3. Camera

3. Camera

Koo Bon Hyuk như trúng tà, lao đến giật lấy cái điện thoại của Lee Euiwoong.

Nhưng anh đây đâu dễ bị lừa vậy! Euiwoong nhanh tay vứt điện thoại lên giường, lấy chân cản đường Hyuk té một cái 'hơi' ê mông.

"Muốn có?" Euiwoong cười cười. "Thì giúp anh đây tán crush đã!"

Hyuk ngẩn người trước lời của Euiwoong.

Tên gấu lùn ham ăn này cũng có đối tượng rồi?

Vừa lúc đó, Hwarang và Eunchan về kí túc xá sau tiết học buổi sáng.

Hyuk quay sang nói rõ to làm Euiwoong bịt miệng không kịp:

"Thằng này có crush rồi kìa!!!"

"Ai cơ?" Hwarang nheo mắt.

"Mày đừng nghe Hyuk nói bậy!" Euiwoong hơi hối hận rồi…

Eunchan đóng cửa, nhanh chân ngồi xuống hóng chuyện:

"Nếu mà là Euiwoong…" cậu chậm rãi nói. "Thì chắc chắn là Ahn Hyeongseop!"

Lee Euiwoong lần nữa kinh ngạc. Từ khi nào mà tên khù khờ này lại biết hết mọi chuyện vậy?

"Là đàn anh ở quán cà phê lần trước á?"

Hwarang bỗng nhận ra, đứa ngu ngơ nhất là mình…

"Đúng rồi…"

Choi Euchan bỗng dưng nghiêm túc hẳn. Ngồi vạch ra một bảng kế hoạch chi tiết cụ thể giúp Lee Euiwoong tán crush:

Làm đồng bọn mắt chữ A mồm chữ O.

"Mày phải làm như vầy nè…"

Có lẽ ngày Koo Bon Hyuk có được phương thức liên lạc của Oh Hanbin còn xa lắm!

Sáng hôm sau,

Hai thanh niên khoa máy tính sắp muộn giờ học!

Koo Bon Hyuk và Choi Eunchan phải chạy thục mạng để kịp giờ cho tiết đầu của buổi chiều.

Toàn là môn lí thuyết khó nhằn, mới đầu năm mà cúp học chỉ có ăn điểm F vào học bạ.

Cậu và Eunchan vừa đến nơi, vừa kịp lúc giảng viên đi vào lớp. Cả hai ngồi vào 2 chỗ cuối cùng của lớp.

Hyuk và Eunchan lẳng lặng xách cặp để lên bàn.

Vừa ngồi xuống Hyuk và Eunchan đã mở vở ra ghi ghi chép chép đủ thứ, hoàn toàn không quan tâm đến nhau.

Đến nửa tiết, mắt cậu bắt đầu híp lại, gật gà gật gù, rồi gục luon xuống bàn.

Bỗng…

Nhận ra có thoang thoảng hương cà phê quen thuộc.

Chẳng lẽ là người đó sao?

Hyuk thấp thỏm mở mắt, tìm kiếm bóng hình quen thuộc kia.

A… Là anh ấy thật rồi!

Oh Hanbin!

Người mà ngự trị trái tim cậu trong ngày đầu gặp mặt, người mà khiến cậu trở thành khách quen của quán cà phê nhỏ xinh kia, và là người mà cậu ngày nhớ đêm mong.

Lúc này đây, đang ở trước mặt cậu!

Hyuk khó khăn lắm mới điều chỉnh lại nhịp thở, ngồi lên ngay ngắn, mặt cậu cứng đờ, quay sang nói nhỏ với Eunchan:

"E-Eunchan…"

"Sao vậy?"

"Kế bên tao, là ai vậy? Là anh ấy đúng không? Hanbin-hyung???"

"Ôi vaiz!"

Đến cả Choi Eunchan cũng bị sốc. Hoạ hoằn thế nào mà thằng bạn mình lại ngồi kế được crush của nó mới hay.

Nhưng Hyuk thật sự không vui nổi…

Nghĩ đến việc anh ấy đang nhìn chằm chằm mình thôi cũng khó thở rồi!

Mà sao… Tự dưng mọi người ai cũng nhìn mình thế nhỉ?

"Này! Em kia! Không nghe giảng mà nói gì thế hả?"

Giáo sư dừng bút, bực bội hét lớn:

"Giải thích câu này cho tôi xem nào! Đúng thì cậu ngồi xuống, không thì biến ra khỏi lớp ngay lập tức!"

"Thưa thầy, cho phép em lên bảng giải được không ạ?

"Mời cậu lên đây!"

Bên cạnh Eunchan đang đấu tranh gay gắt với Hyuk, thì thầm mắng cậu:

"Ya! Cậu điên à??? Hết muốn sống hảaaa?"

"Kiểu gì cũng chết… Dù sao trước mặt anh ấy cũng phải chết anh dũng tí…"

Choi Eunchan thật cạn lời, sắp chết đến nơi mà còn sĩ diện…

Koo Bon Hyuk nhận lấy cây bút từ tay giảng viên. Bắt đầu viết ra cả đống số liệu cùng phương trình phức tạp. Không khí trong lớp dường như đóng băng, ai cũng thấp thỏm lo sợ cho cậu sinh viên đẹp trai máu liều nhiều hơn máu não này.

