Trường trung học cơ sở số 1 có tin đồn ngầm rất thú vị về mối quan hệ giữa đại ca trường và học bá. Nghe đâu hai người bọn họ vốn không ưa nhau từ nhỏ, nhưng trùng hợp thế nào lại cạnh nhà nhau. Không chỉ vậy còn cùng lớp mầm cho đến khi vào tận trung học cơ sở.
Một người nóng như lửa, người kia lại lạnh như băng. Hai người bằng một cách thần kì nào đó đã "cố gắng" chung sống cùng nhau dưới một tòa nhà, dưới một lớp học. Nhưng những điều đó là bình thường cho đến khi ở Trung học số 1 bùng lên một tin đồn rằng: "Hoắc Kiều và Tống Phong là một đôi! Lại còn là loại cặp đôi oan gia, đánh trước yêu sau."
Sự việc bắt nguồn từ những fanfic mà ra, ban đầu họ chỉ là đơn thuần ship cái đẹp với nhau. Nhưng dần dần dưới những con mắt mang kính hiển vi, kính lúp hay những bài phân tích lời lẽ hùng hồn khiến người ta không tìm ra lỗi. Có người gật gù đồng ý, cũng có người phản bác mọi chỗ. Nhưng sự thật ra sao thì người ta không còn quan tâm nữa, chỉ hóng chuyện bát quát, ăn dưa vui vui mà thôi.
Thế nên tin đồn cứ thế ngầm lan rộng mà chính chủ hai bên không hề biết. Một người lo học, một người lo gây chuyện, có vẻ như ai cũng "bận" việc riêng.
Hoắc Kiều - một trong những người của tin đồn kia đang đứng ở con ngõ nhỏ gần trường phổ thông. Giờ không còn là đại ca trường nữa, nhưng cũng không vì vậy mà Hoắc Kiều bớt gây chuyện.
Có câu "Họa từ miệng mà ra" quả thật đúng. Tính cách cậu nóng nảy, lại hay nói thẳng không chừa mặt mũi cho ai. Thanh thiếu niên tuổi này cái tôi cao ngất, cho dù có sai thì mấy ai chịu nổi những lời lẽ như tát thẳng mặt mình. Nổi danh độc mồm độc miệng Hoắc Kiều gây họa khắp nơi. Có lẽ người chịu đựng được cậu chỉ có mỗi Tống Phong.
- Hoắc Kiều, bớt lo chuyện bao đồng đi. Mày nghĩ mình là anh hùng à? Bày đặt xen vào chuyện của người khác?
- Tiếc là...tao không thích đấy. Thì sao? Tao cứ lo chuyện thiên hạ đấy? Có gan thì làm một trận nữa. Ban ngày ban mặt còn dở trò lưu manh, gặp được tao chắc do ăn ở tốt.
Hoắc Kiều thẳng chân đạp một phát vào người tên kia, đồng bọn của hắn vốn không phải đối thủ của cậu. Mấy đứa lưu manh đầu đường xó chợ như này, Hoắc Kiều cậu không xử lý được thì thật có lỗi với khoảng thời gian cực khổ học karate.
- Hoắc Kiều, đi thôi, muộn rồi.
Tống Phong từ đầu ngõ đi vào nhắc nhở. Hắn vừa mở điện thoại xem thời gian vừa tính toán khoảng cách. Vốn đang trên đường đến trường bình thường, lại bị ngáng chân bởi chuyện này. Nếu không thấy thì thôi, đã thấy mà bỏ qua thì không phải phong cách của Hoắc Kiều.
- Đến đây~
Cậu vừa đáp vừa đi đến cầm lấy cặp sách ở tay Tống Phong.
- Chuyện hôm nay cậu đừng có mách mẹ tôi. Tôi không hề gây sự.
- Cậu đánh nhau.
- Cậu mù à? Không thấy cô gái kia bị bọn nó giở trò? Tay sắp sờ đến đây rồi có biết không?
Hoắc Kiều dùng tay làm động tác hình vòng cung trước ngực mình. Ánh mắt nhìn Tống Phong như nhìn ma quỷ.
- Lão Tống, tôi nói này, cậu thật không có tình người. Cái này là gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ. Hiểu không? Cậu mà nói với mẹ tôi, tôi với cậu tuyệt giao!
- Câm miệng, tôi trễ giờ cậu chết chắc.
- Ai cần cậu chờ. Đồ điên kia, cậu đúng là khắc tinh của tôi!!! Lão tử có chết cũng không thèm nói chuyện với cậu!!!!
Hoắc Kiều vắt chân đuổi theo Tống Phong. Trường cách con hẻm nhỏ không xa lắm, nhưng chỉ còn vài phút nữa là đổ chuông, Tống Phong tăng tốc từ đầu, để lại Hoắc Kiều phía sau bạt mạng chạy.
Thật may trời còn thương, hai người vừa kịp qua cổng liền nghe thấy chuông vào học.
Cậu thở không ra hơi, liếc nhìn người bên cạnh, cậu ta thậm chí còn không thở dốc!
Lúc cả hai đặt chân vào lớp thì đã đủ người rồi, chỗ còn trống là hàng cuối dãy giữa.
Hoắc Kiều chen lên vào chỗ ngồi trước Tống Phong. Cậu ngồi xuống , lưng tựa ra sau nghỉ ngơi. Khắc tinh của cậu thở dài, bước vào sau ngồi chỗ còn lại.
Bên cạnh Tống Phong là Hứa Dật và Thẩm Tri Hạ. Họ dường như đang giải chung một tờ đề.
