Chương 3

Thời gian trôi qua rất nhanh, chỉ còn vài ngày nữa là đến ngày nhập học của Milk, cô đang tất bật thu dọn hành lý của mình để ra sân bay

Nhìn lướt qua một vòng, ánh mắt cô dừng lại tấm hình trên bàn học kia là hình cô và em chụp cùng nhau, cô chầm chậm bước đến cầm nó lên ngắm nhìn, tay cô khẽ vuốt ve gương mặt đáng yêu của em

Sau một hồi đắn đo cô vẫn chọn cất nó vào trong vali quần áo của mình cùng với sợi dây chuyền.

Milk kéo theo vali rồi cùng ba mẹ mình ra sân bay.

Phía trước là đèn đỏ, đoàn xe nối đuôi nhau dài cả mấy chục mét, khiến xe của gia đình của cô phải dừng lại ngay trước cổng trường Đại Học Băng Cốc.

Cô nghiêng đầu ra bên ngoài mà nhìn ngắm cảnh sắc, đâu đâu cũng là hình ảnh của cô và em cùng hiện diện trong suốt mấy năm qua rồi lại khẽ bật cười khi cô nhớ đến ngày đầu tiên cô và em gặp nhau cũng chính là ngay tại cổng trường này.

Em hấp tấp vội vã thế nào lại đâm sầm vào cô đến độ kính áp tròng cũng rơi mất, bộ dáng luống cuống đó thật rất vô cùng đáng yêu

Rồi cô lại khẽ cụp mắt, đôi mắt cô ánh lên sự buồn bã khi nghĩ đến việc từ nay sẽ không còn gặp em được nữa, cũng không thể bên cạnh em lúc em cần vì giờ đây em đã có người khác

Bà Vosbein đang ngồi bên cạnh thấy thế liền ôm lấy cô “Nhớ con bé sao?”

Milk khẽ cười nhẹ “Dạ”

Bà Vosbein xoa xoa nhẹ đầu đứa con gái nhỏ bé bỏng của mình “Nhớ thì sao không chào con bé một câu rồi hẵng đi, con như vậy nếu con bé biết nhất định sẽ rất tức giận”

Milk lắc nhẹ đầu “Nếu gặp em ấy nhất định con sẽ không nỡ”

Sau một hồi mấy đèn đỏ cuối cùng xe của gia đình Milk cũng qua được lưu thông, ba của cô rẽ lên đường cao tốc đâm thẳng hướng sân bay quốc tế Suvarnabhumi mà đi

Love đang vui vẻ ở trường, em đang suy nghĩ chiều nay sẽ cùng Milk ăn món gì thì Pa liền đi tới vỗ vào vai em “Love, sao giờ này mày còn ở đây?”

Love nhíu chặt mày nhìn cô “Mày điên à, giờ học không ở đây thì ở đâu”

Pa ngồi xuống cạnh em “Ủa, thế mày không đi tiễn P’Milk à, P’Ink cũng đã đi rồi mà”

Love khó hiểu nhìn cô “P’Milk đi đâu mà phải tiễn?”

Pa khẽ chớp chớp mắt “Chị ấy đi du học, hôm nay bay nè. Bộ mày không biết sao?”

Pa chưa kịp dứt câu thì đã thấy Love bỏ chạy đi mất rồi mặc cô ở sau gọi rất nhiều lần “Love, Love”

Love vừa chạy vừa bấm điện thoại gọi cho Milk nhưng cô đang làm thủ tục gửi hành lý nên không thể nhấc máy được

Love càng lúc chạy càng nhanh hơn, đến nỗi vấp té xuống đất tay và chân bị trầy một mảng nhưng em cũng không quan tâm tới

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì đau ở vết thương mà đau vì Milk đi mà không lời từ biệt với em

Em chạy vội ra bắt một chiếc taxi “Bác tài tới sân bay quốc tế Suvarnabhumi, làm ơn nhanh lên ạ”

Lòng em vô cùng thấp thỏm miệng vừa giục bác tài tay vừa bấm gọi cho Milk “P’Milk, nghe máy đi”

Milk sau khi làm xong tất cả thủ tục thì mới cầm đến điện thoại, màn hình hiển thị 75 cuộc gọi nhỏ của Love khiến cô có chút giật mình, cô nhanh chóng gọi lại cho em

Đầu dây bên kia rất nhanh liền bắt máy, một giọng nói nức nở vang lên bên tai cô “P’Milk, chị ở yên đó cho em” sau đó giọng nói càng lớn hơn kèm theo tiếng khóc “Chưa có sự cho phép của em, chị không được đi đâu cả. Nghe rõ chưa?”

Milk theo bản năng mà đồng ý với em “Ừm, chị biết rồi”

Đầu bên kia không nói thêm gì nhưng Milk nghe được tiếng khóc vọng lại của em, khiến lòng cô rất đau, tay khẽ xiết điện thoại trên tay mình, nước mắt cô cũng âm thầm rơi, thầm gọi tên em trong lòng “Love”

Điện thoại vẫn thế kết nối dù cả hai không nói với nhau thêm câu nào, Milk vẫn đứng yên tại chỗ ở chỗ quầy gửi hành lý, còn em thì sau khi rời khỏi xe taxi liền nhanh chóng chạy đến chỗ cô

Love vừa bước vào cửa sân bay nhìn quanh một đám người qua lại liền tìm thấy Milk ở đó, cô luôn như vậy luôn nổi bật trong đám đông dù ở bất cứ đâu

Em nhanh chóng chạy đến ôm lấy cô, nước mắt em rơi nhiều hơn ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi của Milk

Milk chầm chậm đưa tay ôm lấy em “Đừng khóc”

Love hơi ngẩng đầu, mắt em đã đỏ lên vì khóc, nó khiến cô không nhịn được mà đưa tay lau đi nó

Love nhìn cô mà chất vấn “Tại sao? Tại sao chị đi du học mà không nói với em? Tại sao hôm nay rời đi mà không cho em biết? Nếu như em không biết vậy thì chị cứ định âm thầm rời đi sao? Rốt cuộc chị xem em là gì vậy hả?”

Milk siết chặt tay mình lại để kiềm chế cảm xúc trong cô lúc này, cô thật sự không biết phải trả lời với Love như thế nào, cô nghĩ thầm trong lòng “Em muốn chị nói như thế nào đây, Love. Chẳng lẽ nói rằng nếu chị nói chi em biết thì chị sợ chị không đủ dũng khí rời xa em sao?” rồi ấp úng đáp “Chị..chị..”

Love mất kiên nhẫn mà nói lớn “Chị cái gì? Chị nói đi chứ?”

Milk khẽ cụp mắt xuống né tránh đi ánh mắt của em “Chị xin lỗi, chị chỉ là không muốn nhìn thấy em buồn mà thôi”

Love ôm chặt lấy cô hơn “Chị không nói ra em mới càng buồn hơn đó, sao chị dám bỏ em một mình mà đi cơ chứ”

Milk vỗ vỗ lấy lưng mà dỗ dành “Chị hứa dù ở bất cứ đâu, bất cứ thời điểm nào chỉ cần là sự kiện trọng đại trong cuộc đời em chị điều sẽ trở về tham dự”

Love đưa ngón tay út ra “Là chị hứa đó”

Milk gật gật đầu rồi cũng đưa ngón út ra móc vào ngón tay út của em xem như lời hứa “Chị hứa”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play