Khi Phượng tỉnh lại.
Cô thấy mình đang nằm trên một tấm thảm . tuy tấm thảm nhìn trông hơi cũ nhưng vẫn còn khá tốt. tuy nằm dưới đất nhưng nhờ nó cô không thấy lạnh chút nào.
Cô thấy thật nhẹ nhõm khi anh vẫn đang nằm bên cạnh cô, hẳn anh đã mệt lắm rồi. suốt quãng thời gian hai người chạy trốn anh và cô đã phải chịu áp lực rất lớn từ những kẻ đang truy lùng hai người , có lúc tưởng trừng như đã tới bước đường cùng nhưng cô không hối hận, cô rất yêu anh, ngày nào ở bên anh cũng khiến cô hạnh phúc và an tâm.
Từ khi mới lọt lòng cô đã bị vứt trước cổng của một ngôi chùa nhỏ và được các sư cô trong chùa nhận nuôi. trong chùa tuy rau cháo đạm bạc nhưng cô vẫn được cho ăn học đầy đủ và lớn lên trong tình yêu thương của các sư cô đặc biệt sư trụ trì. bà dù tuổi tác đã cao nhưng bà rất minh mẫn và Uyên bác, mọi người trong chùa và các làng lân cận đều rất kính trọng và yêu quý bà.
Trước khi cô gặp anh, cô cứ nghĩ rằng cuộc đời mình vẫn sẽ gắn bó với nơi này mãi mãi và các sư cô khác cũng cho là vậy, cho tới một hôm, có một sư cô trong chùa hỏi sư trụ trì rằng :
-Mô phật! xin phép cho con hỏi là bao giờ thì duyên nhà phật với con bé Phượng mới đủ để làm lễ xuống tóc ạ?
Khi sư trụ trì nghe vậy sư chỉ cười và bảo với vị sư cô rằng :
- Phượng đúng là có duyên với cửa Phật nhưng duyên của con bé với cửa Phật chưa đủ để con bé suất gia, tính cách con bé thích bay nhảy, trong tâm con bé tuy rằng hướng thiện nhưng ta thấy được con bé vẫn còn duyên trần tục không thích hợp tu hành đợi khi nào cái duyên đó tới thì ta sẽ để con bé đi!
Khi sư cô nghe vậy dù rất luyến tiếc nhưng bà vẫn tin và nghe sư trụ trì. dù biết vậy bà và mọi người vẫn muốn làm gì đó cho cô bà hỏi trụ trì thì sư chỉ cách rằng bà và mọi người có thể vào khu rừng sau chùa hái những quả đào dại mang về lấy hạt làm một chuỗi tràng hại nhỏ cho cô đeo.
Loại đào dại mà sư nói tuy có phần thịt quả vừa ít vừa chát nên không ăn được nhưng bù lại phần nhân hạt rất cứng.
Bà và vài sư khác thay nhau làm mất vài hôm thì được một chuỗi tràng hạt nhỏ đủ để cô đeo tay, sau đó chính tay sư trụ trì đã khắc kinh phật lên những hạt tràng đó và để nó lên bàn thờ Phật tại chính điện ngày ngày tụng kinh.
Mọi người dù rất không nỡ nhưng họ vẫn đối xử với cô như thường ngày nên dần dần cô cũng chấp nhận về việc xuống tóc và nghĩ thoáng hơn vì có lần sư trụ trì đã nói với cô rằng:
-Chỉ cần tâm con hướng thiện , trong tâm con có phật thì dù con có ở đâu, có xuống tóc hay không thì đức Phật sẽ luôn che chở và chúng ta vẫn luôn ở bên con mà.
Sư còn nói đùa rằng:
- bây giờ xe cộ phát triển rồi, di động các thứ đều có cả ,con có nhớ mọi người thì con lại gọi điện hay lên đây tá túc vài hôm được mà! (vừa nói sư vừa cười và vuốt tóc cô)
Khi nghe thấy sư trụ trì nói như vậy bất giác cô cũng mỉm cười ,trong thâm tâm cô nghĩ rằng sư nói đúng dù có đi đâu thì đây vẫn là nhà cô, mọi người trong chùa cũng đều là người thân của cô, khi nhớ họ cô vẫn sẽ về đây. về nhà của mình. sẽ chẳng ai ngăn cô làm việc việc đó cả.
Thấy cô đã hiểu ý mình và vui vẻ hơn như vậy làm sư rất vui. sư và cô đã ngồi trên ghế đá và nói chuyện thân thiết như hai bà cháu vậy điều đó làm cho cô cảm thấy thật ấm áp.
Sau này cô có hứng thú với nghề giáo và quyết tâm theo nghề, khi nghe cô nói vậy sư trụ trì và các sư cô đều rất ủng hộ và duy trì quyết định của cô.
Việc cô gặp anh cũng rất tình cờ. vào lễ Phật đản cũng như bao chùa khác, chùa cô đang ở cũng tổ chức các hoạt động như : đọc kinh ,dâng hương , giảng đạo...và làm cỗ chay để tiếp đãi các tăng ni phật tử và khách thập phương tới chùa và cô đã gặp anh khi đó.
Cô vẫn còn nhớ như in ngày đó anh và vài người khác tới chùa rất sớm để phụ nấu cỗ chay cùng các bà các cô,cô đã chú ý tới anh ngay vì ngoại hình nổi bật của anh.
