Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống

Dương Trường Miên mặc vào quần áo mới càng là cả người phát sáng, mị lực giá trị up up bay lên, mi mục tinh xảo, giống như tiểu thiếu gia nhà ai, mặc dù đang mặc quần áo thô sơ nhất nhưng khí chất làm người thoải mái từ nội tâm vô tật mà phát ra ngoài của cậu, chính là điểm này mà cậu cọ ăn cọ uống ở chỗ đầu bếp được mấy bữa miễn phí đó, nhìn thảo hỉ và vô hại một tí là không bị đói được.

Vài tuần trôi qua sau đó, không ai biết Dương Trường Miên đã chết nhưng lại không chết, bọn anh em đã đánh nguyên chủ cũng lười tới làm phiền thằng phế vật này. Nguyên chủ cũng là có nguyên căn, là hành Mộc, nhưng mà không biết sao lại thế này, tu vi trì trệ không tiến trong khi anh em bạn bè của cậu ta từng cái vượt mặt, lúc này cậu ta mới suy sụp, cũng không muốn tìm hiểu lý do.

Dương Trường Miên nguyên bản cũng không biết lý do nguyên chủ tự biến mình thành một bộ ma hờn quỷ chê như vậy, nhưng hệ thống đã nói nhỏ cho cậu biết: \[ Mộc hành tu sĩ chính là kho báu sau này đó nha. Ba của Dương Kiêu, chính là tên cầm đầu đã đánh bầm dập nguyên chủ, muốn đào đan điền của cậu ta lấy Nguyên Mộc Linh. Nghe đâu có thể làm tu sĩ có thêm một nguyên căn nữa nếu ăn nó. Song hệ á, ai mà không thèm.\]

Dương Trường Miên nổi da gà đầy đất, cậu có thể tưởng tượng ra được tình cảnh đó rồi. Mổ bụng lấy nội tạng gì đó chỉ có trong phim kinh dị nay lại áp dụng với cả tu chân giới, cậu rén vì nhân tâm con người lại có thể nhẫn tâm như vậy, dù sao cũng cùng một cái họ Dương.

Thời tới cho bố Dương Kiêu luôn nhưng gã chưa kịp làm gì nguyên chủ đã tự mình hại mình, bố mẹ nguyên chủ vừa lìa đời, nguyên chủ thâm chịu đả kích, suy sút từng ngày, cậu ta không gượng dậy nổi, từ đây càng không ra tới gặp người. Gã không có hứng thú với Nguyên Mộc Tinh của phế vật, đành tìm nhà tiếp theo.

Dương Trường Miên may mắn vì mình phế chướng mặt Dương gia người, nếu không cái mạng nhỏ khó mà giữ rồi. Sau đó cậu run sợ bần bật suốt một tháng cũng không thấy ai tới lấy mạng mình, cũng không ai thèm quan tâm đến cậu sống chết thế nào nên cậu được một phen thảnh thơi yên ả mà cá mặn qua ngày, hết nằm phơi nắng lại chạy long nhong đào đất, nhổ cỏ còn không thì tán dóc với hệ thống. Bởi vì chán thật sự, smartphone của cậu, cậu nhớ nó nhiều lắm, không biết nó có nhớ cậu không.

Cậu rảnh rỗi không có gì làm thì sẽ đi vào rừng làm nhiệm vụ, hoặc là câu cá, bắt gà bắt thỏ nướng lên ăn, cứ như đi dã ngoại ngoài trời, sung sướng như tiên. Không khí trong núi trong lành, mát mẻ, cậu còn làm một cái liều trại để dành ngủ cạnh bờ suối nhỏ nữa. Bây giờ trợ cấp của Dương gia đối với cậu cũng không còn quan trọng như trước nữa, nhưng hố một phân gạo của Dương gia cậu càng vui vẻ.

Núi này là của Dương gia mua, vì lão già kia cũng mơ mộng hão huyền làm thổ quốc vương, núi này không có tên, tại ông già ổng lười đặt.

