Bị khùng....?

Bệnh viện.

Trong không gian yên tĩnh...

Thỉnh thoảng, một vài tiếng động phát ra và tiếng leng xeng của xe đẩy .Tuy nhiên, trong không gian đầy yên ắng này, mọi tiếng động đều được khuếch đại lên rất nhiều...

Một căn phòng bệnh ở cuối hành lang, đèn mở sáng trưng .Không gian bị bao trùm, bởi mùi thuốc sát trùng và mùi nước giặt tẩy vải vóc.

Người nằm trong đó tay và chán đã được băng bó cẩn thận .

Người đang nằm trên giường, chợt nhíu chặt chân mày. Đầu khẽ nhích, rồi bất ngờ mở to đôi mắt.

Giật mình tỉnh lại lần thứ hai ... Bởi chưa thích nghi được với ánh sáng, nên vội lấy tay phải che mắt, bất ngờ bị đau. Khuôn mặt nhăn nhó nhíu chặt.

" Uưm ..".

Chịu không được, khẽ rên một tiếng.

Vì không ý thức được tay phải của mình đang bị thương , nên đã cử động mạnh làm cho vết thương bị kéo ra .

Nhắm mắt thở mạnh một cái, đau đến mặt cũng muốn biến dạng.

Ổn định lại nhịp thở, từ từ mở lần nữa .

Lần này cô mới thấy trước mắt cô, một màu trắng xoá .Cô suy nghĩ chẳng lẻ mình đã chết, đây phải chăng là địa phủ âm ti.

Lại nghĩ cảm thấy không đúng.

" Chắc cũng phải được lên thiên đường chứ ".

" Không đúng "

Cô khẽ liếc cách tay, đã được băng bó của mình.

" Rất đau ".

Khẽ động cái tay trái không bị thương, chống người ngồi dậy. Cô quan sát kỹ căn phòng.

Một căn phòng nhỏ đóng kín, rất sạch sẽ. Có bốn cái giường rất nhỏ ,cả bốn cái đều được bọc một lớp vải trắng tinh .

Không biết phải do bị thương hay không, đầu cô bắt ngờ đau dữ dội.

Hai tay ôm đầu.

Một loạt ký ức ca lạ, cứ ào ào chạy vào đầu cô như tên bắn .

Cô nghĩ mình đã chết nhưng vỗ tình sống lại, ở một thế giới xa lạ.Ký ức của thân thể này không mất đi, mà vẫn tồn tại.

Đưa tay trái sờ lên đầu, dần dần tiếp thu mọi chuyện đang xảy ra với mình.

Cô khẽ nhắm mắt lại, từ từ tiếp nhận những ký ức nữa quen thuộc này.

Qua một lúc lâu sau cô khẽ mở mắt ra, miệng cười nhạt.

Lúc này.

Cánh cửa vốn đang được kín, được người từ bên ngoài kéo ra .

Cô nhìn lên và tự nhiên nhận ra, đây là mẹ của thân thể này và bây giờ là mẹ cô, người thân duy nhất của cô.

Bà một tay cầm túi và phích nước , một tay kia kéo cửa ra bước vào rồi xoay người đóng cửa lại đi vào.

Bà ngước lên thấy người nằm trên giường đã tỉnh và ngồi dậy, nhìn mình bước vào.

" Tỉnh rồi à?"

Không thấy trả lời. Bà nhìn thấy cô vẫn còn đang nhìn mình, hơi ngợ ra . Không quan tâm nữa bà xách túi đi vào, đặt chúng lên tủ đầu giường cá nhân của cô.

Đặt xong bà quay lại nhìn cô, vẫn thấy cô đang nhìn mình. Từ nhiên bà hoang mang hỏi.

" Sao không trả lời mẹ ? ".

Bà khom người xuống, tay đặt lên hai vai của cô.

" Mẹ "

" Nhẹ tay thôi mẹ làm con đau đấy " Bị đụng đau vai phải, cô khẽ co người né ra sau ,thuận miệng nói chuyện với bà rất tự nhiên.

