Chương 3 Doãn Đông Thần

Ninh Bảo Chiêu nhìn món gì cũng thấy thích thú, cái gì cũng muốn mua nhưng lại sợ Dung nhi và An nhi xách nặng nên nàng mua ít lại. Đang chơi vui vẻ nàng thấy hàng ngũ binh lính lùa bá tánh vào hai bên đường, một tên lính quát trước mặt nàng

- Tránh đường cho Hàn Vũ Vương

Không thể chứ, nàng mới ra ngỏ đã gặp ngay nam chính, nàng đúng xui xẻo , nàng hoảng hốt hơn, liền xoay người vào một gian hàng, kéo Dung nhi và An nhi chắn cho bản thân.

Khoảnh khắc nghe tiếng vó ngựa chạy lộp cộp đến trái tim nàng như muốn rớt ra, tay cầm vòng ngọc cũng run rẫy, sắc mặt tái xanh không có tâm trạng nhìn vòng. Thầm cầu mong hắn ngàn vạn đừng chú ý đến hướng này, nàng thực sự rất sợ hắn. Đến khi tiếng vó ngựa xa dần, nàng mới loạng choạng đứng vững, vừa rồi nàng mới nghe danh hắn đã sợ mất mật, khí thế hắn lớn thật. Nàng thất thần đi về nhà, ai ngờ lại đụng trúng người khác, nàng hồi thần lại rồi vội chạy đến xin lỗi, đỡ người ta dậy

- Xin lỗi công tử, là ta sơ suất

Nam nhân đứng dậy phủi bụi, lắc đầu

- Không sao, cô nương không cần khách khí

Nàng nhìn thấy bạch y của hắn có phần dơ, liền muốn mua cho hắn bộ đồ mới, ban đầu hắn không muốn, nhưng vì sự nhiệt tình của nàng, hắn đành đi theo nàng

- Chẳng hay công tử vừa ý bộ y phục nào, ta sẽ mua tặng lại

- Ta tên Doãn Đông Thần, nàng gọi là Doãn công tử đi.

Ninh Bảo Chiêu ngớ ra, hình như Doãn Đông Thần là đối thủ với nam chính trong triều, cũng coi như ngang tài ngang sức. Chỉ là nam chính gia thế hiển hách nên Doãn Đông Thần đành thua. Nàng hồi thần, mỉm cười đáp lại

- Còn ta tên Ninh Bảo Chiêu

Doãn Đông Thần ngẩn người, rất nhanh liền tươi cười nói :

- Là Ninh nhị tiểu thư phủ Vinh quốc công sao, thật vinh hạnh.

Doãn Đông Thần chọn ra bộ lam y, có phần tương tự như bộ nàng đang mặc. Ninh Bảo Chiêu không chú ý tới, vui vẻ ra quầy tính tiền, còn ríu rít xin lỗi hắn. Dù sao cũng là nàng sai trước. Chờ nàng đi rồi thuộc hạ của hắn mới đi ra, cung kính gọi

- Công tử

Hắn là con trai của Lại Bộ Lang Trung, vừa rồi mới đậu thám hoa, hiện tại đang làm việc ở Hàn Lâm viện. Doãn Đông Thần ôm bộ y phục trở về, trên đường hồi tưởng lại nụ cười xinh đẹp kiều mị của nàng. Nàng trong mắt hắn xinh đẹp như thần tiên, nếu có cơ hội hắn muốn gặp nàng. Thuộc hạ thấy chủ nhân lần đầu cười e thẹn như vậy trong lòng thầm suy đoán, cô nương vừa rồi có phải...chủ nhân đã để ý đến người ta. Cuối cùng chủ nhân hắn cũng động lòng, hắn thật mừng mà.

Ninh Bảo Chiêu đi chơi về mệt mỏi nằm ỳ trên ghế quý phi, đôi xinh đẹp lim dim, nàng hồi tưởng về chuyện hồi chiều, nam chính là nhân vật do chính nàng tạo ra thế mà nàng lại tỏ ra sợ hãi, yếu thế trước hắn. Sau này lỡ đụng trúng nữ chính, thì nàng vẫn yếu thế ư. Không được, nàng nhất định phải dũng cảm lên, chỉ cần không làm gì sai trái nàng sẽ không sợ.

Ninh Bảo Chiêu đi vào thiện phòng ăn cơm cùng mẫu thân và phụ thân. Huynh trưởng Ninh Huân Phong hiện đang là đại tướng quân một vùng ở biên giới, nên không thể đoàn tụ cùng gia đình. Nàng vừa bước vào Ninh Dụ Tri vẫy tay tỏ ý bảo nàng ngồi cạnh mình, ân cần hỏi han

- Chiêu Chiêu đã khoẻ hơn chưa ?