Trên núi này có rất nhiều loại hình yêu thú, linh thú nhưng cậu chưa từng gặp nên không sợ lắm, với lại cậu ở bìa rừng nên không có yêu thú tìm tới cửa.

Dương Trường Miên nhớ lại chuyện cũ không cấm cảm thán, cậu đúng là liều cái mạng già mới có được như hôm nay.

Cậu ngậm cọng cỏ trong miệng, câu được câu không mà trò chuyện với hệ thống: "Nhiệm vụ lần này là gì á?"

Nếu không có hệ thống theo cùng, chắc cậu cô đơn vì không có người nói chuyện cùng vì lạ lẫm hoàn cảnh mà sinh ra tia sợ hãi.

Đây không phải thế giới hiện đại pháp trị xã hội, giết người sẽ ở tù. Ở đây, cá lớn nuốt cá bé, cá bé không đủ mạnh chỉ có con đường chết. Cậu cũng hoang mang lo sợ bị giết khi lúc mới xuyên, nhưng từ từ rồi cũng không còn sợ nữa, cái bọn Dương Kiêu cũng không đến tìm cậu gây chuyện, chắc cho rằng cậu đã chết ở xó nào rồi đây mà. Tuy cậu không có hận ý với bọn họ nhưng làm cho cậu đau 3 tháng trời thì hãy đón nhận lửa giận của thằng phế vật này đi. Chơi thuốc cậu chính là số 1.

Tu tiên chú trọng cơ duyên và nhân quả, giết người thì đền mạng, có tội thì sẽ tạo thành tâm lý bóng ma, muốn đắc đạo thành tiên, phải có lòng dạ rộng rãi, lòng không tạp niệm. Đó là cách nói từ vạn năm trước rồi, cậu không biết là bây giờ còn áp dụng công thức này không nhưng cũng yên tâm phần nào. 

Nói tóm lại, tu sĩ cũng sẽ không tự tiện giết người, ở cái nơi hoang sơ như vầy mà thuê sát thủ giết cậu thì cũng không logic lắm, giết một thằng phế vật để làm gì, để tăng sát nghiệp à?

Hệ thống nào biết não kí chủ nhà nó lại to bự như vậy, hoạt bát trả lời: \[Là đi thu thập sừng của Thố Giác thú. Lần này cục cưng phải thu thập 100 cái sừng mới tính hoàn thành nhiệm vụ nhe.\]

Dương Trường Miên nghẹn một chút, phun cọng cỏ ra, bất mãn nói: "Thố Giác thú, mi biết ta đến một con thỏ cũng không chộp được nói chi một đàn 100 con, chi bằng đi nộp mạng cho nhanh."

Thố Giác thú, lần này lại là yêu thú. Những lần trước chỉ là mấy cục đá đen đá đỏ, hay là lá cây, linh thảo. Lần này tuyệt hơn, một đàn yêu thú luôn. Với một tên không tu vi như cậu, Thố Giác thú chỉ cần dậm chân một cái cậu cũng hộc máu lên đường rồi.

Đây đây, cái cảm giác bị hệ thống cho ăn hành xuất hiện rồi, chờ mãi.

