Chương 9: Nam Chính Tới

Có một nhân vật ngồi ở đây làm cho Dương Trường Miên rất ngoài ý muốn, còn tưởng một thời gian nữa cậu mới được nhìn thấy được mỹ nhan của nam chính chứ.

Là nam chính không sai! Gương mặt góc cạnh tuyệt mỹ, đôi mắt phượng câu nhân, môi mỏng nghiêm nghị, mái tóc dài thúc sau eo bằng một sợi lụa mỏng, y phục màu trắng mặc trên người như trích tiên, vai rộng eo thon.

Nhìn tổng thể gương mặt này, không ai không nhịn được mà khen một câu mỹ nhân lạnh lùng, có phong vị. Nhưng ai không dám há mồm liền khen ngoại hình của hắn, hắn nhất định sẽ không khách khí mà một kiếm đâm qua đi. 

Hắn ngồi đó, mặc dù không nói nhưng không ai sẽ dám bỏ qua một tồn tại như hắn được. Lạnh nhạt, hờ hững và không bỏ ai vào trong mắt, hắn đến Dương Tầm còn không cho mặt mũi cơ mà.

Đến nổi Dươnng Ngọc Linh, cô ta đã bị gương mặt này của nam chính làm cho si mê, càng là không rời mắt được. Cô ta chưa thấy ai có thể xuất sắc được như nam chính, gạt ngoại hình qua một bên không nói, gia thế lớn mạnh, tu vi cao cường, thiên tư tuyệt luân, nào có mấy ai sánh bằng.

Dương Trường Miên cảm khái ngoại hình của nam chính, nam chính chính là nam chính, dù hắn mặc một cái bao bố cũng có một phen khí chất, mỹ không thể tả.

Cậu đánh giá nam chính, nam chính cũng đang âm thầm mà đánh giá cậu. Hắn ta lược hiện kinh ngạc nhưng mặt ngoài vẫn lạnh nhạt đối diện.

Bởi, Dương Trường Miên hoàn toàn khác xa so với những gì mà Dương Tấn vừa nói, lão ta nói cậu xấu xí bất kham, ăn ở dơ bẩn, tóc tai tán loạn như con đàn bà điên, lưng gù, chân cẳng không lanh lẹ, 20 tuổi mà nhìn như 200 tuổi hạc.

Nam chính nghe Dương Tấn hình dung như vậy liền tin 5 phần, nhưng nếu phải lấy một ông lão về làm chồng, hắn chắc chắn sẽ không đồng ý, thà từ chối lời của ông cũng không muốn dính dáng vào thứ người không ra người như vậy.

Nay nhìn Dương Trường Miên một thân sạch sẽ gọn gàng, mi thanh mục tú, mặt mày như họa, thỏa thỏa là một thanh niên động lòng người, khí chất mềm mại, linh động, chính trực sáng ngời. Hắn trực tiếp không thèm tin lời của Dương Tấn nói nữa.

Dương Tấn nhận được cái liếc mắt đầy thâm ý của nam chính thì đổ mồ hôi hột, cười xòa. Ai mà biết Dương Trường Miên chỉ vài tháng không gặp lại biến hóa lớn như vậy chứ, làm lão nhục mặt với nam chính, thành ra không cho cậu sắc mặt tốt được.

Tự nhiên nhận được ánh nhìn thân thương của lão ta, Dương Trường Miên hơi khựng lại, khó chịu, bây giờ cậu không thể xúc động hạ thuốc lão được.

Dương Trường Miên đứng giữa phòng khách rộng rãi. Hay thật, đây là bắt cậu đứng đây nói chuyện? Khinh thường ai đây, cậu không cao hứng nhưng không làm gì được.

Hậm hực đứng đó, cậu cười như không cười nói: "Gia chủ cho mời tiểu bối không biết là chuyện gì quan trọng?"

Dương Tấn tiếp theo nhìn cậu, ra vẻ đạo mạo, nhân từ nói: "Trường Miên à, cũng không phải cái gì đại sự. Là về hôn sự, ta cảm thấy ngươi nên dành thời gian còn lại đi giao du tứ hải chứng kiến nhân gian pháo hoa. Với người không có nguyên căn như ngươi, thật là có chút làm khó tiên quân đây kết làm đạo lữ."