- Con khoẻ hơn nhiều rồi, hồi chiều còn đi dạo phố nữa, rất là vui

Ninh Dụ Tri búng trán nàng dạy dỗ

- Lần sau đừng gây chuyện ngốc nghếch nữa, thân là nữ nhi bảo bối của Vinh quốc công, sao phải hạ mình vì nam nhân ?

- Con biết rồi, hắn không thích con thì thôi, con giờ cũng buông bỏ hắn rồi.

Ninh Dụ Tri thấy nữ nhi hiểu chuyện thì đau lòng, nắm tay nữ nhi an ủi. Bạch Ngọc Âm ôm con gái vào lòng, nhẹ giọng nói

- Mẫu thân sẽ tìm cho con đức lang quân thật tốt

Bữa cơm trôi qua rất vui vẻ khiến nàng ăn đến no căng, nên bây giờ nàng đi qua đi lại trong phủ để tiêu hoá. Nàng ngồi trong đình đọc sách, bản thân nàng rất thích tìm hiểu về thư kinh, đặc biệt là thơ ca và âm nhạc. Ninh Bảo Chiêu chợt trầm tư, linh hồn nàng đang ở đây, vậy thân xác ở thế kỉ 21 đã thế nào rồi, có phải đã đem đi hoả táng hay chôn cất không. Hay là nguyên chủ xuyên thành thân thể của nàng cũng không chừng, nàng ở đây đến bao giờ mới được về, tuy rằng nàng sống trong gia đình quyền quý nhưng luôn nơm nớp lo sợ bản thân sẽ có một ngày bị người ta giết chết. Cuộc sống ở đây cũng không sánh bằng với hiện tại. An nhi thấy nàng hơi buồn thì tới gợi chuyện

- Tiểu thư, gần đến lễ thất tịch rồi, ngoài đường sẽ rất náo nhiệt, người có muốn đi không

Ninh Bảo Chiêu ngước mắt nhìn An nhi rồi lại nhìn Dung nhi. Hai đại nha hoàn bên cạnh Ninh Bảo Chiêu đều là nha hoàn nhất đẳng, tinh thông võ công và y thuật, phụ thân cố ý sắp xếp hai người họ bảo vệ nàng, độ trung thành là tuyệt đối. Ninh Bảo Chiêu nghe thấy lễ hội náo nhiệt liền phấn chấn, tính cách của nàng rất thích những nơi đông đúc, tiệc tùng náo nhiệt. Lễ thất tịch nàng sẽ đi thả hoa đăng, ước cho bản thân sống bình an, không dính dán đến nam nữ chính nữa.

