Thời gian bên em như ngừng trôi..

Ngày hôm sau tại công ti SOZ, Faye đang tập trung làm việc. Wan gõ cửa…

“Thưa ngài, tôi có chuyện cần báo cáo!”. Bên ngoài Wan nói.

“Vào đi.” Faye cất lời.

Wan mở cửa bước vào bên trong

“Thưa ngài, chúng ta hôm nay có cuộc họp vào lúc 2h ạ”. Wan báo cáo cho Faye biết.

Faye vẫn im lặng một lúc rồi lên tiếng “Được rồi”

Wan quay người rời đi

Bên trong phòng bây giờ chỉ còn Faye. Faye thở dài một hơi, dạo này chứng khó ngủ của cô lại nặng hơn rồi. Khiến cơ thể lúc nào cũng mệt mỏi. Nhưng bỏ qua hết cảm giác đau đầu, bây giờ Cô chỉ nghĩ đến hình bóng của Em

“Yo, em đang làm gì thế”. Faye ngửa đầu lên ghế mà suy nghĩ.

Cô cầm lấy điện thoại đang để trên bàn. Vào ứng dụng Wechat

“Mình có nên nhắn tin không nhỉ,..?”. Faye do dự một lúc. Vẻ mặt đắn đo nhưng cũng bắt đầu gõ phím.

/xin chào/. Faye nhắn tin cho Yoko

….

Không thấy hồi âm của em, cô nghĩ bây giờ em đang bận học. Cô cũng có chút buồn, cũng đành để qua một bên. Bắt đầu tiếp tục công việc của mình.

...----------------...

...2h...

Tại phòng họp, mọi người đã tập hợp đúng giờ, không dám chậm 1 giây. Faye bước vào, Ngồi xuống chiếc ghế trung tâm.

“Bắt đầu”. Giọng Faye lạnh lùng mở đầu cuộc họp.

Mọi người xuyên suốt cuộc họp rất căng thẳng. Nhưng mọi người để ý, hôm nay Faye có vẻ không tập trung lắm. Cô nhìn vào chiếc điện thoại trên bàn, như đang chờ đợi gì từ thứ đó. Vẻ mặt Faye lúc nào cũng khó chịu.

“Ting”. Âm thanh thông báo từ chiếc điện thoại vang lên. Mọi người đang bàn luận nghe xong cũng phải chậm lại một nhịp. Xem là của ai mà dám gan không để chế độ yên lặng trong cuọc họp thế này.

Mọi người nghĩ kẻ làm việc riêng trong cuộc họp sẽ bị Faye xử mất.

Nhưng mọi sự tập trung bây giờ đổ dồn về phía vị “Chủ tịch” kia. Cô ấy đang cầm điện thoại, rồi sau đó để xuống.

“Tiếp tục đi”. Faye lại nói tiếp, nhưng lần này giọng nói vẫn trầm, nhưng cảm giác bớt lạnh lùng hơn.

Mọi người không dám làm mất thời gian, cũng tiếp tục cuộc họp.

Tiếng đồng hồ trôi qua. Cuộc họp kết thúc. Faye đứng lên rời đi trở về phòng. Nhưng Faye vừa đi, bên trong phòng họp bắt đầu nháo nhào. “ Lúc nãy là điện thoại của ai vậy??, muốn chết saooo”, “Tôi tưởng phải chịu một cơn thịnh nộ rồi”, “ các cậu có thấy gì không, Chủ tịch đã cười đó”, “ lần đầu thấy cô ấy cười như vậy đấy”. “Nụ cười quyến rũ!!!!”.

Trở về phòng của Faye. Khi nãy trong cuộc họp là tin nhắn của Yoko

Faye: xin chào

Yoko: ahh

Yoko: em xin lỗi, khi nãy em tập trung vào bài quá không để ý điện thoại (T.T)

Yoko: Xin chào chủ quán

Lúc nãy do trong cuộc họp cô vẫn chưa trả lời em. Bây giờ nhìn lại dòng tin nhắn. Cô vẫn vô thức cười.

“Cô nhóc này để Avt một chú chuột thật này”. Faye nhìn vào avt của cô mà khoé môi cong lên. “Đáng yêu quá”

Faye: đừng gọi tôi là chủ quán

Yoko: Chị không thích vậy ạ, em nên gọi gì đây (T_T)

Faye không trả lời ngay, mà suy nghĩ một lúc.

Faye: Gọi tên tôi đi

Yoko: Vậy thì..

Yoko: Xin chào p’Faye, chúc chị một ngày tốt lành

(\~>.<)

Faye: Em cũng thế!

Tâm trạng Faye bây giờ có đôi chút tốt lên. Không biết tại sao cô lại thích Em ấy đến thế. Để điện thoại xuống. Faye ngửa đầu lên chiếc ghế suy nghĩ

“Em đặc biệt thật đấy.!”. Faye thì thầm. Sau đó lại tiếp tục công việc.

...----------------...

...Tại trường....

“Cậu đang nhắn tin với ai vậy, trong rất tập trung”. Marissa thấy Yo đang cầm điện thoại.