Bà thấy cô đáp lại nên cũng yên tâm.

" Rất đau à !. Mẹ Xin lỗi ".

" Sao không nằm xuống " .

Bà định đỡ cô nằm xuống thì mắt nhìn xuống cuối giường ,đồ bệnh nhân được gấp gọn gàng " Để mẹ thay đồ cho con ".

Bà vừa đụng đến chiếc cúc áo phía trên, thì cô đưa tay trái nắm chặt lại .Bà giật mình nhìn cô, thấy cô cũng đang nhìn mình, bà bối rối cũng không biết nói sao.

Bà bỗng nhiên thở dài một hơi, rồi bỏ tay ra "Để mẹ dìu con vào trong thay ".

Bà viện lấy tay không bị thương của cô, thấy cô nhích người khẽ động ngầm đồng ý cho bà dìu đi.

Lúc này cô cũng động người chuẩn bị xuống giường, miệng đang mím khẽ rên một tiếng .

" Ổn không ?".

Bà dừng lại nhìn cô, thấy cô cũng gật đầu thì tiếp tục dìu tiếp.Chân không bị thương ngoài da nhưng cũng bị va đập rất mạnh nên cũng rất đau, chắc cũng đã bầm lên hết rồi...

Thấy cửa nhà vệ sinh đóng lại, bà quay lại giường định kéo lại ga chải .Vừa cúi người, cầm cái chăn lên.

" Á aaa ".

Một tiếng la lớn bất ngờ trong phòng vệ sinh, truyền ra. Bà giật mình bỏ chăn đang gấp, chạy nhanh hướng nhà vệ sinh lo lắng kêu vào. "Sao rồi ?

".Mở cửa cho mẹ " .

Bà vừa đập cửa ,vừa nói vào trong.

Bên trong vội trả lời lại "k..không sao."

Hơi lắp bắp.

" Thật sự không sao chứ". Bà chưa tin lắm không sao sao lại la, bà nghi ngờ hỏi lại .

Thấy cô trả lời như vậy, nghĩ cô không muốn nói nên không ép ."Có gì thì kêu mẹ ".

Bà thở dài quay ra.

Trong phòng vệ sinh người vừa mới la xong tâm, tình vẫn chưa ổn định lắm, rất không ổn.

Cúc áo đã được mở hết, tay trái đang níu chặt hai bên tà áo tay run run lên. Không phải sợ, mà có vẽ đang rất kích động .

Nhìn đối diện tấm gương trên tường, đang phản chiếu hình ảnh của cô bây giờ.

Một đầu tóc dài sơ rối bù xù, đuôi tóc còn bị cháy vàng. Khuôn mặt hốc hác làn da vàng sạm hơi đen, cô nghĩ có cần đến nổi vậy không.

Nhưng không sao cô cứu được. Việc bây giờ của cô lúc này là, khẽ cúi đầu nhìn xuống dưới hơi hồi hộp.

Bàn tay trái khẽ run từ từ buông lỏng vạt áo khẽ kéo xuống , xuất hiện bên trong là cái ¹áo nịt ngực màu đen.

Cô giật mình nhớ tới ký ức của thân thể này, chợt lắc đầu.

Tay trái khẽ sờ lên kéo áo ngực ." Sao chặt thế này?".

Lần này tay trực tiếp đặt lên ngực, cảm nhận được cảm giác mềm mại quá tuyệt. Lấy tay kéo cổ áo căng ra, tim bất ngờ đập liên hồi.

Mặt đang hướng về gương từ từ cúi xuống.

" Á.... "

Lần này tiếng la to hơn lần trước . Người ở ngoài nghe xong, giật mình muốn khụy xuống , chạy vội đến trước cửa đập mạnh liên hồi.

" Rầm ...rầm rầm ".

" Hữu Hữu mở cửa ra..."

" Mở cửa ra cho mẹ ...."

Không nghe thấy ai trả lời, bà vừa hốt hoảng tông cửa chạy ra ngoài tìm Bác sĩ.....

Một lúc sau .