Chớp mắt, cậu đã giải xong, thong thả bước sang một bên, kiên nhẫn giảng cho các bạn học.

Xong xuôi, Hyuk lo sợ nhìn ông giáo sư.

Lúc này, giáo sư có vẻ nguôi giận, chỉ nói mấy câu rồi cho cậu về chỗ ngồi:

"Giải đúng rồi! Lần sau đừng mất tập trung nữa…"

"Vâng ạ!"

Hyuk vừa về chỗ, tiếng chuông báo hết tiết vang lên. Giáo sư dặn dò vài câu rồi mọi người bắt đầu ra khỏi phòng.

Hanbin cũng đứng lên, chen chân vào đám người đông đúc.

Nhưng Hanbin để quên máy ảnh trên bàn rồi!

"A! Hyung ơi…"

Khi Hyuk kịp nhận ra thì anh đã đi mất rồi còn đâu…

"Sao thế? Tiết khác sắp đến đó!" Eunchan hối thúc, giục cậu nhanh lên.

"Nhưng mà…"

"Ayya! Có gì nói sau đi, mày không nhanh nữa là chết 2 đứa đó!!"

Hyuk đành phải bỏ tạm máy ảnh của Hanbin vào balo mình.

"Ủa… Máy ảnh đâu rồi nhỉ? Hyeongseop ahh, em có thấy không?"

Oh Hanbin sau khi trở lại kí túc xá cũng phát hiện ra vấn đề. Vừa lục lọi hết cả phòng lên, vừa hỏi Hyeongseop cũng đang tìm kiếm giúp.

"Em không thấy… Hôm nay anh có lấy ra không?"

"Lúc trong tiết ông ác quỷ… Hể?!"

"Đừng nói là… Hyung bỏ quên ở đó nha?"

"Hình như thiệt dzị rồi em ưi…"

Hyeongseop cũng thật cạn lời… Đành bảo Hanbin mai mình sẽ gọi loa phát thanh ở trường tìm giúp.

Mà đâu biết, tên đang giữ chiếm lợi phẩm kia đang sướng rên lên được!

"Bọn tao về rồi!"

Hyuk vừa về phòng đã lăn đùng lên giường, trong trạng thái mắt nhìn vào khoảng không, tay cứ mân mê chiếc máy ảnh xinh xinh của Hanbin.

"Này! Nó bị gì vậy???" Euiwoong vừa ăn bánh kem Hyeongseop gửi qua vừa hỏi Eunchan.

"Chịu! Từ sau trận combat với ông ác quỷ đã thế rồi…" Eunchan cũng tò mò y chang Euiwoong, giật cái bánh từ tay con gấu mập, đút một muỗng cho vào miệng ăn, muỗng sau quay sang đút cho Hyuk. Làm cậu phát cáu lên:

"Mịa! Làm gì vậy!?" Hyuk mắng mỏ thế chứ vẫn ăn thêm vài muỗng nữa.

"Combat với ông ác quỷ?"

"Hôm nay, thằng này được ngồi cạnh Hanbin-hyung…"

Euiwoong trợn tròn mắt kinh ngạc, không biết nên chúc mừng hay là xui rủi nữa.

"Rồi nó cuối gầm mặt xuống bàn nói chuyện với tao. Ông giáo sư giận quá gọi nó đứng lên giải bài…"

"Không giải được à?"

"Thế quái nào mà nó giải đúng mới sợ chứ!"

Eunchan chốt hạ một câu khiến cả đám phá lên cười. Đến giờ nhớ lại, Hyuk nhận ra hôm nay mình ăn gan hùm nên mới dám làm vậy.

Hwarang và Euiwoong cười ngặt nghẽo, vỗ vai Hyuk bộp bộp an ủi:

"Mày không sợ thật hả?" Hwarang lắc lắc người cậu hỏi.

"Chắc hôm nay tao trúng tà…"

Koo Bon Hyuk có sợ không?

Tất nhiên là có rồi! Sợ vaiz đạn luon ấy chứ!

Nhưng mà nhục trước mặt crush còn đáng sợ hơn nữa kìa…

"Ê! Mày cầm cái gì vậy? Hwarang không cho Hyuk kịp trả lời đã thò tay ra lấy.

Hyuk toang đứng lên giành lại nhưng do có liên minh của Euiwoong và Eunchan hợp tác nen bất thành.

"Máy ảnh á?"

Euiwoong bất ngờ thốt lên khi nhìn rõ chiếc máy ảnh Hwarang đang cầm trên tay:

"Của Hanbin-hyung mà?!"

Rồi xong… Hết cứu nổi…

Hwarang và Eunchan: "Tin juan không???"

"Lâu lâu tao ghé qua chỗ Hyeongseop-hyung đều thấy Hanbin-hyung cầm mà!"

"Ố ồ! Ra vậy\~"

"Xem ra hôm nay mày không thoát nổi đâu Hyukie ah\~"

Chết mịa rồi!

_______________________________________________________________________________

Cs ai đi fest ở Q1 Ko ạaaaaaa 😆

Cho mik mượn lightstick vớiiiiiii 😇🙏🙏

❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️

Hy vọng đc mng yêu thik 😊

Xl nếu có sai chỉnh tả 🙃

Cảm ơn các bn đã đọc ạ 😘

Nhớ Hwa qs tr mà a Ko về đc 😭😭😭

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play