Faye phòng làm việc suy nghĩ về em, không biết khi nào có thể gặp lại em và trò truyện nhiều hơn.
“Em ấy chắc là sinh viên, đống sách kia thật quá dày”. Faye cảm thán
Faye nhớ lại đã nhìn thấy em ôm một vài cuốn sách. Cô cần tìm thêm thông tin về em.
“Em ấy nhỏ người thật, và cũng rất xinh đẹp…”. Faye vô thức cong khoé miệng lên
“ tại sao em khiến mình nhẹ lòng thế này, vì tôi đã tìm thấy em rồi sao.. ?”. Faye xoa nhẹ thái dương
Faye nghĩ mình thật sự sắp điên rồi, không lẽ cô làm việc nhiều quá, sắp mất trí rồi hay sao.
...----------------...
Đồng hồ lúc này đã là 2h chiều. Wan từ buổi hẹn trở về. Bước vào bên trong. Faye đang tập trung công việc của mình
“Thưa ngài, họp đồng đã ổn thoả”. Wan chậm rãi nói
Faye cũng chẳng để ý tới chuyện này, thật ra việc họp tác với những công ti khác cũng không quan trọng đối với cô. Đơn giản vì cô không thiếu tiền. Họp đồng có thành công hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì
“Được rồi, không có gì thì nghỉ ngơi đi”. Faye vẫn tập trung vào công việc đồng thời nói với Wan.
“Vâng”. Wan quay người rời đi
Nhưng chưa ra khỏi cửa thì đã bị Faye gọi lại.
“À, Wan, giúp tôi chuyện này!”. Faye dừng công việc lại.
Wan bất ngờ, vì đây là lần đầu tiền Faye sử dụng từ “giúp” với cô. Tuy bất ngờ nhưng Wan vẫn rất chuyên nghiệp
“Ngài có gì sao?”. Wan thắc mắc
“Tìm kiếm người này giúp tôi nhé”. Faye nói
Wan bất ngờ nay lại càng bất ngờ hơn, hàng ngàn câu hỏi lướt qua trong đầu. Nhưng cũng chăm chú nghe Faye nói thêm
“Em ấy tên Yoko, hình như là sinh viên, gặp ở quán cà phê N”. Faye nhớ lại
“Ngài đợi tôi một lúc, sẽ có thông tin ngay ạ”. Wan rất chuyên nghiệp, Thành phố này nơi đâu cũng thuộc địa bàn của Faye, chỉ cần cô muốn thì thông tin tự về tay mà thôi.
...----------------...
...5phut sau...
“Yoko Apasra, 23t, 1m6 Sinh viên năm 4, của trường đại học S, cô ấy sống một mình ở thành phố này. Vừa học vừa làm thêm ở quán cà phê N, cô ấy sống ở ký túc xá nữ, mồ côi từ nhỏ.” Wan nói rõ thông tin cho Faye biết.
Nghe được em không có người thân, Faye vô cùng đồng cảm, trầm ngâm một lúc
“Được rồi, không còn gì nữa”. Faye biết em đang ở đâu thì
Wan cũng không thắc mắc gì nhiều nên cũng cúi người chào rồi quay ra.
“Yoko Apasra…”. Faye đọc thầm tên em
...----------------...
Yoko đang ngồi ở thư viện của trường làm bài tập. Em rất tập trung. Khuôn mặt em toát ra vẻ thanh tú, đôi môi căng mọng, Khuôn miệng nhỏ đáng yêu.
Em rất tập trung nên không để ý xung quanh, những người trong thư viện đang bàn tán xì xào về em. “Ê con nhỏ đó kìa, mày thấy không” “ nhìn xinh đẹp như vậy mà tính kì quá” “Nó bỏ Phillip để cặp bồ với ông già nào đó..”. Những lời khó nghe ấy đang nhắm thẳng vào em
“Nè các người đang làm ồn thư viện đấy!!!!”. Một cô gái đứng kế Yoko nói.