Hai mẹ con ngồi đối mặt với nhau , mẹ nhìn con con nhìn mẹ .

Bà cũng không biết ở đây đang diễn ta chuyện gì với đứa con gái của bà , khi thấy nó không mở của bà lo lắng chạy đi tìm bác sĩ .

Ai ngờ về đến nơi, thấy nó bình yên quần áo đã thay chỉnh tề. Ngồi trên giường, mặt bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra .

Bác sĩ cũng không nói gì, cũng đến kiểm. Bác sĩ nhìn qua bảo không sao ,xong khi tiễn bác sĩ đi ông quay lại nói câu .

Còn bị mấy phòng bệnh phía đối diện, chửi ồn ào mất trật tự...Bà chỉ biết lặng lẽ cúi người, xin lỗi rồi xấu hổ đóng của quay vào phòng.

Bầy giờ vào phòng rồi bà ,hơi thấp thỏm cô. Cô cũng nhìn bà.

Bà nhìn cô đánh giá một lượt , thấy có gì đó sai. Vừa nãy không phải còn là oai oái la sao ?...mà bây giơ mặt mày lại có vẽ hớn hở thế kia .

Thế là bà mở miệng " Con ....??".

Vừa mới nói thế là cô lấy được đà, không khép được miệng phá ra cười .

"Ha ha ha..."

Lần này không phải la nữa mà là cười nghiêng cười ngã giống như phát điên.Bà mẹ giật mình lần hai, chạy thật nhanh ra ngoài.

Bây giơ là một người ngồi, một người đứng. Người đứng có vẽ hơi xa cái giường, chính là bà , đang nhìn đánh giá con mình lần nữa.

"Nay !".

Cảm thấy như con mình sắp điên điên khùng khùng lần nữa, bà nhanh miệng chặn trước.

"IM NGAY CHO MẸ ".

Đúng là cô đang muốn cười nhưng bị mẹ quát, thì im lặng mím môi phùng má.

Bà thấy vậy nghĩ .Ừm còn biết nghe lời.

Nhưng khi thấy khóe mắt với khóe môi khẽ nhếch lên của cô. Bà bất giác rùng mình quay mặt đi chỗ khác, nghĩ đúng là bị khùng...

Bà hồi xưa đi học cùng hay thích coi tiểu thuyết, ngôn tình này nọ tự nhiên trong đầu có một ý nghĩ . Nghĩ là nói, bà quay lại nhìn thẳng vào cô .

" Này ! ".

Thấy cô vẫn nhìn mình , bà tự nhiên hỏi một câu mà chính mình, còn tưởng mình bị khùng theo.

" Cô là ai ?".

" Cô có phải là con gái của tôi, không đấy".

Nghe được câu hỏi, tim cô như giật thót lên. Một cái tay dấu trong chăn ,khẽ nằm chặt lại giữ bình tĩnh, đáp trả lời .

" Mẹ thử nói xem ?".Cô nở một nụ cười rảnh mảnh, nhìn bà.

" Ôi ! trời ơi ".Bà mẹ chỉ biết ôm chán bất lực.

Bà nghĩ đi đêm nhiều, đúng tháng bảy gặp ma mà.

***

p/s: " Phải nói sao ta".

" hình như càng viết càng cảm thấy mình khùng không kém á "

(^ ○ ^)

