Tới nhà rồi, nhưng hắn chẳng nỡ gọi bé con đang ngủ ngon trong vòng tay mình dậy. Có vẻ như em đã mệt lắm rồi thì phải. Hắn mở cửa nhà ra một tay ôm em một tay đưa xuống tháo giày cởi tất.
- Anh Noa về rồi ạ? Công việc ổn chứ?
- Anh có mua bánh về không đấy?
- Hai đứa kia ồn quá, trật tự cho anh ấy vào nhà đã.
Tiếng chí chóe khiến hắn phải lắc đầu thở dài. Xếp giày ngay ngắn, xong hắn liền xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà. Ngẩng mặt lên hắn liền nhìn thấy ba thiếu niên. Một người với mái tóc màu nâu đỏ vẫn còn đeo tạp dề tay cầm theo một cái vá múc canh. Người thứ hai thì vẫn mặc trên người bộ đồng phục học sinh, mái tóc có hai cọng vểnh lên. Người còn lại có mái tóc màu hồng đỏ được thắt bím một bên, trên tay vẫn còn cầm theo túi snack đang ăn dở.
- Yoichi, Ness, Kurona. Ba đứa đừng lộn xộn nữa.
Hắn lên tiếng nhắc nhở muốn cắt ngang cuộc tranh cãi ngớ ngẩn của ba đứa học trò. Cả ba người đều hướng mắt nhìn về phía anh. Ness là người chạy về chỗ anh đứng đầu tiên, cũng là người đầu tiên nhìn thấy em nhỏ mà anh đang ôm.
- Đứa nhỏ này là ai vậy ạ? Để em bế giúp cho.
Cậu đưa tay muốn giúp anh bế đứa nhỏ đang ngủ say kia. Hắn đưa em cho cậu bế trước khi trao tay còn dặn dò.
- Đứa bé này là anh đưa từ tiệm bánh về, không có nhà ở còn bị thương nữa. Bế em ấy vào sofa phòng khách đi. Yoichi đi lấy chăn cho em ấy. Còn em giúp anh xem vết thương của bé ấy nhé. Anh thay đồ xong sẽ xuống.
Ness nhận việc bế Kaiser vào sofa phòng khách. Yoichi thì lấy chăn đắp cho em trong khi Ness giúp em xem xét vết thương ở chân. Cả ba nhìn thấy vết rách trên hai bàn chân tím tái của cậu liền lặng người. Kurona là người lên tiếng đầu tiên.
- Rửa vết thương trước đi để lâu sẽ nhiễm trùng đấy. Tao đi tìm Kenyu lấy băng gạc.
Nói xong anh liền rời đi để lại Yoichi với Ness ở đó giúp cậu lau lót vết thương. Một lúc sau Kurona quay lại không chỉ cầm theo băng gạc mà còn kéo theo được một người nữa tới xem đứa nhỏ mà Noel Noa mang về. Kenyu nhìn đứa bé đang ngủ say dù cho bị chạm vào vết thương đau liền nhíu mày hỏi
- Chúng mày cho đứa nhỏ uống thuốc ngủ à?
- Thằng khùng.
Kurona đánh bốp một cái vào đầu của kẻ vừa phát ngôn. Nói nhăng nói cuội là giỏi. Hai người đó quay ra chửi nhau chí chóe, cùng lúc đó Noa sau khi thay xong một bộ đồ thoải mái cũng từ trên lầu đi xuống. Hắn đến bên cạnh khẽ lay nhẹ muốn bạn nhỏ đang trong cơn mơ tỉnh dậy.
Em đang ngủ yên thì bị đánh thức liền nhíu mày chậm rãi ngồi dậy. Tay nhỏ đưa lên dụi dụi mắt do ngái ngủ. Noa thấy em tỉnh liền đưa tay xoa đầu em và nhắc nhở.
- Dụi nhiều đau mắt đó bé con.
