Chương 4: Thiên thần và ác quỷ.

Mấy ngày nay, Dịch Dương đều làm việc tới tận khuya mới về, trên người lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu. Hắn cũng không còn bức ép Doãn Thiên lên giường với hắn nhiều như trước.

Thậm chí còn chẳng buồn nhìn tới gương mặt thanh tú sáng sủa của anh. Buổi sáng thì vội vã rời nhà đến công ty từ rất sớm, tối về lại hồ đồ say khướt tự mò vào phòng ngủ riêng chợp mắt một mình.

Choạng vạng, Doãn Thiên đang đi dạo bên ngoài hành lang thì nhìn thấy cánh cửa phòng trước mặt hé mở. Căn phòng này từ trước tới giờ luôn khóa chặt, ngoại trừ Dịch Dương ra thì chẳng thấy ai bén mạng bước vào.

Anh có chút tò mò nhìn thử, lòng hiếu kì thoi thúc tiến vào trong.

Trước mặt Doãn Thiên là gian phòng ngủ hết sức gọn gàng, sạch sẽ. Cạnh khung cửa sổ sát đất còn đặt hẳn một cây dương cầm bóng loáng màu đen.

Anh đưa mắt đảo quanh các vật dụng bày trí đắt đỏ cầu kỳ.

Có lẽ chủ nhân căn phòng này chính là người vợ sắp cưới đã qua đời vì tai nạn của Dịch Dương - cô Diệp Mẫn Quân. Bởi lẽ ở đầu giường là một bàn trang điểm được thiết kế theo kiểu cách phương tây tao nhã. Kế tiếp là một tủ quần áo chạm khắc tinh tế bằng gỗ lim và cuối cùng là kệ sách trải dài để những bộ tiểu thuyết lừng danh thuộc hàng kinh điển.

Tầm nhìn thoáng đãng bỗng chốc dừng lại trên những bức ảnh treo tường.

Đầu tiên là ảnh chụp vào thời trung học, tuy đã khá cũ kỹ phai màu nhưng Doãn Thiên vẫn tinh ý nhận ra cậu thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đứng bên trái chính là Dịch Dương. Người còn lại không ai khác ngoài cô Diệp. Có lẽ đây là bức ảnh chụp chung lúc hai người cùng đi khu vui chơi giải trí khi còn là bạn học. Thiếu niên trong ảnh so với bây giờ y như hai con người khác biệt. Hắn khi ấy nở một nụ cười rất tươi, đôi mắt phượng hẹp dài sáng long lanh thuần khiết.

Anh lại hiếu kỳ nhìn sang bức thứ hai, bức này có lẽ là chụp lúc làm lễ tốt nghiệp. Dịch Dương trong ảnh đã có nét trưởng thành, tuy vậy khuôn mặt góc cạnh vẫn mang theo ý cười, ánh mắt ôn nhu, ấm áp. Hoàn toàn tạo cho người ta một cái nhìn tràn đầy thiện cảm.

Doãn Thiên chợt khựng lại khi nhìn đến bức ảnh cuối cùng. Đó là hình cưới của Dịch Dương và cô Diệp.

Trong ảnh hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Diệp Mẫn Quân, cưng chiều cọ cọ lên chóp mũi. Cô xúng xính cười tươi trong làn vát trắng, trên tay cầm theo đóa hồng xanh biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu thủy chung trường tồn. Trông họ hạnh phúc ngọt ngào như tiên đồng ngõc nữ.

Doãn Thiên nhìn bức ảnh khá lâu, trong lòng bỗng chốc lại cảm thấy tội lỗi vô cùng.

Nếu không phải tại anh uống say gây tai nạn ,có lẽ hai người họ đã có một cuộc sống viên mãn ấm êm. Nếu không phải tại anh thì chàng thiếu niên Dịch Dương kia cũng không trở nên máu lạnh, tàn nhẫn như bây giờ.

"Ai cho phép anh đặt chân vào đây?" Giọng nói của Dịch Dương mang đầy hàn khí, ánh mắt hung tợn liếc xéo Doãn Thiên.

Anh vừa nhìn thấy hắn hai chân liền vô lực mềm nhũn, toàn thân cứng đờ, sợ hãi lùi về sau.

