Ta đánh

Trong một quán ăn đêm, có phần cũ kĩ.

Còn một hai người khách, còn đang ngồi ăn. Có vẽ cũng đang vội vã ,ăn cho xong .

Từ trong quán ăn nhìn ra, lác đác vài ánh đèn, thưa thớt và một vài quán ăn tạp hóa đang còn mở cửa buôn bán.

Thỉnh thoảng, có một vài chiếc xe đạp xe máy ồn ào chạy qua chạy lại. Vì quán ăn được mở trong hẻm, nên về đêm có phần yên ắng.

" Chủ quán, tính tiền."

Một người đàn vừa ăn xong đứng lên móc túi ra.

Người sau cũng đứng lên, vừa lâu miệng vừa móc bóp.

Kế bên một người đàn ông trung niên. Một tóc đầu đinh, da ngăm đen, hơi ốm. Mặt hơi dữ, nhìn không mấy trung trực cho lắm, tên người này là Lý Hưng. Chồng hờ của chủ quán ăn này .

Gọi là chồng, thật ra cũng không đúng.Tại khi xưa bà chủ quán có ơn cứu giúp ông ta, thương tình ông ta không có chỗ ở, nên mới cưu mang ông. Gọi chồng chỉ mang danh nghĩa không thực.

Ông mặc một chiếc áo thun ba lỗ, trên cổ vắt một chiếc khăn cũ, để lau mồ hôi.

Đang lau bàn và xếp ghế, vừa nhấc cái ghế lên thì nghe người gọi tính tiền, ông ta quay lại trả lời" Lại đây ".

Hai vị khách cuối cùng rời khỏi .

Tay Lý Hưng cầm tiền, vừa gấp bỏ vào túi nhưng mắt không khỏi láo lia liếc nhìn bên trong ,nghe động tỉnh trong bếp.

" Lần sau lại ghé" .Lý Hưng bắt ngờ la to, để người phía trong bếp nghe được.

Nói xong, ông bất chợt nhìn qua chai nước suối, để trên đầu tủ lạnh. Khẽ cười đểu một cái, rồi xoa xoa hai bàn tay.

Hoa Lan là chủ quán tiệm ăn ,thân hình bà hơn tròn nhưng được cái bà rất trắng, nhìn cứ như cục bột. Mặt hơi lấm tấm tàn nhang nhưng nhìn kỹ lại, thì hỗi xưa bà chắc cũng phải dạng hoa khôi, á khôi...

Bà vừa nghe ông nói, thì biết bây giờ quán đã hết người. Cũng đến, giờ bà đi lấy hàng .

Bà túi to túi nhỏ bước từ bếp đi ra, đầu đội mũ bảo hiểm có vẽ như sắp đi .Bà nhìn xung quanh, rồi nhìn hướng trong nhà nhìn lên gác, thở dài.

Quay lại nhìn ông nói ." Ông ở nhà dọn dẹp, tôi đi lấy hàng, chắc về hơi khuya."

Lý Hưng vui vẻ gật đầu."Bà đi cẩn thận."

" Tôi biết rồi ."

" Ông ăn cơm trước ,không phải đợi." Bà để túi lên chiếc xe máy cũ, rồi nổ máy chạy đi.

Xe vừa chạy không bao lâu ,lý Hưng nhanh chân chạy ra đi đóng cửa.

Trên căn gác có phần cũ kĩ sập xệ .

Căn phòng ở cuối, nhìn qua tấm cửa gỗ đang mở hé ,có thể thấy đèn ngủ đang còn sáng .

Bỗng có một bàn tay đàn ông đen xì, có phần gai góc chạm đến cách của đang mở hé.

Trong phòng, trên chiếc giường đơn bạc nho nhỏ, có một cô gái nhỏ đang nằm ,quần jeans áo sơ mi trắng.

