Tiếng nhạc xập xình trong phòng bao riêng không giây nào dừng lại, không khí trong phòng bao cũng khá tốt, hắn vẫn đang nói chuyện với bạn mình bên cạnh, rượu đã sang chai thứ 2, điện thoại vang lên tiếng tin nhắn đến, là của người quen, hắn nhìn màn hình lại chẳng phiền bấm vào xem, tin nhắn vỏn vẹn 3 chữ:
"Mua tin không?"
Hắn từ từ bấm điện thoại, trả lại 3 chữ: "Không có tiền"
Tin nhắn vừa gửi đi chưa được 5 giây, bên kia đã lập tức trả lời: "Ông chủ Hàn đừng nói vậy, ai mà chẳng biết Hàn thiếu gia nổi tiếng phá gia chi tử, ăn chơi có tiếng ở Bắc Kinh, nói không có tiền cũng phải bỏ tiền ra để mua người không tin đấy?"
"Không có gì thì cút" Hàn Lỗi không phải là người kiên nhẫn.
"Phương Tử Linh về nước rồi" người kia nhắn đến.
Hắn cười khẩy một cái, bình tĩnh trả lời: "Liên quan gì đến tôi? Cái tin rác này của cậu mà nghĩ đòi được tiền ở chỗ tôi á?"
"Zô, Hàn thiếu đúng là trở mặt vô tình mà, tôi nhớ lúc đó, hai người như hình với bóng, nếu không có chuyện gì xảy ra khéo bây giờ cũng hai tay hai đứa rồi nhỉ?"
Hàn Lỗi không trả lời nữa, hắn siết chặt điện thoại trong tay, hắn đương nhiên biết cô đã về nước, việc gì cũng có thể qua mắt được Hàn Lỗi hắn, riêng việc của Phương Tử Linh chưa bao giờ hắn bỏ sót điều gì.
Được một lúc, hắn đưa mắt nhìn bọn người, hất cằm hỏi:
"Về chưa?"
"Ừ, về thôi" một người trong đám nói.
Bọn họ rời đi, hắn cũng lên xe rời đi, xe rời khỏi quán bar được 1 đoạn, ánh mắt lạnh nhạt nhìn ra cửa sổ có chút gì đó phiền muộn, hắn nói với tài xế: "Cậu điều tra cho tôi 1 người, sẽ gửi thông tin cơ bản cho cậu vào mail"
"Biết ạ"
Tài xế riêng gật đầu, hiểu rõ, hắn bỗng nhiên nhếch mép cười khẩy một tiếng, hắn tự nhận mình có thể là một người đào hoa, ăn chơi, phụ nữ xung quanh hắn là đợi cái gật đầu từ hắn chứ không phải để hắn tự mình dâng tới cửa còn không thèm. Vậy mà sau từng ấy năm, chỉ cần nghe tin cô ấy quay lại, hắn liền không thể ngồi im được nữa.
Hàn Lỗi lớn lên mang vẻ phong độ, đẹp trai theo dạng ăn chơi trác táng, có nét lưu manh lại có nét trải đời, chàng trai 27 tuổi lớn lên từ gia đình giàu có thì trải đời được gì chứ?
Xe đưa hắn về nhà riêng ở khu Đông Nhất Sơn, khu căn hộ kiểu mới, người ngoài chỉ biết như vậy, mấy ai biết đại thiếu gia họ Hàn như hắn từng bị ruồng bỏ, ghẻ lạnh như thế nào, cũng chỉ có người đó là biết, là hiểu về hắn, là người mà hắn đặt tất cả tin tưởng lẫn nuông chiều, vậy mà người đó cũng không từ mà biệt, bỏ hắn mà đi.
Ông nội hắn Hàn Lâm Thích, luôn phiền muộn về hắn, hắn năm nay đã bao nhiêu rồi chứ, 27 rồi mà còn chẳng đưa nổi người nào về nhà, huống hồ cứ dăm ba bữa lại leo lên cái gì mà hot hot đấy, dính tin hẹn hò với cô này cô kia, chẳng cô nào là thấy mặt mũi cả. Phiền đến chết rồi.
Cho nên cũng lí do này, hắn ít khi xuất hiện ở nhà chính, chỉ hiếm lắm mẹ hắn gọi điện than thở hắn mới đành quay về một lúc. Tính tình hắn như vậy đấy, với bạn bè còn có chút bỡn cợt, hòa nhã, với người ngoài thì ngoại trừ cái khuôn mặt yêu nghiệt kia còn lại thở ra câu nào là muốn dí súng câu đó.
Hàn Lỗi vào nhà, cũng không đi tắm vội mà vào thẳng phòng làm việc, lôi từ trong hộc tủ ra một tấm ảnh đã hơi cũ, hắn nhìn người trong ảnh lại muốn cười cợt chính mình, không biết người ta còn nhớ mình là ai không nữa, hắn còn ngây ngốc ra ngồi ở đây nhớ tới họ.
Bàn tay cầm tấm ảnh đã gì chặt, chỉ thiếu một chút nữa sẽ rách, hắn từ từ buông tấm ảnh ra, lại để vào chỗ cũ, rời khỏi phòng làm việc, đi tắm.
Hôm sau, từ 7 giờ hắn đã đến công ty, Hàn Thị là một trong những tòa nhà chọc trời ở trung tâm thành phố, xe sắp đến tòa chính, hắn đưa mắt nhìn ra bên ngoài, Bắc Kinh bây giờ đang là giữa tháng 10, thời tiết khá mát mẻ, có hơi se lạnh.
Xe đến gara công ty, hắn đi thẳng đến thang máy riêng đi thăng lên phòng giám đốc bộ phận đầu tư, cửa phòng vừa đóng lại chưa được 10 phút thì lần nữa bị đẩy ra, người đi vào mang theo một mùi nước hoa nức mũi, lại ngửi thấy mùi tiền trong đó, Hàn Lỗi không ngẫng đầu, mày đẹp khẽ cau lại, người kia vô cùng tự nhiên ngồi xuống ở sô pha rồi tự mình pha cho mình một ly trà.
"Hôm nay anh đến sớm vậy? Có việc quan trọng à?"
"Ừ"
"Việc gì khiến Hàn Tổng bận rộn như vậy?"
"Không bận lắm"
"Hử? Vậy việc gì vậy ạ?" người phụ nữ kiều diễm nhìn hắn, nở một nụ cười rực rỡ.
"Viết đơn nghỉ việc" Hàn Lỗi nhếch môi.
Một tia không hiểu hiện lên trên đôi mắt sắc xảo kia, lại có tia thất thần thoáng qua, điều chỉnh lại tia cảm xúc, cô ta vẫn nhìn hắn hỏi:
"Hàn Lỗi, anh đừng đùa nữa? Sao lại nghĩ việc?"
"Liên quan gì đến cô?"
Đôi mày tinh tế nhíu chặt, đôi môi đỏ hồng khẽ mấp máy như sắp không nói thành lời, cô ta cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói còn cố ý pha chút nũng nịu nói: "Hàn Lỗi, em là vị hôn phu của anh, anh tôn trọng em một chút được không?"
Updated 22 Episodes
Comments