"Tôi...tôi thấy cửa phòng mở...nên..."

Dịch Dương tóm chặt lấy cổ tay gầy yếu, tức giận rít lên từng chữ:

"Anh nghĩ anh là cái thá gì mà được quyền bước vào căn phòng này. Loại người kinh tởm, bẩn thỉu như anh chỉ tội làm ô uế nơi này mà thôi."

Câu nói ấy không khác gì dao nhọn, ghim vào lòng Doãn Thiên. Anh đỏ hoe vành mắt, yết hầu lên xuống vài đợt nhưng chẳng thể mở lời.

"Kinh tởm sao? Bẩn thỉu sao?" Thì ra trong nhận thức của hắn anh chỉ là một kẻ đê hèn đáng khinh đến vậy.

"Sao? Lại trưng cái bộ mặt đáng thương này ra nữa à? Hàn Doãn Thiên! Tôi nói cho anh biết, anh đừng tưởng lên giường với tôi rồi thì nghĩ mình là chủ nhân của căn nhà này." Hắn nhếch một bên môi, bàn tay to lớn vẫn siết chặt cổ tay của Doãn Thiên, nghiến răng ken két.

 "Đồ hạ tiện!"

Anh cố gắng nuốt ngược dòng lệ nóng đang chực chờ thấm ướt khóe mi cay, đôi mắt hạc trừng trừng nhìn Dịch Dương không tỏ ra yếu thế.

" Tôi chưa từng cho mình là chủ của căn nhà này. Bộ anh nghĩ dính líu với anh thì vui sướng lắm sao? Thật nhục nhã! Lên giường với anh chính là nỗi nhục nhã lớn nhất trong cuộc đời của tôi."

"Chát!"

Một cái tát rõ mạnh giáng xuống mặt Doãn Thiên.

Lần này anh không kiềm được mà tủi thân bật khóc.

Dịch Dương dùng tay còn lại bóp chặt chiếc cằm thon, độc địa mạt sát.

"Nhục nhã? Ha...Được lắm! Vậy tôi sẽ khiến cho anh sống nhục nhã cả đời."

Dứt lời hắn thô bạo gặm lấy phiến môi mọng căng bóng. Đầu lưỡi ướt át tiến vào trong.

Anh dùng hết sức lực đẩy hắn ra nhưng không thể. Dịch Dương như một con thú dữ đang dày xé miếng thịt ngon từ con mồi nhỏ bé của mình.

"Bốp!"

Một bức tranh treo tường bất chợt rơi xuống.

Động tác càn quấy nhất thời khựng lại .Ánh mắt hung tàn phút chốc trở nên lạnh lẽo rét căm. Hắn dứt khoát buông Doãn Thiên ra. Đứng như chết lặng.

"Cút!" Hai mắt Dịch Dương đỏ ngầu, tức giận chỉ tay về phía cửa lớn.

Anh như được đại xá, lập tức rời khỏi căn phòng.

Mọi thứ liền trở về với sự yên tĩnh vốn có. Dịch Dương khép lại đôi mi buồn, ủ rũ thở dài.

Hắn cẩn thận bước đến nhặt bức ảnh cưới đã rơi lên treo lại. Ánh mắt sắc lạnh, hung ác thường ngày biến mất thay vào đó là một khuôn mặt thấm đẫm bi ai.

Ngón tay thon dài tỉ mỉ vân vê từng đường nét cũ, rồi thấp giọng nỉ non như dã thú bị thương:

"Anh xin lỗi! Anh lại làm em giận rồi đúng không? Mẫn Quân! Em mắng anh đi! Hoặc đánh anh cũng được...Anh đúng là một tên khốn chẳng ra gì."

Dịch Dương nhẹ nhàng hôn lên bức ảnh cưới, đáy mắt thấp thoáng ánh lệ nhạt nhòa.

"Mẫn Quân !...Anh...lại nhớ em rồi."

Hắn thất thần tiến về phía cây dương cầm bóng loáng, từ từ ngồi xuống, mở nắp đàn ra.

Hắn âu yếm nhìn cô gái mặc bộ đầm Soiree trong ảnh, mỉm cười thủ thỉ.

"Vợ yêu! Để anh đàn cho em nghe nhé."