Ánh đèn ngủ không được sáng cho lắm, nên không thấy được dung mạo cô gái ra sao.Chỉ biết dáng người hơi gầy ,đang nằm trên giường không thoải mái cho lắm, vì mơ hồ thấy được mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt .

Đã nhắm mắt ngủ không yên thì thôi ,thoang thoảng đâu đó, có một cái mùi hôi khó chịu, loanh quanh bên mũi . Khẽ nhíu mày, cái mùi kinh tởm lại càng gần .

Cảm giác, có người đang sờ soạng trên người.Với cái mùi kinh tởm lại càng gần, một lớp da gà nỗi đầy trên người cô.

Một cái bóng đen với cái mùi kinh tởm, gần sát mặt ,cô gái nhíu mày bất ngờ mở mắt .

Lý Hưng kinh ngạc nhắc đầu lên.

"M..".

" Bốp ".

Chưa kịp nói gì, thì cô gái đã tỉnh lại cho Lý Hưng một đấm .

" Á."

Một tiếng la như chọc tiết heo, rồi ngã lăn ra sàn.

" rầm ." Rất mạnh.

Ông chưa kịp rên la thêm lần nữa, thì bóng cô đã ngồi dậy. Lao tới, đấm tới tấp trên người ông.

Ông vội dơ tay lên vừa che, vừa đỡ, người nằm cong như con tôm. Vẽ mặt đầy hoảng sợ, miệng thì vừa la vừa kêu, sợ người đánh không nghe thấy .

"Á".

" Dừng...dừng tay."

" Hữu Vi .... Là ta ".

Chợt ngừng lại động tác muốn đấm xuống .

Hữu Vi nhẩm lại cái tên" Hữu Vi "....

Ông quên đau đứng dậy bật đèn. Rồi mở khuôn mặt đầy máu, nhìn cô rất chặt vật, nghe cô như đã tỉnh liền chịu đau nói " Hữu Vi ".

"Ta ...Dượng của con. Lý Hưng " .

Căn phòng bất ngờ sáng lên, cô ngẫn ngơ nheo nheo mắt, một lúc nhìn xung quanh rồi quay lại nhìn ông ta.

Cô nghĩ, sao ông ta lại có thể ăn mặc cổ quái đến như vậy. Cô nhìn kỹ người đàn ông da đen, một đầu tóc ngắn, trong đầu liền nghĩ tới người ngoại quốc.

Ngưng suy vài giây, cô cảm thấy không đúng. Cô nhớ rõ mình đang nói chuyện với Từ Hoài thì...

Cô đứng lên nhìn xung quanh, không phải lầu Vĩnh Nguyệt .

Đầu chợt nhói đau từng cơn, cô hai tay ôm lấy đầu hét lên một tiếng:" Á".

Lý Hưng sợ sệt mình sẽ bị đánh nữa ,khẽ lui lui về sau bức tường .Vô tình va vào cạnh bàn làm một khung hình để trên bàn rơi xuống đất, phát ra tiếng động.

"keng".

Cô đang ôm đầu giật mình ,quay người trợn mặt nhìn Lý Hưng.

Ông ngước lên nhìn, bắt gặp phải ánh mặt sắc bén, khí tức kinh người toả ra từ trên người cô, thì sợ sệt lắc đầu .

Cô hoang mang hướng cửa, phóng nhanh ra ngoài chạy đi.

Ông ta tưởng cô muốn phóng về phía mình ,chân tay run rẫy, sợ hãi vội vàng lấy tay che đầu lên, la hét.

" Không..."

" Không ..làm ơn đừng đến gần tôi."

" Tôi biết lỗi của mình rồi, tôi....."

Không biết, bên dưới nhà xảy ra chuyện gì ? .

Chỉ nghe thấy hai tiếng, rầm rầm như phá đồ đạc rồi chở nên yên ắng .Còn Lý Hưng sợ, đến bất tỉnh rồi...

