Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt

" CÔ LÀ AI ? " .

Bà hỏi to như thế, ấy mà vẫn thấy cô chẳng phản ứng gì.

 Lấy lại bình tĩnh. Bà ngước nhìn người trước mắt, dè dặt nhỏ giọng hỏi lại lần nữa" Cô là ai thế ? "

 Bà lại nhìn xung quanh phòng, nghi hoặc nhìn cô " Con gái tôi đâu ?".

Người phía trước mặt bà khẽ nhếch mép, tự nhiên cảm thấy khinh thường bà. Miệng khẽ mở.

 " Mẹ nói thứ xem " cô hất cằm.

Nhìn điệu bộ quên thuộc ấy.

Bà lại kinh sợ hơn nữa, đúng giọng con gái bà. Chỉ là khuôn mặt ....

" Là con ?".

Cô thở dài " Con không biết mẹ có phải là mẹ con không nữa?.

"Cả con gái mình đẻ ra mà của không nhận ra ". cô lắc đầu, làm bộ dáng thất vọng.

" Thật làm con gái này đau lòng " cô nhìn bà chớp chớp mắt tỏ ra đáng thương.

Nghe cô nói vậy, bà cảm thấy mình thật có lỗi " Tại mẹ...."

Bà nghĩ lại, rồi nhìn cô trách cứ " Cũng tại con".

" Thay đổi nhanh như vây, mới chiều này còn bình thường. Giờ thì....." Bà ngước nhìn cô, thật không muốn rời mắt.

Bà lại tò mò hỏi cô thêm một câu " Con dịch dung à ?".

"Hả? "

 Lần này đến lượt cô kinh ngạc, trước câu hỏi của bà .

Cô thật muốn cười bà nhưng không cười nổi ,chỉ hơi nhăn mặt nói" Mẹ đọc tiểu thuyết quá nhiều rồi đấy ạ ".

" Nghĩ toàn chuyện gì đâu không ".

Nghe cô nói bà hơi ngượng, gãi gãi vành tai " Cũng tại con ..." .

" Mẹ lại đổ lỗi, cho con rồi ". Cô nhìn thẳng vào bà cười nhẹ.

" Chứ không phải, tại con giống mẹ sao " Cô khẽ lấy hai tay, nựng nựng má tròn tròn của bà.

Bà cười đến vui vẽ, kéo cái tay đang trên má mình xuống " Chắc con cũng giống bố con.."

Bà chợt dừng lại không nói nữa, không được tự nhiên.

Nghe bà nói "chắc cũng giống " cô hơi nghi ngờ. Không lẽ, bà cũng không biết ông là ai.

Thấy bà thay đổi sắc mặt, cô cũng không hỏi.

Nhắc lại chuyện xưa bà hơi nhíu mày, ánh mắt hơi bối rối như nổi lên tâm sự. Bà vô thức đưa tay lên đầu, sờ phía sau.

Thấy bà tự nhiên đưa tay lên đầu sờ đến ngơ ngác, cô hơi ngạc nhiên. Cô nhớ hình như bà có một vết sẹo ở sau đầu, được bà lấy tóc che đi...

Một lúc bà bỏ tay xuống, chợt thở dài .Cô đoán được, tâm trạng bà bây giờ không được tốt.

Cô xích lại, ôm chầm lấy bà an ủi " Hai mẹ con ta".

" Như vậy là rất rồi".

"Không cần biết người là ai , ở đâu, giàu hay nghèo. Chúng ta không cần thiết phải bận tâm, không có ông ấy, chúng ta vẫn sống tốt mà. Mẹ nói có không phải sao ? " tay cô khẽ vỗ vào eo nhiều thịt của bà.

Nghe cô nói bà gật gật đầu, vỗ lưng cô cười " Con nói rất đúng, không cần ai hết. Hai mẹ con chúng ta cũng sống thật tốt ".

" Chỉ cần có con, hai mẹ con đều sống tốt "

Được một lúc bà kéo cô ra trước mặt, dịu dàng nhìn cô. Tay vút nhẹ mái tóc cô dài mềm mượt, đang được thả xuống của cô.

Cô ngồi yên cho bà vút.