Nói rồi hắn dời tầm mắt. Đôi bàn tay với khớp xương tinh tế rõ ràng bắt đầu lướt trên những con phím trắng đen. Nhẹ nhàng dệt nên một bức màn âm thanh du dương trầm bổng, làm say mê thính giác người nghe.

Doãn Thiên đang đứng ở bên ngoài hành lang thì bị tiếng dương cầm làm cho dao động. Ngay từ khi những nốt nhạc đầu âm ĩ vang lên, anh đã nhận ra ngay, đây chính là giai điệu của Bản giao hưởng cuối cùng The Jupiter được viết lên bởi nhà soạn nhạc thiên tài người Áo - Mozart.

"Đã lâu lắm rồi mới được nghe lại giai điệu xa xưa đó!" Chú Trương không biết từ khi nào đã xuất hiện ở sau lưng Doãn Thiên. Ông nhìn anh, ánh mắt có chút đau lòng, nói tiếp:

"Từ ngày mợ chủ mất chưa bao giờ cậu chủ đụng tới cây đàn. Cũng không cho bất kỳ ai bước chân vào trong phòng ngủ chính. Căn phòng của mợ luôn được cậu giữ nguyên hiện trạng như ban đầu. Hằng ngày đều là cậu tự tay lau dọn, mỗi một đồ vật đều để nguyên ở vị trí cũ, không hề xê dịch dẫu chỉ một li."

Doãn Thiên trầm ngâm rũ mắt.

Chú Trương lại phiền muộn thở dài.

" Thực chất, cậu chủ là một người rất đáng thương. Trên đời này vốn không có kẻ xấu chỉ có kẻ cố chấp đến điên cuồng." Nói rồi chú vỗ vỗ bả vai của Doãn Thiên, nặng nề rảo bước.

Anh đứng lặng ở đó hồi lâu, tâm tình như bị một tản đá to đè nặng. Anh bỗng dưng nhớ đến nụ cười rạng rỡ và ánh mắt long lanh không chút tạp niệm của Dịch Dương trong những bức hình chụp cùng cô Diệp.

Thật không dám tin, một con người từng ấm áp như vậy nay lại trở thành kẻ máu lạnh, tàn nhẫn đến kinh người. Cuộc đời thật giống như một dòng thác lớn, dần dần bào mòn sự lương thiện thuở ban sơ. Tình yêu có thể biến con người ta trở thành thiên thần nhưng thù hận lại vô tình biến thiên thần trở thành ác quỷ.

Doãn Thiên mệt mỏi tựa lưng vào tường, khép hờ mi mắt. Anh im lặng thưởng thức...dùng tâm cảm nhận chút bình yên ít ỏi hiếm hoi này.

Bản giao hưởng vang đến nốt cuối cùng lại nghe thấy tràn âm thanh chói tai gay gắt.

Dịch Dương tức giận nhấn mạnh hai phím cạnh nhau, tạo ra nghịch âm phá hủy tất cả sự hoàn hảo vốn có.

"Tách!" Một giọt nước lạnh rơi xuống phím đàn.

Đôi bàn tay của Dịch Dương khe khẽ run run, hắn cúi gầm mặt xuống.

"Tại sao?...Tại sao anh có cố gắng như thế nào cũng không thể đàn lại được giai điệu mà em đã từng thể hiện...Mẫn Quân! Anh muốn nghe lại bản giao hưởng The Jupiter do chính tay em đàn...Em về đi...về lại bên cạnh anh đi...anh xin em đấy."

Doãn Thiên đứng như chết lặng chôn chân ngay cửa lớn. Lúc nghe thấy thanh âm chói tai kia anh đã lo lắng chạy đến xem.

Và đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy Dịch Dương rơi lệ. Hắn khóc. Chỉ đơn độc thu mình lại mà khóc.