***

Chạy trên con đường đầy xa lạ.

Đầu vừa đau ,vừa hốt hoảng, không biết chuyện gì đang diễn ra với mình. Cô mang một phần sợ hãi trong người, chạy thật nhanh ra ngoài .

Bao nhiêu cảnh vật, lạ lẫm xung quanh như bao chùm lại .

Trời đã khuya nên trên đường, trở nên rất vắng .

Nhưng đâu đó, xuất hiện một bóng người nhỏ bé . Một đầu tóc đen, xỏa vai chạy trên đường, xẹt qua nhanh như một cơn gió .

Từ trong hẻm với ánh sáng mờ ảo, bóng người xiêu không biết phương hướng, chạy thật nhanh ra đường cái.

Vừa chạy ra đường lộ, thì coi như mất đi phương hướng. Đang hoang mang quay đầu, tìm kiếm hướng để đi thì...

Từ sau lưng.

Một chiếc xe lao như gió, phóng về phía cô chạy đến.

Do đèn xe chiếu quá sáng, làm lóa mắt. Cô giơ tay lên che ,bất ngờ trợn tròn mắt, khi thấy chiếc xe đang phóng nhanh tới, đâm vào người cô. Lấy tốc độ nhạy bén của một Dạ Phong, thì chỉ kịp nhảy lên né nhưng người ,vẫn bị đập vào kính trước của xe...

Cô lăn một vòng trên mui xe, người bị đánh bay lên.

" Bịch ".

Người bị nện xuống nền đường .Bàn tay và khủy tay bị xước, bắt đầu rỉ máu. Cô khẽ chống tay ngồi dậy nhưng người, run rẫy rồi nằm rạp xuống bất tỉnh...

Xe đằng trước ,bất ngờ đụng chúng người nhưng không đi xuống .

Trong xe, thoang thoáng hai bóng người đàn ông. Một người bên tay lái, khẽ lay người. Ánh mắt sắc bén nhìn về kính chiếu hậu, chửi một tiếng .

" Mẹ kiếp ".

Một người khác, ngồi bên ghế phụ thì phì cười như chẳng có chuyện gì. Nhưng không ai biết, nụ cười ấy, xấu xa chứa đầy nguy hiểm cở nào.

Bên ngoài xe, chỉ nghe được một tiếng chửi và một tiếng cười khẽ .Nghe giọng nói, thì còn rất trẻ .

Một lúc sau, cũng không thấy ai xuống xe, xe lại nổ máy.

Tiếng xe khởi động và bắt đầu rời đi với tốc độ nhanh như lúc đến..

***

p/s "có ai như hai thằng này không chứ "

" phải bắt ,phải bắt "..

Hữu lão đại ngăn lại cười " để tôi ".

Hoắc lão nhị "???".

Hoắc lão nhị một tầng ớn lạnh ...

