Chương 8 : Quá nhỏ...

Điều đầu tiên. Khi về nhà của cô là ....VÀO NHÀ TẮM.

Vì lúc, đang còn ở trong bệnh viện. Không dám quan sát mình quá kỹ, vì sợ mình bị kích động.

Làm mấy việc, khùng khùng, điên điên, nữa thì chết .

Nên khi về nhà. Cô mới có thời gian, đánh giá cơ thể này.

Khi trên người chỉ còn mỗi chiếc áo lót nịt ngực .

Cô nhìn cô gái, có làn da mật ong trong gương, lần nữa. Hơi hồi hộp, thổi phù một hơi lấy bình tĩnh. Lúc cởi áo lót ra, tay hơi run. Chỉ một việc đơn giản thế mà, cô cởi mãi không được. Cảm thấy mình, gần như không có sức .

" Đáng chết ".

Nhíu mày, mắng một câu. Rồi đưa mắt, nhìn xung quanh như tìm kiếm gì đó, thì đụng mắt thấy một cái kéo trên kệ...

.....

Mấy giây sau, cái áo bị quăng vào một góc trong nhà tắm. Bị cắt ra, không thành cái hình dạng gì đó rồi. Kiểu, bị chủ nhân ghét bỏ, không thương tiếc .

Quay lại về cô .

Khi mặt đang hướng về gương, không cảm xúc.

Sau một lúc, cô chau mày. Không tin tưởng với hình ảnh, phản chiếu trong gương cho lắm. Lần này, cô cúi đầu nhìn vào thực tại...

" Á Á Á Á....aaaa..".

Một tiếng hét, thật to phát ra.

Ờ dưới nhà .

Trong phòng bếp. Hoa lan, đang sắp xếp, nguyên vật liệu. Nghe tiếng la, như một kẻ bị bệnh thần kinh, của con mình. Thì bỗng giật mình, nhảy dựng lên làm rơi vãi một vài món xuống đất.

Mặt bà, ngước phía hướng trên gác " Lại tới rồi ".

Tuy có một phần quen rồi nhưng cũng mang một phần, lo lắng chạy lên.

Đứng trước cửa phòng tắm.

Bà áp tai vào cửa, rồi lắng tai nghe vào trong. Khẽ vỗ lên cách cửa, cất tiếng gọi vào .

" Này! ".

" Con không sao đấy chứ?.

"Mau mau mở cửa cho mẹ ". Vỗ vỗ lên cửa.

" Con không việc gì " Cô vội đáp, tiếng trong phòng tắm vọng ra .

" Thật sự, là không có việc gì đấy chứ? " Bà không tin lắm, vẫn lo lắng hỏi tiếp.

" Chỉ là đang tắm, đụng chúng vào vết thương thôi".

"Nên có chút đau ,... đúng một chút đau ".Cô tự dằn lòng, nói ra.

" Vậy à ,làm mẹ đây cứ nghĩ".

" Không có gì, thì cứ từ từ mà tắm. Vội vàng cái gì "

Bà quay người ra cửa đi ra ,còn vọng lại thêm một câu " Sao lúc thay băng, mẹ không thấy mày, la lên một tiếng nào ".

Trong phòng tắm.

Cô vừa cúi đầu, vừa đau lòng nói " không phải chỉ một chút đau, thôi đâu. Thật sự, là quá đau, aaaaaa."

" Thật quá nhỏ...quá nhỏ". Cô nhằm mắt, không dám nhìn .

" Sao nó lại nhỏ, đến đáng thương như vậy chứ . Lúc trước, chỉ thấy hơi nhỏ thôi. Này, thì không ngờ." thở ra một cách nặng nề .

" Thật là, con người gì không biết. Đã không biết, quý trọng cơ thể mình thì thôi đi. Lại còn hành hạ, cơ thể mình đến để này."

" Lại còn để, cho nó héo cở này .Người có biết?. Nhiều người muốn, mà còn không được. Không? ." cô vừa nhìn gương, vừa nói, vẽ mặt đầy thất vọng.