Âm thanh bất ngờ khiến Yoko giật mình, em quay sang nhìn người bên cạnh. Những lời bàn tán cũng lặng bớt.
“Marissa, cậu đến rồi!!”. Yoko cười với cô gái đó
Mariisa Lloyd, cô là con của gia tộc Lloyd, là bạn thân của Yoko, cô có tính tình rất thẳng thắn, và vô cùng tốt bụng.
“Yobaoo\~\~, cậu đói không, mình sắp chết đói rồii”. Marissa tỏ vẻ đáng thương.
Thật ra Mari muốn Yoko đi ra khỏi nơi này, sợ em sẽ nghe những lời không hay. Cô rất thương cô bạn này
Cô rất ghét tên Phillip, lúc trước đã ghét rồi, hôm nay tung tin giả khiến mọi người hiểu lầm Yoko. Mari hận không thể xé xác tên đó ra thành trăm mảnh.
“Được rồi, cậu đợi mình dọn sách nhé”. Yoko cong cong môi cười với Mari, sau đó cả 2 cùng dọn vở sách.
Thật ra Yoko cũng nghe được những lời đó, nhưng cũng không để tâm lắm. Gia đình của Phillip rất có tiền của. Muốn dìm ai xuống dưới vực sâu cũng rất dễ dàng.
“Cậu muốn ăn gì nè?.”. Em quay sang hỏi ý Mari
“Tớ mới biết có tiệm đồ ngọt gần trường lắm, ăn nhé!”. Mari hớn hở mà giới thiệu cho Yo.
Yoko cũng đồng ý với cô bạn thân này, hai người rời khỏi thư viện.
...----------------...
...Tiệm bánh...
“Yobaoo\~, cậu nhìn xem chiếc bánh này xinh quá đi mất”. Mari chỉ chỉ vào quầy bánh.
“vậy cho tôi 2 phần này nhé”. Yoko cũng chọn một cái giống vậy rồi nói với Nhân viên tại quầy.
Hai cô gái chọn chỗ ngồi của mình, chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ. Ánh nắng bên ngoài chiếu rọi vào.
Em ngồi đó nhưng trông khá thẩn thờ. Dường như đang suy nghĩ điều gì đó
“Yobao, cậu đang nghĩ gì vậy?”. Mari quan sát Em một lúc, thì đành hỏi em.
Yoko đang nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe Mari gọi, Em vội quay sang.
“Một số chuyện gần đây thôi, không có gì đâu”. Em cố gắng cười với Mari.
“Yo à, tớ biết đó là chuyện về tên Phillip kia”. Mari biết rõ do hắn nên Yoko mới trong mệt mỏi như vậy.
Hôm nay hắn ta đã tung ra những thông tin sai lệch, khiến mọi người hiểu lầm Em.
“Cậu có cần tớ kêu người đánh hắn không!!.”Mari rất muốn trả thù cho Yoko.
“Cậu được không!?.”Yoko thấy Mari rất tốt, nhưng em muốn trêu cô ấy một chút
“Tớ a!????, hmm.. tớ cũng có học võ mà, đánh hắn cũng được, nhưng do tớ bỏ buổi nhiều quá, chắc phải nhờ người khác thôi!!.”. Cô múa múa một số động tác võ, nhưng suy nghĩ lại một lúc thì nên để người khác xử lí thì hơn.
“Cậu đáng yêu quá đi mất!!”. Yoko biết cô bạn này muốn tâm trạng Em thoải mái hơn nên đã nói như vậy. Em cong môi mình lên, tâm trạng cũng vui lên hẵng.
Cả hai cùng cười đùa và ăn với nhau. Sau đó thì cũng trở về.
...----------------...
Ngày hôm sau, Faye quyết định sẽ đến tìm Em, nhưng vẫn lo là em sẽ sợ cô vì chuyện lần đó.
