Chương 16 : Cứu người

"Nhanh cho thuộc hạ đến đó cứu người !''

'Như vậy e là không tiện đâu Vương gia !'

"Không có gì là không tiện cả ! Mạng người là quan trọng".

'Vương gia, người đừng chọc giận Thái hậu thêm nữa !'

"Ngươi không đi thì ta tự đi".

'Vương gia !'

Đột nhiên Tiêu Thần nhảy lên không trung và bay về phía có đám cháy, lòng vô cùng cảm thán "không ngờ chủ nhân của cơ thể này lại giỏi thế nhỉ !"

Trong thoáng chốc, Tiêu Thần đã đến khu vực có đám cháy. Đứng từ trên cao quan sát, thấy nơi nào cũng bị thiêu rụi. Tiêu Thần nhíu mày "mình đã đến muộn rồi sao ?"

Tiêu Thần đưa mắt nhìn quanh một lần nữa, từ trong đám cháy có tiếng động. Anh liền nhảy xuống và anh chợt bàng hoàng khi thấy có người bị thanh vì kèo đè ngang người.

Tiêu Thần vội cứu người ra khỏi đám cháy, đám cháy cũng cháy rụi hoàn toàn, khắp nơi là tàn tro.

Lúc bấy giờ Điền Lang cũng kịp đuổi đến nơi "Vương gia, người không sao chứ ?"

"Ta đương nhiên là không sao, ngươi nhanh cứu người".

Điền Lang nhìn thấy hai người nằm trên mặt đất thì nhíu mày, dù màn đêm không hoàn toàn soi rõ nhưng vẫn cảm nhận được hai người đang nằm đó bị thương rất nặng "Vương gia có chắc chắn là họ vẫn còn sống không ?"

Tiêu Thần nheo mắt "sao ngươi cứ thích lèm bèm vậy ?"

Nghe có tiếng động, Tiêu Thần đưa mắt nhìn quanh, thấy có người đang lén la lén lút...

Phịch...

'A...a...'

"Nửa đêm khuya, ngươi lén la lệnh lút ở khu vực có hoả hoạn là có mục đích gì ?"

Tiểu Lý Tử hốt hoảng ngã bệt xuống đất "Thân vương điện hạ, nô tài chỉ là phụng ý chỉ Thái hậu mang thêm chăn bông đến đây cho Lệ quý phi, gần đây trời chuyển mùa nên hơi lạnh...Thái hậu nương nương vì quan tâm đến Lệ quý phi nên nào yên tâm, nửa đêm còn sai nô tài mang chăn bông đến cho Lệ quý phi ".

Tiêu Thần lặng nhìn người đang bị thương nặng nằm trên đất, tay siết chặt.

"Nói...ngươi đã làm gì ?"

'Nô tài...'

Tiêu Thần rút kiếm ra khỏi vỏ...

Tiểu Lý Tử run bần bật "Nô...nô..."

"Cho ta mượn tạm cái đầu của ngươi vậy !"

Tiểu Lý Tử sắp tè ra quần vì sợ "Thân vương điện hạ...xin đừng giết nô tài".

Tiêu Thần lạnh giọng lên tiếng "ngươi nghe cho rõ đây...Lệ quý phi đã qua đời trong đêm hoả hoạn !"

Tiểu Lý Tử nhìn hai người đang nằm yên bất động "nô tài đã rõ thưa Vương gia".

"Nhớ cho rõ đấy, nếu không thì đừng trách bổn vương nhẫn tâm !"

'Nô tài không dám !'

Tiêu Thần lạnh lùng lên tiếng "bổn vương đưa thi thể của họ về mai táng".

Tiểu Lý Tử cúi mặt không dám hé răng dù chỉ nửa lời.

Tiêu Thần khom người bế Giản Thuệ rồi quay lưng rời đi.

Điền Lang ngẩn người "thế còn người này nên xử lý thế nào đây Vương gia ?"