" Lại còn tóc này, bị làm sao thế này".

" Sờ vào, chẳng khác như cọng cỏ khô ấy " nhìn thẳng vào gương, vừa cầm tóc, vừa ghét bỏ nói với hình ảnh trước kia .

Cô càng nhìn, mặt mày, càng nhăn.

Khổ não. Nhìn tới làn da, chỗ trắng, chỗ đen kia, thì thở dài thườn thượt. " Còn da gì, thế này. Chỗ thì ở châu phi, chỗ ở châu âu à ".

"Khác gì, cái biển quảng cáo,trắng đen. Muốn đen, có đen. Muốn trắng, thì có trắng ".

Một hồi, đau lòng không thôi. Chợt cô nhớ ra gì đó...

Đứng trước cửa phòng bếp.

Thấy bà đang quay lưng cắm cúi, làm gì đó. Cô bất ngờ gọi .

" Mẹ ".

Đang đổ gia vị vào lọ, nghe tiếng gọi, bà giật bắn cả mình. Gia vị, cũng bị đỗ tràn cả ra ngoài.

Bà lấy tay, khẽ đè lên ngực. Bà tự dằn lòng, bình tĩnh, phải bình tĩnh .

" Cho con ít tiền ".

Thấy bà, không có động tĩnh. Cô tiếp tục nói.

Nghe nhắc đến tiền. Lần này, bà quay người lại rất nhanh.

Đang tính trả lời. " Mày....." chợt tiếng nói bà im bặt đi.

..... Sau một lúc

Có bóng dáng, một cô gái. Có hơi gầy, có hơi đen nhưng trông rất là sạch sẻ . Như một cơn gió, chạy chiếc xe đạp, từ trong quán chạy ra.

Bà mẹ ,vẫn chưa tin vào mắt mình. Vừa cầm theo túi gia vị, vừa đứng trong quán, ngó ra .

Có bà hàng xóm, đi ngang qua, thấy vậy. Nhìn vào trong, nhìn đến khuôn mặt, khờ ra của bà. Thì tò mò, cất tiếng hỏi vào trong.

" Ai vậy?".

Từ hướng người vừa đi khuất. Bà quay nhìn, người hàng xóm của mình. Bầy ra khuôn mặt, dại ra, đầy hoang mang hỏi ngược lại.

" Bà không nhận ra?".

Bà hàng xóm, quay hướng người vừa đi. Suy nghĩ xong, khẽ mở to mắt, ngạc nhiên như ngộ....

****

Cô gái, vừa mới phóng xe như cơn lốc. Bây giờ, đang đứng, trước cửa hiệu thuốc đông y , Mạc Long Quán .

Mắt, ngước nhìn vào trong.

Tóc được cột lên gọn gàng ,mặc đồ trông cũng nữ tính hơn. Tuy đen, nhưng cũng là sự thay đổi lớn, đối với cơ thể này.

Dựng xe, bước vào trong hiệu thuốc.

Cô đứng giữa sảnh, nhìn xung quanh, đánh giá phía trong.

Rất rộng rãi, nhưng hơi cũ, hơi vắng người .

Phía trong quầy, có hai người đàn ông. Một người tuổi trung niên, một người lớn tuổi hơn. thấy cô bước vào, cũng không bỏ dỡ công việc, bóc thuốc của mình.

Không có ai chú ý đến mình, cô cũng mặc kệ. Ngước mắt, nhìn vào bên trong quầy. Các tủ, tầng tầng, lớp lớp hoa cả mặt.

Nhìn được mấy vị thuốc mình cần, thì mắt sáng lên .

Cô nhìn qua.

Một nhười đang, bốc thuốc. Còn một người, kéo từng ngăn kéo ra. Đang ghi chép, số liệu dược vào sổ .

Cô cười nhạt. " Ông chủ ".

Cầm mảnh giấy, đập mạnh lên bàn cái ."Bộp".

" Lấy cho cháu, mấy vị thuốc được ghi trong giấy " .