“Chết mất, Em ấy sẽ nghĩ mình là một tên quái vật!”. Tâm trí Faye bây giờ tưởng tượng ra hàng ngàn cảnh tượng khi cô gặp lại em…
Nhưng vẫn quyết muốn gặp lại Cô gái nhỏ nhắn ấy.
Trong phòng chủ tịch, Faye gọi Wan vào.
“Thưa ngài có chuyện gì vậy”. Wan từ ngoài cửa bước vào.
“Chuẩn bị xe, tôi cần ra ngoài bây giờ”. Faye muốn tự đi tìm em
Sau đó Faye rời công ti, ngồi trên chiếc xế hộp đen, nhìn cách chạy xe của cô ấy trong cũng rất quyến rũ và “Ngầu”. Tựa như một tay đua thực thụ. Nhưng thật ra bây giờ cô đang lo lắng…
“Hôm nay có gặp được Em ấy không nhỉ..?”.
“Nên bắt chuyện như thế nào.”
Bình thường Faye là một người cực kì nhạy bén trong suy nghĩ. Không gì có thể làm khó được Cô, mọi chuyện quan trọng công băng đảng và Công ti đều do một tay cô giải quyết. Nhưng bây giờ lại trở thành thế này…
Sau 20p chạy xe, cuối cùng cũng đến quán cà phê N
Trên xe bước xuống, vẫn là thần thái ngút trời đó. Faye bước vào quán
“ N xin chào quý khách.”. Nhân viên trong quán chào cô với câu chào cửa miệng.
Faye không vội order, nhìn xung quanh tìm bóng dáng của Em. Nhưng không thấy…cô đành phải gọi món nước quen thuộc
“Một cà phê đen.” Faye nói với nhân viên tại quầy.
Giọng của Faye vẫn là thứ ma mị gì đó. Khiến người ta bị mê hoặc, khiến người nghe muốn tan chảy. Nhân viên rất chuyên nghiệp nên không quá lộ liễu.
“Quý khách đợi một lúc, thức uống sẽ được phục vụ ngay ạ”. Nhân viên
“Nhân viên ở đây có người tên là Yoko phải không?.”. Faye quyết định hỏi về Em
“Vâng ạ”. Nhân viên đáp lại câu hỏi của Faye
“Hôm nay có đi làm không?”. Faye hỏi tiếp
“Cô ấy vừa mang nước lên tầng rồi!”. Nhân viên chỉ tay lên lầu.
“Được rồi, có thể để cô ấy mang nước cho tôi không”. Faye dặn dò nhân viên , sau đó lại chiếc bàn ở góc quán.
Quán thiết kế theo kiểu cách Châu Âu, nội thất bên trong trong có nét cổ điển, nhưng tổng thể mang vẻ hiện đại. Bên ngoài cũng có bàn dành cho những con người thích cảm giác thiên nhiên.
Ngồi bên cửa kính, Faye toát lên một vẻ đẹp mê hồn. Ánh nắng len qua những chiếc lá bên ngoài trời chiếu thẳng vào khuôn mặt sắc nét của Cô.
Tuy Cô không làm gì quá nổi bật. Nhưng cũng khiến người khác phải gục ngã vì mình. “Trời ơi, đó là vị chủ tịch nổi tiếng của đất nước đây saoo!!!”, “lúc nãy đi ngang tôi, trời ơi, cô ấy cao, và còn rất thơm nữa”, “ lúc nãy cô ấy order, chết tiệt, giọng nói đó có chữi mình, mình cũng không thể nào tức giận được..”
“ cô ấy đã có người yêu chưa ta,”. “Cậu nhìn xem con mình sẽ giống cô ấy hơn phải không”.
Quán cà phê lúc đầu còn yên tĩnh, bây giờ đã nhốn nháo vì sự xuất hiện của Cô.
Nhưng Faye có nào để tâm đến, thứ cô nhìn bây giờ là cô gái mặc tạp dề đang bước xuống cầu thang. Cô gái bước đến quầy order. Cô đang chờ đợi để mang nước cho khách.