Hot

Comments

❄🧸🧼🎀보견𓍯𓂃kÿëön౨ৎ

❄🧸🧼🎀보견𓍯𓂃kÿëön౨ৎ

ánh mắt ta chạm nhau 👀

2024-11-29

1

Pinpin

Pinpin

gì mà tự nhiên căng z trờu ưi

2024-11-28

0

Hướng dương nhỏ 🌻🌻🌻

Hướng dương nhỏ 🌻🌻🌻

🥰🥰🥰

2024-12-06

0

Toàn bộ
Chapter
1 Bắt ngờ xuyên không...
2 Ta đánh
3 Bị khùng....?
4 Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5 Chương 5 : Dì và em gái họ
6 Chương 6 : Nhà có trộm...
7 Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8 Chương 8 : Quá nhỏ...
9 Chương 9 : Thay đổi.
10 Chương 10 :Có phải là duyên...
11 Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12 Chương 12 : Siêu xe
13 Chương 13 : Người giao thức ăn
14 Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15 Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16 Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17 Chương 17 : Cắt đuôi
18 Chương 18 : Thuê nhà
19 Chương 19 : Cứu người.
20 Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21 Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22 Chương 22: Anh em xa của cô
23 Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24 Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25 Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26 Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27 Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28 Chương 28 : Cứ như chị em...
29 Chương 29 : Có khi nào...?
30 Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31 Chương 31: Học sinh mới...!
32 Chương 32 : Thua toàn tập
33 Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34 Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35 Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36 Chương 36 : Tôi đưa em về
37 Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38 Chương 38 : Bạn trai !
39 Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40 Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41 Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42 Chương 42 : Tuyết Phi
43 Chương 43 : Diễn đàn của trường
44 Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45 Chương 45 : Giấc mộng
46 Chương 46 : Mộng....!!!
47 Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48 Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49 Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50 Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51 Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52 Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53 Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54 Chương 54 : Con người dễ gạt
55 Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56 Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57 Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58 Chương 58 : Là cô ấy
59 Chương 59 : Trùng hợp ...
60 Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61 Chương 61: Cô của bây giờ
62 Chương 62 : Chọc giận hắn
63 Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64 Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65 Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66 Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67 Chương 67 : Vì em thay đổi
68 Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69 Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70 Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71 Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72 Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73 Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74 Chương 74 : Tôi dạy em
75 Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76 Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77 Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78 Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79 Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80 Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81 Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82 Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83 Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84 Chương 84 : Thật tầm thường
85 Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86 Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87 Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88 Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89 Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90 Chương 90 : Thay thế.
91 Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92 Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93 Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94 Chương 94 : Một con muỗi to.
