Chương 15 : Đêm hoả hoạn

Phịch...

Cổ Lang hốt hoảng hét lớn ''á...á...''

- Ngươi hét lớn như thế làm gì ?

"Quý phi nương nương !"

Giản Thuệ ôm lấy chân mình, cô rất đau có lẽ đã bông gân vì nhảy từ trên nóc nhà xuống.

'Quý phi nương nương, mấy hôm nay người đi đâu ?'

- Ta ra ngoài dạo chơi...

Cổ Lang há hốc mồm "đi dạo chơi sao ?"

- Ừm !

'Nhưng bằng cách nào mà người có thể ra ngoài được vậy ?'

Giản Thuệ nhìn lên mái nhà, nơi có mái ngói bị thủng "ta trèo lên trên đó và nhảy xuống phía sau hậu viện !"

'Thế sao nương nương không ra sân và trèo qua bức tường kia ra ngoài, như vậy không phải sẽ đỡ mệt hơn không ?'

Giản Thuệ ngờ nghệch "ừ nhỉ ! Sao lúc đó mình lại không nghĩ ra".

'Thế ở bên ngoài lãnh cung có đẹp không Lệ quý phi ?'

Giản Thuệ trầm tư không lên tiếng, cô nhớ đến chuyện xảy ra trước đó mà khí tức trỗi dậy phừng phừng "tên Vương gia khốn kiếp !"

'Lệ quý phi, người vừa nói gì ?'

- À...ừm...ngươi nghe nhầm rồi, ta không hề nói gì.

Cổ Lang nhíu mày "vừa nãy rõ ràng nô tì có nghe cái gì mà...khốn kiếp gì đó !"

- À, ta thấy đói...ngươi có gì ăn không ?

'Quý phi nương nương, để nô tì nấu chút gì đó cho người ăn tạm !'

- Được !

Ngồi véc mãi mới được nắm gạo, Cổ Lang ngao ngán khẽ thở dài "chỉ có nhiêu đây thì sao đủ cho Lệ quý phi chứ".

Một lúc sau, nghe có mùi thơm bay vào phòng.

Giản Thuệ nuốt nước bọt vào bụng "thơm quá !"

'Quý phi nương nương, thức ăn đến rồi đây !'

- Ngươi nấu gì mà thơm thế ?

Cổ Lang đặt thố cháo lên bàn "nương nương, người ăn chút cháo lót dạ đi ạ !"

Giản Thuệ nhìn vào bữa ăn dành cho mình mà không khỏi kinh ngạc "cháo loãng !"

'Quý phi nương nương, có được cháo loãng để ăn là mừng lắm rồi ! Người cố gắng ăn một chút đi'.

Giản Thuệ thở dài nhưng rồi cầm lấy chén cháo mà Cổ Lang đưa cho mình và múc từng muỗng cho vào miệng...

'Quý phi nương nương !'

- Ngon lắm !

Cổ Lang rơi nước mắt "khi không Lệ quý phi lại gặp họa".

'Tất cả cũng tại Thân vương điện hạ !'

Động tác trên tay Giản Thuệ ngừng lại "ngươi nói sao ?"

Cổ Lang ngỡ ngàng "Lệ quý phi, người sao thế ?"

- Ý ngươi là sao ?

'Quý phi nương nương ! Chẳng lẽ qua cơn bạo bệnh đã khiến cho người quên đi những việc đã xảy ra trước đây rồi sao ?'

Giản Thuệ không lên tiếng, chỉ cắm cúi ngồi ăn.

Cổ Lang nhớ đến đêm mừng thọ của Đông Thái hậu, cũng chỉ vì Lệ quý phi bị ai đó ngáng chân...mất đà nên bị ngã nhào, Thân vương điện hạ tiện tay ôm lấy Lệ quý phi. Chuyện tưởng chừng như đơn giản, nhưng trong đôi mắt của người đời thì không hề đơn giản, Lệ quý phi cũng vì thế mà bị đưa vào Lãnh cung.