Được một lúc, bà nhìn thẳng vào cô cười nói " Cô nói thật cho mẹ biết ".

Cô biết, mỗi lần bà hỏi là không có gì hay ho. Cô nghĩ, không biết bà lại nghĩ ra trò gì đây .

Cô cũng bất đắc dĩ nhìn bà, cười nhạt cho bà hỏi . " Chuyện gì ạ?".

Bà nhìn cô nghiêm túc không cười nữa, vẽ mặt cũng hơi căng thẳng nhìn cô " Con nói thật đi,".

" Con không phải là con của mẹ, phải không? ".

Bà dừng lại.

"Từ cái hôm con bị tai nạn ..." .

Mí mắt cô hơi giật giật, tâm cô như nhảy một cái. Mắt hơi đổi sắc nhưng rất nhanh được che dấu, không dễ để bà thể phát hiện.

Cô nghĩ bà cũng thật nhậy bén. Nhưng cô, còn lâu mới nhận.

Cô nhìn bà bĩu môi trách ngược bà " Mẹ thật là người biết phá vỡ bầu không khí mà ".

Thấy cô có vẽ muốn giận.

" Haaa ta chỉ đùa thôi, làm con giận rồi " Bà nhìn cô, cười cười làm hòa với cô .

Cô khẽ cười, liếc bà một cái...

Sau bà lại nhìn đống tẩy trang trên bàn thắc mắc, quay lại nhìn có " Con đang là cái gì thế ?...Mà sao da con lại thay đổi nhanh như vậy ? .

" Thật ra đây, mới là da bẫm sinh của con . Tại Do con thiếu quan tâm với mình và sức khỏe của mình nên , trước đây da con mới vậy " Cô cúi đầu, tỏ ra như mình đang suy nghỉ ,ít giây sau cô ngẫng đầu lên nhìn thẳng bà và nói ".Nên từ sau tai nạn, con cũng nghĩ thông suốt ".

" Không được làm gì, tổn thương đến cơ thể mình như vậy nữa".

Cô nhìn bà nghĩ ,rồi tự bịa ra một câu chuyện nói ra mà không hề chớp mắt.

 "Từ lúc ở bệnh viện, con có quen được một cụ ông".

" Ông là người sống ở trên núi, người ở đấy rất am hiểu các bài thuốc bồi bổ cơ thể, người đã chỉ con cách thải độc cơ thể.Từ lúc về đến giờ con vẫn áp dụng ".

Nói xong, cô tự nhiên nhìn thẳng vào mắt bà .

Bà gật đầu.

" Ra là vậy, ta nhớ lúc nhỏ con trắng bóc như trứng gà luộc ấy "bà nghĩ lại , hơi buồn nói " Nhưng kể từ cuối năm cấp hai thì con thay đổi, ta cũng không biết nguyên nhân gì...Nhưng bây giờ con nghĩ lại là tốt rồi " bà cầm chặt lấy tay cô vỗ nhẹ....

Sáng hôm sau.

Sau khi chạy bộ về, cô như bình thường bước vào quán .Không mảy may để ý những người xung quanh kinh diễm nhìn mình, đi thằng vào trong.

A Châu thấy cô vào quán, tưởng là khách tới ăn. Nên tươi cười chào hỏi " Chào em ! em muốn dùng gì".

Cô cười cười đáp lại " Chào chị Châu! .Mẹ làm sẵn đồ ăn trong bếp rồi ạ".

Đi quá người a Châu, rồi rất tự nhiên đi vào trong bếp

A Châu ngơ ngác một lúc chợt giật mình, xoay người gọi tên cô " Tiểu Hữu ".

Mấy vị khách quen trong quán cũng há hốc miệng, ngạc nhiên không kém. Không tin vào mắt mình ,hôm qua mới như vậy sao hôm nay thành một người khác rồi.

Có vị khách, quay hỏi á Châu " bà chủ cô, có hai đứa con gái à ?".

A Châu ngơ ngác, đưa tay gãi đầu trả lời " tôi không biết " rồi cô lại lắc đầu " hình như là không có".

Mấy vị khách kinh ngạc, tò mò mắt hướng vào bếp.......