Em nghe hắn nói xong liền luống cuống bỏ tay xuống. Hiện tại trước mắt em không chỉ có hắn mà còn có thêm bốn người nữa. Được nhiều người lạ vây quanh khiến em có chút hoảng loạn. Tay nhỏ siết chặt lấy tấm chăn mỏng quấn quanh người. Noa thấy em sợ liền ngồi xuống ghế ngay bên cạnh em, tay cũng thuận tiện mà ôm em lên đùi mình.
- Không cần phải sợ, đều là học trò của chú. Ở đây đều là người tốt, ban nãy họ còn giúp em băng bó vết thương ở chân đấy.
Được về lại với vòng tay, với cái ôm ấm áp của người đàn ông khiến em cảm thấy an tâm hơn đôi chút. Em chớp chớp mắt rồi lại nhìn chăm chăm vào những người trước mặt.
- Chào ạ.. Cảm ơn vì đã giúp em ạ.
Giọng non nớt của trẻ nhỏ cất lên khiến mấy thanh niên điêu đứng luôn. Yoichi phấn khích nắm lấy tay em ngỏ lời giới thiệu.
- Chào bé cưng, anh là Isagi Yoichi. Bé cứ gọi anh là Yoichi. Còn thằng mặc tạp dề kia là Ness, thằng có răng nhọn nhọn là Kurona, còn cái thằng đeo kính đen giống chú báo vệ kia là Kenyu. Còn bé con tên là gì thế?
Mặc kệ việc Yoichi đang bị mấy người còn lại lườm muốn lé mắt, em ngoan ngoãn đáp lại lời giới thiệu của cậu.
- Em là Michael Kaiser, năm nay 10 tuổi ạ..
- Uầy, 10 tuổi á, anh đây còn tưởng nhóc mới chỉ 5 hay 6 tuổi thôi cơ. 10 tuổi gì mà bé tẹo vậy em?
Kurona lên tiếng trước khi Yoichi kịp nói tiếp. Em nghe vậy liền mím môi không muốn trả lời. Phía sau bàn tay của Noa không ngừng xoa xoa với vuốt vuốt tấm lưng nhỏ. Hắn nói.
- Em không muốn nói thì thôi, Kurona cũng không có ý gì đâu.
- Kaiser, em đã ăn gì chưa? Nếu chưa thì chúng ta cùng vào ăn cơm nhé?
- Chẳng phải bảo sẽ chờ cừu xanh với trái cam về rồi mới ăn cơm hả?
- Trẻ con ăn muộn không tốt, sẽ rất tệ nếu em ấy chưa ăn gì mà còn phải ăn muộn.
Nhìn Ness và Kurona lời qua tiếng lại về chuyện ăn uống của bản thân em thấy có chút áy náy, vội nói.
- Không sao ạ, em không đói ạ.
Noa vỗ nhẹ vào lưng em nhẹ giọng hỏi han.
- Kaiser, chân em làm sao mà bị rách như thế kia?
- Em.. em giẫm phải miểng chai ạ.
- Em có bằng lòng kể chú nghe những chuyện đã xảy ra chứ? Nếu em không muốn thì thôi nhé. Chúng ta đi ăn cơm.
Từng lời nói, từng lời hỏi han của gã trai như xoa nhẹ lên những tổn thương trong lòng em. Em không biết nữa, em lo lắng rằng nếu em nói ra thì có bị bọn họ ghét không nữa, một đứa trẻ chỉ vì những chuyện cỏn con mà bỏ cha bỏ nhà đi.
- Chuyện là...
Tuy em đắn đo nhưng em vẫn muốn kể cho họ nghe. Em không nên lừa dồi hay phớt lờ những người đã giúp đỡ mình. Dù kết quả sau câu chuyện này có ra sao đi chăng nữa thì em vẫn sẽ chấp thuận nó một cách hiển nhiên.
Em luôn như vậy, luôn đắn đo những chuyện liên quan tới bản thân nhưng lại đối với suy nghĩ của người khác lại luôn nghĩ tốt giúp họ. Đúng là đứa trẻ tốt.
Comments
Điên kệ t ^^
Một đứa trẻ hiểu chuyện...
2024-08-29
2