Dương Trường Miên cười lạnh, ý của lão ta nói trắng ra là, cậu phế vật không thể tu luyện, kết làm đạo lữ với nam chính thì quá không xứng, ngáng đường nam chính.

Không tu luyện thì không thể sống lâu dài, một năm như một cái chớp mắt đối với tu sĩ, nhưng với cậu thì không. Lão lại đuổi khéo cậu đi, không tu luyện được thì dọn ra khỏi Dương gia để khỏi làm xấu mặt bọn họ, mang tiếng là thế gia tu luyện trăm năm lại có tên phế vật như vậy thì thật là mất mặt. Mệt lão ta xoắn não nghĩ ra được một câu vòng vo như vậy.

Dương Trường Miên bây giờ không có cha mẹ chống lưng cho, cậu chỉ muốn sống sót qua ngày nên mới tạm thời ăn nhờ ở đậu Dương gia, nhưng bây giờ người ta đuổi thẳng cổ, còn ở tiếp được nữa thì mới là lạ đó.

Cậu cũng không phải người mặc cho ai muốn mắng thì mắng, muốn chửi thì chửi đâu. Nhưng chỉ có thể thâm chấp nhận, vì cậu là cá bé không sức phản kháng.

Dương Trường Miên không có tu vi hay nguyên căn bị phế là cả Dương gia điều biết, nam chính cũng vừa nghe nói.

Rời đi cũng tốt, càng tiện lợi cho cậu hoàn thành nhiệm vụ.

Dương Trường Miên cũng thuận theo, gật đầu, ôn tồn nói: Vâng, đều nghe gia chủ sắp xếp."

Dương gia không một cái thứ tốt, thằng anh họ đã đánh nguyên chủ đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ mặt. Chờ đi, sau này cậu có cơ duyên có thể tu luyện, nhất định cho gã ta đẹp mặt.

Dương Tấn vừa nghe Dương Trường Miên đồng ý thì cười toe toét, khá hài lòng vì cậu nghe lời, biết điều như vậy, luôn miệng nói: "Tốt tốt, tiểu bối trong tộc đúng là có phẩm hạnh cao khiết. Như thế, ngày mai, ta sẽ cho ngươi ít tiền làm lộ phí, càng sớm lên đường càng tốt, quanh năm suốt tháng ở Dương gia cũng không thú vị. Quản gia, đi chuẩn bị hành lý cho biểu tiểu thiếu gia đi."

Ông già này nói nhiều thật sự, cậu mà có võ, thế nào cũng muốn đấm phù mỏ ổng!