Hot

Comments

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Có lẽ hắn cũng đã là chàng thiếu niên tươi sáng tựa mặt trời, tràn ngập hy vọng tiến về phía trước. Chỉ tiếc vật đổi sao dời, mọi thứ hiện tại đã hoàn toàn khác trước, quá khứ cũng khép lại một cách đau thương

2025-01-27

0

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Rồi chuyến này tàn canh

2025-01-27

0

Người đẹp Tây Đô

Người đẹp Tây Đô

Tới tận Cà Mau còn nghe rõ=)))

2025-01-27

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Sa vào tay quỷ dữ.
2 Chương 2: Giam cầm.
3 Chương 3: Thoáng qua
4 Chương 4: Thiên thần và ác quỷ.
5 Chương 5: Thế thân.
6 Chương 6: Dày vò.
7 Chương 7: Vỡ lẽ.
8 Chương 8: Dằn vặt.
9 Chương 9: Gắp lửa bỏ tay người.
10 Chương 10: Ủ mưu.
11 Chương 11: Hiểu lầm chồng chất.
12 Chương 12: Nhục nhã ê chề.
13 Chương 13: Sự thật.
14 Chương 14: Giải thoát.
15 Chương 15: Hối hận.
16 Chương 16: Mong mỏi hàn gắn.
17 Chương 17: Trở về.
18 Chương 18: Nài nỉ.
19 Chương 19: Tìm kế cua trai.
20 Chương 20: Mưa dầm thấm đất.
21 Chương 21: Bị cho ra rìa.
22 Chương 22: Khổ nhục kế.
23 Chương 23: Giận dỗi.
24 Chương 24: Bánh ngọt.
25 Chương 25: Điện thoại mới.
26 Chương 26: Quyết tâm chiếm giữ.
27 Chương 27: Đi biển.
28 Chương 28: Đừng rời bỏ anh!
29 Chương 29: Bày tỏ.
30 Chương 30: Dục tốc bất đạt.
31 Chương 31: Tên nhiều chuyện gặp phải mặt tản băng. [ cp phụ Ân - Lâm ]
32 Chương 32: Đề phòng.
33 Chương 33: Mê tình hay chỉ là dục vọng?
34 Chương 34: Khẳng định chủ quyền.
35 Chương 35: Vấn đề nan giải.
36 Chương 36: Tâm sự nỗi lòng.
37 Chương 37: Từ bạn thành thù.
38 Chương 38: Ác mộng.
39 Chương 39: Viếng mộ.
40 Chương 40: Một đoạn duyên xưa.
41 Chương 41: Rối rắm.
42 Chương 42: Chuyện ba người.
43 Chương 43: Bình yên trước cơn giông bão.
44 Chương 44: Mâu thuẫn
45 Chương 45: Chuẩn bị hành lý.
46 Chương 46: Ly biệt.
47 Chương 47: Say
48 Chương 48: Chăm sóc ma men.
49 Chương 49: Cặp đôi hoàn cảnh.
50 Chương 50: Mời...
51 Chương 51: Cấm đoán.
52 Chương 52: Nổi điên.
53 Chương 53: Đường hai chiều.
54 Chương 54: Ngất xỉu.
55 Chương 55: Tìm kiếm trong vô vọng
56 Chương 56: Hữu duyên tương ngộ.
57 Chương 57: Đấu khẩu.
58 Chương 58: Chạm mặt.
59 Chương 59: Đã tìm ra tung tích.
60 Chương 60: Hôn nhân không tình yêu.
61 Chương 61: Giằng co.
62 Chương 62: Sẽ không từ bỏ.
63 Chương 63: Tàn nhẫn
64 Chương 64: Dương đông kích tây.
65 Chương 65: Dàn cảnh.
66 Chương 66: Hi vọng mỏng manh.
67 Chương 67: Chất vấn.
68 Chương 68: "Tao luôn ở đây."
69 Chương 69: Mỗi người mỗi cảnh.
70 Chương 70: Rối rắm.
71 Chương 71: Mơ hồ.
72 Chương 72: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
73 Chương 73: Tin tưởng.
74 Chương 74: Chiến tranh lạnh. [ cp phụ Ân - Lâm]
75 Chương 75: Phản bội?
76 Chương 76: Từ từ nhận ra chân ái. [ cp phụ Ân - Lâm]
77 Chương 77: Phản ứng thành thật.
78 Chương 78: Ở miền trời nào đó...có em không có anh.