Trung học phổ thông số 1 là trường trọng điểm nhưng để so với trường quốc tế thì còn kém xa. Dù sao cũng là trường công lập bình thường, cơ sở không hiện đại như trường quốc tế nhưng điều kiện vẫn là tốt nhất so với các trường trong thành phố.
Nhìn thấy Hứa Dật và Thẩm Tri Hạ, Tống Phong lên tiếng chào hỏi trước.
- Thẩm Tri Hạ, Hứa Dật, lâu rồi không gặp.
- Lão Tống, lâu rồi không gặp. Cậu chọn trường này đúng là kinh hỉ.
Hứa Dật nhướn mày nhìn Tống Phong.
- Phải nói cậu chọn trường này làm tôi bất ngờ.
- Cái đuôi nhỏ của cậu có theo đến đây không?
Tống Phong khẽ nghiêng người qua để Hứa Dật thấy Hoắc Kiều đang nhắm mắt tựa lưng ra phía sau.
Từ lúc đôi oan gia kia bước vào, Hứa Dật và Thẩm Tri Hạ đang chìm trong các công thức toán học, hoàn toàn không để ý cho đến khi Tống Phong lên tiếng.
Giao tình giữa ba người Hứa - Tống - Hoắc gọi là quen biết lúc các trường tổ chức thi đấu với nhau. Cả ba cũng hay chạm mặt trong các kì thi lớn
Thẩm Tri Hạ loáng thoáng nhận ra Tống Phong. Khi còn học cùng, cậu không biết tên người ta, chỉ là thi thoảng trao đổi kiến thức một chút. Cậu gật đầu thay lời chào.
Tống Phong biết tính cách của Thẩm Tri Hạ không nói nhiều liền chấp nhận. Bản thân hắn cũng thuộc dạng trầm lặng.
Giáo viên bước vào lớp, tiếng xì xào nhỏ dần rồi biến mất. Trên bục giảng, cô Trần mỉm cười nói:
- Chào cả lớp, cô là Trần Thanh - giáo viên chủ nhiệm của các bạn suốt ba năm sắp tới. Đều là đến từ các trường Trung học khác nhau, các bạn làm quen chưa?
- Chúng ta chọn cán bộ lớp nhé. Ưu tiên đề cử.
Lớp lại náo nhiệt hẳn lên, những cái tên lần lượt được nói ra. Ồn ào đến đau đầu. Liễu Tô Phi tất nhiên cũng tham gia, cô nàng giơ tay đứng lên nói lớn.
- Lớp trưởng em đề cử Hứa Dật. Cậu ấy có năng lực rất tốt.
Hứa Dật nghe thấy tên mình thì ngẩn người, ngẩng đầu nhìn bà thím không ngại phiền kia.
Ai muốn làm chân chạy vặt?!!! Lớp trưởng nghe thì sang chứ thật ra không phải chân chạy vặt của lớp à? Ai muốn làm thì làm, dù sao cũng không phải hắn! Liễu Tô Phi con nhóc này chuyên hố hắn, không tốt đẹp gì hết.
Cô Trần chú ý đến, đây không phải top 2 thành phố à? Rất được.
- Hứa Dật đâu? Em đảm nhiệm vị trí này nhé?
- Không cô ơi, em năng lực kém cỏi, tự nhận không thể làm tốt nhiệm vụ đâu. Nhưng em đề cử top 10 Hoắc Kiều ạ. Nhân phẩm đoan chính, nhanh nhẹn, thân thiện,tốt bụng lại đặc biệt nhiệt tình, Nhiệt Tình!
Hứa Dật vội vàng bác bỏ, tự đề cử người còn nhấn mạnh hai chữ "nhiệt tình" thể hiện độ chân thực.
Tống Phong nghe một tràng lời giả dối từ miệng Hứa Dật về Hoắc Kiều, không nhịn được khóe miệng co rút. Hắn nhìn người bên cạnh bằng ánh mắt đồng cảm.
- Vậy lớp trưởng là Hoắc Kiều nhé. Em không phản đối là đồng ý đúng không? Tiếp đến lớp phó nào...
Hoắc Kiều đang chợp mắt nghỉ ngơi lại ngủ quên mất, bỏ lỡ cơ hội tốt để từ chối. Cứ như vậy chức lớp trưởng thuộc về Hoắc Kiều đang mơ màng.
Thẩm Tri Hạ không nhịn được, thấp giọng cười khẽ. Cậu không biết Hoắc Kiều nhưng chuyện của cậu ta cậu nghe cũng không ít. Người từng là đại ca trường, chuyên gây sự khắp nơi, khiến thầy bao cô đau đầu mà nay lại được bổ nhiệm chức lớp trưởng. Thẩm Tri Hạ có thể tưởng tượng sau này cô Trần sẽ hối hận thế nào với quyết định ngày hôm nay.
Hứa Dật nghe thấy tiếng cười trầm thấp, quay sang nhìn. Tự nhủ bản thân thật may đã không bỏ lỡ cơ hội quý giá được thấy Thẩm Tri Hạ cười. Đẹp đến mức Hứa Dật muốn cậu cười mãi và cũng nổi lên tâm tư muốn thấy những biểu cảm khác trên khuôn mặt thanh tú kia.
( Khúc này anh Hứa chỉ đơn thuần là muốn thấy thôi, không có bất kì tâm tư nào khác với bé Hạ đâu. Cái đẹp ai cũng muốn thấy mà😉 )
Updated 26 Episodes
Comments
NNAT_TY
Chắc bạn đọc truyện trung dịch mạng khá nhiều ha, học bá không phải từ đúng, nên sử dụng từ học sinh giỏi
2025-06-17
1
CantStopWontstop
Mong tác giả nhanh chóng tung ra chương mới!
2025-06-12
1