Tiêu Thần nhìn Cổ Lang một lúc, tận đáy lòng anh vô cùng cảm thán Cổ Lang, tuy cô chỉ là một cung nữ nhưng rất gan dạ...đã dùng thân mình che chắn cho chủ nhân, một hành động thật đáng để ca ngợi.

 "Ngươi đưa cô ta về Phủ và chăm sóc cho cô ta thật chu đáo !''

'Gì chứ ? Thuộc hạ...'

Tiêu Thần lườm Điền Lang một cái rất sắc "thế nào ?"

'Thuộc hạ tuân lệnh !'

Tiêu Thần bế Giản Thuệ và vụt bay lên cao và biến mất giữa không trung.

……………

//Lý công công đến...

'Nô tài Tiểu Lý Tử bái kiến Thái hậu nương nương'.

*Miễn lễ !

Tiểu Lý Tử cúi mặt.

*Tiểu Lý Tử, ngươi sao vậy ?

'Bẩm Thái hậu nương nương, nô tài không sao'.

*Việc ai gia giao, ngươi làm đến đâu rồi ?

'Bẩm Thái hậu, mọi việc đã xong cả rồi !'

*Mọi việc gọn gàng chứ ?

'Thái hậu yên tâm, nô tài đã xử lý mọi việc gọn gàng !'

*Ai gia tin tưởng vào ngươi, đừng làm ai gia thất vọng.

'Nô tài nào dám !'

*Ừm...thông cáo trước thiên hạ "đêm qua, lãnh cung xảy ra hoả hoạn...Lệ quý phi không may, đã qua đời".

'Nô tài đã rõ !'

Đông Thái hậu lạnh lùng nói tiếp "làm tang lễ cho chu đáo, nghĩa tử là nghĩa tận...không được sơ sài !"

'Nô tài sẽ đi sắp xếp ngay'

Mặt mày Đông Thái hậu trở nên lạnh lùng hơn "Lệ Phượng chớ trách ai gia, con cháu Đông Triều chỉ có Hoàng đế và Thân vương, chúng là huynh đệ...để tránh huyết thống tương tàn vì một mỹ nhân thì cô chỉ có một kết cục đó là chết !"

……………

'Vương gia, Thái y đã đến !'

"Nhanh truyền..."

Lưu Ký nhìn người nằm trên giường bệnh thì không khỏi chạnh lòng "thương tích nặng quá !"

Tiêu Thần nhìn biểu cảm trên mặt Lưu Ký mà nhíu mày "Còn cứu được nữa không ?"

//Bẩm Đông Thân vương, thần sẽ cố gắng !

Tiêu Thần cảm thấy ngột ngạt nên ra ngoài dạo quanh hậu viện "cũng tại nơi này...vài đêm trước mình đã gặp người phụ nữ đó".

Tiêu Thần suy nghĩ mãi nhưng không hiểu vì sao lòng anh lại rất đau khi người phụ nữ ấy xảy ra chuyện.

'Vương gia !'

"Điền Lang, ngươi nói bổn vương biết...trước đây giữa bổn vương và Lệ quý phi có quan hệ gì ?"

'Vương gia, sao người lại nhắc đến chuyện này ? Người như thế này sẽ khiến cho Thái hậu thêm tức giận, thuộc hạ cảm thấy Vương gia mất đi trí nhớ lại là một chuyện tốt !'

"Bổn vương ra lệnh cho ngươi phải nói !"

Điền Lang thở dài nhưng vẫn từ từ kể ra mọi việc "Lệ quý phi là con gái của Lệ Thái phó, nhân phẩm của Lệ Thái phó luôn được Thái thượng hoàng khen ngợi, và tin tưởng giao Hoàng thượng cho ông ấy dạy dỗ từ khi Hoàng thượng tròn bảy tuổi"

Tiêu Thần nghe Điền Lang kể mà không khỏi cảm thán nhưng vẫn im lặng lắng nghe.

