Quỳnh An còn chưa hết ngỡ ngàng thì anh ta đã đứng ngay trước mặt cô rồi.
- Quỳnh An\, anh biết điều này có hơi đường đột với em. Nhưng anh đã thích em từ ngay lần đầu tiên chúng ta gặp mặt. Anh muốn chúng ta có cơ hội tìm hiểu kĩ hơn để tiến đến mối quan hệ nghiêm túc. Em... em đồng ý nhé!
Anh ta vừa dứt lời, xung quanh đã vang lên tiếng reo hò phấn khích, nhưng cô làm sao không biết họ chỉ là đang chờ xem kịch hay. Anh ta và cô gặp nhau lần đầu đâu có ấn tượng gì sâu sắc, lại chọn tỏ tình ở nơi đông người thế này khiến cô thật khó xử.
Tiếng reo hò, thúc giục của mọi người càng lúc càng lớn, tiếng xì xầm cũng không ít càng khiến cô ngại ngùng hơn. Cô chỉ đứng lặng người anh ta mà không biết phải trả lời thế nào.
- Quỳnh An\, em đồng ý nhé! - Người đàn ông lại lên tiếng\, nhìn cô với ánh mắt chân thành và đầy mong chờ.
- Em... em thực sự cảm ơn anh vì đã chú ý tới một người bình thường như em\, cũng cảm ơn anh vì trong ngày vui của mình mà lại dành sự ưu ái này cho em. Nhưng mà em cảm thấy bản thân mình không phù hợp và chúng ta quen biết cũng chưa đủ lâu để có thể tiến tới mối quan hệ đó. Em thực sự xin lỗi anh rất nhiều.
Dứt lời, Quỳnh An cúi đầu xin lỗi như thể đang bày tỏ sự áy náy của mình. Bị từ chối ở nơi đông người thế này, lại còn trong đúng ngày sinh nhật thì không còn gì mất mặt hơn.
Chính vì thế, sau khi nói xong những lời cần nói, Quỳnh An cũng 3 chân 4 cẳng chạy ra khỏi bữa tiệc. Trước lúc đi ra, cô chỉ kịp nghe bên trong là những lời bàn tán to nhỏ, nhưng cô cũng không thể làm gì khác hơn, và những người đó cô cũng sẽ không gặp lại lần thứ 2.
- A...a...a đau quá!!!
Vội vàng chạy ra ngoài không để ý, hình như cô đã va phải ai đó thì phải. Đầu cô truyền đến một cơn đau nhói khiến cô đau đớn ôm đầu kêu oai oái.
- Tôi... tôi xin lỗi... đi hơi gấp nên... không kịp nhìn... đường....
Vừa nói, cô vừa ngẩng đầu lên nhìn xem mình đã đụng trúng ai thì gương mặt trước mắt khiến cô lắp bắp. Người đàn ông trước mặt khoác lên mình một bộ vest đen được cắt may tinh tế, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Anh ta cao khoảng 1m80, đang từ trên cao hạ ánh mắt chán ghét nhìn cô. Nhưng đôi mắt ấy sâu thẳm như một giếng nước khiến người đối diện dễ dàng bị hút vào bên trong. Gương mặt lạnh lùng, có chút bất cần.
- Trò này không phải quá cũ rồi sao?
Người đàn ông nhàn nhạt lên tiếng, gương mặt cũng không giấu được sự chán ghét.
Quỳnh An bị câu nói không đầu không đuôi ấy làm cho bừng tỉnh, nhìn người đàn ông với đôi mắt khó hiểu. Nhưng lại nghĩ chắc tại câu xin lỗi của cô lắp bắp quá nên người đó chưa kịp nghe.
- Xin lỗi anh\, vừa nãy đi hội vội nên không để ý đường va phải anh.
- Vô ý hay cố tình sắp đặt?
Anh ta càng nói cô càng không hiểu, cố tình sắp đặt cái gì, không phải người này nhầm cô với ai khác rồi chứ.
- Anh nói gì tôi không hiểu\, vô tình đụng trúng anh xin lỗi thì cũng đã xin lỗi rồi. Anh có cần dùng giọng điệu khó chịu đó nói với tôi không?
Nghe thấy câu nói đó của Quỳnh An, người đàn ông liền nhếch môi cười khẩy. Sau đó, quay người nói với người đằng sau.
- Đi thôi.
- Vâng\, thiếu gia.
Người đàn ông phía sau trả lời rồi cũng theo người đó đi mất, để lại Quỳnh An với gương mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Quỳnh An ơi...
Lúc này, Huyền My cũng vừa lúc chạy đến, cũng đúng lúc người đàn ông đi lướt qua người cô. Huyền My bị gương mặt và khí chất ấy cuốn hút đến mức nhìn theo đến khi người ta đã vào hẳn trong thang máy mới thôi.
Vừa nãy đi vệ sinh quay lại, cô thấy không khí ở buổi tiệc có hơi khác, hỏi ra mới biết chuyện gì đã xảy ra. Cô liền 3 chân 4 cẳng chạy ra tìm con bạn của mình.
- Trời ơi\, người gì đâu mà đẹp trai chết đi được. Mày có thấy thế không?
Huyền My đến chỗ Quỳnh An chưa kịp nhìn thấy khuôn mặt đang xám xịt của cô đã buông ra lời nhận xét.
- Đẹp trai cái gì. Không cần đánh trống lảng.
- Tao có làm gì đâu.
Huyền My cười hì hì bày ra vẻ mặt vô tội.
- Mày biết trước chuyện này rồi đúng không. Còn dẫn tao đến đây\, vừa nãy ngại chết đi được\, không biết phải làm sao.
- Tại anh ấy năn nỉ quá tao cũng không biết phải từ chối sao. Mà cũng không ngờ là anh ấy lại tỏ tình ở nơi đông người thế này. Nhưng có vẻ anh ấy thích mày thật đấy.
- Thích cái gì mà thích. Gặp nhau đã được mấy lần đâu. Lần sau mày còn dẫn tao đến mấy chỗ này nữa là chết với tao đấy biết chưa.
- Rồi rồi\, tuân lệnh.
Updated 132 Episodes
Comments