[Rhycap] Trăm Năm Sau, Vẫn Là Anh!

[Rhycap] Trăm Năm Sau, Vẫn Là Anh!

Chap 1: Ngủ gật trong lúc họp và cú chạm định mệnh

Đức Duy choàng tỉnh khi ánh sáng ngoài cửa sổ đã chói chang. Nhìn đồng hồ, tim cậu chợt hụt một nhịp — đã hơn tám giờ ba mươi. Cậu bật dậy, cuống cuồng thay đồ, vừa chạy vừa cài khuy áo. Mưa phùn lất phất ngoài trời khiến đường trơn và kẹt xe kéo dài. Tới công ty, người ướt sũng, tim đập dồn dập, Duy chỉ kịp nhìn đồng hồ treo tường: 09:01. Trễ rồi
Đức Duy
Đức Duy
/vừa chạy vừa lẩm bẩm/ Má ơi, trễ rồi! Cái đồng hồ chết tiệt!
Đức Duy
Đức Duy
/leo lên xe/ Chìa khóa xe đâu, đừng có đùa nha?
Đã 9h01
Đức Duy
Đức Duy
Thôi xong, kiểu này thì chắc ăn 1 tràng chửi nữa cho coi!
Thang máy chạy chậm một cách khó chịu, như cố tình thử thách sự kiên nhẫn của Đức Duy. Cậu đứng im, tay siết chặt cặp tài liệu, mắt dán chặt vào từng con số nhảy trên bảng điện tử: 19... 22... 25... Từng giây trôi qua như kéo dài vô tận. Áo sơ mi vẫn còn ẩm nước, dính sát vào lưng, mùi mưa và mùi lo lắng hòa vào nhau. Ting — thang máy mở ra ở tầng 28. Duy bước nhanh ra ngoài, giày nện trên nền gạch bóng loáng, tiếng bước chân vọng dài trong hành lang yên ắng. Cánh cửa phòng họp cuối hành lang đang khép hờ, ánh sáng trắng hắt ra lạnh lẽo. Tim cậu đập mạnh, vừa vì mệt, vừa vì biết bên trong... sếp Quang Anh đang đợi.
Quang Anh
Quang Anh
/lạnh lùng/ Trễ.
Quang Anh
Quang Anh
/liếc đồng hồ/ Lần sau đừng đến nữa nếu vẫn thế.
Đức Duy
Đức Duy
/cúi đầu, nhỏ giọng/ “Em xin lỗi... sẽ không lặp lại nữa.”
Quang Anh
Quang Anh
Vào họp đi, cuối giờ ở lại gặp tôi
Đức Duy
Đức Duy
Dạ!...
Không khí phòng họp ngột ngạt, tiếng báo cáo đều đều như ru ngủ. Đức Duy chống cằm, mắt dán vào màn chiếu nhưng mí mắt ngày càng nặng trĩu. Chỉ một chớp mắt... đầu cậu nghiêng nhẹ sang một bên, hơi thở đều dần. Ngủ gật lúc nào không hay.
Quang Anh
Quang Anh
/giọng trầm, sắc lạnh/ “Đức Duy.”
Quang Anh
Quang Anh
/ngừng vài giây, rồi nói tiếp, lạnh hơn/ “Ở đây là phòng họp, không phải phòng ngủ.”
Tiếng gọi lạnh lẽo vang lên như dao cứa vào không khí. Đức Duy giật mình, mắt mở to, người khẽ giật về phía trước. Tim đập thình thịch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cậu nhìn quanh, ánh mắt chạm ngay vào đôi mắt sắc lạnh của Quang Anh — và lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
Sau buổi họp
Phòng họp dần vắng người, từng tiếng bước chân lác đác rời khỏi không gian nặng nề. Đức Duy vẫn ngồi yên, tay siết chặt tài liệu, lòng thấp thỏm. Khi cánh cửa khép lại sau người cuối cùng, căn phòng rơi vào im lặng hoàn toàn. Quang Anh đứng dậy chậm rãi, bước về phía cửa sổ, lưng quay lại Duy. Ánh sáng chiều hắt lên vai anh, tạo thành một đường nét lạnh lùng và xa cách.
Quang Anh
Quang Anh
"ĐÓNG CỬA LẠI!!!"
Giọng anh vang lên, trầm và sắc như lưỡi dao mỏng. Duy nuốt khan, đứng dậy làm theo. Khi cánh cửa khép lại, chỉ còn hai người trong căn phòng kín — và một cơn sóng căng thẳng lặng lẽ lan ra, chực chờ bùng nổ.
Không khí trong phòng căng như dây đàn, nhưng Quang Anh vẫn im lặng. Anh xoay người lại, ánh mắt không còn sắc lạnh như lúc nãy mà trầm xuống, khó đoán.
Quang Anh
Quang Anh
Quang Anh (bình thản): “Không cần giải thích.”
Quang Anh
Quang Anh
(Ngừng một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp): “Từ hôm nay, cậu tạm thời rời khỏi bộ phận hiện tại.”
Quang Anh
Quang Anh
(nhìn thẳng vào Duy) " Lên làm trợ lý cho tôi"." Một tháng"
Đức Duy đứng chết lặng, mắt mở lớn, như thể vừa nghe nhầm. Tim cậu lỡ một nhịp. Môi khẽ mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào. “Trợ lý… cho anh?” — câu hỏi vang lên trong đầu cậu, nhưng không đủ can đảm nói thành tiếng. Đây không phải là hình phạt thông thường — mà giống như... bị kéo vào tâm bão.
Hot

Comments

cái cửa🚪🤡

cái cửa🚪🤡

em là người voo bên tik qua ủng hộ chongg iu nè🥰

2025-07-30

0

tôi thích H+

tôi thích H+

mẹ oi sao mẹ viết dài vậy mom

2025-08-23

0

Loz gì???

Loz gì???

iu voo/Drool//Drool/

2025-07-30

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play