Điền Lang lại tiếp tục kể..."lần mừng thọ Thái hậu nương nương vào ba năm trước...Lệ Thái phó dẫn theo ái nữ vào cung, cả Vương gia và Hoàng thượng đều phải lòng Lệ tiểu thư, nay là Lệ quý phi !"

Tiêu Thần nhíu mày !

Chapter
1 Chương 1 : Ngày đón dâu
2 Chương 2 : Giặt áo cho mẹ chồng là trách nhiệm của nàng dâu
3 Chương 3 : Chạm mặt Tiêu Thần
4 Chương 4 : Giận quá hoá liều
5 Chương 5 : Tai nạn bất ngờ
6 Chương 6 : Tiêu Thần nổi giận
7 Chương 7 : Sự đồng cảm
8 Chương 8 : Đấu khẩu
9 Chương 9 : Xuyên
10 Chương 10 : Xuyên đến Đông Triều
11 Chương 11 : Mừng sinh thần Đông thân vương
12 Chương 12 : Trốn khỏi cấm cung đi dạo
13 Chương 13 : Hạch hỏi
14 Chương 14 : Nảy sinh ý định xấu
15 Chương 15 : Đêm hoả hoạn
16 Chương 16 : Cứu người
17 Chương 17 : Không muốn về cung
18 Chương 18 : Dự yến tiệc
19 Chương 19 : Nhan sắc có một không hai
20 Chương 20 : Bị ám sát
21 Chương 21 : Thăm dò
22 Chương 22 : Dò xét
23 Chương 23 : Tìm được đạo nhân
24 Chương 24 : Tìm được thuốc
25 Chương 25 : Tiêu Thần mất trí nhớ
26 Chương 26 : Nỗi buồn của Giản Thuệ
27 Chương 27 : Giản Thuệ muốn thu mình
28 Chương 28 : Độc tố trong người tái phát
29 Chương 29 : Phát hiện ra bí mật
30 Chương 30 : Giản Thuệ bỏ trốn thành công
31 Chương 31 : Gặp được tác giả của quyển tiểu thuyết
32 Chương 32 : Âm thầm trở về thành
33 Chương 33 : Tiễn quân
34 Chương 34 : Bài thuốc quý
35 Chương 35 : Điền Lang bị hành
36 Chương 36 : Tiêu Thần tỉnh lại
37 Chương 37 : Nhận mặt họ hàng
38 Chương 38 : Phát hiện ra một thế giới khác
39 Chương 39 : Xuyên vào tương lai
40 Chương 40 : Bị đưa vào trại tâm thần
41 Chương 41 : Sự quan tâm của anh
42 Chương 42 : Hoạn nạn có nhau
43 Chương 43 : Giản Thuệ bệnh nặng
44 Chương 44 : Nỗi buồn đau và bất lực của Tiêu Thần
45 Chương 45 : Giản Thuệ ra đi
46 Chương 46 : Tống Dân bật lại Tiêu Thần
47 Chương 47 : Trở về Tiêu gia
48 Chương 48 : Đồng cảm với mẹ chồng
49 Chương 49 : Tự sát
50 Chương 50 : Tống Dân bị phụ nữ bắt nạt
51 Chương 51 : Tiêu Thần trở về Tiêu gia
52 Chương 52 : Mưu kế của Tiêu phu nhân
53 Chương 53 : Không dám tin vào sự thật trước mắt mình
54 Chương 54 : Oan nghiệt
55 Chương 55 : Bí mật lớn
56 Chương 56 : Giản Thuệ mang thai
57 Chương 57 : Tiểu Đan nào dễ bị ức hiếp
58 Chương 58 : Giản Thuệ sắp đến kỳ sinh nở
59 Chương 59 : Đứa bé chào đời
60 Chương 60 : Cơn ác mộng
61 Chương 61 : Nhớ đến người trong lòng
62 Chương 62 : Tiêu Thần nghi ngờ nhân sinh
63 Chương 63 : Quay trở lại
64 Chương 64 : Tiêu Thần biết được sự thật
Chapter