Hot

Comments

Zuize Lu

Zuize Lu

mình đoán sau này anh nhà sẽ truy thê 🤔

2024-12-07

5

mèo nek

mèo nek

có truy thê k tgia

2024-12-08

0

ᰔᩚ𝐩𝐢𝐢𐙚🎀

ᰔᩚ𝐩𝐢𝐢𐙚🎀

🎀🎀

2024-12-28

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1 : Xuyên Không
2 Chương 2. Con không thích Hàn Vũ Vương
3 Chương 3 Doãn Đông Thần
4 Chương 4 : Chúng ta quen nhau à ?
5 Chương 5: Bây giờ cô mới nhớ ra bổn vương ?
6 Chương 6 Nữ chính
7 Chương 7 Là vẻ đẹp kinh động thiên hạ
8 Chương 8 : Ngươi dám đẩy bổn tiểu thư ?
9 Chương 9 : Tiểu thư Cao gia dám đánh con à ?
10 Chương 10 : Phủ nhận giỏi lắm.
11 Chương 11 : người tài sắc vẹn toàn hắn không đồng ý
12 Chương 12 Giang Nam trữ tình
13 Chương 13 : Đến Giang phủ làm khách
14 Chương 14 : thân phận của Vũ Thánh quận chúa là cao quý ra nhất
15 Chương 15 : người nàng cứu là Nam Cung Vân Duật
16 Chương 16 : Muội ghét hắn, rất ghét hắn
17 Chương 17 : Nhân lúc nàng say rượu giở trò đồi bại
18 Chương 18 : Ta thích Ninh Bảo Chiêu rồi
19 Chương 19 : Ai nói với nàng ta là chính nhân quân tử ?
20 Chương 20 : Ta nhớ nàng rồi
21 Chương 21 : Nàng ấy là Chiêu Chiêu của ta
22 Chương 22 : Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
23 Chương 23
24 Chương 24 : Thích khách
25 Chương 25
26 Chương 26 : Ngọc thể của Chiêu Chiêu thật xinh đẹp
27 Chương 27 : Phu quân
28 Chương 28 : Mạng của nàng cũng là mạng của ta
29 Chương 29 : Không ngờ vương gia lại bá đạo như vậy
30 Chương 30 : tối nay ta đút cho nàng ăn thứ khác
31 Chương 31 : Dừng... lại...um
32 Chương 32 : Ta chờ nàng
33 Chương 33 : Kế hoạch bỏ trốn
34 Chương 34 : Đợi hắn tóm được liền phạt nàng
35 Chương 35 : Chiêu Chiêu, đã lâu không gặp
36 Chương 36 : Muốn chạy đi đâu ?
37 Chương 37 : Vẫn nên cho Chiêu Chiêu mặc áo vào
38 Chương 38 : Ta làm chàng thư sinh nghèo chỉ yêu mình nàng nhé ?
39 Chương 39 :
40 Chương 40 : dám hạ dược nàng.
41 Chương 41: Chạy
42 Chương 42: Muốn các ngươi làm con tin
43 Chương 43: Nàng đã biết sai chưa ?
44 Chương 44 : Hoặc là một thời gian hoặc là cả đời
45 Chương 45 : Quận chúa ? Người tỉnh rồi
46 Chương 46 : Ta thích nàng ấy như vậy hơn.
47 Chương 47 : Chúng ta vẫn chưa là phu thê sao ?
48 Chương 48 : Nàng chỉ cần nhớ một mình ta
49 Chương 49 : gia thế ta lớn vậy à
50 Chương 50 : Nàng đây là lo cho ta ?
51 Chương 51 : ta sắp được làm phụ thân rồi.
52 Chương 52 : quốc công gia đã biết tin quận chúa có mang?
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1 : Xuyên Không
2
Chương 2. Con không thích Hàn Vũ Vương
3
Chương 3 Doãn Đông Thần
4
Chương 4 : Chúng ta quen nhau à ?
5
Chương 5: Bây giờ cô mới nhớ ra bổn vương ?
6
Chương 6 Nữ chính
7
Chương 7 Là vẻ đẹp kinh động thiên hạ
8
Chương 8 : Ngươi dám đẩy bổn tiểu thư ?
9
Chương 9 : Tiểu thư Cao gia dám đánh con à ?
10
Chương 10 : Phủ nhận giỏi lắm.
11
Chương 11 : người tài sắc vẹn toàn hắn không đồng ý
12
Chương 12 Giang Nam trữ tình
13
Chương 13 : Đến Giang phủ làm khách
14
Chương 14 : thân phận của Vũ Thánh quận chúa là cao quý ra nhất
15
Chương 15 : người nàng cứu là Nam Cung Vân Duật
16
Chương 16 : Muội ghét hắn, rất ghét hắn
17
Chương 17 : Nhân lúc nàng say rượu giở trò đồi bại
18
Chương 18 : Ta thích Ninh Bảo Chiêu rồi
19
Chương 19 : Ai nói với nàng ta là chính nhân quân tử ?
20
Chương 20 : Ta nhớ nàng rồi
21
Chương 21 : Nàng ấy là Chiêu Chiêu của ta
22
Chương 22 : Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu
23
Chương 23
24
Chương 24 : Thích khách
25
Chương 25
26
Chương 26 : Ngọc thể của Chiêu Chiêu thật xinh đẹp
27
Chương 27 : Phu quân
28
Chương 28 : Mạng của nàng cũng là mạng của ta
29
Chương 29 : Không ngờ vương gia lại bá đạo như vậy
30
Chương 30 : tối nay ta đút cho nàng ăn thứ khác
31
Chương 31 : Dừng... lại...um
32
Chương 32 : Ta chờ nàng
33
Chương 33 : Kế hoạch bỏ trốn
34
Chương 34 : Đợi hắn tóm được liền phạt nàng
35
Chương 35 : Chiêu Chiêu, đã lâu không gặp
36
Chương 36 : Muốn chạy đi đâu ?
37
Chương 37 : Vẫn nên cho Chiêu Chiêu mặc áo vào
38
Chương 38 : Ta làm chàng thư sinh nghèo chỉ yêu mình nàng nhé ?
39
Chương 39 :
40
Chương 40 : dám hạ dược nàng.
41
Chương 41: Chạy
42
Chương 42: Muốn các ngươi làm con tin
43
Chương 43: Nàng đã biết sai chưa ?
44
Chương 44 : Hoặc là một thời gian hoặc là cả đời
45
Chương 45 : Quận chúa ? Người tỉnh rồi
46
Chương 46 : Ta thích nàng ấy như vậy hơn.
47
Chương 47 : Chúng ta vẫn chưa là phu thê sao ?
48
Chương 48 : Nàng chỉ cần nhớ một mình ta
49
Chương 49 : gia thế ta lớn vậy à
50
Chương 50 : Nàng đây là lo cho ta ?
51
Chương 51 : ta sắp được làm phụ thân rồi.
52
Chương 52 : quốc công gia đã biết tin quận chúa có mang?

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play