Hai người, không nhanh không chậm, quay người nhìn cô.

Người đàn ông trung niên, dừng lại việc bốc thuốc trước mặt. Hướng mắt, nhìn về phía tớ giấy........

Một lúc sau .

Bóng dáng cô, lại vui vẻ, phóng xe đi. Bây giờ, trên giỏ xe, đầy ắp các thang thuốc.

Lại một cảnh khác .

Trong chợ,

Hình bóng cô gái,nhảy nhót đến vui vẻ. Từ cửa hàng quần áo này, sang cửa hàng quần áo khác . Chủ hàng vui mừng, tít mắt. Khách hàng thì, vui vẻ hài lòng.

"bye bye"

Co hài lòng, xách các túi đồ, treo lên xe phóng đi.

" bye bye"

" Lần sau lại ghé .." Chủ tiệm vui vẻ cầm tiền bỏ vào túi.

****

Đi như gió về, cũng như gió.

Về đến nhà.

Vừa dựng xe. Là nhanh tay, xách hết các túi đồ mà mình mua, hôm nay . Chạy như bay, lên gác.

Hoa Lan đang làm việc, trong bếp. Nghe được tiếng động biết là cô đã về, thì chạy ra nhìn xem. Chỉ thấy bóng cô, trên tay xách bao nhiêu là đồ.

Biến mất sau gác.

Nhìn đống đồ trên tay cô, bà hơi xót tiền " Sao lại nhiều như thế "

" Nhưng.." bà suy nghĩ một điều gì đó, nên cũng đành thôi...

Cô chạy nhanh, lên trên phòng.

Cầm túi to, túi nhỏ, đúng trước cửa tủ quần áo " đừng trách tôi " .

Nói một câu xong, cô mở cửa tủ ra. Kéo tất cả quần áo chỉ dành cho nam mặc, đồng loạt vứt xuống đất. Không thương tiếc...

Sau một lúc. Cô vui vẽ, chống tay hài lòng, nhìn vào trong tủ. Đã được thay đổi, những bộ đồ cho nữ. Màu sắc, cùng nữ tính hơn.

Hài lòng một lúc. Bất đắc dĩ quay đầu, nhìn xuống đống đồ, mình vừa vứt bỏ kia .

....

Cô ôm một thùng lớn, các tông đi xuống. Đến trước mặt bà để xuống.

" Mẹ ơi ! ".

"Mẹ xem coi, có ai muốn lấy đồ này, hay không ? thì cho họ ".Dừng lại.

Cô nhìn xuống, một hai giây. Rồi đưa mắt lên nhìn bà " Không có ai, thì mẹ vứt đi cũng được " .

Bà rướn người, nhìn vào thùng. Thấy được là gì trong thùng, bà vui mừng tươi cười đáp " Được ".

**********

/\ _ /

(\=^.^\=) " Con của bà thay đổi, bà không vui mừng à"

Hoa Lan " vui thì có vui....mà ..." Bà tiếc núi nhìn vào trong bóp tiền ,thở dài .

Hữu lão đại, khoác vai bà lưu manh, như bạn học cùng lớp với nhau. Khẽ vỗ vai bà nói " mẹ yên tâm ,sau này con sẽ kiếm thật nhiều tiền".

"Mẹ sau này. Mẹ chỉ việc ở nhà ngồi, đếm tiền thôi ".

Mặt bà buồn buồn ngước mắt lên nhìn cô " Tin được không ".