Hot

Comments

Nhiên Lê

Nhiên Lê

Nhưng ai không dám->Nhưng không ai dám

2025-01-27

1

Ruby

Ruby

đấm cho ổng thành thái giám càng tốt

2024-09-01

5

[< tào lao >]🎧

[< tào lao >]🎧

đánh bầm mặt bầm người thì càng tốt 🤭

2024-08-09

5

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Rồi?
2 Chương 2: Dương Trường Miên
3 Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4 Chương 4: Làm Y Phục
5 Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6 Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7 Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8 Chương 8: Dương Gia Hỏi
9 Chương 9: Nam Chính Tới
10 Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11 Chương 11: Sống Trong Núi
12 Chương 12: Phế Vật Miên
13 Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14 Chương 14: Đào Kiều Kiều
15 Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16 Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17 Chương 17: Địa Âm Hỏa
18 Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19 Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20 Chương 20: 666 và 0405
21 Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22 Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23 Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24 Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25 Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26 Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27 Chương 27: Nói Với Nam Chính
28 Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29 Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30 Chương 30: Ô Quay May Mắn
31 Chương 31: Tarzan Miên
32 Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33 Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34 Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35 Chương 35: Bị Đánh Lén
36 Chương 36: Tới Cứu Người
37 Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38 Chương 38: Ngộ Đạo
39 Chương 39: Lọt Hố
40 Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41 Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42 Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43 Chương 43: Bị Đuổi Giết
44 Chương 44: Phản Công
45 Chương 45: Người Tiếp Lửa
46 Chương 46: Giao Chiến
47 Chương 47: Mồi Nhử
48 Chương 48: Gả Hai Chị Em
49 Chương 49: Đi Đào Quặng
50 Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51 Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52 Chương 52: Phù Nhược
53 Chương 53: Bay Theo Gió
54 Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55 Chương 55: Cứu Người
56 Chương 56: Gặp Lại
57 Chương 57: Xuất Phát Đi
58 Chương 58: Thuận Tay Cứu
59 Chương 59: Giao Dịch
60 Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61 Chương 61: Mộng Hồng Liên
62 Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63 Chương 63: Nhặt Không?
64 Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65 Chương 65: Heo Vòi Voi
66 Chương 66: Đàm Phán
67 Chương 67: Bị Thương
68 Chương 68: Vây Giết
69 Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70 Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71 Chương 71: Băng Châu
72 Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73 Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74 Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75 Chương 75: Bị Bắt
76 Chương 76: Nghĩ Cách
77 Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78 Chương 78: Công Chúa Ôm
79 Chương 79: Nghi Ngờ
80 Chương 80: Bướm Héo
81 Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82 Chương 82: Ăn Bánh Kem
83 Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84 Chương 84: Mất Tích
85 Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86 Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87 Chương 87: Chạy Trốn
88 Chương 88: Đoạt Xá*
89 Chương 89: Giấc Mơ?
90 Chương 90: Trở Về
91 Chương 91: Trợ Giúp
92 Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93 Chương 93: Chạy Trốn
94 Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95 Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96 Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97 Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98 Chương 98: Dương Trường Sáu
99 Chương 99: Hai Đánh Một
100 Chương 100: Bị Trói Chặt
101 Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102 Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103 Chương 103: Sẽ Tỉnh
104 Chương 104: Hôn Lễ (End)
105 Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Rồi?
2
Chương 2: Dương Trường Miên
3
Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4
Chương 4: Làm Y Phục
5
Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6
Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7
Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8
Chương 8: Dương Gia Hỏi
9
Chương 9: Nam Chính Tới
10
Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11
Chương 11: Sống Trong Núi
12
Chương 12: Phế Vật Miên
13
Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14
Chương 14: Đào Kiều Kiều
15
Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16
Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17
Chương 17: Địa Âm Hỏa
18
Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19
Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20
Chương 20: 666 và 0405
21
Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22
Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23
Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24
Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25
Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26
Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27
Chương 27: Nói Với Nam Chính
28
Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29
Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30
Chương 30: Ô Quay May Mắn
31
Chương 31: Tarzan Miên
32
Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33
Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34
Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35
Chương 35: Bị Đánh Lén
36
Chương 36: Tới Cứu Người
37
Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38
Chương 38: Ngộ Đạo
39
Chương 39: Lọt Hố
40
Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41
Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42
Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43
Chương 43: Bị Đuổi Giết
44
Chương 44: Phản Công
45
Chương 45: Người Tiếp Lửa
46
Chương 46: Giao Chiến
47
Chương 47: Mồi Nhử
48
Chương 48: Gả Hai Chị Em
49
Chương 49: Đi Đào Quặng
50
Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51
Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52
Chương 52: Phù Nhược
53
Chương 53: Bay Theo Gió
54
Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55
Chương 55: Cứu Người
56
Chương 56: Gặp Lại
57
Chương 57: Xuất Phát Đi
58
Chương 58: Thuận Tay Cứu
59
Chương 59: Giao Dịch
60
Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61
Chương 61: Mộng Hồng Liên
62
Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63
Chương 63: Nhặt Không?
64
Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65
Chương 65: Heo Vòi Voi
66
Chương 66: Đàm Phán
67
Chương 67: Bị Thương
68
Chương 68: Vây Giết
69
Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70
Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71
Chương 71: Băng Châu
72
Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73
Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74
Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75
Chương 75: Bị Bắt
76
Chương 76: Nghĩ Cách
77
Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78
Chương 78: Công Chúa Ôm
79
Chương 79: Nghi Ngờ
80
Chương 80: Bướm Héo
81
Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82
Chương 82: Ăn Bánh Kem
83
Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84
Chương 84: Mất Tích
85
Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86
Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87
Chương 87: Chạy Trốn
88
Chương 88: Đoạt Xá*
89
Chương 89: Giấc Mơ?
90
Chương 90: Trở Về
91
Chương 91: Trợ Giúp
92
Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93
Chương 93: Chạy Trốn
94
Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95
Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96
Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97
Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98
Chương 98: Dương Trường Sáu
99
Chương 99: Hai Đánh Một
100
Chương 100: Bị Trói Chặt
101
Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102
Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103
Chương 103: Sẽ Tỉnh
104
Chương 104: Hôn Lễ (End)
105
Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play