Ăn xong bữa sáng, cô hướng bà đang nấu ăn nói.

" Sáng nay con phải đến trường lấy đồng phục mới, cũng sắp nhập học rồi. Quần áo kia cũng không thế mặc "

Nghe cô nói bà tự nhiên cảm thấy vui mừng trong lòng, ngước lên tươi cười nhìn cô nói " Được, vậy con đi đi , nhớ về sớm ".

Cô đi kè sát lại bên bà, xòe tay ra " Cho con tiền, lấy đồng phục".

Bà liếc cô " Con còn thiếu tiền à ".

"ay ! cái đó làm sao tính. Con đang còn đi học, mẹ phải nuôi con " Cô làm nũng, khẽ lay lay tay áo bà.

Nhìn con gái xinh đẹp của mình, lần đầu biết làm nũng bà, thế bà làm chịu nổi đây. Chịu thua cô " được được, mẹ đưa ".

" Mẹ là nhất " cô ôm chầm lấy bà.

" Thôi đi ra đi, nóng chết ta " haha cười .

Giờ phút này lại được nhìn con gái đang ôm mình làm nũng thế này, bà cảm thấy hạnh phúc không còn gì bằng .

.....

Đang đứng trước trạm xe buýt đợi xe .

 Đợi hơi lâu nên cô ngồi xuống ghế chờ, cấm tai nghe vào tai nghe nhạc.

Có một câu thanh niên trạc tuổi cô, cũng đang ngồi đợi.

Từ lúc cô xuất hiện là hắn đã luôn chú ý đến cô, hắn chưa bao giờ thấy người nào, lại đẹp đến kinh diễm như cô vậy. Hắn muốn nói chuyện với cô, hắn nuốt nước miếng mấy lần mà cổ họng cứ cứng ngắc, không phát ra được tiếng nào...

Lúc này không cần cậu mở miệng thì cô quay lại nhìn cậu ta, khẽ cười. Mặt cậu bỗng đỏ bừng, tim đập liên hồi. Xấu hổ gãi gãi tai, quay mặt đi.

Thấy xe tới, cô đứng dậy chuẩn bị...

Phía xa, có một nhóm bốn người thanh niên đi ra từ trong hẻm. Tóc tai hơi rối, quần áo nhăn nhúm. Dáng vẽ mệt mỏi thiếu ngủ, có lẻ là chơi thâu đêm.

Người đi đầu dáng người cao lớn, tóc hơi dài che luôn cả mắt. Hắn mặc chiếc áo sơ mi sọc xanh, hai tay đút túi quần. Miệng ngáp dài một cái.

Đang đi, người đằng sau khêu mạnh hắn .Hắn khó chịu, quay lại liếc người khều hắn. " Mày muốn chết ".

Gã sợ hãi buông tay, khẽ nhìn về phía trước.

" Cao Tuấn mày nhìn kìa ".

Một người đi bên phải hắn, mặt hơi nhiều mụn. Ra dấu cho hắn, nhìn về phía trạm xe buýt.

Hắn hơi nhăn mặt, lười quay sang nhìn.Nhưng thấy ba thằng bạn ai cũng nhìn về phía đó, chằm chằm đến mất hồn. Hắn có phần ngạc nhiên, khẽ quay sang nhìn.

Hắn kinh ngạc vút tóc trán lên, lộ ra vết sẹo còn đỏ ở trán trái. Mở to đôi mắt một mí, kèm nhèm ra nhìn .Con người ể oải mới khi nãy, bỗng chốc tươi tỉnh hẳn.

Phía xa người con gái xinh đẹp, đến kinh diễm. Tóc dài cột cao, đơn giản quần jeans áo sơ mi trắng, vai đeo ba lô nhỏ. Rất đơn giản như vậy, nhưng chỉ mình cô là nỗi bật.

Thấy người sắp lên xe biến mất, hắn lạnh mặt phóng thật nhanh về phía trước. Để ba đứa bạn ngơ ngác nhìn nhau...