- Ngươi không ăn sao ?

'Bẩm nương nương, nô tì không đói. Người ăn nhiều vào !'

'Nô tì không đói'

Ọt...ọt...

- Không phải ngươi bảo không đói sao ?

Cổ Lang xoa bung "nô tì..."

Một chén cháo được đặt xuống trước mặt Cổ Lang "ngươi cũng ăn đi !"

'Nhưng...'

- Ta no rồi !

'Tạ Quý phi nương nương !'

- Đừng khách sáo như vậy.

'Quý phi nương nương'

- Đừng gọi ta là Quý phi nữa, cứ gọi ta là Lệ tỷ.

'Lệ quý phi !'

- Hửm ?

'Lệ...Lệ tỷ !'

Giản Thuệ mỉm cười "sau này phước họa tỷ muội ta cùng nhau gánh vác !"

Cổ Lang gật đầu cái rụp !

'Muội biết rồi Lệ tỷ, cảm ơn tỷ'

…………

Lãnh cung càng về đêm càng thanh vắng, cả một khu mênh mông cũ kỹ chỉ có hai con người sinh sống.

- Cổ Lang muội muội !

- Cổ Lang muội muội !

'Lệ tỷ, người sao vậy ?'

- Muội có cảm thấy rất nóng không ?

Cổ Lang lúc này mới để ý "đúng là rất nóng".

'Lệ tỷ tỷ, không biết đã xảy ra chuyện gì ?'

Giản Thuệ cảm thấy trong người vô cùng mệt mỏi, cô lắng nghe thật kỹ rồi yếu ớt lên tiếng "đó là âm thanh của tiếng lách tách..."

- Cổ Lang muội muội, đó là hoả hoạn !

'Hoả hoạn sao ?'

- Nhanh thôi, chúng ta nhanh ra khỏi đây.

'Nhưng Lệ tỷ tỷ bên ngoài đang cháy rất lớn !'

Giản Thuệ nhìn lên mái nhà "chúng ta treo lên kia...phải nhanh lên''

Đám cháy càng lúc càng dữ dội.

Khụ...khụ...

Khụ...khụ...

'Lệ tỷ thế nào rồi ?'

- Ta ổn ! Muội sao rồi ?

Nhưng một lúc sau...

Giản Thuệ thấy khó hiểu "rõ ràng hôm ấy trốn ra ngoài chơi, mình trèo qua rất dễ mà".

Nhìn Lệ tỷ của mình có vẻ như rất mệt mỏi, Cổ Lang dịu dàng động viên "Phải cố gắng lên Lệ tỷ, tỷ muội chúng ta không được bỏ cuộc".

- Nhưng chân của ta...đau quá !

Cổ Lang mím môi "Lệ tỷ leo lên vai muội, muội sẽ đưa tỷ lên trên đó !"

- Không đâu Cổ Lang, tỷ sẽ không bao giờ bỏ lại muội. Có thoát thì cùng nhau thoát, không thì cùng chết.

'Lệ tỷ, tỷ nghe muội...không sẽ muộn mất'

- Không phải đã thề phúc họa sẽ cùng nhau gánh vác sao ?

'Lệ tỷ !'

Đám cháy càng lúc càng hung tợn hơn nữa...

'Không kịp rồi Lệ tỷ...'

Khói đen mịt mù...

Giản Thuệ không chịu nổi nữa vì ngạt thở, cô ngất đi...

'Lệ tỷ !'

Tiếng khóc thảm thiết của Cổ Lang vang vọng cả một khu đất trời.

………

"Sao lại có tiếng ồn vậy ?"

'Bẩm Vương gia, thuộc hạ nghe có tiếng khóc, tiếng khóc ấy rất thảm thiết !'

Khói đen nghi ngút cả vùng trời.

Tiêu Thần nhìn về phía có đám khói đen "trong cung xảy ra hoả hoạn sao ?"

