoài có bụng phệ, còn lưu trữ chòm râu cá trê, nhìn đã biết là kẻ gian xảo, bịp bợp. Đứng bên cạnh Dương Tấn là cháu gái rượu của lão, Dương Ngọc Linh.

Dương Ngọc Linh đúng là rất đẹp, kiểu em gái nhà bên ngây thơ nhưng ngọt ngào, đây là khoản em gái rất được lòng mấy nam chủ trong tiểu thuyết mở hậu cung. Không biết sức trâu ở đâu mà sủng hạnh một lượt mấy chục cô, không hổ danh là nam chính ngựa đực văn.

Có hôn ước với thằng con trai như cậu, hắn chắc gì đã chịu, chắc là tới hủy hôn rồi. Chắc rồi ha?

Dương Trường Miên chỉ nhìn sơ qua Dương Ngọc Linh một cái rồi thôi, cậu không thích nổi ả ta, cứ cảm thấy ả ta không đơn thuần như vẻ ngoài, tâm tư đàn bà tàng đến sâu.

Dương gia ai có thanh thuần như vẻ ngoài đâu? Một đám ra vẻ đạo mạo trưởng giả nghĩ cho tiểu bối, nhưng ai biết lòng họ nghĩ gì. Dương Trường Miên cậu ghét nhất là lá mặt lá trái với bọn họ.

Dương Trường Miên vừa bước chân vào trong thì cả đám lão già ngậm lại mồm.

Ai đây?

Bọn họ gọi Dương Trường Miên tới mà, còn cậu công tử trẻ trung, thần thái phi dương này là ai? Chẳng lẽ Dương Trường Miên mướn người tới qua mặt bọn họ?

Dương Trường Miên nhìn quanh một lượt các ông cụ Dương gia, Dương Tầm, Dương Tấn, Dương Ngọc Linh và một số trưởng lão trong tộc khác. Trận thượng này, Vip à nha.

Hệ thống Bánh Ngọt ăn dưa: [Èo, toàn mấy lão già, cay đôi mắt của bổn hệ thống quá à.]

Dương Trường Miên: "..." Mày đui à? Dương Ngọc Linh xanh tươi mơn mởn kia kìa.

Dương Trường Miên mặc dù không cam lòng nhưng vẫn phải chấp tay, vấn an từng ông già.

Dương Trường Miên vờ cung kính: "Vãn bối Dương Trường Miên con trai độc nhất của Dương Hải. Tham kiến các vị."

Ghét nhất là phải làm lễ như kiểu này, rườm tà không nói, còn đau lưng sốc hong nữa chứ!

Dương gia bọn họ lấy lại tinh thần, thật là Dương Trường Miên không sai. Vậy thằng nhỏ ăn trúng cái gì mà trở nên tuấn tú như vậy chứ?

Hệ thống vỗ tay: [ Giỏi lắm cục cưng! Mấy ổng lóa mắt rồi kìa!]

Xời! Cậu mà lị, giả bộ tinh anh, cậu là số 2 à nha.

Hot

Comments

Cừu con

Cừu con

Ai là số 1 vậy ?

2025-03-17

0

Diana

Diana

đúng

2024-06-28

2

Minh Tran

Minh Tran

ôi
bây giờ bé mới cúi chào đã bị đau lưng rồi mai sau bị chồng chơi thì gãy luôn lưng à