“Em mang nước này đến bàn số 7, là vị khách mặc vest kia”. Nhân viên quầy dặn dò em.
Yoko nhận nước và mang đến cho Faye
“Nước của quý khách đây ạ”. Yoko vẫn chưa để ý quá nhiều, mang nước lại sau đó muốn quay đi.
“Yoko!”. Faye nắm lấy vạt áo em mà gọi.
Yoko bất ngờ quay lại nhìn xem người ngồi đó là ai.
“ Là chị hôm đó!”. Yoko che miệng vì bất ngờ
“Em ngồi xuống đi, tôi có chuyện muốn nói với em”. Faye kêu Yoko ngồi xuống.
“Nhưng em đang trong giờ làm việc,…”. Yoko lo lắng nhìn Faye.
Cô vẫn không dám ngồi xuống, vì lúc này cô còn trong thời gian làm việc của quán, nêu không làm sợ sẽ bị quản lí mắng mất..
”gọi quản lí em đến đây”. Faye vẫn chăm chú nhìn Em
Yoko lúc này vô cùng lo lắng
“Chết rồi, mình lỡ làm đổ cà phê lên áo cô ấy thôi, không lẽ hôm nay định kêu quản lí đuổi việc mình luôn saoo.!”. Yoko nghĩ thầm, sắp sợ đến khóc rồi. Nhưng em vẫn bình tình gọi cho quản lí
Một lúc sao quản lí đến. Vừa đến nơi…, biết danh tiếng của Faye tưởng gần có chuyện gì nghiêm trọng đã xảy ra rồi
“Thưa quý …khách, có chuyện gì không ạ!”. Quản lí nói với giọng dè chừng.
Sắc mặt Faye vẫn không thay đổi, vẫn ánh mắt chăm chú nhìn Yoko…
“Cô gái này, tôi muốn mua lại quán cà phê này”. Sao đó chìa chiếc thẻ đen ra trước mặt quản lí.
Quản lí bây giờ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra..
“Sao.. sao ạ?, mua.. mua lại ạ”.Quản lí bây giờ vẫn chưa hết kinh ngạc.
Sao một lúc Faye gọi Wan đến. Chủ quán biết danh Faye, nên cũng đành trao lại quyền sỡ hữu cho Cô ấy. Wan hoàn thành mọi giấy tờ rất nhanh gọn. Bây giờ quán “Coffee N” đã là của Faye.
...----------------...
Yoko đứng một góc nhìn từ nãy giờ vẫn không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô ấy tự hỏi rằng..
“Chết rồi, cô ấy muốn tự tay đuổi mình saoo!”. Bây giờ cô nghĩ mình sắp mất việc đến nơi rồi. Trong lòng không khỏi cảm thấy buồn bã.
Faye quan sát em nãy giờ, thấy em cứ đứng vậy, trong khuôn mặt như sắp khóc đến nơi.
“Em còn đừng làm gì nữa, ngồi xuống đi!.” Faye ra hiệu cho Yoko ngồi xuống.
“Dạ..?, không phải chị định đuổi việc em sao ạ?”.Yoko nghi hoặc những gì đang diễn ra.
Faye bổng cong nhẹ khoé môi mình lên, Cô cười vì trông Yoko bây giờ như một “hamster” đang trố đôi mắt tròn xoe nhìn Cô.
“Ai đuổi em, bây giờ tôi là chủ, tôi nói sao em nghe thế đi, ngồi xuống !.” Faye nén ý cười xuống, tỏ vẻ nghiêm khắc.
Yoko thở phào một hơi, may là không mất việc. Cô thầm khóc trong lòng. Người chủ mới này của cô có chút “đáng sợ…”
Yoko nghe lời ngồi đối diện Faye, Faye mang chiếc Laptop để lên bàn, bắt đầu công việc đang dang dở tại công ti. Mọi chuyện xảy ra từ nãy đến giờ không quá 30p.