Hot

Comments

Phương Nhi

Phương Nhi

nhảy hố thôi

2024-06-14

3

Tiên Mộng Mơ 🌙

Tiên Mộng Mơ 🌙

smartphone bilike:ko có anh em còn đứa khác 👁️👄👁️💅

2024-04-24

15

t simp aether vl

t simp aether vl

lười quá coi chừng ẻ ra vàng đó nhoa 😗😗

2024-02-19

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Xuyên Rồi?
2 Chương 2: Dương Trường Miên
3 Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4 Chương 4: Làm Y Phục
5 Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6 Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7 Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8 Chương 8: Dương Gia Hỏi
9 Chương 9: Nam Chính Tới
10 Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11 Chương 11: Sống Trong Núi
12 Chương 12: Phế Vật Miên
13 Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14 Chương 14: Đào Kiều Kiều
15 Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16 Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17 Chương 17: Địa Âm Hỏa
18 Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19 Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20 Chương 20: 666 và 0405
21 Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22 Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23 Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24 Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25 Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26 Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27 Chương 27: Nói Với Nam Chính
28 Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29 Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30 Chương 30: Ô Quay May Mắn
31 Chương 31: Tarzan Miên
32 Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33 Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34 Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35 Chương 35: Bị Đánh Lén
36 Chương 36: Tới Cứu Người
37 Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38 Chương 38: Ngộ Đạo
39 Chương 39: Lọt Hố
40 Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41 Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42 Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43 Chương 43: Bị Đuổi Giết
44 Chương 44: Phản Công
45 Chương 45: Người Tiếp Lửa
46 Chương 46: Giao Chiến
47 Chương 47: Mồi Nhử
48 Chương 48: Gả Hai Chị Em
49 Chương 49: Đi Đào Quặng
50 Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51 Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52 Chương 52: Phù Nhược
53 Chương 53: Bay Theo Gió
54 Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55 Chương 55: Cứu Người
56 Chương 56: Gặp Lại
57 Chương 57: Xuất Phát Đi
58 Chương 58: Thuận Tay Cứu
59 Chương 59: Giao Dịch
60 Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61 Chương 61: Mộng Hồng Liên
62 Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63 Chương 63: Nhặt Không?
64 Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65 Chương 65: Heo Vòi Voi
66 Chương 66: Đàm Phán
67 Chương 67: Bị Thương
68 Chương 68: Vây Giết
69 Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70 Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71 Chương 71: Băng Châu
72 Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73 Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74 Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75 Chương 75: Bị Bắt
76 Chương 76: Nghĩ Cách
77 Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78 Chương 78: Công Chúa Ôm
79 Chương 79: Nghi Ngờ
80 Chương 80: Bướm Héo
81 Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82 Chương 82: Ăn Bánh Kem
83 Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84 Chương 84: Mất Tích
85 Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86 Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87 Chương 87: Chạy Trốn