79 Chương 79: Cuộc đời mới...liệu đường song song có giao nhau?
80 Chương 80: Trao đổi.
81 Chương 81: Bằng mặt không bằng lòng.
82 Chương 82: Hạ màn - Ai mới là vua bầu trời?
83 Chương 83: Cửu biệt - Trùng phùng.
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Sa vào tay quỷ dữ.
2
Chương 2: Giam cầm.
3
Chương 3: Thoáng qua
4
Chương 4: Thiên thần và ác quỷ.
5
Chương 5: Thế thân.
6
Chương 6: Dày vò.
7
Chương 7: Vỡ lẽ.
8
Chương 8: Dằn vặt.
9
Chương 9: Gắp lửa bỏ tay người.
10
Chương 10: Ủ mưu.
11
Chương 11: Hiểu lầm chồng chất.
12
Chương 12: Nhục nhã ê chề.
13
Chương 13: Sự thật.
14
Chương 14: Giải thoát.
15
Chương 15: Hối hận.
16
Chương 16: Mong mỏi hàn gắn.
17
Chương 17: Trở về.
18
Chương 18: Nài nỉ.
19
Chương 19: Tìm kế cua trai.
20
Chương 20: Mưa dầm thấm đất.
21
Chương 21: Bị cho ra rìa.
22
Chương 22: Khổ nhục kế.
23
Chương 23: Giận dỗi.
24
Chương 24: Bánh ngọt.
25
Chương 25: Điện thoại mới.
26
Chương 26: Quyết tâm chiếm giữ.
27
Chương 27: Đi biển.
28
Chương 28: Đừng rời bỏ anh!
29
Chương 29: Bày tỏ.
30
Chương 30: Dục tốc bất đạt.
31
Chương 31: Tên nhiều chuyện gặp phải mặt tản băng. [ cp phụ Ân - Lâm ]
32
Chương 32: Đề phòng.
33
Chương 33: Mê tình hay chỉ là dục vọng?
34
Chương 34: Khẳng định chủ quyền.
35
Chương 35: Vấn đề nan giải.
36
Chương 36: Tâm sự nỗi lòng.
37
Chương 37: Từ bạn thành thù.
38
Chương 38: Ác mộng.
39
Chương 39: Viếng mộ.
40
Chương 40: Một đoạn duyên xưa.
41
Chương 41: Rối rắm.
42
Chương 42: Chuyện ba người.
43
Chương 43: Bình yên trước cơn giông bão.
44
Chương 44: Mâu thuẫn
45
Chương 45: Chuẩn bị hành lý.
46
Chương 46: Ly biệt.
47
Chương 47: Say
48
Chương 48: Chăm sóc ma men.
49
Chương 49: Cặp đôi hoàn cảnh.
50
Chương 50: Mời...
51
Chương 51: Cấm đoán.
52
Chương 52: Nổi điên.
53
Chương 53: Đường hai chiều.
54
Chương 54: Ngất xỉu.
55
Chương 55: Tìm kiếm trong vô vọng
56
Chương 56: Hữu duyên tương ngộ.
57
Chương 57: Đấu khẩu.
58
Chương 58: Chạm mặt.
59
Chương 59: Đã tìm ra tung tích.
60
Chương 60: Hôn nhân không tình yêu.
61
Chương 61: Giằng co.
62
Chương 62: Sẽ không từ bỏ.
63
Chương 63: Tàn nhẫn
64
Chương 64: Dương đông kích tây.
65
Chương 65: Dàn cảnh.
66
Chương 66: Hi vọng mỏng manh.
67
Chương 67: Chất vấn.
68
Chương 68: "Tao luôn ở đây."
69
Chương 69: Mỗi người mỗi cảnh.
70
Chương 70: Rối rắm.
71
Chương 71: Mơ hồ.
72
Chương 72: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
73
Chương 73: Tin tưởng.
74
Chương 74: Chiến tranh lạnh. [ cp phụ Ân - Lâm]
75
Chương 75: Phản bội?
76
Chương 76: Từ từ nhận ra chân ái. [ cp phụ Ân - Lâm]
77
Chương 77: Phản ứng thành thật.
78
Chương 78: Ở miền trời nào đó...có em không có anh.
79
Chương 79: Cuộc đời mới...liệu đường song song có giao nhau?
80
Chương 80: Trao đổi.
81
Chương 81: Bằng mặt không bằng lòng.
82
Chương 82: Hạ màn - Ai mới là vua bầu trời?
83
Chương 83: Cửu biệt - Trùng phùng.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play