Hot

Comments

🕸️Cloud🕸️

🕸️Cloud🕸️

nói đi,bà được mấy ₫ văn

2024-11-02

1

Anh Thư

Anh Thư

uaa ngta chuaa giải thích mà sao đánh

2024-12-18

1

❄🧸🧼🎀보견𓍯𓂃kÿëön౨ৎ

❄🧸🧼🎀보견𓍯𓂃kÿëön౨ৎ

đợi ẻm giải thíck đi ròi oánh

2024-11-29

1

Toàn bộ
Chapter
1 Bắt ngờ xuyên không...
2 Ta đánh
3 Bị khùng....?
4 Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5 Chương 5 : Dì và em gái họ
6 Chương 6 : Nhà có trộm...
7 Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8 Chương 8 : Quá nhỏ...
9 Chương 9 : Thay đổi.
10 Chương 10 :Có phải là duyên...
11 Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12 Chương 12 : Siêu xe
13 Chương 13 : Người giao thức ăn
14 Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15 Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16 Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17 Chương 17 : Cắt đuôi
18 Chương 18 : Thuê nhà
19 Chương 19 : Cứu người.
20 Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21 Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22 Chương 22: Anh em xa của cô
23 Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24 Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25 Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26 Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27 Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28 Chương 28 : Cứ như chị em...
29 Chương 29 : Có khi nào...?
30 Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31 Chương 31: Học sinh mới...!
32 Chương 32 : Thua toàn tập
33 Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34 Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35 Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36 Chương 36 : Tôi đưa em về
37 Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38 Chương 38 : Bạn trai !
39 Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40 Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41 Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42 Chương 42 : Tuyết Phi
43 Chương 43 : Diễn đàn của trường
44 Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45 Chương 45 : Giấc mộng
46 Chương 46 : Mộng....!!!
47 Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48 Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49 Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50 Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51 Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52 Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53 Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54 Chương 54 : Con người dễ gạt
55 Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56 Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57 Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58 Chương 58 : Là cô ấy
59 Chương 59 : Trùng hợp ...
60 Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61 Chương 61: Cô của bây giờ
62 Chương 62 : Chọc giận hắn
63 Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64 Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65 Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66 Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67 Chương 67 : Vì em thay đổi
68 Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69 Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70 Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71 Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72 Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73 Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74 Chương 74 : Tôi dạy em
75 Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76 Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77 Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78 Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79 Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80 Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81 Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82 Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83 Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84 Chương 84 : Thật tầm thường
85 Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86 Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87 Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88 Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89 Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90 Chương 90 : Thay thế.
91 Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92 Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93 Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94 Chương 94 : Một con muỗi to.
95 Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96 Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97 Chương 97 : Nghe lén.
98 Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99 Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100 Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101 Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102 Chương 102 : Lạnh lùng
103 Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104 Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105 Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106 Chương 106 : Ai là người của hắn?
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Bắt ngờ xuyên không...
2
Ta đánh
3
Bị khùng....?
4
Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5
Chương 5 : Dì và em gái họ
6
Chương 6 : Nhà có trộm...
7
Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8
Chương 8 : Quá nhỏ...
9
Chương 9 : Thay đổi.
10
Chương 10 :Có phải là duyên...
11
Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12
Chương 12 : Siêu xe
13
Chương 13 : Người giao thức ăn
14
Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15
Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16
Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17
Chương 17 : Cắt đuôi
18
Chương 18 : Thuê nhà
19
Chương 19 : Cứu người.
20
Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21
Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22
Chương 22: Anh em xa của cô
23
Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24
Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25
Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26
Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27
Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28
Chương 28 : Cứ như chị em...
29
Chương 29 : Có khi nào...?
30
Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31
Chương 31: Học sinh mới...!
32
Chương 32 : Thua toàn tập
33
Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34
Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35
Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36
Chương 36 : Tôi đưa em về
37
Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38
Chương 38 : Bạn trai !
39
Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40
Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41
Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42
Chương 42 : Tuyết Phi
43
Chương 43 : Diễn đàn của trường
44
Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45
Chương 45 : Giấc mộng
46
Chương 46 : Mộng....!!!
47
Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48
Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49
Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50
Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51
Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52
Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53
Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54
Chương 54 : Con người dễ gạt
55
Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56
Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57
Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58
Chương 58 : Là cô ấy
59
Chương 59 : Trùng hợp ...
60
Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61
Chương 61: Cô của bây giờ
62
Chương 62 : Chọc giận hắn
63
Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64
Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65
Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66
Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67
Chương 67 : Vì em thay đổi
68
Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69
Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70
Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71
Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72
Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73
Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74
Chương 74 : Tôi dạy em
75
Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76
Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77
Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78
Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79
Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80
Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81
Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82
Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83
Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84
Chương 84 : Thật tầm thường
85
Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86
Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87
Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88
Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89
Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90
Chương 90 : Thay thế.
91
Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92
Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93
Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94
Chương 94 : Một con muỗi to.
95
Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96
Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97
Chương 97 : Nghe lén.
98
Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99
Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100
Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101
Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102
Chương 102 : Lạnh lùng
103
Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104
Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105
Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106
Chương 106 : Ai là người của hắn?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play