Giờ này là 1h30 chiều, Faye làm việc của mình, còn Yoko vẫn ngồi đó quan sát.
“Gì vậy nè, Chị ấy không nói gì hết, nãy giờ cứ bấm máy tính mãi thôi, Chị ấy muốn mình làm gì vậyy.!!”.
Yoko có nhích người nhẹ sang, vì chiếc Laptop che mất tầm nhìn của Em, Em không nhìn được người đối diện như thế nào.
Bỗng chiếc Laptop được di chuyển sang bên phải của bàn, chút nữa là chạm vào cửa kính.
Khuôn mặt Faye lộ ra
“Mũi chị ấy cao thật đó, đôi lông mày như “cây kiếm nhật” kìa, đôi mắt rất đẹp, đôi môi đầy đặn. Trời ơi tuyệt sắc gì vậy”. Yoko quan sát khuôn mặt của Faye thầm cảm thán
“Em nhìn gì thế…?”. Faye nhìn thấy “chú chuột” trước mặt mình đang nhìn lén. Kì lạ cô không thấy khó chịu, ngược lại cảm thấy em ấy thật Đáng yêu
“Em.. em không nhìn gì hết!”. Yoko biết mình bị phát hiện làm chuyện kì lạ. Ngại ngùng chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Faye không nói gì, nhưng khuôn miệng đã cong lên từ bao giờ.
Thời gian trôi qua gần tiếng đồng hồ, khi vừa xong việc. Faye ngước nhìn chú chuột trước mặt. Lúc nãy còn loay hoay, bây giờ đã đánh một giấc rồi.
Yoko là một cô nàng thích ngủ, em xem việc ngủ là việc giúp mình nạp đầy năng lượng. Cộng với việc cô thức khuya để học bài, và phải đi làm thêm. Dạo này lại gặp chuyện với Phillip khiến cô rất mệt mỏi.
Nhìn em ngủ như vậy, Faye không dám đánh thức, thấy em đang trong tư thế dựa đầu vào cửa kính. Cô sợ em không thoải mái. Faye đứng dậy và ngồi kế em sao đó nhẹ nhàng để em dựa lên vai mình ngủ.
Tầm 30p sau, em mới lim dim mở đôi mắt còn say giấc của mình ra. Nghe thấy hương nước hoa của ai đó, sao đó em ngồi thẳng người dậy. Nhìn sang người bên cạnh..
“Em xin lỗi, em ngủ quên mất!”. Yoko ríu rít xin lỗi Faye
“Không sao, tôi cũng chợp mắt mà.”. Faye ở bên em cảm thấy rất dễ chịu, cũng ngủ quên luôn.
Faye nhìn đồng hồ
“Về đi, em hết giờ làm rồi!”. Faye quay sang nhìn em và nói.
“Mới 2h thôi ạ, em còn trong giờ làm”. Yoko cũng nhìn thấy thời gian.
“Không, hôm nay đến đây được rồi, về nghỉ ngơi đi. Tôi cũng về”. Faye vừa nói vừa cầm lấy chiếc laptop
Faye không vội về.
“Tôi đưa em về”. Faye muốn đưa Yoko về kí túc xá.
“Em.. em không phiền chị đến vậy đâu”. Yoko muốn từ chối
“Thuận đường”. Sau đó Faye nắm nhẹ lấy cổ tay Yoko.
Yoko chưa kịp phản ứng thì đã ra khỏi quán và đứng trước xe của Faye
Faye mở cửa xe cho em vào
Sau đó trở về kí túc xá nữ.
Trên xe mang một cảm giác yên tĩnh kì lạ.
“Em có sử dụng Wechat không”. Giọng nói của Faye cất lên phá vỡ bầu không khí yên lặng.
“Em có ạ..!”. Yoko cũng trả lời.
“Em thêm tôi đi”. Faye chìa điện thoại ra cho Yoko
Sau đó hai người họ đã có cách thức liên lạc của nhau…
End.
Updated 50 Episodes
Comments