88 Chương 88: Đoạt Xá*
89 Chương 89: Giấc Mơ?
90 Chương 90: Trở Về
91 Chương 91: Trợ Giúp
92 Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93 Chương 93: Chạy Trốn
94 Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95 Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96 Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97 Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98 Chương 98: Dương Trường Sáu
99 Chương 99: Hai Đánh Một
100 Chương 100: Bị Trói Chặt
101 Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102 Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103 Chương 103: Sẽ Tỉnh
104 Chương 104: Hôn Lễ (End)
105 Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: Xuyên Rồi?
2
Chương 2: Dương Trường Miên
3
Chương 3: Quá Khứ Của Kẻ Phản Diện
4
Chương 4: Làm Y Phục
5
Chương 5: Nhiệm Vụ Hệ Thống
6
Chương 6: Cậu Vậy Mà Có Hôn Ước!?
7
Chương 7: Hôn Ước Hai Nhà
8
Chương 8: Dương Gia Hỏi
9
Chương 9: Nam Chính Tới
10
Chương 10: Thế Gả Cho Cậu
11
Chương 11: Sống Trong Núi
12
Chương 12: Phế Vật Miên
13
Chương 13: Phương Pháp Tu Luyện
14
Chương 14: Đào Kiều Kiều
15
Chương 15: Nhận Thêm Nhiệm Vụ
16
Chương 16: Nói Cái Gì Tới Cái Đó
17
Chương 17: Địa Âm Hỏa
18
Chương 18: Bật Lửa Tự Chế
19
Chương 19: Thu Phục Linh Hỏa
20
Chương 20: 666 và 0405
21
Chương 21: Nam Chính Tới Lần Nữa
22
Chương 22: Nam Chính Cứu Mạng
23
Chương 23: Nhắc Nhở Hắn
24
Chương 24: Cậu Sợ Nam Chính?
25
Chương 25: Sashimi Xứng Xì Dầu
26
Chương 26: Hàn Ngọc Nhiễm
27
Chương 27: Nói Với Nam Chính
28
Chương 28: Tạm Biệt Nam Chính
29
Chương 29: Phần Thưởng Hệ Thống
30
Chương 30: Ô Quay May Mắn
31
Chương 31: Tarzan Miên
32
Chương 32: Nấm Trắng Kì Lạ
33
Chương 33: Muốn Nhặt Hàng Lậu
34
Chương 34: Rắn, thật nhiều!
35
Chương 35: Bị Đánh Lén
36
Chương 36: Tới Cứu Người
37
Chương 37: Con Đường Tu Luyện
38
Chương 38: Ngộ Đạo
39
Chương 39: Lọt Hố
40
Chương 40: Thâm Nhập Hang Rết
41
Chương 41: Thu Bảo Vật Vào Túi
42
Chương 42: Dương Kiêu Tìm Tới
43
Chương 43: Bị Đuổi Giết
44
Chương 44: Phản Công
45
Chương 45: Người Tiếp Lửa
46
Chương 46: Giao Chiến
47
Chương 47: Mồi Nhử
48
Chương 48: Gả Hai Chị Em
49
Chương 49: Đi Đào Quặng
50
Chương 50: Gặp Đào Kiều Kiều
51
Chương 51: Mượn Gió Bẻ Măng
52
Chương 52: Phù Nhược
53
Chương 53: Bay Theo Gió
54
Chương 54: Chiến Thần Ăn Hôi
55
Chương 55: Cứu Người
56
Chương 56: Gặp Lại
57
Chương 57: Xuất Phát Đi
58
Chương 58: Thuận Tay Cứu
59
Chương 59: Giao Dịch
60
Chương 60: Chiếm Địa Bàn
61
Chương 61: Mộng Hồng Liên
62
Chương 62: Nói Chuyện Với Hệ Thống
63
Chương 63: Nhặt Không?
64
Chương 64: Dự Cảm Không Lành
65
Chương 65: Heo Vòi Voi
66
Chương 66: Đàm Phán
67
Chương 67: Bị Thương
68
Chương 68: Vây Giết
69
Chương 69: Muốn Quỵt Nợ
70
Chương 70: Có thể Tu Luyện?
71
Chương 71: Băng Châu
72
Chương 72: Gặp Cha Mẹ
73
Chương 73: Thanh Mai Xuân Dao
74
Chương 74: Khí Thế Nóc Nhà
75
Chương 75: Bị Bắt
76
Chương 76: Nghĩ Cách
77
Chương 77: Nằm Cũng Dính Đạn
78
Chương 78: Công Chúa Ôm
79
Chương 79: Nghi Ngờ
80
Chương 80: Bướm Héo
81
Chương 81: Hàn Ngọc Trác
82
Chương 82: Ăn Bánh Kem
83
Chương 83: Thay Đổi Nhỏ
84
Chương 84: Mất Tích
85
Chương 85: Gặp Lại Mặc Thanh
86
Chương 86: Hoàng Nguyệt Thiên
87
Chương 87: Chạy Trốn
88
Chương 88: Đoạt Xá*
89
Chương 89: Giấc Mơ?
90
Chương 90: Trở Về
91
Chương 91: Trợ Giúp
92
Chương 92: Đi Cứu Ngọc Trác
93
Chương 93: Chạy Trốn
94
Chương 94: Chi Viện Ngu Người Rồi
95
Chương 95: Nghi Thức Hiến Tế
96
Chương 96: Mưa Nhân Tạo
97
Chương 97: Nhờ Giúp Đỡ
98
Chương 98: Dương Trường Sáu
99
Chương 99: Hai Đánh Một
100
Chương 100: Bị Trói Chặt
101
Chương 101: Không Cứu Được Thì Chết Cùng
102
Chương 102: Linh Hỏa Phát Huy
103
Chương 103: Sẽ Tỉnh
104
Chương 104: Hôn Lễ (End)
105
Phiên Ngoại 1: Về Hiện Đại

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play