Điền Lang cũng đưa mắt nhìn về phía có đám khói đen đang nghi ngút "đúng là có cháy !"

"Đó là cung nào ngươi biết không ?"

Điền Lang nhìn nhìn rồi khẽ lên tiếng "Bẩm Vương gia, khu vực ấy...thuộc hạ nhớ không nhầm thì là lãnh cung".

"Lãnh cung ?"

'Đúng vậy Vương gia !'

Hot

Comments

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

chạy nhanh lên Vương gia người ngài cần tìm đang gặp nguy hiểm đóa nha

2024-03-03

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 : Ngày đón dâu
2 Chương 2 : Giặt áo cho mẹ chồng là trách nhiệm của nàng dâu
3 Chương 3 : Chạm mặt Tiêu Thần
4 Chương 4 : Giận quá hoá liều
5 Chương 5 : Tai nạn bất ngờ
6 Chương 6 : Tiêu Thần nổi giận
7 Chương 7 : Sự đồng cảm
8 Chương 8 : Đấu khẩu
9 Chương 9 : Xuyên
10 Chương 10 : Xuyên đến Đông Triều
11 Chương 11 : Mừng sinh thần Đông thân vương
12 Chương 12 : Trốn khỏi cấm cung đi dạo
13 Chương 13 : Hạch hỏi
14 Chương 14 : Nảy sinh ý định xấu
15 Chương 15 : Đêm hoả hoạn
16 Chương 16 : Cứu người
17 Chương 17 : Không muốn về cung
18 Chương 18 : Dự yến tiệc
19 Chương 19 : Nhan sắc có một không hai
20 Chương 20 : Bị ám sát
21 Chương 21 : Thăm dò
22 Chương 22 : Dò xét
23 Chương 23 : Tìm được đạo nhân
24 Chương 24 : Tìm được thuốc
25 Chương 25 : Tiêu Thần mất trí nhớ
26 Chương 26 : Nỗi buồn của Giản Thuệ
27 Chương 27 : Giản Thuệ muốn thu mình
28 Chương 28 : Độc tố trong người tái phát
29 Chương 29 : Phát hiện ra bí mật
30 Chương 30 : Giản Thuệ bỏ trốn thành công
31 Chương 31 : Gặp được tác giả của quyển tiểu thuyết
32 Chương 32 : Âm thầm trở về thành
33 Chương 33 : Tiễn quân
34 Chương 34 : Bài thuốc quý
35 Chương 35 : Điền Lang bị hành
36 Chương 36 : Tiêu Thần tỉnh lại
37 Chương 37 : Nhận mặt họ hàng
38 Chương 38 : Phát hiện ra một thế giới khác
39 Chương 39 : Xuyên vào tương lai
40 Chương 40 : Bị đưa vào trại tâm thần
41 Chương 41 : Sự quan tâm của anh
42 Chương 42 : Hoạn nạn có nhau
43 Chương 43 : Giản Thuệ bệnh nặng
44 Chương 44 : Nỗi buồn đau và bất lực của Tiêu Thần
45 Chương 45 : Giản Thuệ ra đi
46 Chương 46 : Tống Dân bật lại Tiêu Thần
47 Chương 47 : Trở về Tiêu gia
48 Chương 48 : Đồng cảm với mẹ chồng
49 Chương 49 : Tự sát
50 Chương 50 : Tống Dân bị phụ nữ bắt nạt
51 Chương 51 : Tiêu Thần trở về Tiêu gia
52 Chương 52 : Mưu kế của Tiêu phu nhân
53 Chương 53 : Không dám tin vào sự thật trước mắt mình
54 Chương 54 : Oan nghiệt
55 Chương 55 : Bí mật lớn
56 Chương 56 : Giản Thuệ mang thai
57 Chương 57 : Tiểu Đan nào dễ bị ức hiếp
58 Chương 58 : Giản Thuệ sắp đến kỳ sinh nở
59 Chương 59 : Đứa bé chào đời