***

Chapter
1 Bắt ngờ xuyên không...
2 Ta đánh
3 Bị khùng....?
4 Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5 Chương 5 : Dì và em gái họ
6 Chương 6 : Nhà có trộm...
7 Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8 Chương 8 : Quá nhỏ...
9 Chương 9 : Thay đổi.
10 Chương 10 :Có phải là duyên...
11 Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12 Chương 12 : Siêu xe
13 Chương 13 : Người giao thức ăn
14 Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15 Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16 Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17 Chương 17 : Cắt đuôi
18 Chương 18 : Thuê nhà
19 Chương 19 : Cứu người.
20 Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21 Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22 Chương 22: Anh em xa của cô
23 Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24 Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25 Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26 Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27 Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28 Chương 28 : Cứ như chị em...
29 Chương 29 : Có khi nào...?
30 Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31 Chương 31: Học sinh mới...!
32 Chương 32 : Thua toàn tập
33 Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34 Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35 Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36 Chương 36 : Tôi đưa em về
37 Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38 Chương 38 : Bạn trai !
39 Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40 Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41 Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42 Chương 42 : Tuyết Phi
43 Chương 43 : Diễn đàn của trường
44 Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45 Chương 45 : Giấc mộng
46 Chương 46 : Mộng....!!!
47 Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48 Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49 Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50 Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51 Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52 Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53 Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54 Chương 54 : Con người dễ gạt
55 Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56 Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57 Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58 Chương 58 : Là cô ấy
59 Chương 59 : Trùng hợp ...
60 Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61 Chương 61: Cô của bây giờ
62 Chương 62 : Chọc giận hắn
63 Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64 Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65 Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66 Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67 Chương 67 : Vì em thay đổi
68 Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69 Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70 Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71 Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72 Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73 Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74 Chương 74 : Tôi dạy em
75 Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76 Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77 Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78 Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79 Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80 Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81 Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82 Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83 Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84 Chương 84 : Thật tầm thường
85 Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86 Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87 Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88 Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89 Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90 Chương 90 : Thay thế.
91 Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92 Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93 Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94 Chương 94 : Một con muỗi to.
95 Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96 Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97 Chương 97 : Nghe lén.
98 Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99 Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100 Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101 Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102 Chương 102 : Lạnh lùng
103 Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104 Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105 Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106 Chương 106 : Ai là người của hắn?
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Bắt ngờ xuyên không...
2
Ta đánh
3
Bị khùng....?
4
Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5
Chương 5 : Dì và em gái họ
6
Chương 6 : Nhà có trộm...
7
Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8
Chương 8 : Quá nhỏ...
9
Chương 9 : Thay đổi.
10
Chương 10 :Có phải là duyên...
11
Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12
Chương 12 : Siêu xe
13
Chương 13 : Người giao thức ăn
14
Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15
Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16
Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17
Chương 17 : Cắt đuôi
18
Chương 18 : Thuê nhà
19
Chương 19 : Cứu người.
20
Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21
Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22
Chương 22: Anh em xa của cô
23
Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24
Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25
Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26
Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27
Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28
Chương 28 : Cứ như chị em...
29
Chương 29 : Có khi nào...?
30
Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31
Chương 31: Học sinh mới...!
32
Chương 32 : Thua toàn tập
33
Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34
Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35
Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36
Chương 36 : Tôi đưa em về
37
Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38
Chương 38 : Bạn trai !
39
Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40
Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41
Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42
Chương 42 : Tuyết Phi
43
Chương 43 : Diễn đàn của trường
44
Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45
Chương 45 : Giấc mộng
46
Chương 46 : Mộng....!!!
47
Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48
Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49
Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50
Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51
Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52
Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53
Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54
Chương 54 : Con người dễ gạt
55
Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56
Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57
Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58
Chương 58 : Là cô ấy
59
Chương 59 : Trùng hợp ...
60
Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61
Chương 61: Cô của bây giờ
62
Chương 62 : Chọc giận hắn
63
Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64
Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65
Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66
Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67
Chương 67 : Vì em thay đổi
68
Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69
Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70
Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71
Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72
Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73
Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74
Chương 74 : Tôi dạy em
75
Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76
Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77
Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78
Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79
Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80
Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81
Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82
Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83
Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84
Chương 84 : Thật tầm thường
85
Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86
Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87
Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88
Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89
Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90
Chương 90 : Thay thế.
91
Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92
Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93
Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94
Chương 94 : Một con muỗi to.
95
Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96
Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97
Chương 97 : Nghe lén.
98
Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99
Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100
Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101
Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102
Chương 102 : Lạnh lùng
103
Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104
Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105
Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106
Chương 106 : Ai là người của hắn?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play