Updated 64 Episodes

1
Chương 1 : Ngày đón dâu
2
Chương 2 : Giặt áo cho mẹ chồng là trách nhiệm của nàng dâu
3
Chương 3 : Chạm mặt Tiêu Thần
4
Chương 4 : Giận quá hoá liều
5
Chương 5 : Tai nạn bất ngờ
6
Chương 6 : Tiêu Thần nổi giận
7
Chương 7 : Sự đồng cảm
8
Chương 8 : Đấu khẩu
9
Chương 9 : Xuyên
10
Chương 10 : Xuyên đến Đông Triều
11
Chương 11 : Mừng sinh thần Đông thân vương
12
Chương 12 : Trốn khỏi cấm cung đi dạo
13
Chương 13 : Hạch hỏi
14
Chương 14 : Nảy sinh ý định xấu
15
Chương 15 : Đêm hoả hoạn
16
Chương 16 : Cứu người
17
Chương 17 : Không muốn về cung
18
Chương 18 : Dự yến tiệc
19
Chương 19 : Nhan sắc có một không hai
20
Chương 20 : Bị ám sát
21
Chương 21 : Thăm dò
22
Chương 22 : Dò xét
23
Chương 23 : Tìm được đạo nhân
24
Chương 24 : Tìm được thuốc
25
Chương 25 : Tiêu Thần mất trí nhớ
26
Chương 26 : Nỗi buồn của Giản Thuệ
27
Chương 27 : Giản Thuệ muốn thu mình
28
Chương 28 : Độc tố trong người tái phát
29
Chương 29 : Phát hiện ra bí mật
30
Chương 30 : Giản Thuệ bỏ trốn thành công
31
Chương 31 : Gặp được tác giả của quyển tiểu thuyết
32
Chương 32 : Âm thầm trở về thành
33
Chương 33 : Tiễn quân
34
Chương 34 : Bài thuốc quý
35
Chương 35 : Điền Lang bị hành
36
Chương 36 : Tiêu Thần tỉnh lại
37
Chương 37 : Nhận mặt họ hàng
38
Chương 38 : Phát hiện ra một thế giới khác
39
Chương 39 : Xuyên vào tương lai
40
Chương 40 : Bị đưa vào trại tâm thần
41
Chương 41 : Sự quan tâm của anh
42
Chương 42 : Hoạn nạn có nhau
43
Chương 43 : Giản Thuệ bệnh nặng
44
Chương 44 : Nỗi buồn đau và bất lực của Tiêu Thần
45
Chương 45 : Giản Thuệ ra đi
46
Chương 46 : Tống Dân bật lại Tiêu Thần
47
Chương 47 : Trở về Tiêu gia
48
Chương 48 : Đồng cảm với mẹ chồng
49
Chương 49 : Tự sát
50
Chương 50 : Tống Dân bị phụ nữ bắt nạt
51
Chương 51 : Tiêu Thần trở về Tiêu gia
52
Chương 52 : Mưu kế của Tiêu phu nhân
53
Chương 53 : Không dám tin vào sự thật trước mắt mình
54
Chương 54 : Oan nghiệt
55
Chương 55 : Bí mật lớn
56
Chương 56 : Giản Thuệ mang thai
57
Chương 57 : Tiểu Đan nào dễ bị ức hiếp
58
Chương 58 : Giản Thuệ sắp đến kỳ sinh nở
59
Chương 59 : Đứa bé chào đời
60
Chương 60 : Cơn ác mộng
61
Chương 61 : Nhớ đến người trong lòng
62
Chương 62 : Tiêu Thần nghi ngờ nhân sinh
63
Chương 63 : Quay trở lại
64
Chương 64 : Tiêu Thần biết được sự thật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play