“À, mình nhắn với chủ quán N”. Yoko đáp lại Mari

“Cậu nhắn với Anh chủ quán làm gì vậy”. Mari định trêu chọc Yoko

“Không phải “anh” đâu!”. Yoko phản bác

Mari ngạc nhiên, vì trong trí nhớ cô, chủ quán Cà phê N là một người đàn ông

“Tớ nhớ là một người đàn ông mà”. Mari cố nhớ lại gương mặt của chủ quán, nhưng bất lực.

“Thì lúc trước là vậy, nhưng hôm qua đã đổi rồi”. Yoko nói rồi cũng giải thích “ chuyện là…”. Yoko kể về lần đầu gặp Faye, và chuyện Faye mua lại N.

“Cậu nói người đó tên Faye hả. Tớ cảm thấy có chút quen quen!, à mà chắc không phải đâu”. Mari nhớ đã gặp những bài báo nói về Faye Peraya, mặc dù vậy cô vẫn nghĩ chỉ là trùng tên thôi.

“Ý cậu là sao”. Yoko nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc

“Tớ đang nghĩ tới một người cũng tên Faye thôi, nhưng chắc Faye chủ tiệm của cậu khác quá. Faye mình biết chắc không cần mở tiệm cà phê để kiếm tiền đâu, cô ấy giàu lắm”. Mari nói rồi, cười phá lên. Tưởng tượng người như Faye Peraya mà bán cà phê thì thật là Đáng yêuu.

“Chắc vậy quá”. Yo cũng cười với Mari.

...----------------...

Thời gian lúc này cũng điểm đến 19h, lúc này Yoko trở về kí túc xá. Bước vào phòng, cô lấy vội chiếc điện thoại ra vì nghe tiếng “ting”

Faye: Em về chưa?

Yoko: Em cũng vừa về tới, Faye đang làm gì vậy?.

Faye: tôi đang làm việc trên máy tính.

Yoko nghĩ Faye là nhân viên văn phòng. Và thích quán Cà phê thôi

Yoko: Vất vả quá. Kiếm tiền thật khó (╯-╰)

Yoko: Faye cố lên nhé(*>_<)

Yoko nghĩ Faye cũng khó khăn kiếm tiền giống mình. Nhưng Em không biết Faye rất giàu, có thể nói là tài phiệt của Thái Lan.

Faye bây giờ chỉ biết cười thôi. Cô cười vì sự đáng yêu của chú chuột này.

“Sao có người đáng yêu vậy nhỉ”. Faye cảm thán sau đó nhắn tiếp.

Faye: Cảm ơn, Em cũng cố lên.

Faye: khi nào Em đi làm.

Yoko: ngày mai ạ, ngày mai em có ca

Faye: Nghỉ ngơi đi

Yoko: Faye cũng ngủ sớm nhé.

Yoko: Ngủ ngon\~\~\~

Faye: Ngủ ngon.

Faye tắt điện thoại. Tắt luôn cả Laptop. Faye tìm đến quầy rượu ở góc phòng, cho mình một ly rượu đầy. Khi say rồi Faye mới có thể chợp mắt một lúc. Vừa uống vừa nghĩ đến việc ngày mai có thể gặp Yoko.

“Ngày mai được nhìn Em rồi”. Faye uống hết một hơi, khoé môi vô thức cong lên.

...---------------...

Hôm sau tại quán N, từ sớm Yoko đã đến vì hôm nay là ca sáng. Thời gian buổi sáng không quá đông khách, chỉ có những người nhân viên văn phòng ghé qua quán mua Cà Phê rồi rời đi, những người ngồi tại quán đa số là những sinh viên, và cặp đôi.

“Yoko, hôm nay lại cố gắng nhé”. Nhân viên làm việc cùng em nói khẽ

“Cậu cũng vậy nhé”. Em cũng đáp lại.

“À mà, chủ quán mới ấy, chị ấy thế nào”. Nhân viên buôn chuyện cùng em lúc vắng khách.

“Ý cậu là p’Faye hả”. Yoko hỏi lại.

“Đúng đúng, Cô gái hôm bữa ý”. Nhân viên phân khích

“Thì chị ấy Đẹp, cao, thơm, và rất chăm chỉ”. Yoko bình thản trả lời

“Thế còn gì nữa không, chị ấy có người yêu chưa nhà ở đâu??”. Bạn nhân viên hỏi em nhiều hơn

“Tớ và chị ấy mới biết nhau thôi, gặp nhau không quá 3 lần nữa”. Yoko cười khổ mà trả lời

“tớ tưởng 2 người biết nhau lâu rồi”. Nhân viên bất ngờ vì thấy Faye rất ân cần với Em.

Bạn nhân viên định hỏi nữa, nhưng có người từ bên ngoài bước vào. Yoko tưởng là khách

“N xin chào quý khac..”. Em chưa kịp dứt câu thì biết người bước vào là ai.

“Chủ Quán”. Yoko bất ngờ vì người bước vào là Faye

Nhân viên cũng chào Faye. Nhưng Faye cũng không quan tâm lắm chỉ gật nhẹ đầu rồi quay sang nhìn Em. “Em gọi tôi là gì”. Faye nhìn vào mắt em và hỏi, giọng Faye lúc này rất trầm và khàn.