2024-06-25

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Rồi?
2 Chương 2: Dương Trường Miên
3 Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4 Chương 4: Làm Y Phục
5 Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6 Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7 Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8 Chương 8: Dương Gia Hỏi
9 Chương 9: Nam Chính Tới
10 Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11 Chương 11: Sống Trong Núi
12 Chương 12: Phế Vật Miên
13 Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14 Chương 14: Đào Kiều Kiều
15 Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16 Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17 Chương 17: Địa Âm Hỏa
18 Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19 Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20 Chương 20: 666 và 0405
21 Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22 Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23 Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24 Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25 Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26 Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27 Chương 27: Nói Với Nam Chính
28 Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29 Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30 Chương 30: Ô Quay May Mắn
31 Chương 31: Tarzan Miên
32 Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33 Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34 Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35 Chương 35: Bị Đánh Lén
36 Chương 36: Tới Cứu Người
37 Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38 Chương 38: Ngộ Đạo
39 Chương 39: Lọt Hố
40 Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41 Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42 Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43 Chương 43: Bị Đuổi Giết
44 Chương 44: Phản Công
45 Chương 45: Người Tiếp Lửa
46 Chương 46: Giao Chiến
47 Chương 47: Mồi Nhử
48 Chương 48: Gả Hai Chị Em
49 Chương 49: Đi Đào Quặng
50 Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51 Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52 Chương 52: Phù Nhược
53 Chương 53: Bay Theo Gió
54 Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55 Chương 55: Cứu Người
56 Chương 56: Gặp Lại
57 Chương 57: Xuất Phát Đi
58 Chương 58: Thuận Tay Cứu
59 Chương 59: Giao Dịch
60 Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61 Chương 61: Mộng Hồng Liên
62 Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63 Chương 63: Nhặt Không?
64 Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65 Chương 65: Heo Vòi Voi
66 Chương 66: Đàm Phán
67 Chương 67: Bị Thương
68 Chương 68: Vây Giết
69 Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70 Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71 Chương 71: Băng Châu
72 Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73 Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74 Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75 Chương 75: Bị Bắt
76 Chương 76: Nghĩ Cách
77 Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78 Chương 78: Công Chúa Ôm
79 Chương 79: Nghi Ngờ
80 Chương 80: Bướm Héo
81 Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82 Chương 82: Ăn Bánh Kem
83 Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84 Chương 84: Mất Tích
85 Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86 Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87 Chương 87: Chạy Trốn
88 Chương 88: Đoạt Xá*
89 Chương 89: Giấc Mơ?
90 Chương 90: Trở Về
91 Chương 91: Trợ Giúp
92 Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93 Chương 93: Chạy Trốn
94 Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95 Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96 Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97 Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98 Chương 98: Dương Trường Sáu
99 Chương 99: Hai Đánh Một
100 Chương 100: Bị Trói Chặt
101 Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102 Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103 Chương 103: Sẽ Tỉnh
104 Chương 104: Hôn Lễ (End)
105 Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Rồi?
2
Chương 2: Dương Trường Miên
3
Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4
Chương 4: Làm Y Phục
5
Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6
Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7
Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8
Chương 8: Dương Gia Hỏi
9
Chương 9: Nam Chính Tới
10
Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11
Chương 11: Sống Trong Núi
12
Chương 12: Phế Vật Miên
13
Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14
Chương 14: Đào Kiều Kiều
15
Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16
Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17
Chương 17: Địa Âm Hỏa
18
Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19
Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20
Chương 20: 666 và 0405
21
Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22
Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23
Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24
Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25
Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26
Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27
Chương 27: Nói Với Nam Chính
28
Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29
Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30
Chương 30: Ô Quay May Mắn
31
Chương 31: Tarzan Miên
32
Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33
Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34
Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35
Chương 35: Bị Đánh Lén
36
Chương 36: Tới Cứu Người
37
Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38
Chương 38: Ngộ Đạo
39
Chương 39: Lọt Hố
40
Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41
Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42
Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43
Chương 43: Bị Đuổi Giết
44
Chương 44: Phản Công
45
Chương 45: Người Tiếp Lửa
46
Chương 46: Giao Chiến
47
Chương 47: Mồi Nhử
48
Chương 48: Gả Hai Chị Em
49
Chương 49: Đi Đào Quặng
50
Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51
Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52
Chương 52: Phù Nhược
53
Chương 53: Bay Theo Gió
54
Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55
Chương 55: Cứu Người
56
Chương 56: Gặp Lại
57
Chương 57: Xuất Phát Đi
58
Chương 58: Thuận Tay Cứu
59
Chương 59: Giao Dịch
60
Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61
Chương 61: Mộng Hồng Liên
62
Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63
Chương 63: Nhặt Không?
64
Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65
Chương 65: Heo Vòi Voi
66
Chương 66: Đàm Phán
67
Chương 67: Bị Thương
68
Chương 68: Vây Giết
69
Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70
Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71
Chương 71: Băng Châu
72
Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73
Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74
Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75
Chương 75: Bị Bắt
76
Chương 76: Nghĩ Cách
77
Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78
Chương 78: Công Chúa Ôm
79
Chương 79: Nghi Ngờ
80
Chương 80: Bướm Héo
81
Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82
Chương 82: Ăn Bánh Kem
83
Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84
Chương 84: Mất Tích
85
Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86
Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87
Chương 87: Chạy Trốn
88
Chương 88: Đoạt Xá*
89
Chương 89: Giấc Mơ?
90
Chương 90: Trở Về
91
Chương 91: Trợ Giúp
92
Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93
Chương 93: Chạy Trốn
94
Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95
Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96
Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97
Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98
Chương 98: Dương Trường Sáu
99
Chương 99: Hai Đánh Một
100
Chương 100: Bị Trói Chặt
101
Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102
Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103
Chương 103: Sẽ Tỉnh
104
Chương 104: Hôn Lễ (End)
105
Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play