Anh có nước da trắng và thân hình khá cao ráo và cân đối, ngũ quan hài hòa,tóc anh có màu nâu với hàng mi dài và đặc biệt là đôi mắt rất sáng và linh động nhưng cũng rất trong trẻo, khi cười đôi mắt đó hơi híp lại nhìn rất đẹp.
khác với nhiều gia đình chỉ có vợ tham gia tụng kinh và nghe giảng đạo thì anh lại không ngần ngại mà ngồi xếp bằng trên chiếu tụng kinh cùng mọi người, dáng ngồi thẳng lưng nghiêm túc đọc từng trang hòa cùng theo nhịp điệu của mọi người khiến anh trông thật nổi bật, điều đó khiến cô và nhiều cô gái khác chú ý tới anh.
Buổi lễ hôm đó sẽ thật hoàn hảo nếu không có một sự cố xảy ra.
Đó là việc một em bé trai tầm 7-8 tuổi mải chơi chốn tìm cùng các bé khác nên đã bị lạc. vì tìm không thấy bạn nên tụi nhỏ quyết định không chơi trốn tìm mà đi chơi chỗ khác. khi mẹ bé đợi lâu mà chưa thấy con về và chạy đi tìm nhưng không thấy, cô ấy đi hỏi lũ trẻ thì không đứa nào biết con cô trốn ở đâu.
Quá hoảng loạn nên cô ấy đã nhờ các sư và mọi người đi tìm giúp, khi mọi người đang tìm thì anh nghe thấy tiếng đứa trẻ đang khóc , nhìn lên anh thấy đứa bé đang ngồi trên một nhánh khác cao của một cây hồng Xiêm già trong vườn, cây này rất cao và to vì được sư trụ trì đầu tiên của chùa trồng khi chùa mới thành lập tính tới nay nó ít nhất đã qua ba đời trụ trì rồi.
Đứa trẻ đó vì mải chơi và muốn trốn các bạn nên đã cố trèo lên cao và giờ không xuống được, bé vì sợ bị mẹ mắng nên khi nghe thấy tiếng mẹ và mọi người gọi tên mình đã không chịu lên tiếng mà chỉ biết khóc thút thít trên cây.
vì lo cho đứa trẻ đang ngồi cố ôm lấy thân cây có thể rơi xuống bất cứ lúc nào nên anh quyết định trèo lên và đưa đứa trẻ xuống , rất may vì cả anh và đứa trẻ đều đã xuống khỏi cây một cách an toàn, mẹ đứa trẻ đã cảm ơn anh rối rít còn anh thì chỉ biết gãi đầu gãi tai xấu hổ.
Sau đó anh cũng hay lên phụ giúp các sư cô mỗi khi chùa có việc một cách rất nhiệt tình, qua vài lần trò chuyện giữa anh với mọi người nên cô biết được rằng: anh tên là Thanh.
Anh không sống ở đây, anh chỉ lên đây học thôi.
Gia đình anh hiện đang sống ở thành phố H, nhà anh có 6 người, anh có một người anh,chị và một đứa em trai.
anh còn bảo : gia đình anh có vài người theo nghiệp tâm linh .
ông nội, chú anh là thầy pháp, ông ngoại anh là thầy bói, trong hai họ nhà anh cũng có vài người thầy cúng,anh còn có một người họ hàng đã ra trình đồng mở phủ nữa, nhưng ba anh không theo nghiệp gia đình mà đi kinh doanh rồi lên thành phố sống.
Tuy vậy nhưng quan hệ gia đình anh với hai nhà nội ngoại vẫn rất hòa thuận nên anh rất tin vào chuyện tâm linh và có kiến thức nhất định trong vấn đề này nhưng đó chỉ là truyền thống gia đình ,anh hiểu biết để tránh những điều kiêng kỵ và bảo vệ bản thân khi cần thôi chứ anh không có ý định làm thầy pháp gì cả, anh thích và đang học khoa kiến trúc , ước mơ của anh sau này là làm kiến trúc sư và anh vẫn đang nỗ lực cho ước mơ của mình.
cứ hễ nói tới ước mơ của mình là hai mắt anh như đang sáng lên vậy, cô có thể nhìn thấy hình bóng của cô trong đôi mắt ấy và điều đó làm cô rất vui.
Cô rất ủng hộ ước mơ của anh cũng như anh rất ủng hộ ước mơ của cô vậy. chẳng biết từ khi nào cô và anh đã yêu nhau, anh còn đưa cô về thăm nhà anh nhiều lần . khác với những gì cô lo nghĩ thì gia đình anh rất vui vẻ khi gặp cô.
mẹ ,chị hai và em út anh rất hiền hòa, còn cha và anh cả anh tuy hơi nghiêm khắc nhưng cũng rất quan tâm cô. họ còn từng tới thăm chùa và mọi người trong chùa cũng rất quý họ.
Đó là lúc sư trụ trì quyết định chính thức cho cô và anh yêu nhau.
Nhưng vì đây là nơi cửa phật thanh tịnh nên sư không thể chuẩn bị của hồi môn gì cho cô được, nhà phật trước nay cũng không có khái niệm cưới gả chỉ có hoàn tục thôi , chùa cô ở cũng chỉ là một ngôi chùa nhỏ đơn sơ nên cũng chẳng thể chuẩn bị cho cô cái gì chỉ có chuỗi tràng hạt là tấm lòng của mọi người giành cho cô mà thôi.
Khi cô nghe vậy cô rất vui nhưng cũng rất buồn . vui vì tình yêu của cô và anh đều được cả các sư và gia đình anh chấp nhận, buồn vì nếu anh và cô kết hôn thì cô không thể sống ở đây được nữa.
Updated 53 Episodes
Comments
awita_llu
Tâm đắt của nhân vật chính như một phần cuộc đời tôi, cảm ơn tác giả 😭❤️
2024-06-20
1