60 Chương 60 : Cơn ác mộng
61 Chương 61 : Nhớ đến người trong lòng
62 Chương 62 : Tiêu Thần nghi ngờ nhân sinh
63 Chương 63 : Quay trở lại
64 Chương 64 : Tiêu Thần biết được sự thật
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1 : Ngày đón dâu
2
Chương 2 : Giặt áo cho mẹ chồng là trách nhiệm của nàng dâu
3
Chương 3 : Chạm mặt Tiêu Thần
4
Chương 4 : Giận quá hoá liều
5
Chương 5 : Tai nạn bất ngờ
6
Chương 6 : Tiêu Thần nổi giận
7
Chương 7 : Sự đồng cảm
8
Chương 8 : Đấu khẩu
9
Chương 9 : Xuyên
10
Chương 10 : Xuyên đến Đông Triều
11
Chương 11 : Mừng sinh thần Đông thân vương
12
Chương 12 : Trốn khỏi cấm cung đi dạo
13
Chương 13 : Hạch hỏi
14
Chương 14 : Nảy sinh ý định xấu
15
Chương 15 : Đêm hoả hoạn
16
Chương 16 : Cứu người
17
Chương 17 : Không muốn về cung
18
Chương 18 : Dự yến tiệc
19
Chương 19 : Nhan sắc có một không hai
20
Chương 20 : Bị ám sát
21
Chương 21 : Thăm dò
22
Chương 22 : Dò xét
23
Chương 23 : Tìm được đạo nhân
24
Chương 24 : Tìm được thuốc
25
Chương 25 : Tiêu Thần mất trí nhớ
26
Chương 26 : Nỗi buồn của Giản Thuệ
27
Chương 27 : Giản Thuệ muốn thu mình
28
Chương 28 : Độc tố trong người tái phát
29
Chương 29 : Phát hiện ra bí mật
30
Chương 30 : Giản Thuệ bỏ trốn thành công
31
Chương 31 : Gặp được tác giả của quyển tiểu thuyết
32
Chương 32 : Âm thầm trở về thành
33
Chương 33 : Tiễn quân
34
Chương 34 : Bài thuốc quý
35
Chương 35 : Điền Lang bị hành
36
Chương 36 : Tiêu Thần tỉnh lại
37
Chương 37 : Nhận mặt họ hàng
38
Chương 38 : Phát hiện ra một thế giới khác
39
Chương 39 : Xuyên vào tương lai
40
Chương 40 : Bị đưa vào trại tâm thần
41
Chương 41 : Sự quan tâm của anh
42
Chương 42 : Hoạn nạn có nhau
43
Chương 43 : Giản Thuệ bệnh nặng
44
Chương 44 : Nỗi buồn đau và bất lực của Tiêu Thần
45
Chương 45 : Giản Thuệ ra đi
46
Chương 46 : Tống Dân bật lại Tiêu Thần
47
Chương 47 : Trở về Tiêu gia
48
Chương 48 : Đồng cảm với mẹ chồng
49
Chương 49 : Tự sát
50
Chương 50 : Tống Dân bị phụ nữ bắt nạt
51
Chương 51 : Tiêu Thần trở về Tiêu gia
52
Chương 52 : Mưu kế của Tiêu phu nhân
53
Chương 53 : Không dám tin vào sự thật trước mắt mình
54
Chương 54 : Oan nghiệt
55
Chương 55 : Bí mật lớn
56
Chương 56 : Giản Thuệ mang thai
57
Chương 57 : Tiểu Đan nào dễ bị ức hiếp
58
Chương 58 : Giản Thuệ sắp đến kỳ sinh nở
59
Chương 59 : Đứa bé chào đời
60
Chương 60 : Cơn ác mộng
61
Chương 61 : Nhớ đến người trong lòng
62
Chương 62 : Tiêu Thần nghi ngờ nhân sinh
63
Chương 63 : Quay trở lại
64
Chương 64 : Tiêu Thần biết được sự thật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play