“P’Faye ạ”. Yoko bình tĩnh điều chỉnh cách xưng hô.

“Một cà phê đen nhé, Yo”. Faye nói với Em xong thì quay người đi đến góc bàn hôm qua.

Những nhân viên trong quán khi gặp Faye thì không khỏi phấn khích. Faye rất đẹp và quyến rũ, từng cử chỉ và hành động rất thanh lịch và tinh tế. Hôm nay cô ấy vẫn mặc vest. Khi đến bên bàn Cô cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, chiếc sơ mi trắng tuy đơn giản, nhưng được Faye mặc thì trông rất ngầu.

“Ahhhh, chị ấy đẹp quá đi mất”, “mình có thể làm ở đây 24/7 đó miễn là được ngắm “Chủ quán””. Những nhân viên nhốn nháo với nhau.

Còn Yoko chỉ để ý đến khuôn mặt của Faye, hôm nay trông Faye rất mệt mỏi. Dường như ngủ không đủ giấc.

Một lúc sau có nước. Yoko mang lại bàn cho Faye.

“Cà phê của p’Faye đây ạ”. Yoko đặt cốc cà phê lên bàn sau đó định quay đi.

“Em ngồi xuống đi”. Faye níu vạt áo em

Yoko cũng không biết Faye định làm gì, tại sao cô chỉ muốn mình ngồi cùng thôi. Những thắc mắc em đành nuốt xuống.

“Vâng.. ạ”. Yoko ngồi xuống đối diện Faye.

Faye lấy laptop ra tiếp tục công việc.

“Chị ấy không đến công ti à”. Yoko thắc mắc trong lòng. “Hôm nay cũng đâu phải cuối tuần”. “ hay là chị ấy xin nghỉ hôm nay?”. Các câu hỏi lần lượt kéo đến.

Nhưng em quyết định hỏi “ Faye kêu em ngồi đây làm gì vậy ạ.?”

Faye dừng gõ ngước mặt lên nhìn em “Em ngồi đó, tôi nhìn em và làm việc”

Yoko nhận được câu trả lời nhưng cũng chẳng hiểu gì.

“Chị ngủ không được ạ”. Yoko nhìn lên đôi mắt của Faye

“Nhìn rõ vậy à”. Faye hỏi lại

“Vâng, nhìn chị rất mệt mỏi”. Yoko khẽ nói

Faye gập laptop lại, đi qua phía Yoko

“Vậy em ngồi im đi, tôi ngủ một lúc”. Faye nói xong dựa lên vai Yoko

Yoko cũng không nói gì thêm

...----------------...

Khoảng 2 giờ sau. Faye cũng lim dim mắt.

Nhìn đồng hồ trên tay. Cô giật người ngồi thẳng dậy. Nhìn Yoko

“Chị thức rồi, ngủ ngon không ạ”. Em vừa nói vừa lấy tay xoa xoa phần vai

Faye không biết vì sao mình lại ngủ, khi nãy chỉ muốn xem phản ứng em thế nào, nên cố tình dựa lên vai em. Ấy vậy mà cô ngủ quên thật. Nhìn em cau mài và xoa xoa vai. Cô rất đau lòng, chắc hẵng em rất mỏi.

“Tôi xin lỗi, ngủ quên mất”. Faye nhìn em. “Vai em đau lắm không?”

“À, em không sao.” Yoko cười mỉm với Cô.

Nhưng em bất ngờ, Faye đang lấy tay xoa bóp cho cô “Để tôi giúp em”.

Lực tay vừa đủ giúp Yoko dễ chịu hơn.

“Em cảm ơn ạ”. Yoko cảm ơn Faye vì đã xoa bóp giúp . “ à, em thoải mái rồi, chị làm việc tiếp đi ạ”

“Umm” Faye vẫn ngồi kế em. Mở LapTop bắt đầu làm việc.

“Chiều này em có học không”. Faye hỏi Yoko

“Em không, hôm nay em không có tiết trên lớp”. Yoko cũng khẽ trả lời Faye.

“Tan ca tôi chở em đi ăn nhé, ăn một mình cũng chán”. Faye thản nhiên đưa ra lời đề nghị.

“Cũng được ạ”. Yoko đồng ý, vì bình thường cũng ăn một mình, nên bây giờ có thêm Faye. Ngắm Faye ăn chắc đồ ăn sẽ ngon hơn.

Sau khi tan ca, Faye chở Yoko đến quán ăn, Faye cho Yoko chọn quán. Yoko chọn một quán mì Odon. Cả hai cùng ăn ở đó. Tuy trong lúc ăn không nói chuyện gì nhiều. Nhưng trong lòng cả 2 lại có thêm một chút ấm áp….

End…

Hot

Comments

beiuuu

beiuuu

nghe tổng tài vãi chưởng =)

2024-12-02

1

🐸

🐸

trung bình câu nói của tổng tài =))

2024-09-13

3

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play