95 Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96 Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97 Chương 97 : Nghe lén.
98 Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99 Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100 Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101 Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102 Chương 102 : Lạnh lùng
103 Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104 Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105 Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106 Chương 106 : Ai là người của hắn?
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Bắt ngờ xuyên không...
2
Ta đánh
3
Bị khùng....?
4
Chương 4 : Lướt qua sắp chạm mặt
5
Chương 5 : Dì và em gái họ
6
Chương 6 : Nhà có trộm...
7
Chương 7 : Được xuất viện rồi nha
8
Chương 8 : Quá nhỏ...
9
Chương 9 : Thay đổi.
10
Chương 10 :Có phải là duyên...
11
Chương 11 : Thiếu nữ hương gà hầm...
12
Chương 12 : Siêu xe
13
Chương 13 : Người giao thức ăn
14
Chương 14 : Mẹ con hợp tác
15
Chương 15 : Mẹ phát tài rồi...
16
Chương 16 : Thiếu nữ ở trạm xe buýt
17
Chương 17 : Cắt đuôi
18
Chương 18 : Thuê nhà
19
Chương 19 : Cứu người.
20
Chương 20 : Võ quán Thục Gia
21
Chương 21: Tin nhắn từ webchat
22
Chương 22: Anh em xa của cô
23
Chương 23 : Cuộc gọi lúc nữa đêm
24
Chương 24: Đã tỉnh lại chưa?
25
Chương 25 : Đứa con xinh đẹp của mẹ
26
Chương 26 : Vị khách đầu tiên
27
Chương 27: Người nổi tiếng cùng về nhà
28
Chương 28 : Cứ như chị em...
29
Chương 29 : Có khi nào...?
30
Chương 30 : Tất cả hoàn hảo
31
Chương 31: Học sinh mới...!
32
Chương 32 : Thua toàn tập
33
Chương 33 : Thục Quân đến tìm
34
Chương 34 : Nhảy tường và nụ hôn bất ngờ
35
Chương 35 : Hôm nay tôi tức giận
36
Chương 36 : Tôi đưa em về
37
Chương 37 : Mũi em mũi con cún à!
38
Chương 38 : Bạn trai !
39
Chương 39 : Càng ghét, càng phải cướp
40
Chương 40 : Mày nằm đó... mơ đi
41
Chương 41: Bọn họ nói chúng ta đẹp đôi
42
Chương 42 : Tuyết Phi
43
Chương 43 : Diễn đàn của trường
44
Chương 44 : Bị giáo viên uy hiếp
45
Chương 45 : Giấc mộng
46
Chương 46 : Mộng....!!!
47
Chương 47 : Cô gái quê bị fan nhận ra rồi
48
Chương 48 : Bạn gái tự nhận
49
Chương 49 : Không nghe lời tương lai sẽ rất khó sống
50
Chương 50 : Bất ngờ cho Mộ Khiêm
51
Chương 51: Giáo viên dạy kèm
52
Chương 52 : Tôi thích đánh đấy, thì sao!
53
Chương 53 : Tôi sẽ đợi em lớn
54
Chương 54 : Con người dễ gạt
55
Chương 55 : Hình ảnh bị lộ
56
Chương 56 : Có người có bệnh khó nói
57
Chương 57 : Kẻ nịnh bợ không chuyên.
58
Chương 58 : Là cô ấy
59
Chương 59 : Trùng hợp ...
60
Chương 60 : Làm bạn gái tôi nhé?
61
Chương 61: Cô của bây giờ
62
Chương 62 : Chọc giận hắn
63
Chương 63 : Đánh xã giận cho mẹ vợ....
64
Chương 64 : Tôi là người đàn ông đầu tiên vào phòng em?.
65
Chương 65 : Nhìn có ngầu không?
66
Chương 66 : Cô quan tâm hắn.
67
Chương 67 : Vì em thay đổi
68
Chương 68 : Đứa cháu xảo quyệt
69
Chương 69 : Đầu cậu chủ có vẫn đề thật rồi
70
Chương 70 : Lời khuyên của Thục Quân
71
Chương 71 : Người ta biết diễn thì cô cũng biết
72
Chương 72 : Hai mũi tên đang hướng về cô
73
Chương 73 : Bị thầy điểm tên.
74
Chương 74 : Tôi dạy em
75
Chương 75 : Con nhóc lừa đảo
76
Chương 76 : Nhiều người ủng hộ cô
77
Chương 77 : Không làm thầy thất vọng
78
Chương 78 : Tràn đầy tự tin
79
Chương 79 : Hoa cúc cùng mẫu đơn xuất hiện???
80
Chương 80 : Không nên làm kỳ đà cản trở uyên ương.
81
Chương 81 : Một sự ngốc nghếch đáng yêu
82
Chương 82 : Có ôm cũng phải ôm đúng người
83
Chương 83 : Đặc quyền của riêng hắn
84
Chương 84 : Thật tầm thường
85
Chương 85 : Giấu cô làm của riêng
86
Chương 86 : Không sợ bị phạt, chỉ sợ xấu hổ.
87
Chương 87 : Hắn không thích ai dùng chung đồ với cô
88
Chương 88 : Viên kẹo thần thánh.
89
Chương 89 : Con người thật của Khương Mỹ.
90
Chương 90 : Thay thế.
91
Chương 91 : Hắn đặt đồ ngon?
92
Chương 92 : Tử Dương! lâu không gặp.
93
Chương 93 : Tiểu Dương...gặp lại đại Dương
94
Chương 94 : Một con muỗi to.
95
Chương 95 : Mẹ con trỗ tài.
96
Chương 96 : Mì trường thọ và bánh quế hoa
97
Chương 97 : Nghe lén.
98
Chương 98 : Lòng người đáng sợ.
99
Chương 99 : Tiêu Ký phải nhường vị trí cho Hoa Hạ rồi.
100
Chương 100 : Mẹ vợ con nấu thì sao mà dở được...
101
Chương 101 : Một chút hiểu lầm
102
Chương 102 : Lạnh lùng
103
Chương 103 : Số tuổi của Hoa Lan
104
Chương 104 : Ông thật là mau quên.
105
Chương 105 : Cướp cháu dâu !
106
Chương 106 : Ai là người của hắn?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play