Hot

Comments

Pinpin

Pinpin

cuốn

2024-11-28

0

Khang Hỷ

Khang Hỷ

cuốn lắm nhe

2024-09-10

0

you are my world

you are my world

không nhe /Scowl/

2024-09-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 Bắt ngờ xuyên không...
2 Ta đánh
3 Bị khùng....?
4 Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5 Chương 5 : Dì và em gái họ
6 Chương 6 : Nhà có trộm...
7 Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8 Chương 8 : Quá nhỏ...
9 Chương 9 : Thay đổi.
10 Chương 10 :Có phải là duyên...
11 Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12 Chương 12 : Siêu xe
13 Chương 13 : Người giao thức ăn
14 Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15 Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16 Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17 Chương 17 : Cắt đuôi
18 Chương 18 : Thuê nhà
19 Chương 19 : Cứu người.
20 Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21 Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22 Chương 22: Anh em xa của cô
23 Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24 Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25 Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26 Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27 Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28 Chương 28 : Cứ như chị em...
29 Chương 29 : Có khi nào...?
30 Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31 Chương 31: Học sinh mới...!
32 Chương 32 : Thua toàn tập
33 Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34 Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35 Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36 Chương 36 : Tôi đưa em về
37 Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38 Chương 38 : Bạn trai !
39 Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40 Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41 Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42 Chương 42 : Tuyết Phi
43 Chương 43 : Diễn đàn của trường
44 Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45 Chương 45 : Giấc mộng
46 Chương 46 : Mộng....!!!
47 Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48 Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49 Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50 Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51 Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52 Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53 Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54 Chương 54 : Con người dễ gạt
55 Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56 Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57 Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58 Chương 58 : Là cô ấy
59 Chương 59 : Trùng hợp ...
60 Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61 Chương 61: Cô của bây giờ
62 Chương 62 : Chọc giận hắn
63 Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64 Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65 Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66 Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67 Chương 67 : Vì em thay đổi
68 Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69 Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70 Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71 Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72 Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73 Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74 Chương 74 : Tôi dạy em
75 Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76 Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77 Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78 Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79 Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80 Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81 Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82 Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83 Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84 Chương 84 : Thật tầm thường
85 Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86 Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87 Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88 Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89 Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90 Chương 90 : Thay thế.
91 Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92 Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93 Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94 Chương 94 : Một con muỗi to.
95 Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96 Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97 Chương 97 : Nghe lén.
98 Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99 Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100 Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101 Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102 Chương 102 : Lạnh lùng
103 Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104 Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105 Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106 Chương 106 : Ai là người của hắn?
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Bắt ngờ xuyên không...
2
Ta đánh
3
Bị khùng....?
4
Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5
Chương 5 : Dì và em gái họ
6
Chương 6 : Nhà có trộm...
7
Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8
Chương 8 : Quá nhỏ...
9
Chương 9 : Thay đổi.
10
Chương 10 :Có phải là duyên...
11
Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12
Chương 12 : Siêu xe
13
Chương 13 : Người giao thức ăn
14
Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15
Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16
Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17
Chương 17 : Cắt đuôi
18
Chương 18 : Thuê nhà
19
Chương 19 : Cứu người.
20
Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21
Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22
Chương 22: Anh em xa của cô
23
Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24
Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25
Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26
Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27
Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28
Chương 28 : Cứ như chị em...
29
Chương 29 : Có khi nào...?
30
Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31
Chương 31: Học sinh mới...!
32
Chương 32 : Thua toàn tập
33
Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34
Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35
Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36
Chương 36 : Tôi đưa em về
37
Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38
Chương 38 : Bạn trai !
39
Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40
Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41
Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42
Chương 42 : Tuyết Phi
43
Chương 43 : Diễn đàn của trường
44
Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45
Chương 45 : Giấc mộng
46
Chương 46 : Mộng....!!!
47
Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48
Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49
Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50
Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51
Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52
Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53
Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54
Chương 54 : Con người dễ gạt
55
Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56
Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57
Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58
Chương 58 : Là cô ấy
59
Chương 59 : Trùng hợp ...
60
Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61
Chương 61: Cô của bây giờ
62
Chương 62 : Chọc giận hắn
63
Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64
Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65
Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66
Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67
Chương 67 : Vì em thay đổi
68
Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69
Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70
Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71
Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72
Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73
Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74
Chương 74 : Tôi dạy em
75
Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76
Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77
Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78
Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79
Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80
Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81
Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82
Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83
Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84
Chương 84 : Thật tầm thường
85
Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86
Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87
Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88
Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89
Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90
Chương 90 : Thay thế.
91
Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92
Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93
Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94
Chương 94 : Một con muỗi to.
95
Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96
Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97
Chương 97 : Nghe lén.
98
Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99
Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100
Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101
Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102
Chương 102 : Lạnh lùng
103
Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104
Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105
Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106
Chương 106 : Ai là người của hắn?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play